Menu

Đừng Để Sói Ăn Thịt-Chương 13


Đừng Để Sói Ăn Thịt


Tác giả: Fly


Chương 13: Pháo Hoa

Chúng tôi chỉ còn hai ngày nữa là trở về Việt Nam. Hôm nay tôi phải đi mua cho thái hậu và anh trai mấy cái thứ chết tiệt kia. Khổ nỗi là Tường Quân cứ đòi đi theo tôi. Mà mấy ngày nay anh ta lạ lắm nhé, cứ ngọt ngào, dịu dàng với tôi làm tôi không kịp thích ứng. Nhưng tất nhiên anh ta vẫn là sói, vẫn giở trò với tôi khiến tôi tức không chịu được.

Tường Quân đưa tôi đến một nơi. Tôi nghĩ là trung tâm thời trang. Nhưng nó hoành tráng hơn Việt Nam nhiều. Tường Quân nắm tay tôi đi vào trong. Các bạn thấy không? Anh ta nắm tay tôi đấy! Dịu dàng chưa kìa. Tôi vùng cổ tay ra gằn giọng:

– Anh có ý gì đấy?

ÔI! Cái bản mặt ngây ngô của anh ta kìa. Tôi muốn cầm dao chọc tiết lợn làm cho anh ta một đường cơ bản vào đó. Mà không hiểu sao từ khi quen anh ta tôi lại có nhiều ước muốn hẳn lên, ước muốn nào cũng liên quan đến cái mặt lợn kia. Tường Quân ghé sát mặt tôi:

– Nếu em không muốn để anh làm cho mất mặt ở đây thì nên đưa tay cho anh nắm.

Nắm cái thằng bố anh, cái con mẹ anh, con bà anh….Tôi muốn chửi cả nhà anh ta quá. Nhưng không được. Tôi không muốn bị anh ta làm cho mất mặt. Giờ tôi cũng có thể biết được da mặt của Tường Quân rất rất dày.

– Cái này rất hợp với em!

Tôi đưa mắt nhìn bộ váy màu đỏ rực trên tay anh ta. Đây là một kiểu váy voan. Bông hoa to che lấp một bờ vai nếu tôi mặc vào. Tôi bĩu môi:

– Tôi không thích.

Tường Quân lộ rõ vẻ thất vọng:

– Anh rất muốn em mặc.

Tôi nói hờ hững:

– Vậy anh mặc đi. Tôi không tốn tiền vào mấy thứ đó.

– Anh mua tặng em.

Tặng cơ đấy. Loại người này tôi còn lạ gì cái kiểu tặng của anh ta nữa. Nếu được tặng mà không đáp lại anh ta thì anh ta sẽ hành cho không biết đường về nữa. Tôi dại gì mà tự đạp vào bẫy của anh ta.

– Anh mua cho An Kì đi.

Tường Quân lại áp sát tôi. Mùi nước hoa lại dịu lên nơi cánh mũi. Hay lắm, giờ thì tôi phát hiện ra tôi thích múi nước hoa nam tính này rồi. Tường Quân chết tiệt. Tôi muốn lao đến nhà anh dập vỡ lọ nước hoa này ra để anh không làm mũi tôi khổ được nữa. Anh ta ghé sát vào tai tôi thì thầm. Hơi thở phả sau gáy khiến người tôi nóng ran:

– Anh không muốn ai mặc bộ váy này…ngoài em.

Quỷ thần ơi! Anh ta lại giở trò gì đây? Gượng ép không được giờ lại giở cái chiêu: “Anh chỉ muốn mình em”. Tôi phỉ nhổ, tôi phỉ nhổ. Nhưng anh ta càng ngày càng áp sát thế này…Tôi không thoải mái. Rồi tôi giật bộ váy từ trên tay anh ta nói:

– Được! Tôi nhận cho anh vừa lòng.

