Menu

Đừng Để Sói Ăn Thịt-Chương 4


Đừng Để Sói Ăn Thịt


Tác giả: Fly


Chương 4: Oan Gia Ngõ Hẹp

– Alo Tuyết Trinh à? Buổi tối mình có hẹn…

Trương Hải lại có hẹn rồi. Đây là bạn thân từ hồi đại học của tôi. Cô ấy lúc nào cũng có những cuộc hẹn gặp mặt và… nhất định phải có tôi đi cùng để làm chân gỗ. Số khổ!! Tại sao lúc nào cũng là tôi? Cô ta có thể kéo những người bạn khác cùng đi mà. Bây giờ tôi đang rất mệt mỏi. Ở công ti đấu tranh với công việc và tên biến thái kia cũng đã đủ chết rồi. Haizz

– Trương Hải à! Mình mệt lắm rồi. Để khi khác nhé?

– Không được không được!!. Hôm nay là cuộc hẹn quan trọng. Mình cố gắng lắm mới tăm tia được anh chàng này. Đi nhá?

Mẹ kiếp. Tại sao lúc nào tôi cũng tốt bụng thế nhỉ? Tôi lại mềm lòng rồi

– 7h tối mình sẽ đến.

*******************

Tại Sóng Thần resort.

Tôi, Trương Hải và hai anh chàng nữa yên vị tại một chỗ ngồi gần cửa sổ. Trương Hải hôm nay ăn mặc nữ tính quá, váy hai dây để lộ đôi vai trần trắng nõn, tóc búi cao gọn gàng, trang điểm nhẹ nhìn rất tự nhiên, đôi guốc đỏ chót cao 12 phân khiến tôi cứ mãi ngước nhìn khi nói chuyện với cô ấy. Hẳn là cô nàng đã chuẩn bị kĩ lắm đây. Tôi cười thầm trong bụng.

Trương Hải ghé tai tôi thì thầm:

– Anh chàng ngồi bên phải cho cậu đấy!

Tôi đang uống ngụm nước vội “phốc” một tiếng. Nước chưa vào đến cổ họng đã vội phụt ra ngoài. Trông thật đẹp mắt. Hai anh chàng nhìn tôi ngơ ngác. Tôi thì tất nhiên là vội lấy khăn giấy lau đi cái tác phẩm mình vừa bắn ra rồi. Quay ra cười trừ với hai anh chàng tội nghiệp kia rồi lại quay sang thì thầm với Trương Hải:

– Cái gì? Mình đâu có cần?

– Ngại gì chứ? Năm nay cậu cũng 23 rồi. Không sợ ế à?

Tôi rên lên the thé:

– Công việc của mình còn chưa ổn định.

Trương Hải vội véo tôi một cái làm tôi đau muốn chết. Không thể rên lên ở chỗ này tôi đành âm ỉ và túm chặt lấy quần mà cảm thụ từ từ cái nỗi đau tuyệt vời kia. Như đã thỏa mãn cái thú tính nhìn người khác đau khổ, Trương Hải nhoẻn miệng cười:

– Đợi cậu ổn định thì cũng thành bà cụ rồi. Cậu nhìn hai anh chàng này xem. Đúng là “phong tư tài mạo tót vời”. Cậu còn muốn gì hơn nữa? Người bạn này có ý tốt với cậu mà cậu dám từ chối à?

Con mẹ nó! Tôi muốn văng tục lắm rồi. Trương Hải lắm chuyện. Trương Hải đáng ghét!! Không phải là tôi không muốn nhưng nhìn xem… tôi tưởng hôm nay mình làm chân gỗ nên ăn mặc rất quái thai. Trang điểm cũng có phần lòe loẹt để làm nổi bật người bạn yêu quí kia. Bây giờ thì hay rồi. Anh chàng kia chắc chắn sẽ có ấn tượng với tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Đảm bảo lần sau anh ta không dám gặp lại tôi. Ôi!! Trương Hải!!

Thôi thì đành vậy.

