Menu

Duyên Tới Là Anh-Chương 53


Duyên Tới Là Anh


Chương 53: Tự Học

Edit: Truc Van Beta: Vi Vi Cố Hàm Ninh chống má, cười híp mắt nhìn người đối diện khẽ nhíu mày, mặt Triệu Thừa Dư nghiêm túc, ánh mặt trời từ ngoài cửa sổ chiếu vào, đã dẫn theo chút hơi thở ngày mùa hè, người phơi nắng có chút chói mắt.

Dưới bàn, Cố Hàm Ninh đang duỗi chân, đá đá bắp chân Triệu Thừa Dư, một bộ dạng muốn ồn ào làm cậu không được yên ổn. Nghiêm túc xem sách hơn một giờ, cô quyết định buông lỏng một chút, điều tiết tâm trạng một chút.

Non nửa lòng dạ của Triệu Thừa Dư nỗ lực đặt trên quyển sách, hơn nửa lòng dạ còn lại đã sớm dời đến dưới gầm bàn, cảm giác được chân Cố Hàm Ninh có xu thế chậm rãi đi lên, nhẹ giọng than thở, ngẩng đầu bất đắc dĩ cười nói: “Không muốn xem sách nữa, nếu không chúng ta đi nội thành dạo phố?” Trong lòng cậu có chút ngứa ngáy, nhìn Cố Hàm Ninh đối diện cười đến nghịch ngợm, thật muốn một tay kéo cô lại đây ra sức ôm vào trong lòng.

Ai, trong trường học muốn tìm cái nơi ổn thỏa kín đáo, thật đúng là quá khó khăn! Cậu nghĩ đau cả đầu, cũng không nghĩ ra một địa điểm tốt. . . Thật chẳng lẽ phải chờ tới nghỉ hè? Nhưng nghỉ hè, cũng có rất nhiều nơi khó xử a. . .

“Không muốn đi a ~ ngày quá nắng.” Cố Hàm Ninh tiếp tục nâng má nghiêng đầu nhìn về phía Triệu Thừa Dư, môi hơi hơi bĩu ra.

Bọn họ thường xuyên đến thư viện, cũng là không phải làm chăm chỉ thế mà, có lúc chỉ xem sách giải trí, thỉnh thoảng ngẩng đầu liếc nhau cũng thấy ấm áp, nhưng cũng chỉ có thể đối diện vài lần, lúc này mới quá là nhạt nhẽo. . .

Triệu Thừa Dư nhìn chung quanh một chút, bốn phía các bạn học đều an tĩnh nghiêm túc cúi đầu, khóe môi nhẹ cong lên, kéo tay Cố Hàm Ninh qua đặt lên bàn, cúi đầu hôn một cái trên mu bàn tay của cô, sau đó nắm không thả, nhẹ nhàng vuốt ve.

“Vậy em muốn đi nơi nào?” Thời tiết dần dần nóng lên, Cố Hàm Ninh lại dường như càng mất tinh lực (tinh thần và sức lực), bình thường đều không thích đi dạo trong nội thành.

Thật ra, nội thành đi cũng không sai đâu, cũng không thiếu nhà hàng đều có căn phòng nhỏ cho thuê. . .

“Ai, lại đi tìm quyển sách đi. Bạn học Triệu, đi, giúp em tìm sách đi!” Cố Hàm Ninh đứng lên, nhìn Triệu Thừa Dư đối diện đang nhìn mình ánh mắt hơi hơi nóng rực để quyển sách trên tay xuống, cười ngoắc ngoắc ngón tay, vén tóc mái, dẫn đầu đi tới giá sách. Triệu Thừa Dư không biết làm sao cũng đứng dậy, tự nhiên chỉ có thể cùng đi qua.

“Tìm sách gì?” Ánh mắt Triệu Thừa Dư lướt qua giá sách, quay đầu cười nhìn Cố Hàm Ninh ngón tay nhẹ vuốt môi dưới, vô cùng nghiêm túc nhìn giá sách.

“Ừ, chính là cuốn hạ của quyển em vừa mượn, hẳn là ở đây.” Cố Hàm Ninh hơi hơi nhíu mi ngẩng đầu nhìn giá sách.

Triệu Thừa Dư quay đầu trở lại, ánh mắt quét tử tế từ qua từng quyển sách.

“Đây rồi! Ở chỗ này!” Triệu Thừa Dư nghe tiếng, tự nhiên quay đầu nhìn sang.

