Menu

Duyên Tới Là Anh-Chương 8


Duyên Tới Là Anh


Chương 8: Ngà Ngà Say

Mọi người vui vẻ cạn ly, nhưng chén đầu tiên Cố Hàm Ninh vừa nuốt xuống bụng, đã lập tức hối hận! Thật ra Cố Hàm Ninh chẳng hề thích uống rượu ở bên ngoài, chỉ là xã giao không thể tránh, sau đó tửu lượng của cô cũng dần dần tăng lên, tuy chưa chắc lợi hại, nhưng cũng rất ít khi say.

Cho nên, Cố Hàm Ninh cho rằng với tửu lượng của mình, đủ ứng phó với mấy tên sinh viên này, đây là bia nhạt nha!

Nhưng cô quên mất, cô cũng từng có lúc “một chén đã say”!

Cô lúc này, chính là hồi không dính một giọt rượu đấy!

Cố Hàm Ninh cảm thấy chất lỏng man mát từ thực quản chảy vào trong dạ dày, cảm giác say ngà ngà từ từ dâng lên mắt.

Cố Hàm Ninh cười khổ trong lòng: Không ngờ người uống ngàn cốc cũng không say như cô, lại có khi chỉ cần một giọt rượu liền say thế này!

“Hắc, mỹ nữ, nhìn tư thế uống rượu của cậu, là mình liền biết đã gặp được bạn rượu rồi! Tới tới tới, mình rót đầy cho cậu! Hôm nay cuối cùng cũng thoát ly khỏi ma trảo của thái hậu nhà mình, chúng ta không say không về!”

Cố Hàm Ninh nào dám uống tiếp, thấy Phạm Ý Mân bên cạnh lại vô cùng nhiệt tình rót đầy cho mình một chén, liền vội chống bàn, từ từ đứng dậy.

“Mình đi toilet.”

Cố Hàm Ninh cố gắng duy trì nụ cười yếu ớt trên mặt, thăng bằng bước đi, ra khỏi cửa phòng, cô vội vàng dựa vào vách tường hành lang nghỉ ngơi một lát rồi mới nửa dựa vào tường, từ từ đi đến toilet.

Đứng trước bồn rửa tay, hai tay Cố Hàm Ninh chống trên bàn đá cẩm thạch, ngơ ngẩn nhìn cô gái trẻ tuổi gò má đỏ bừng trong gương, cặp mắt như nước, tâm tình không khỏi ảm đạm…

“Cậu. . . Không sao chứ?”

Một tiếng hỏi lo lắng vang lên phía sau, Cố Hàm Ninh không quay đầu lại, chỉ khẽ ngẩng đầu, nhìn vào trong gương, thì ra đó là cậu nhóc đã dần nhạt nhòa trong trí nhớ của cô, hôm nay lại từ từ trở nên rõ nét, mím môi cười cười, giọng nói so với bình thường trầm thấp hơn rất nhiều.

“Không sao.”

Triệu Thừa Dư hơi hơi cau mày, nhìn cô gái đứng trước bồn rửa tay vẫn không nhúc nhích, trong lòng rất lo lắng, do dự nhìn đi nhìn lại rất nhiều lần mới dời mắt đi vào phòng bên cạnh “MEN’s”. (tức là anh đi vào phòng WC nữ đó =]])

Triệu Thừa Dư tới rồi chợt ngẩn người, bởi vì Cố Hàm Ninh vẫn duy trì động tác lúc nãy, chỉ cúi thấp đầu.

Cổ trắng nhỏ ở dưới ánh đèn màu vàng, hiện lên vầng sáng ấm áp, khiến vẻ trắng mịn càng thêm xinh đẹp, mái tóc dài đen bóng sạch sẽ được buộc thành đuôi ngựa ở phía sau đầu, mềm mại che khuất hơn một nửa cần cổ, hai màu trắng đen rõ ràng, khiến cho làn da trắng nõn càng thêm mịn màng, làm người ta muốn khẽ chạm vào!

Triệu Thừa Dư bị ý tưởng trong lòng làm cho giật mình, vội vàng nhìn chằm chằm gạch men sứ dưới chân, nỗ lực kìm nén bối rối ở đáy lòng.