Chúng tôi ăn uống rất vui vẻ. Trương Hải và anh chàng kia có vẻ là thích nhau rồi, thấy cứ liếc mắt đưa tình mãi. Hứ! có Trai quên bạn. tôi thì không hi vọng gì vào anh chàng kia rồi. Bình thường ăn mặc tôi đã chẳng ăn ai, bây giờ như thế này thật sự giống mụ phù thủy trong truyện cổ tích.

– Em tên gì?

Tôi giật mình ngẩng mặt lên nhìn anh chàng bên phải. Bây giờ mới có dịp nhìn kĩ. Trông anh ta rất tuấn tú. Vẻ thư sinh nho nhã toát lên từ con người này. Tôi rất hài lòng. Haha.

– Tuyết Trinh!

Hai người kia có quay ra nhìn tôi đôi chút rồi lại quay vào nói chuyện với nhau. Mẹ kiếp!! Có lẽ anh chàng này cũng được tên kia tuyển dụng làm chân gỗ giống tôi. Anh chàng thư sinh tiếp tục:

– Anh là Phan Nguyên. Em bao nhiêu tuổi?

– 23 – Tôi chỉ có thể đáp gọn như thế này thôi.

– Ồ! Còn anh 26. Em….- Anh ta có chút ngập ngừng – em có bạn trai chưa?

Ôi!! Ôi!! Cụ tổ ơi!! Có phải người sống dậy rồi không? Anh ta hỏi con có bạn trai chưa? Không phải là muốn làm bạn trai con chứ? Tôi che giấu cảm xúc nhảy múa trong lòng. Nở một nụ cười rõ tươi rồi trả lời đầy e thẹn ( chính tôi cũng thấy mình buồn nôn):

– Em chưa.

Anh ta có vẻ hài lòng sau câu trả lời này. Nhưng lại không hỏi hay nói gì thêm nữa làm tôi tụt hết cả cảm xúc.

Đang chuẩn bị gọi phục vụ tính tiền thì tôi nhìn thấy bàn bên cạnh có ai đó rất quen. Phong thái ung dung, khí thái rất rất phong lưu… anh ta…thôi xong. Tôi hốt hoảng vội thu cái bản mặt của mình về. Tại sao Tường Quân lại xuất hiện ở đây? Bà nó chứ! Đúng là oan gia ngõ hẹp. Hắn mà phát hiện ra tôi thì tôi sẽ chết chắc. Tên biến thái này…

Cuối cùng, tôi đành quay ra cười cười với ba người vẫn còn không biết tình trạng khốn khổ của tôi:

– Hihi. Tự dưng mình muốn vào nhà vệ sinh. Có gì mọi người cứ ra trước đi. Minh sẽ ra sau nhé.

Rồi không cần phải nghe câu trả lời thì tôi liền đứng vụt dậy. Phải nhanh lên. Tôi lao người với tốc độ không đếm được và…

Ầm!!

Tôi va phải một người. Khuôn ngực của người này sao lại rắn chắc thế chứ? Cái mặt tôi không biết có còn nguyên dạng nữa không? Chắc chắn là bị méo về một bên rồi. Ngẩng đầu lên định buông một câu chửi thề thì…Quỷ thần ơi!! Có cần ngõ hẹp đến mức này không? Tường Quân nở một nụ cười đểu giả. Anh ta gãi gãi mũi rồi oang oang cái mồm lên:

– Thư kí Trinh! Cô không kích động quá chứ?

Tôi lườm anh ta đến nỗi lòng đen muốn theo cái lườm mà nhảy ra ngoài. Thật quá đáng ghét. Rồi tôi lại nhìn sang cái bàn của anh ta. Một cô gái xinh đẹp cũng hướng ánh mắt về phía tôi. Không phải an Kì. Đồ lăng nhăng này, rốt cục anh ta có bao nhiêu phụ nữ vây quanh?

– Tránh ra! – Tôi gằn giọng.

Tường Quân như không buông tha cho tôi:

– Va phải người ta mà cô không xin lỗi sao? May người cô va là tôi, nếu là người khác thì họ có bỏ qua không?

– Chính vì người tôi va là anh nên tôi mới không cần phải xin lỗi.