Cố Hàm Ninh cười trộm ôm lấy eo Triệu Thừa Dư, cúi đầu nhẹ cắn cằm một cái.

Triệu Thừa Dư không ngại bị “đánh lén”, trên cằm truyền đến cảm giác hơi hơi đau đớn, cậu cúi đầu nhìn Cố Hàm Ninh đang cười tít mắt, lắc đầu bật cười.

Từ lần trước khó được thân mật ở thư viện thân mật, từ lúc bị bạn học Thịnh Mạn Mạn bắt quả tang, ở thư viện bọn họ nhiều nhất chỉ nắm tay mà thôi.

Triệu Thừa Dư cười đưa tay ôm eo Cố Hàm Ninh, cúi đầu ấn xuống đôi môi cô hơi chu ra. Thật ra, ý cậu chỉ là nhẹ mổ vài cái mà thôi, nhưng đến khi môi dán môi, phần môi mềm mại giống như chảy thẳng đến đáy lòng của cậu, trên tay hơi hơi ra sức, môi lưỡi ngậm nhẹ, giống như thế nào cũng không đủ!

Cho đến khi hai người cũng có chút thở dốc, Triệu Thừa Dư mới khẽ ngẩng đầu, tầm mắt nhìn chằm chằm làn môi vô cùng ướt át trước mắt, cúi đầu, không nhịn được lại dán lên, thở hổn hển, nói có chút mơ hồ: “Làm sao bây giờ?”

Hơi thở nóng rực kèm theo giọng nói khe khẽ, nhẹ lướt qua gương mặt Cố Hàm Ninh, cô cười khẽ ra tiếng, nhẹ cắn một ngụm trên môi Triệu Thừa Dư.

“Rau trộn thôi (*)!” Cố Hàm Ninh nhẹ giọng cười đến khoan khoái, ôm Triệu Thừa Dư cố ý cọ xát lại chà, chờ đến Triệu Thừa Dư đè nén thở dốc một hơi trầm thấp, lúc này mới đột nhiên buông tay ra, nhảy về sau một bước, bước đi nhẹ nhàng, vòng qua bên kia giá sách, trở về bàn ~.

[(*) Chỗ này ta tra rất nhiều rồi nhưng thực sự không rõ tại sao tác giả dùng ở đây, theo ý hiểu của ta thì, rau trộn trong tiếng Trung đọc là liangban, mà từ lạnh cũng đọc là liang, có lẽ ở đây CHN ám chỉ TTD giải quyết bằng khí lạnh chăng]

Triệu Thừa Dư cắn răng, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng tại chỗ hít sâu vài hơi khí lạnh, lúc này mới bước đi có chút mất tự nhiên, nửa che nửa giấu trở về chỗ ngồi, lúc ngồi xuống, nhịn không được trừng mắt nhìn kẻ trước mặt đang cười như tên trộm.

Thật là quen thói quá thể rồi! Chờ ngày nào đó trêu chọc cậu đến lúc chịu không nổi. . .

Cố Hàm Ninh dùng sách vở cản trở khuôn mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt long lanh cong cong, chớp nha chớp nha, cười hì hì nhìn Triệu Thừa Dư tâm vượn ý mã nỗ lực điều chỉnh hô hấp, thấy vẻ mặt cậu tự nhiên rất nhiều, lúc này mới sách lấy ra, nghiêng người sang, cười híp mắt mềm mại thấp giọng nói: “Thừa Dư ~ ngày mai chúng ta, có muốn đi tìm một phòng tự học trống không nha?”

Phòng tự học trống?

Triệu Thừa Dư ngẩn người, tưởng tượng một phòng học không bóng người…. Không tự chủ được nuốt một ngụm nước bọt.

Trước kia khi thư viện không có vị trí tốt, bọn họ cũng đi tới phòng tự học gần đây mấy lần, nhưng Cố Hàm Ninh vẫn thích cảm giác ở thư viện, cho nên địa điểm bọn họ hẹn nhau nhiều nhất, vẫn là thư viện.

“Được, tốt a. . . Vậy thì chúng ta đi tòa nhà thông tin đi.” Triệu Thừa Dư ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc đứng đắn trả lời.

Cố Hàm Ninh cười híp mắt gật đầu, môi nhô lên cao!

