Menu

ER­AGON – CẬU BÉ CƯỠI RỒNG FULL 4 TẬP-Quyển 1.Chương 10


Er­agon – Cậu Bé Cưỡi Rồng Full 4 Tập


Tác giả: Christo­pher Paoli­ni


Q.1 – Chương 10: Những Kẻ Lạ Tại Carvahall

Món điểm tâm lạnh ngắt, nhưng trà thì nóng. Băng đóng phía trong cửa sổ tan rã vì bếp lửa buổi sáng, nhỏ giọt xuống sàn gỗ, thành những vũng nước đen ngòm.

Nhìn bố con cậu Gar­row ngồi bên bếp lò, Er­agon ngẫm nghĩ: chắc phải nhiều tháng nữa mình mới thấy lại được cảnh này.

Ro­ran ngồi trên ghế, cột dây giày. Chiếc ba lô căng phồng, đặt trên sàn, ngay cạnh anh ta. Cậu Gar­row đút tay túi quần, đứng giữa hai đứa. Mặc cho con và cháu năn nỉ, ông từ chối đi cùng chúng. Ông chỉ bảo như vậy tốt hơn. Ông hỏi Ro­ran:

– Con có đầy đủ mọi thứ chưa?

– Dạ, đủ rồi.

Ông gật đầu, lấy ra một túi nhỏ đưa cho Ro­ran:

– Cha để dành cái này cho con. Chẳng nhiều nhặn gì, nhưng nếu muốn con cũng mua được vài thứ lặt vặt hay một món nữ trang rẻ tiền.

– Cám ơn cha, con sẽ không lãng phí đâu.

– Muốn làm gì thì làm, đó là tiền của con. Cha chẳng còn gì khác để cho con nữa, chỉ còn lời cầu chúc của một người cha. Con có nhận không?

Giọng Ro­ran đầy xúc động:

– Con rất vinh dự được nhận lời chúc phúc của cha.

– Cầu chúc con đi bằng an.

Ông hôn lên trán con trai, rồi quay lại cao giọng nói:

– Đừng nghĩ là cậu quên cháu, Er­agon. Đã đến lúc ta có vài lời nói với cả hai đứa, vì các con sắp bước vào đời. Hãy quan tâm tới đời, đời sẽ đãi ngộ các con. Thứ nhất, phải nhớ đừng để ai thống trị tâm hồn hay thể xác các con. Đặc biệt gìn giữ sao cho tư tưởng ta không bị ràng buộc. Một con người tưởng như tự do, tuy nhiên vẫn bị kiềm tỏa như một tên nô lệ. Hãy lắng nghe, nhưng đừng cả tin. Tỏ lòng kính trọng với những kẻ uy quyền, nhưng đừng mù quáng theo họ. Phán đoán hợp lý, chứ đừng chỉ trích. Cư xử đàng hoàng với tất cả mọi người, không phân biệt địa vị, chức quyền, nếu không muốn mua oán chuốc thù. Hãy thận trọng với tiền bạc. Hãy giữ vững niềm tin, người khác sẽ nghe theo ta. Còn…về chuyện yêu thương, đây là lời khuyên duy nhất của ta: hãy chân thành. Đó là dụng cụ mạnh nhất để mở khóa một trái tim và để nhận sự tha thứ. Tất cả những gì ta căn dặn các con chỉ có vậy thôi.

Ông đưa ba lô cho Ro­ran:

– Đã đến lúc con phải đi rồi. Trời gần sáng, chắc Demp­ton đang đợi.

Ro­ran đeo ba lô lên vai, ôm bố:

– Khi nào có thể, con sẽ về ngay.

– Tốt. Bây giờ đi đi, đừng lo chuyện ở nhà.

Cha con bịn rịn chia tay. Ra tới đường, Ro­ran và Er­agon còn quay lại, vẫy tay. Đôi mắt âu lo, người cha cũng đưa bàn tay gầy guộc lên, lặng nhìn theo, một lúc sau mới khép cửa, quay vào. Tiếng gài cửa vọng trong sương sớm, làm Ro­ran dừng chân.

Er­agon quay lại nhìn cảnh vật. Mắt nó dừng lại ngôi nhà cô quạnh. Trông mới bé nhỏ, mỏng manh tội nghiệp làm sao! Chỉ còn chút khói nhẹ tỏa ra là bằng chứng ngôi nhà phủ tuyết kia có người đang ở.

Ro­ran buồn rầu nói:

– Đó là tất cả thế giới của chúng ta.

– Một thế giới tốt đẹp.

Ro­ran gật đầu đồng ý với Er­agon, rồi xốc lại ba lô tiến về tương lai mới. Ngôi nhà chìm khuất khỏi tầm nhìn, khi hai anh em thả dốc xuống đồi.