Dù sao thì cũng chỉ là cầm thôi. Về nhà cho anh trai để anh trai mang đi tán gái. Ôi! Ông anh tôi nghiệp của tôi sẽ rú lên như mèo hoang chó dại cho mà xem. Vui quá đi.

– Em thử cho anh xem.

Con bà nó. Tôi lại phải mặc cho anh ta xe nữa sao? Đây là kiểu dạng váy quây, không có hai dây. Như vậy thì mắt anh ta lại được dịp bổ rồi. Tôi không thử.

– Anh mà còn bắt tôi thử nữa là tôi sẽ không lấy nó nữa đâu.

– Sao em khó khăn như vậy nhỉ?

Hứ! Ai mới là người khó khăn? Tôi không thích mặc thì cứ bắt tôi phải nhận. Nếu không nghĩ tới chuyện bị anh làm cho mất mặt và chuyện tài khoản ngân hàng của anh bị giảm thì còn lâu tôi mới nhận nó. Đây chắc chắn là hàng hiệu rồi. Chữ Prada to đùng thế này cơ mà.

– Được rồi. Mặc vào dịp sinh nhật anh cũng được. Anh biết là nó sẽ vừa.

Nhìn mắt anh ta gắn chặt vào người tôi kìa. Sinh nhật anh ta là cái chết mẹ gì mà tôi phải đi nào? Anh ta còn chưa hỏi chuyện rằng tôi sẽ đi hay không. Nói cho anh biết tôi không thích đến những nơi đông người thượng lưu như thế đâu. Tôi lừ mắt nhìn anh ta:

– Cứ biết thế.

– Em phải đi.

Mẹ kiếp! Anh ta là bố tôi đấy à? Như hiểu dược ý nghĩ của tôi Tường Quân tiếp tục:

– Anh muốn thư kí của mình phải có mặt hôm đó.

– Tôi không thích.

– Em thử không đến xem.

Ôi anh ta đe dọa tôi. Được, tôi sẵn sàng khiêu chiến với anh ta.

– Tôi sẽ không đến.

Tường Quân nhếch môi cười nhạt rồi tiếp tục chọn đồ.

Tôi mua cho mẹ cái váy và một lọ nước hoa hiệu Dior. Mua cho anh trai cái Iphone 4. Trời ơi! Tài khoản tiết kiệm của tôi càng ngày càng hoa hụt nặng nề. Tôi chết đây.

Quay sang Tường Quân, anh ta còn khủng khiếp hơn tôi. Túi lớn túi bé khiến tôi phải chạy đến đỡ hộ anh ta:

loading...

– Sao anh mua nhiều thế?

Tường Quân chỉ mỉm cười mà không trả lời tôi. Hứ! anh ta cứ việc nói là mua cho gái thì tôi cũng đâu có nói gì. Không! thực ra là tôi có nói đấy. Đồ chết tiệt!!

Buổi tối. Đang ngồi buôn điện thoại với Trương Hải. Cô bạn tôi chắc chắn câu được con cá lớn là Đinh Nam rồi. Thấy buôn điện thoại Quốc tế thả phanh thế này là biết. Thì không biết từ đâu tiếng đập cửa uỳnh uỳnh và tiếng gọi của Tường Quân. Tôi bây giờ đã nâng cao cảnh giác với con sói này, vào phong là phải chốt cửa ngay. Anh đã thấy sự thông minh của tôi chưa? Tôi mặc kệ và tiếp tục nói chuyện điện thoại với Trương Hải.

– Chuyện gì thế Tuyết Trinh? Mình nghe thấy có tiếng người gọi cậu.

Tôi trả lời:

– À!! Lao công dọn phòng ấy mà. Cậu cũng biết nước này rất sạch. Một ngày họ phải dọn phòng mấy lần ấy chứ.

– Vậy cậu mở cửa cho họ đi. Đinh Nam đến rủ mình đi chơi rồi.

