Menu

Đừng Để Sói Ăn Thịt-Chương 2


Đừng Để Sói Ăn Thịt


Tác giả: Fly


Chương 2: Xin Đừng Đến Gần Tôi!!!

Ngày thứ hai đi làm.

Tôi mệt mỏi chẳng muốn ra khỏi giường. Cứ nghĩ đến cái bản mặt của Tường Quân là tôi muốn thổ huyết. Hắn ta là sếp tôi đấy!

Nhưng quả thực không thể coi thường cách làm việc của anh ta. Làm việc rất nhanh chóng và hoàn hảo. Nghe nói anh ta là con trai của Mạnh An Dương – vị thiên tài trong giới kinh doanh. Tập đoàn Ánh Dương của ông đã tạo được tiếng vang lớn khi là công ti đóng góp nhiều nhất cho tỉ lệ xuất siêu của cả nước. Rồi còn chưa kể những chi nhánh được đặt rải rác ở toàn bộ đất nước. Sản phẩm uy tín, chất lượng… Đúng là thiên tài. Tôi nghĩ không biết ông ta có biết mình cũng đã đào tạo được một người con trai tuyệt vời đến đáng ghét không?

Thôi vậy. Vì “miếng cơm manh áo” hãy tiến lên!!!. (Mẹ tôi sẽ cắt tiền tiêu của tôi nếu tôi bị đuổi việc).

Bến xe bus nhiều người đứng chờ quá. Tôi tặc lưỡi khi nghĩ đến cảnh chốc nữa phải chen lấn xô đẩy nhau. Rồi trời lại đổ mưa. Hay lắm! Tôi không mang ô mà xe bus cũng mất tăm mất dạng. Chỗ có mái che thì đã bị người ta đứng hết rồi.

Đang khốn khổ kêu trời than đất thì một chiếc Lamborghini đỗ trước mặt. cửa kính xe được hạ xuống để lộ khuôn mặt đáng ghét của Quân. Tôi có thể nghe thấy tiếng hét lên khe khẽ của đám con gái đứng đằng sau. Mẹ kiếp, có gì để mà hét cơ chứ? À, có đấy. Tôi muốn hét lên: Đồ biến thái!!!

Quân mỉm cười nói:

– Tôi có thể cho thư kí Trinh đi cùng.

Tôi đáp thờ ơ:

– Cảm ơn! Nhưng tôi không quen đi xe đắt tiền.

– Cô biết xe tôi đắt tiền sao?

Đồ điên. Hắn ta tưởng tôi là con ngu chắc?

– Vậy xe anh là đồ dởm sao?

Quân lại nhoẻn miệng cười rất phong thái. Tôi tưởng tượng đám con gái đằng sau tôi sắp điên lên rôi. Làm ơn đi! Hắn ta là sói đấy.

– Tôi sẽ xuống mở cửa xe cho cô.

Chưa cần biết tôi có đồng ý hay không thì cửa bên kia đã được Quân mở ra. Dáng người cao lớn và rắn chắc của Quân được bao bọc bởi bộ comple lịch thiệp. Phải rồi, hôm nay có cuộc họp mà. Nhìn anh ta cầm ô tiến về phía tôi với bộ mặt đáng ghét mà tôi muốn cầm đồ nghề đục khoét để làm lại khuôn mặt đó. Rồi Quân cúi người vẻ mời tôi lên xe. Cái đồ vô lại này, định làm tôi mất mặt ở chốn đông người hay sao?

– Hâm mộ chị ấy quá!

Tiếng của mấy nữ sinh cấp ba vang lên làm tôi nổi da gà. Tên này….

Cuối cùng thì tôi cũng chịu bước vào xe. Quân còn đưa tay ra chắn phía trên cho tôi khỏi bị cụng đầu vào thành xe. Tay sát gái này biết đủ mọi cách để lấy lòng con gái. Tôi biết hết.

Quân ngồi vào xe. rồi quay sang tôi tươi cười:

– Có lẽ thư kí Trinh không quen với nội thất trên xe!

Nói đoạn hắn ta nhoài người ra chỗ tôi khiến tôi muốn rụng tim. Tôi hốt hoảng:

– Anh định làm gì vậy?

– Cài dây an toàn cho cô.