Hai anh em tới Car­va­hall trời còn sớm, nhưng cửa lò rèn đã mở rồi. Không khí trong nhà ấm áp, vui vẻ. Bal­dor đang chậm rãi làm việc bên cái bễ lớn, kế bên lò đá đầy than đỏ rực. Trước lò, một cái đe và một thùng tô-​nô niềng đai sắt, chứa đầy nước muối. Hàng cọc đóng trên tường treo đủ thứ: kìm, búa, kẹp gắp than đủ kích cỡ và giũa, dùi, khuôn, tiện…chờ mài giũa. Chú Horst và ông Demp­ton đang đứng bên một cái bàn dài.

Demp­ton tiến lại với nụ cười dưới hàng ria đỏ:

– Ro­ran, cậu tới là tôi mừng rồi. Với cái máy xay mới này, tôi làm một mình không xuể. Cậu sẵn sàng chưa?

– Rồi. Mình đi sớm chứ?

– Tôi còn vài việc nữa phải làm. Nhưng sẽ đi trong khoảng một giờ nữa thôi. Còn đây là Er­agon, phải không? Tôi cũng tính kêu cậu đi làm. Thôi, để sang năm hả?

Er­agon cười bối rối, bắt tay Demp­ton. Ông ta có vẻ thân mật, dễ mến. Nhưng phải chi ông ta đừng bao giờ tới Car­va­hall, thì đã không có chuyện anh Ro­ran ra đi. Ông ta quay lại cắt nghĩa cho Ro­ran cách điều hành máy xay mới.

Chú Horst chỉ những bó hàng, bảo Demp­ton:

– Sẵn sàng cả rồi đó. Anh chuyển đi lúc nào cũng được.

Rồi chú ra dấu cho Er­agon ra cửa. Nó theo ra, thấy chú đứng khoanh tay ngòai đường, Er­agon đưa ngón cái ngoắc về phía lão chủ máy xay, hỏi:

– Chú nghĩ gì về ông ấy?

– Một người tốt. Ông ta sẽ đối xử đàng hoàng với Ro­ran.

Chú phủi bụi sắt trên tạp dề, rồi đặt bày tay to đùng lên vai Er­agon, hỏi:

– Này chàng trai, cháu còn nhớ vụ cãi nhau với lão Sloan chứ?

– Nếu chú hỏi về số tiền chú trả để mua thịt, cháu làm sao quên được.

– Chú tin cháu. Nhưng không, chú hỏi là để biết cháu còn giữ viên đá đó không?

Tim Er­agon đập rộn lên. Vì sao chú ấy muốn biết về viên đá? Hay có người đã nhìn thấy Saphi­ra? Nó cố nén sợ, nói:

– Còn, nhưng sao chú lại hỏi?

loading...

– Ngay khi trở về nhà, cháu phải quăng nó đi ngay. Hôm qua có hai người lạ tới đây. Chúng mang gươm, mặc toàn đồ đen. Nhìn chúng, chú rởn cả da. Chiều hôm qua, chúng hỏi mọi người, có ai nhặt được viên đá giống như của cháu không. Hôm nay chúng trở lại để dò hỏi tiếp. Không ai nói gì. Họ sợ bị rắc rối. Nhưng chú biết có vài kẻ sẽ nói ra.

Er­agon sợ thót tim. Kẻ bỏ viên đá trong núi Spine, bây giờ đang lần theo dấu vết tìm lại. Hay triều đình đã rõ chuyện về Saphi­ra. Nó không biết điều nào tệ hại hơn. Bây giờ viên đá không còn nữa, chúng không còn có thể tìm ra. Nhưng nếu chúng biết những gì đã xảy ra, thì Saphi­ra sẽ bị lâm nguy. Nó ráng bình tĩnh nói:

– Cám ơn chú đã báo cho cháu. Chú biết hiện nay chúng ở đâu không?

– Chú không báo để cháu đi gặp chúng. Hãy rời khỏi Car­va­hall, về nhà ngay đi.

– Dạ, nếu chú thấy cháu nên về……

– Chú thấy cháu phải về. Có thể chú quá lo xa, nhưng nhìn những kẻ lạ này, chú thấy lo lắm. Tốt hơn, cháu nên ở nhà cho tới khi chúng đi khỏi đây. Chẳng biết có ích gì không, nhưng chú sẽ cố ngăn chúng đến gần nhà cháu.

Er­agon nhìn ông đầy biết ơn, ước gì nó có thể kể với ông về Saphi­ra. Nhưng nó chỉ nói:

– Cháu đi ngay đây!

Nó vội vào nắm tay Ro­ran chào tạm biệt. Ro­ran ngạc nhiên hỏi:

– Em không ở lại thêm chút nữa được sao?

– Em ở lại làm gì? Cứ loanh quanh cho tới lúc anh đi sao?

– Chắc phải mấy tháng nữa anh em mình mới gặp lại nhau.

– Em đoán không lâu đến vậy đâu. Anh ráng giữ gìn sức khỏe.

Nó ôm Ro­ran, rồi quay đi. Chú Horst vẫn đứng ngòai đường. Đề phòng ông dõi theo, Er­agon hướng thẳng về hướng ngoại ô Car­va­hall, nhưng ngay khi khuất khỏi tầm nhìn của Horst, nó tránh vào sau một căn nhà, rồi lẻn trở vào thành phố.