Không đợi tôi nói gì thêm Trương Hải cúp máy luôn báo hại tôi ngồi thẫn thờ như một con ngố. Đồ đểu Trương Hải. Cậu là đồ chết tiệt, thế mà tôi còn có lòng tốt mua một đống mĩ phẩm cho cậu. Đang hậm hực thì tiếng đập cửa lại vang lên. Tôi tức tối ra mở cửa mà không thèm đáp. Tôi cho anh chết ngay bây giờ đây.

Tôi mở cửa ra thì…

Ầm!!

Tường Quân đang đập cửa thì tôi mở ra bật ngờ khiến anh ta mất trọng tâm và ngã nhào vào người tôi theo lực của quán tính. Thôi rồi. Tôi lại tự tát vào mặt mình rồi. Tôi lại ở trong hang sói rồi. Tường Quân lại cợt nhả:

– Em không mở cửa cho anh ngay thì ra là có chủ ý cả.

Chủ ý cái chết mẹ gì? Buồn nôn chết đi được.

– Yêu cầu anh đứng lên ngay.

Thật bất ngờ là Tường Quân đứng lên luôn. Không những thế anh ta còn kéo tay tôi đi mà không cần để tôi nói thêm lời nào. Được lắm.

– A!

Đừng ngạc nhiên. Là tôi cắn anh ta đấy. Khi anh ta đã buông cổ tay tôi ra thì tôi cũng quay người bỏ đi.

Tường Quân biến thái không chịu thua chạy đến nắm lại bàn tay tôi kéo đi. Tôi lại đưa tay anh ta lên ra sức cắn. Nhưng lần này Tường Quân không có phản ứng gì. Hứ! Rõ ràng là chịu đau có đúng không? Đã thế tôi cắn cho anh chết luôn. Nói cho anh biết tôi chưa tiêm phòng dại đâu. Haha.

Khi đã cảm thấy mùi vị của máu tanh xộc vào miệng tôi mới nhả ra. Anh ta làm sao thế? Tôi quát lên:

– Anh định làm gì?

BÙM!

Tôi ngẩng mặt lên trời. Pháo hoa à? Anh ta kéo tôi ra đây chỉ để xem cái này thôi sao? Con bà nó. Anh ta không nói gì như thế bào hại tôi làm chó dữ nãy giờ. Tôi muốn cắn cho anh ta chết luôn đi.

– May quá, đến đúng lúc Singapore có lễ hội. Pháo hoa đẹp chứ?

Câu cuối là anh ta quay sang hỏi tôi. Mẹ kiếp, cái vẻ mặt kia là có ý gì?

– Anh kéo tôi ra đây chỉ là để xem pháo hoa thôi sao?

Tường Quân mỉm cười:

– Tất nhiên là không.

Rồi anh kéo tôi vào lòng hôn phớt nhẹ lên môi tôi. Chỉ là hôn phớt nhẹ thôi, không cuồng nhiệt, không chiếm đoạt như trước nữa. Rồi nhìn thẳng vào mắt tôi nói:

– Anh thích em!!

Hừ! Đừng tưởng tôi bất ngờ nhé. Cái này anh ta nói với phụ nữ lúc nào chả được. Tôi không ngu ngơ như những cô gái khác đâu. Tôi đẩy anh ta ra rồi quẹt mũi nói:

– Anh lại định giở trò gì nữa đây?

Tường quân dùng ánh mắt chan chứa nhìn tôi:

– Anh thật lòng.

Thật lòng cái con khỉ mốc nhà anh.

– Nếu không còn gì khác nữa thì tôi vè phòng ngủ.

Nói rồi tôi quay người bỏ đi mặc cho anh ta có hét lên phía sau:

– Anh thích em thật lòng đấy.

Về phòng tôi mới thấy được mặt minh nóng ran lên. Hóa ra không phải tôi không có phản ứng mà là phản ứng chậm. Mẹ kiếp. Tường Quân, anh làm gì tôi thế này? Đêm nay tôi mà không ngủ được thì mai tôi giết anh.

Mục lục
loading...