Thì ra, thấy người, so với lúc không thấy càng thêm gian nan…

Ngẩng đầu lên lần nữa, tim miễn cưỡng đập ổn định, Triệu Thừa Dư nhìn chằm chằm bóng lưng Cố Hàm Ninh, trên mặt thoáng qua một chút lo lắng.

“Này, cậu thật không sao chứ?” Nhịn không được vẫn là mở miệng hỏi.

Cố Hàm Ninh quay đầy, nhìn về phía Triệu Thừa Dư, híp đôi mắt dài nhỏ lại, khuôn mặt mịn màng đỏ ửng, tăng thêm mấy phần quyến rũ.

Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy mặt hồng tim đập nhanh, nhìn chằm chằm Cố Hàm Ninh, nói không nên lời.

Cố Hàm Ninh híp mắt, cuối cùng thấy rõ là Triệu Thừa Dư, trong đầu choáng váng lại càng mãnh liệt hơn, quay đầu lại, mở vòi nước, cúi mặt xuống, đưa tay ra sức đem nước lạnh tạt lên mặt, cho đến khi làm trán, hai bên tóc mai toàn bộ đều ướt đẫm, lúc này mới cảm thấy đầu thanh tỉnh một ít.

Xoay người, Cố Hàm Ninh vậy mà lại thấy Triệu Thừa Dư dựa vào tường sắc mặt đỏ bừng, giống như cũng đã uống không ít rượu, biết rõ cậu là lo lắng cho mình, trong lòng như có một dòng nước ấm áp chảy qua, bước chân hơi lảo đảo đi tới.

“Triệu Thừa Dư, mình không sao, chỉ là đầu hơi choáng thôi.”

Trong lòng Triệu Thừa Dư nôn nóng, nhìn chằm chằm vào gò má xinh đẹp cách mình ngày càng gần, nhất thời miệng đắng lưỡi khô.

Đây là câu nói dài nhất mà Cố Hàm Ninh nói với cậu!

Thì ra, Cố Hàm Ninh uống rượu, lại dễ thương như vậy…

Cố Hàm Ninh vốn muốn đi đến trước mặt Triệu Thừa Dư, ai ngờ bước thế nào, đột nhiên hẫng, không cẩn thận liền vấp một cái, lao thẳng vào trong ngực Triệu Thừa Dư, chỉ cảm thấy tay mình chạm vào cái gì đó ấm áp, miễn cưỡng muốn đứng thẳng, thì thân thể lại mềm oặt trượt xuống dưới.

Khoảnh khắc thân thể mềm mại mảnh khảnh của Cố Hàm Ninh nhào vào trong ngực mình, Triệu Thừa Dư chỉ cảm thấy tim mình giống ngừng đập rồi, hô hấp cũng dừng lại, trong đầu trống rỗng, nhất thời không biết làm gì, cho đến khi thân thể Cố Hàm Ninh trong ngực trượt xuống, cậu mới mặt đỏ tới tận mang tai, đưa tay vội ôm lấy thân thể mềm mại trong ngực.

Cố Hàm Ninh mang theo mùi hương thơm ngát gắt gao vây quanh Triệu Thừa Dư, gần sát như vậy khiến cậu gần như ngại thở! Trống ngực đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Tay Triệu Thừa Dư run rẩy, nhịn không được cúi đầu, di nhẹ làn môi, chạm nhẹ lên đỉnh đầu đen nhánh trước mắt.

Cậu, lần đầu tiên, hi vọng rằng, thời gian, cứ ngừng trôi như vậy!

Trong nháy mắt Cố Hàm Ninh bổ nhào về phía Triệu Thừa Dư, đầu óc có chút choáng váng, cho đến khi tay chạm vào vạt áo sơ mi trước ngực Triệu Thừa Dư, mới miễn cưỡng chống đỡ thân thể, đúng lúc đó người lại mềm oặt, không chịu nghe đầu chỉ huy, hai chân cô mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống, may mắn có Triệu Thừa Dư đỡ, mới ngăn được tình trạng đặt mông ngồi trên đất đáng xấu hổ của cô.