Qua mỗi con đường, nó lắng nghe từng tiếng động, tiếc trong tay không có cây cung. Lòng vòng khắp Car­va­hall, cố né tránh mọi người, cho đến khi nó nghe một giọng nói như hơi gió thoảng ra từ ngôi nhà gần đó. Tai rất thính, nhưng Er­agon vẫn phải cố lắng nghe.

– Chuyện này xảy ra khi nào?

Giọng nói trơn tru như bôi mỡ, lẫn trong tiếng nói là một tiếng rít lạ lùng làm nó nổi da gà.

– Khoảng ba tháng trước.

Đúng giọng lão Sloan, lão chủ hàng thịt mang máu tà thần, đang ton hót.

Kẻ thứ ba lên tiếng, giọng nhão nhợt, làm nhớ đến hình ảnh một loài bò sát, trơn láng, hôi thối, không ai dám đụng vào:

– Chắc không? Tụi này ghét nhất trò trông gà hóa cuốc. Nếu ấm ớ là…khốn nạn cuộc đời đấy.

Er­agon thừa biết chúng sẽ làm gì. Ngoài quân triều đình, ai dám hăm họa mọi người như vậy?

– Chắc mà. Nó có thứ đó. Nhiều người nhìn thấy, lào sao tôi nói láo được. Cứ hỏi mọi người thì biết.

Giọng lão Sloan run run thì thầm mấy câu mà Er­agon không nghe được. Rồi giọng đầu tiên nói như nhạo báng:

– Không cộng tác với chúng là hơn.

Lão Sloan lại thì thầm. Er­agon nghe tiếng chân chạy đi. Nó liếc về góc phố. Hai tên cao lớn đứng ngoài đường. Cả hai mặc áo choàng đen, dưới lớp áo nổi cộm hai bao kiếm. Trên ngực áo, nổi rõ một dấu hiệu lạ lùng thêu bằng chỉ bạc. Lưng chúng gù lên như độn một miếng đệm. Mũ trùm đầu che kín mặt, tay đeo găng.

Er­agon nhích người, nhìn cho rõ. Một gã gồng mình, gắt gỏng thay đồng bọn. Rồi cả hai quay ngoắt lại. Er­agon nghẹt thở, chết sững. Hai mắt nó dán vào hai khuôn mặt giấu kín của kẻ lạ. Nó cố chống lại cơn sợ hãi, kêu thầm: “Chạy đi!” Nhưng chân nó không nhúc nhích được. Hai kẻ lạ khệnh khạng bước tới êm như ru. Er­agon biết chúng đã nhìn thấy mặt nó. Chúng đã gần tới góc phố, tay cầm kiếm…

– Er­agon.

Nó giật thót người khi nghe gọi. Hai kẻ lạ cũng đứng dừng lại, huýt lên như rắn. Ông lão Brom, tay đang vội vàng chống gậy tiến tới Er­agon từ bên kia đường. Ông không nhìn thấy hai kẻ lạ, còn khuất nơi góc phố. Nó muốn cảnh giác ông, nhưng lưỡi và tay không thể nào họat động. Nghe tiến già Brom gọi Er­agon lần nữa, hai kẻ kia ném một cái nhìn về nó, rồi lẩn vào giữa mấy căn nhà.

Er­agon rũ xuống đất, run rẩy, trán đổ mồ hôi hột. Ông già mạnh mẽ kéo nó đứng lên:

– Trông cháu như người bệnh. Có gì không?

– Thình lình cháu bị chóng mặt quá. Cháu không biết đã xảy ra chuyện gì.

– Sẽ qua khỏi thôi. Nhưng đáng lẽ cháu phải về nhà rồi thì tốt hơn.

Đúng vậy, mình phải về, về trước khi tụi chúng kịp tới nhà mình. Nó bảo:

– Ông nói đúng. Có lẽ cháu bệnh rồi.

– Vậy thì càng cần phải về. Đường xa thật, nhưng về nhà cháu sẽ khá hơn. Để ta đưa cháu ra đường cái.

Ra tới đường, ông Brom đưa những ngón tay như móng vuốt ra nói:

– Về nhà mau, nấn ná trên đường không tốt đâu.

Nó bắt tay ông, nhưng bàn tay ông già có vật gì đó vướng vào găng tay của nó, rút tuột chiếc găng rơi xuống đất. Ông vừa phàn nàn mình vụng về, vừa xin lỗi nó. Khi Er­agon cúi nhặt chiếc găng, những ngón tay rắn chắc của ông nắm cổ tay nó, lật ngửa bàn tay lên. Giữa lòng bàn tay nó hiển hiện một vết ánh bạc. Mắt ông già sáng lên, để Er­agon rụt tay về, xỏ vào găng.

– Chào ông.

Er­agon cố nói, rồi chạy vội đi. Phía sau, nó nghe ông già huýt sao một điệu nhạc vui.

Mục lục
loading...