Tòa nhà thông tin, nơi đó, bình thường lúc không có tiết, thật sự là người cách rất xa đi? Phòng thông tin cách khá xa khu ký túc, lại bởi vì chuyên ngành của bọn họ, bình thường thích nhất là chui vào phòng máy vi tính . . . Trước kia, lúc Triệu Thừa Dư chưa trang bị máy vi tính ở phòng ngủ, thỉnh thoảng cũng sẽ bỏ rơi Cố Hàm Ninh, một mình đi phòng máy.

Ngày hôm sau, Triệu Thừa Dư dắt Cố Hàm Ninh thạo đường tìm được một phòng học vô cùng quạnh quẽ trên tầng hai của tòa nhà thông tin, cửa sổ đối diện với tường một tòa giảng đường khác, có thể phòng ngừa tất cả các tầm mắt rình rập từ ngoài cửa sổ vào.

loading...

Hai người chọn chỗ là hàng ghế cuối cùng dựa vào tường ngồi xuống, lấy sách ra ngoài, vừa mới đặt lên, từ cửa trước liền có hai người đi vào.

“Triệu Thừa Dư, thật là đúng dịp a! Cậu cũng tới tự học sao?”

Xa Hà Văn đè nén sự kinh ngạc dưới trong lòng, cười lôi kéo bạn học bước nhanh đi tới.

Thật ra, vừa rồi dưới lầu cô nhìn thấy Triệu Thừa Dư từ xa xa, cùng bạn gái của cậu . . . Vốn là cô và bạn cùng phòng đi bên kia, nhưng bước chân giống như là có ý thức của mình, chuyển phương, đi theo tới đây, cô ấp úng giải thích với bạn cùng phòng: nơi này tự học cũng được đấy. May mắn bạn cùng phòng hiểu ý, cũng không hỏi nhiều.

Bình thường Triệu Thừa Dư sống tương đối nội tâm, cô và cậu. . . Bình thường cũng không giao lưu nhiều lắm. Mỗi lần hết giờ học, cậu rất nhanh đã không thấy tăm hơi, làm cho cô dù nghĩ đến gặp ngẫu nhiên cũng không có cơ hội. . .

Nụ cười của Xa Hà Văn hơi phai nhạt, gật đầu với Cố Hàm Ninh hỏi: “Chào bạn.”

Cố Hàm Ninh mím môi cười, trả lời: “Chào bạn.”

Chờ đến khi bọn họ ngồi xuống hàng ghế trước mặt, Cố Hàm Ninh quay đầu, cười như không cười liếc mắt nhìn vẻ mặt tối tăm của Triệu Thừa Dư, trong bụng lại không ngừng cười đến vui vẻ.

Cho nên nói, người không thể có lòng làm chuyện xấu, nhìn xem, ông trời cũng không đồng ý đâu!

Triệu Thừa Dư tự nhiên xem hiểu ánh mắt cười nhạo của Cố Hàm Ninh, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc mấy phần.

“Triệu Thừa Dư, ví dụ mà thầy giáo Trình giảng hôm trước, nhiều chỗ mình nghe không hiểu, cậu còn nhớ không?” Xa Hà Văn quay đầu, cười yếu ớt nhẹ giọng hỏi.

“Ừ.” Triệu Thừa Dư cúi đầu, nhẹ nhàng phát âm, đáy lòng âm thầm ảo não.

Cái phòng học này bình thường không ai tới, thế nào hôm nay lại hấp dẫn như vậy? Người này, ừ, rốt cuộc bí thứ gì đó, thấy có người ở, thì không thể đi chọn một phòng học khác sao?

“Có thật không? Thật tốt quá! Vế sau phương trình đó thì phải viết thế nào a?” ánh mắt Xa Hà Văn sáng lên, nụ cười trên mặt bất tri bất giác lớn hơn.

“Không nhớ rõ.” Triệu Thừa Dư không ngẩng đầu, giọng nói cứng nhắc lãnh nhạt trả lời, căn bản không nghe ra sự vui mừng trong giọng nói của đối phương, mày nhíu lại quá đỗi, đáy lòng nghiêm túc suy tính: có nên lập tức lôi kéo Cố Hàm Ninh đứng dậy, đổi cái phòng học hay không?

Nụ cười trên mặt Xa Hà Văn vụt tắt, ấp úng nói: “Nga, cậu đang xem tiếng Anh à? Không lâu nữa là tới cuộc thi cấp bốn, nhưng mà cơ sở tiéng Anh của cậu tốt như vậy, nhất định có thể đỗ.”