Hứ! Định bắt cô bản cô nương xin lỗi ngươi sao? E là ngay cả cơ hội cũng không có. Tường Quân đưa tay ra phía sau eo tôi ép người tôi lại. Đồ biến thái, anh ta không thấy mất mặt sao? Đây là nhà hàng. Tôi có thể nhìn ra cái ánh mắt phức tạp của mĩ nhân kia.

– Biến thái! Anh có biết đây là đâu không?

Quân nói giọng khàn khàn:

– Sao? Cô thấy xấu hổ à?

– Phải!

– Ồ! Cô đi cùng bạn trai?

Nhân lúc hắn ta không để ý tôi vội đẩy người hắn ra và gằn giọng:

– Không phải việc của anh. Coi như hôm nay tôi xui nên mới gặp anh. Ngồi vào bàn và phục vụ nữ tử của anh đi.

Đúng lúc ấy thì tôi cảm giác như có cái gì đó gai gai sau lưng. Quay lại thì…trời ơi! Ba con người kia đang nhìn tôi. Ánh mắt họ lạ lắm nhé! Mỗi người một kiểu, kiểu nào cũng đầy ẩn ý. Tôi đi chết đây, chắc chắn là họ đã nhìn thấy hết rồi. Tôi để ý thấy Tường Quân đang cười đắc ý. Biết ngay là hắn muốn trêu tức tôi, muốn làm tôi mất mặt trước mặt bạn bè mà. Đồ đểu, đồ thối tha. Con mẹ nhà anh, tôi giết anh.!!!

loading...

Trương Hải chạy đến nắm lấy khuỷu tay tôi hỏi tới tấp (biết ngay mà):

– Ai vậy? Đẹp trai quá. Thảo nào mà vừa nãy cậu từ chối sự giúp đỡ của tớ.

Làm ơn đi Trương Hải ơi! Đừng để vẻ bề ngoài của hắn đánh lừa. Tôi miễn cưỡng trả lời:

– Sếp của tớ đấy.

Trương Hải mắt sáng rực:

– Vậy sao? Nhìn hai người có gì đó mờ ám…

– Cái gì mà mờ ám? – Tôi nhảy dựng lên – Anh ta lúc nào cũng nhăn nhở như vậy, anh ta là đồ biến thái đấy.

– Hở? Nhìn thì có vẻ không phải vậy?

Rồi tôi lại nhìn thấy ánh mắt phức tạp của Phan Nguyên. Thôi chết rồi. Anh ta có hiểu lầm không?

– Thì ra em có bạn trai rồi!

Tôi dở khóc dở cười.

– Ơ! Không phải đâu ạ…

Sự thất vọng ánh lên trong đôi mắt Nguyên. Tên Biến thái kia, tôi thề sẽ khắc cốt ghi tâm. Anh ta đã phá vỡ mối tình vừa chớm nở giữa tôi và anh chàng thư sinh kia.

– Anh cũng chỉ muốn chúng ta là bạn nên em không cần ngại đâu. Bạn trai em rất đẹp trai.

Tôi phỉ nhổ. Mạnh Tường Quân. Tôi sẽ giết anh. Đồ đáng ghét.

Khi thấy vẻ ngậm ngùi của tôi. Mọi người tưởng tôi thừa nhận thì vội đi ra ngoài. Này, họ bỏ tôi lại một mình thật sao? Khốn nạn, chết tiệt. Tôi quay phắt ra khiến Tường Quân giật cả mình. Anh ta có lẽ đã nhìn thấy lửa giận trong tôi nên lặng lẽ lùi ra sau. Định chạy sao? Tôi không cho anh thoát. Nghĩ vậy tôi liền lao đến nhảy chồm vào người anh ta rồi…Cắn cho anh ta một phát vào vai. Tôi dùng sức lực thường ngày đối phó với anh trai để cắn anh ta.

-A! Cô bị điên à?

Haha. Phải. Tôi bị anh làm cho điên rồi. Phải phát cơn lên người anh mới được. Khi đã thỏa mãn tôi đưa tay lên quẹt mũi rồi nói:

– Hứ. Anh dám phá hỏng buổi hẹn của tôi.

Tường Quân xoa xoa bả vai rồi quay ra cười trừ với mấy người trong nhà hàng. Họ đang nhìn đầy trìu mến kìa.