Cố Hàm Ninh phục hồi lại tinh thần, đang muốn cảm ơn, lại đột nhiên phát hiện, tư thế bây giờ của hai người bọn họ, thật sự là, quá mức mập mờ!

Cố Hàm Ninh nhất thời nghẹn lời, nằm ở trong ngực Triệu Thừa Dư, cứng đờ, không dám ngẩng đầu nhìn vẻ mặt Triệu Thừa Dư, hít sâu một hơi, giống như hít vào đều là mùi xà bông thơm ngát nhàn nhạt trên người Triệu Thừa Dư.

Không khó ngửi chút nào. . .

Chỉ là, có một chút xấu hổ. . .

loading...

Triệu Thừa Dư như ngây dại, không nhúc nhích. Cố Hàm Ninh nghe bên tai tiếng tim đập kịch liệt, chui đầu vào trong ngực Triệu Thừa Dư, hơi thở nóng rực phả trên đỉnh đầu của cô, mang đến một trận choáng váng.

Cho đến khi hết choáng váng, trên mặt Cố Hàm Ninh lại thêm một tầng đỏ ửng cùng hoàn toàn khác với vừa rồi, tim dường như cũng dần tăng tốc.

Cảm giác như thế, giống như mang theo chút cảm xúc quen thuộc khiến người ta say mê.

Lúc trước, khi đối mặt với Cao Thần, cô cũng đã từng có cảm giác tương tự!

Cố Hàm Ninh đột nhiên kinh hãi, trong đầu thanh tỉnh, cúi đầu, hai tay để ở ngực Triệu Thừa Dư nhẹ nhàng đẩy một cái.

Triệu Thừa Dư cảm giác được ngực bị đẩy, lập tức phục hồi lại tinh thần, cuống quýt buông tay ra, lúng túng không dám nhìn Cố Hàm Ninh.

“Cảm ơn.” Cố Hàm Ninh cúi tầm mắt xuống, nhẹ giọng nói, xoay người, trong mắt hiện lên vẻ áy náy, đối với Triệu Thừa Dư kiếp trước, cũng như kiếp này …

Sau khi tỉnh lại một lần nữa, có lúc cô sẽ nghĩ đến chàng trai trong trí nhớ, cùng với người đàn ông cao lớn anh tuấn thành thục nhìn thấy ở thời khắc cuối cùng kia.

Đã từng, cô phẫn hận nghĩ tới, kiếp này, phải cách xa Cao Thần, Bạch Vũ Hân, cùng những người có liên quan đến kiếp trước bi thảm của cô, từng nghĩ, né tránh toàn bộ, nhưng tất cả lạnh lùng đều dễ dàng sụp đổ khi nhìn thấy đôi mắt sâu thẳm dịu dàng của chàng trai này…

Mặc dù, cô chưa từng cẩn thận suy nghĩ qua về quá khứ của mình và cậu ấy, nhưng tương lai, có lẽ, không thể nghi ngờ, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cô đều cảm thấy đau lòng cho chàng trai luôn hoặc xa hoặc gần, ở góc khuất lặng lẽ bảo vệ mình…

Kiếp trước, cô đến cuối cùng mới vụn vặt biết được tình cảm chôn sâu của cậu ấy, mà không hề biết rõ, nhiều năm bảo vệ như vậy, đáy lòng cậu ấy đã bao giờ từng chờ đợi hay chưa?

Có lẽ có, nhưng chờ tới được lại chính là tuyệt vọng. Nếu như vậy, cô thà mong rằng cậu ấy chưa từng chờ đợi…

Mặc kệ thế nào, hiện tại, những điều này còn chưa đủ…

Có kinh nghiệm sai một lần, có Cao Thần làm ví dụ, cô đã không còn là cô gái tuổi trẻ chân thật nữa, giật mình quay đầu, mới hiểu được, im lặng bảo vệ mới là đáng tin nhất!

Kiếp trước, Cao Thần đẹp trai như ánh mặt trời, xứng đáng là hoàng tử trong trường, thành tích xuất sắc, thể thao nổi bật, có tài ăn nói, luôn để lại ấn tượng quan tâm ôn nhu lãng mạn, cô gái tuổi trẻ ngây thơ, có mấy ai có thể tránh được.