“Ừ.” Triệu Thừa Dư cau mày, căn bản cũng không để ý đối phương đang cố gắng muốn kéo dài đề tài.

Cố Hàm Ninh cúi đầu, giống như hết sức chăm chú vào quyển sách trên bàn, trong lòng lại âm thầm bật cười.

Mỗi người bọn họ mượn một quyển tiểu thuyết nguyên tác bằng tiếng Anh từ thư viện giết thời gian, giờ phút này đang bày trên bàn, nhưng một trang cũng chưa lật.

Cô hơi hơi nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Triệu Thừa Dư đang nghiêm mặt, quay đầu trở lại, cắn môi dưới cúi đầu che lại đôi môi đang nhếch lên, tay trái lặng lẽ trượt, từ trên chân mình, chậm rãi đến trên đùi bên cạnh.

Cô và Triệu Thừa Dư vốn là mệnh ai nấy ngồi, khi ngón tay cô mò lên bắp đùi Triệu Thừa Dư, rõ ràng cảm giác được cậu khẽ run. Chờ đến ngón tay của cô chuyển đến ngay giữa, càng có thể cảm giác được cơ thể cậu căng cứng. Cô không có quay đầu, ngón tay lục lọi kéo khoá xuống, ngón tay khều nhẹ, liền chui vào dưới lớp vải dệt thứ nhất. Không bao lâu, ngón tay của cô rất nhanh lại đẩy một lớp vải dệt khác phía dưới ra, đầu ngón tay hơi lạnh trực tiếp chạm vào cái gì đó lớn mạnh nóng rực!

Từ lúc Cố Hàm Ninh đưa tay đến trên đùi cậu, Triệu Thừa Dư liền bắt đầu không thể tập trung, càng về sau, căn bản chỉ cảm thấy đầu óc nóng lên, căn bản là không nghe được rốt cuộc vị bạn học phía trước đang nói cái gì. Các giác quan toàn thân cậu đều tập trung vào trên bàn tay thon kia, hơi lạnh vừa tiếp xúc, lại làm cho toàn thân cậu nóng lên, yết hầu di chuyển trên dưới, cực lực đè nén hơi thở gấp từ đáy lòng dâng lên!

Cho đến khi tay Cố Hàm Ninh cầm thật chặt cái nóng rực của cậu trong không gian nhỏ hẹp, di chuyển lên xuống nhẹ nhàng thong thả, sự tê dại xông lên từ bụng dưới khiến cậu không nén được khó chịu khẽ thở hổn hển một tiếng.

“Triệu Thừa Dư? Cậu làm sao vậy? Cậu không thoải mái sao?”

Bên tai truyền đến giọng nói quan tâm của bạn học không quen, nhưng điều cậu muốn làm thực tế là, làm cho cô nàng và bạn của cô lập tức cút đi!

Đối phương đương nhiên không nghe được tiếng lòng của cậu, Triệu Thừa Dư gần như là lập tức sa sầm mặt, trong tiếng cười vô thành của Cố Hàm Ninh, một tay nắm tay Cố Hàm Ninh đang gây chuyện, cứng rắn lại cực kỳ mất mát kéo nó ra, kéo khóa lên, sau đó nhanh chóng nhét toàn bộ sách của mình và Cố Hàm Ninh vào trong túi, lôi kéo tay Cố Hàm Ninh, không nói một tiếng dắt cô đi ra ngoài!

Xa Hà Văn giật mình sững sờ cửa phòng học vẫn còn đang động đậy phía trước, cắn môi dưới, hơi trắng bệch.

Triệu Thừa Dư gần như là nghiến răng nghiến lợi cầm điện thoại ra, gọi điện thoại về phòng ngủ, sau khi nghe tiếng tút dài vì không có người nghe máy, chân bước càng dài, quay đầu nhìn Cố Hàm Ninh không cố kỵ gì lên tiếng cười lớn, mặt tối sầm, thở hổn hển, tay cầm thật chặt.

“Cố Hàm Ninh!” Triệu Thừa Dư đè nén thấp giọng nói, hơi nóng trong lòng quay cuồng, hận không thể lập tức bước vào phòng ngủ.

Lần đầu tiên, cậu phát hiện, thì ra tòa nhà thông tin cách phòng ngủ của cậu, lại là xa xôi như vậy!

Mục lục
loading...