– Ai bảo cô không nói. Tôi đâu có biết. Cô cũng phá hỏng buổi hẹn của tôi rồi.

Tôi quay ra nhìn cái bàn trống không. Mĩ nhân bỏ đi rồi. Đáng đời anh ta. Tôi khoanh tay vào vênh mặt lên:

– Ai bảo anh gây sự trước?

– Tôi chỉ là muốn hỏi thăm thôi, cô việc gì phải kích động như vậy?

Quỷ thần ơi! Nhìn cái bản mặt thập phần dị của hắn kìa. Tôi muốn đấm, tôi muốn bóp…Hỏi thăm ư? Thôi đi cha nội ơi, con có bằng tốt nghiệp tiểu học hẳn hoi rồi đấy.

– Tôi không đôi co với anh. Tôi về!

Nói đến đây tôi xách túi đi thẳng ra ngoài luôn. Quả là đáng ghét. Nếu đứng với anh ta nữa tôi chắc sẽ chết vì mất máu. (thổ huyết).

Đang đứng chờ taxi thì cái Lamborghini đáng ghét giống chủ kia đỗ xịch trước mặt. Tôi phớt lờ anh ta. Hứ

Thấy tôi không thèm nhìn, anh ta ho khan:

– Thư kí Trinh, tôi sẽ tiếp tục cho cô quá giang.

– Tôi không cần. Anh có thể đi, nghe nói tiểu thư An Kì đang chờ anh.

Tường Quân đăm chiêu như nghĩ ngợi điều gì đó. Biết ngay mà, thấy hối hận vì cho tôi di cùng đúng không. Nhưng sao ánh mắt anh ta lại sáng lên lạ kì thế kia?

– Hóa ra là thư kí Trinh đang ghen ư?

Ôi! Cơ thể của tôi sẽ không cầm cự lâu được mất. Ngày nào cũng nuốt những cục tức thế này lục phủ ngũ tạng của tôi sẽ sớm hỏng. Tôi trừng mắt lên:

– Tôi không thèm cái loại người như anh.

– Ồ! Tôi hơi thất vong rồi. Tôi có thể miễn cưỡng với cô đấy.

Ý gì thế? Đồ đáng ghét.

Nói xong câu vừa rồi anh ta liền mở cửa xe và bước đến chỗ tôi. Cửa xe trước mặt được anh ta mở ra. Tường Quân cúi người:

– Xin mời!!

– Tôi đã bảo là không cần mà.

– Tôi không thích con gái phải khổ vì tôi. Nếu vì tôi mà cô không đi xe thì tôi qua là đau lòng.

Hự! Tôi muốn nôn. Tên biến thái này nói nghe kinh quá. tôi đành ngồi vào chiếc xe này vậy. Khi thấy anh ta vừa đóng cửa xe tôi liền kéo luôn cái dây an toàn bên cạnh để anh ta không kịp động thủ.

Tường Quân nhếch môi cười. Đáng ghét!

Xe phanh kít trước cổng nhà tôi.

Khi tôi vừa định bước vào nhà thì người tôi lại bị kéo giật lại. Tường Quân bất ngờ hôn tôi. Mẹ kiếp. Lại bị anh ta trêu rồi. Một tay anh ta luồn vào tóc tôi, tay kia giữ chặt eo không cho tôi nhúc nhích. Khốn nạn thật.

Tôi dùng gót nhọn của đôi guốc lấy hết sức bình sinh giẫm vào chân anh ta. Tôi biết ngay là anh ta sẽ đau mà. Nghe tiếng hự của anh ta là tôi thấy yên tâm.

– Cô lúc nào cũng làm cho người khác đau đớn thì mới chịu được hả?

– Còn anh lúc nào cũng giở trò với người khác thì mới ngủ ngon đúng không?

– Đây là cách tạm biệt mà.

Tạm biệt cái con khỉ mốc nhà anh. Tôi tức giận mở cổng và đi thẳng vào trong nhà. Nểu tôi còn thấy cái bản mặt của anh ta nữa thì tôi sẽ biến thành yêu quái mất. Sức chịu đựng của tôi có hạn.

Mục lục
loading...