Rồi hắn đưa tay lấy đoạn dây an toàn cạnh tôi. Gần quá, khoảng cách này gần quá đi. Tôi không thích. Mùi nước hoa đầy nam tính bay thấp thoáng nơi cánh mũi tôi. Niêm mạc mũi đón nhận rồi kích thích thần kinh khiến tôi như bay bay. Ôi!! tôi bắt đầu…ghét cái mùi nước hoa này rồi đấy. Đang ngừng thở trước mùi nước hoa nguy hiểm kia thì tôi thấy có gì đó là lạ. Cúi xuống thì bắt gặp Quân đang nhìn chằm chằm vào ngực mình. Cơn mưa chết tiệt làm ướt chiếc áo sơ mi trắng của tôi để lộ màu áo lót bên trong. Hay lắm. Tên biến thái này lại lên cơn rồi, tôi đẩy mạnh hắn ra và gầm lên:

– Tránh xa tôi ra!!

****************

Cuối cùng thì Tường Quân đáng ghét cũng vào phòng họp. Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cảm xúc có phần được yên ổn.Ở cạnh hắn tôi sớm muộn cũng bị điên.

Đứng trước gương của wc, tôi kẻ lại chút cho lông mày. Bỗng nghe đâu có tiếng nói:

– Biết chuyện gì chưa? Tổng giám đốc tuyển một đứa con gái rất rất tầm thường làm thư kí riêng. Thật không giống với tác phong tuyển thư kí của anh ấy tí nào.

Cái gì? Nếu tôi không nhầm thì họ đang nói tôi. Bọn họ là ai chứ? Dám bảo Tuyết Trinh này kém cỏi sao? Nếu đem ra solo thì tôi tin chắc họ cũng không thể bằng được một góc về cách làm việc và tư duy sáng tạo của tôi. Hứ!

Tôi tiếp tục nghe nốt câu chuyện:

– Biết rồi. Chuyện này cả công ti ai cũng biết mà. Trước kia thì toàn mỹ nhân giờ thì… Có lẽ tổng giám đốc muốn đổi khẩu vị.

– Đúng đúng. Tôi tin chắc con nhỏ đó vào tròng của giám đốc ngay từ lần đầu tiên gặp.

– Haha… Ngay cả tiểu thư An Kì nổi tiếng ngạo mạn còn chết cơ mà, con nhỏ tép riu kia thì là cái thá gì?

Nghe đến đây ruột tôi nao nao lên và muốn tống toàn bộ bữa sáng ra ngoài. Tôi phỉ nhổ vào vị tổng giám đốc ếch ộp của các người. Có cho hắn khỏa thân rồi dâng đến tận miệng tôi cũng không thèm. Trời ơi!! Từ nhân viên đến giám đốc, họ muốn làm tôi tức chết đây mà. Dám so sánh tôi với cả cái cô An Kì gì gì đó, ít ra cũng phải cho tôi nhìn mặt một lần rồi mới so sánh chứ. Mà thôi, cô ta rõ ràng là kém cỏi hơn tôi, hồn xiêu phách lạc vì cái tên vô lại kia.

Phải bơ đi mà sống thôi. Từ hôm nay tôi sẽ tu luyện “nhẫn nhịn thần chưởng”.

Đang sắp xếp lại đống tài liệu thì Quân vào. Tôi không thèm đếm xỉa đến anh. Tiếp tục công việc của mình. Có lẽ điệu bộ này của tôi càng gây chú ý cho anh ta. Tường Quân “ếch ộp” bước đến gần chỗ tôi ngồi. Trong lòng tôi lại giấy lên sự bất an., Phải cẩn thận.

– Thư kí Trinh bị mất cảm giác với thế giới xung quanh?

– Xin lỗi! Tôi không hiểu cách nói của anh.

loading...

– À! Ra vậy…Tôi là sếp của cô, có thư kí nào khi thấy sếp mà không chào? Không đi lấy một tách cà phê?

Lần này thì tôi cũng chịu ngẩng mặt lên nhìn anh ta. Lại cái bản mặt đáng ghét này. Tuy tôi không học võ nhưng chỉ cần anh ta cười nữa thôi là tôi sẵn sàng cho anh ta ăn một quyền. Và… Anh ta đã cười, trời ạ. Tôi không thể làm được điều mình đang nghĩ.

– Tôi nghĩ tôi chỉ làm những việc của thư kí: Sắp xếp lịch làm việc, tài liệu, hồ sơ cho anh. Đưa ra ý kiến khi anh làm việc…

– Tôi tuyển thư kí là bao gồm tất cả. – Hắn ta dám nhảy vào mồm tôi.