Là hoàng tử bạch mã trong lòng nhiều nữ sinh như vây, nhưng người đó lại chỉ nhìn thấy một mình mình, đem tất cả tình yêu lãng mạn ôn nhu đối với mình, trong giây phút đó, mỗi cô gái đều cho rằng mình là công chúa!

Mà, kết thúc của chuyện cổ tích, hoàng tử cùng công chúa luôn trải qua cuộc sống hạnh phúc!

Kiếp trước, cô đọc nhiều lắm, nghe cũng nhiều, lại ở dưới đáy lòng tự giữ cho mình một phần câu chuyện cổ tích, bởi vì cô cho rằng, cho dù người trên toàn thế giới đều không tin tưởng chuyện cổ tích, nhưng cô còn có Cao Thần…

Thì ra, đến cuối cùng, trừ ba mẹ, thật ra cô đã sớm không còn gì cả…

Triệu Thừa Dư, cậu, có phải hay không, là cổ tích biến mất tại nơi hẻo lánh, khiến tôi không cẩn thận nên chợt bỏ qua?

Lòng của cô mệt mỏi. . .

Cô nghĩ, có lẽ mình nên để lòng nghỉ ngơi một chút, không cự tuyệt, không ngăn trở, thuận theo tự nhiên đi.

Có lẽ, Triệu Thừa Dư, cậu ta thật sự có thể chữa khỏi vết thương trong lòng mình. . .

Cố Cố Hàm Ninh vẻ mặt mơ hồ, trầm mặc đi trở về phòng riêng.

Triệu Thừa Dư ở phía sau, dựa vào vách tường kiên cố, ngẩng đầu chăm chú nhìn bóng lưng càng lúc càng xa, trong lòng cũng hốt hoảng một hồi.

Vừa nãy, là mộng đẹp cậu ngày nhớ đêm mong sao?

Trở về phòng, đương nhiên Cố Hàm Ninh không dám uống rượu nữa, cô sợ uống tiếp, mình sẽ không làm sao trở về được phòng ngủ, liên tục xua tay, sau khi Cao Thần lên tiếng, rốt cuộc mọi người cũng miễn rượu cho Cố Hàm Ninh.

Cố Hàm Ninh gọi người phục vụ mang nước đun sôi để nguội lên, chậm rãi nhấp vài ngụm, cuối cùng cũng tỉnh lại.

Qua một lúc lâu, Triệu Thừa mới cúi đầu đi tới, trên mặt vẫn đỏ bừng, Cố Hàm Ninh nghiêng đầu nhìn cậu một cái, cũng không rõ, rốt cuộc cậu là uống quá nhiều, hay là nguyên nhân khác…

Cố Hàm Ninh uống vài ngụm nước lọc, thấy những người khác vẫn còn hăng hái, bèn dứt khoát gọi phần cơm cho mình.

“Ngại quá, mình đói bụng, ăn cơm trước, các cậu cứ tiếp tục, đừng vì mình mà mất hứng.”

Cố Hàm Ninh hơi kén ăn một chút, năm đó, những ngày đầu tiên khi mới tới đại học Z, cô vẫn ăn không quen, có lúc trở về nhà một chuyến, liền bao lớn bao nhỏ cầm theo không ít món ăn mẹ làm mang về trường, chẳng qua là mệt đến ngất ngư.

Chọn mấy thứ mình thích ăn, Cố Hàm Ninh từ từ ăn cơm, một lúc lâu mới phát hiện, những món vừa rồi mình hay gắp nhiều, thì đĩa quay luôn ngừng ở trước mặt mình.

Cố Hàm Ninh nâng mắt lên, thấy Triệu Thừa Dư bên cạnh lại chuyển món thịt băm Tiền Giang kia đến trước mặt, sau đó mới bưng chén rượu, khẽ nhấp một cái.

Cố Hàm Ninh trong lòng thấy ấm áp, gắp một miếng thịt băm, cúi đầu, nhai kỹ.

Thịt băm chế biến ngon miệng, cùng cơm trắng, quả thật là dễ ăn cùng nhau nhất!

Mục lục
loading...