Không thèm đôi co với hắn nữa. Tôi đứng dậy và đi lấy một tách cà phê cho vừa lòng hắn. Số tôi đúng là khổ khi phải vào làm tại cái công ti quái gở này mà. Đang hậm hực như vậy thì có một bàn tay rắn chắc kéo mạnh tôi lại. Trong phòng này, người làm việc này chỉ có hắn ta thôi.

Tường Quân ép tôi vào tường rồi khóa người tôi lại. Ánh mắt lướt đi từng nét trên khuôn mặt tôi khiến tôi toát mồ hôi hột. Hắn …hắn ta lại có điều gì bất ngờ dành cho tôi đây?

– Anh…anh định làm gì?

Quân nở một nụ cười. Hàm răng trắng đều lúc ẩn lúc hiện. Ánh mắt nheo lại đầy vẻ đểu giả. Rồi ghé đến khuôn mặt tôi. khoảng cách này còn gần hơn cả lúc ở trên xe. Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn ta nặng quá, cả người như đổ về phía tôi khiến tôi khó thở. Khi mặt hắn chỉ còn cách mặt tôi một khoảng cách gần không đếm được thì hắn mới nói:

– Cô….Rất thú vị!

– Còn anh rất đáng ghét.

Nét ngạc nhiên thoáng xuất hiện trên khuôn mặt Tường Quân khi tôi nói câu này.

– Vậy sao? Cô có muốn biết tôi đáng ghét đến mức độ nào không?

Ôi! Sao tôi lại thông minh thế này cơ chứ? Tôi chỉ ước mình bị ngu lúc này để không phải hiểu câu nói của anh ta. Tôt gằn giọng:

– Tôi không muốn biết. Buông tôi ra.

Bàn tay của Tường Quân bắt đầu đặt vào eo tôi làm tôi rụt người lại. Tên biến thái này, tôi mà thoát khỏi anh là tôi không tha cho anh.

Bà nó! Tại sao lại ôm chặt thế chứ?

Đôi môi của hắn bắt đầu đặt xuống môi tôi khiến tôi ú ớ;

– N..ày…Tôi…

Câu nói của tôi bị môi anh ta nuốt trọn rồi. Trên đời sao lại có loại người này?

Khó thở quá. Anh ta hôn kiểu quái gì vậy? Tôi sắp chết vì không thở được rồi. Lưỡi của anh như con rắn trườn liên tục trong miệng tôi. Phải làm sao để thoát ra đây? Đầu óc tôi trống rỗng, mắt hoa cả lên chỉ nhận thức được nụ hôn của người đối diện. Quả không hổ danh là cao thủ sát gái. Rồi tôi cắn mạnh vào môi anh ta. Máu tanh tràn ngập vào miệng tôi.

– A!

Tường Quân khẽ kêu lên rồi rụt người lại. Đàng đời tên sói gian ác! Nhân lúc hắn vẫn còn đau tôi làm luôn một cước vào chỗ đoạn tử tuyệt tông khiến hắn kêu cái hự. Có vẻ như đau đến nỗi không chịu được rồi. Nhìn khuôn mặt tím ngắt của hắn là bằng chứng tốt nhất.

Mẹ ơi! Vui quá đi.

Quân ôm lây phần dưới rồi chỉ thẳng tay về phía tôi nói không lên lời:

– Cô…cô…a!

Tôi cười đểu giả (học của hắn) rồi vênh mặt lên:

– Sao? Tôi chỉ trả lại anh thôi. Anh dám động đến tôi hả?

Có vẻ đỡ đau hơn. Giọng nói của s-ế-p đã trở lại bình thường rồi kìa:

– Nếu tôi tuyệt giống thì sao? Cô chơi ác.

– Haha… Ai bảo anh trêu ghẹo con gái nhà lành. Cho anh chừa cái tính đấy đi.

– Tôi luôn làm thế này với con gái. Cô có phải con gái không?

Tôi khoanh tay lại nói:

– Tất nhiên rồi. Nhưng tôi không giống những người con gái khác.

Quân không nói được gì chỉ biết rên rỉ vì đau. Được lắm Tuyết Trinh! Tôi tự tung hô mình.

– Tổng giám đốc! Ngài có muốn uống cà phê nữa không?

Tường Quân vội hét lên:

– Có, uống!

Tôi hài lòng bước ra ngoài lấy cà phê cho hắn. Và suy nghĩ xem có nên đổ cả lọ đường vào tách cà phê thơm ngon kia không?

Mục lục
loading...