Menu

Đừng Để Sói Ăn Thịt-Chương 11


Đừng Để Sói Ăn Thịt


Tác giả: Fly


Chương 11: Đi Singapore Công Tác

Cả nhà tôi đang ngồi ăn cơm rất ngon lành thì điện thoại của tôi rung lên. Nhìn dòng chữ nhảy tung tăng trên màn hình mà tôi muốn đập nát điện thoại. Tường Quân biến thái làm tôi ăn mất ngon. Khi tôi đặt điện thoại xuống ăn tiếp thì lại nhìn thấy ánh mắt hau háu của mẹ và anh trai. Thôi chết rồi!! Chắc chắn là họ đã biết chủ nhân của cuộc điện thoại.

Không để cho hai người lấy điện thoại. Tôi tin chắc rằng nếu để mẹ tôi nghe điện thoại thì người nhận cuộc điện thoại này sẽ cười đắc ý. Ấn nút nghe:

– Anh không đợi tôi ăn xong rồi mới gọi được à?

Tôi còn chưa kịp nghe câu trả lời của anh ta thì chân tôi đã chịu khổ bởi những cái giẫm đáng yêu của mẹ và anh trai. Tôi phông mồm trợn má chịu đau. Không thể hét lên được.

– Cô chuẩn bị đồ đạc đi. Mai chúng ta đi Singapore.

Cơn đau cũ chưa tan, cơn đau mới lại đến. Tôi không chịu nổi nữa rồi.

Phụt!!

Mặt anh trai tôi lãnh trọn cú phun nghệ thuật của tôi. Haha, nhìn cái bản mặt dính đầy cơm và thức ăn đã được bộ răng của tôi nghiền nát của anh trai kìa, vui quá đi. Trong lòng vui là vậy nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra vẻ có lỗi. Tôi vội vàng rút miếng khăn giấy gần đó đưa cho anh trai rồi quay ra nói chuyện điện thoại:

– Sao lại phải đi Sing?

– Có một cuộc họp bên đó. Công ti này muốn thu mua sản phẩm của chúng ta.

– Đi bao lâu?

– 5 ngày. Cô không phải sợ tôi quá mà không dám đi đó chứ?

Tôi chưa kịp trả lời thì mẹ già tôi đã giật điện thoại. Tôi hét lên:

– Này, trả cho con.

Ôi!! Tôi quên mất mẹ có sự hậu thuẫn của anh trai. Trời ơi!! Sao ngày nào tôi cũng sống trong áp lực thế này? Tôi sẽ biến hình, tôi sẽ biến hình.

– Alo!! – Mẹ tôi lại sắp giở trò gì đây? – Cậu có phải là Lambor…à nhầm, có phải là sếp của Tuyết Trinh nhà tôi không?

Chẳng biết anh ta nói gì mà mẹ tôi cười ha hả rồi tiếp tục:

– Tuyết Trinh nhà tôi trông thì có vẻ ngờ nghệch nhưng nó biết đủ trò làm cho đàn ông vui đấy.

Tôi đang uống nước vội “phốc” một tiếng vào mặt anh trai tôi. Anh trai tiếp tục thẫn thờ với cái mặt đẫm nước. Ôi! Lần này thì tôi không cười nổi nữa rồi. Mẹ già ơi!! Lần này thì con quyết đấu với mẹ. Tôi nhảy chồm ra khỏi ghế hét lên:

– Mẹ!! Trả đây. Mẹ nói linh tinh gì thế?

Nhìn thấy tôi lao đến mẹ tôi liền chạy ngay vào phòng và… chốt cửa lại. Ôi!! Tôi…có cảm giác tuyệt vời quá.

– Anh đừng có nghe mẹ tôi nói gì cả.

Tôi chỉ có thể cố hét to để Tường Quân nghe thấy. Trời ơi!! Chết mất, kiểu này thì tôi không sống được nữa rồi. Hai kẻ biến thái gặp nhau, tha hồ vùng vẫy trong đống nước là tôi. Tôi sẽ chết, không chết được thì tôi đành tự đào mồ chôn mình vậy. Vườn nhà tôi còn đất không nhỉ?

*****************

Sáng hôm sau.

Sau khi được mẹ và anh trai chuẩn bị cho từ sáng tôi liền lên xe ngay. Nghe thì có vẻ tử tế đấy nhưng…Mẹ tôi chất đầy cho tôi một vali toàn áo tắm hai mảnh và quần áo mát mẻ. Anh trai thì đưa cho tôi quyển “nghệ thuật làm đàn ông vui”. Mẹ kiếp, biến thái đến thế là cùng. Tôi đi công tác chứ có phải đi du lịch đâu.

Khi thấy chiếc lamborghini trước cống thì họ làm ra vẻ chiều chuộng tôi lắm. Anh trai thì xách vali, mẹ thì mở cửa xe cho tôi tười cười:

– Cố gắng lên con nhé?

Tôi muốn nôn. Anh trai ơi! Cái bản mặt của anh có nhận làm “túi nôn” không?

Tường Quân mỉm cười chào mẹ tôi:

– Chào bác!!

Như chỉ đợi anh ta mở miệng chào là mẹ tôi đã phát huy năng lực ngay:

– Ôi! Anh chàng đẹp trai chào tôi này.

Tường Quân đắc ý trước vẻ hưng phấn của mẹ tôi. Tôi phải nhắm mắt lại, nhìn nữa là đôi mắt tôi sẽ hỏng.

– Cậu nhớ chăm lo cho Tuyết Trinh nhà tôi nhé?

– Vâng! cháu lúc nào cũng chu đáo với phụ nữ.

Tôi quên mất là tai tôi vẫn có thể nghe được.

– Xe của cậu đẹp lắm! Tôi rất thích.

Làm ơn đi anh trai yêu quý. Chỉ cần anh ngậm miệng vào là em sẵn sàng cho anh cái cửa ở phòng em.

– Anh có thể ra sân bay cùng tôi. Tôi sẽ cho anh mượn xe vài ngày.

Tường Quân. Anh là đồ vô lại! Anh còn định ăn thịt cả mẹ và anh trai tôi sao? Nhưng muộn mất rồi. Họ đã tự nhảy vào hang sói. Anh tôi thì vui đến tột độ. Nhưng rất may, xe này chỉ có hai chỗ ngồi. Có thế chứ! Trời vẫn có đủ hai mắt.

– Tôi sẽ bảo người mang xe đến cho anh.

Con mẹ nhà nó. Anh ta định làm tôi thổ huyết thì anh ta mới chịu được hay sao? Được lắm, hay lắm. Tôi sẽ phun máu lên cái bản mặt của anh. Nói trước cho anh biết, mồm tôi thối lắm đấy. Haha.

Trên máy bay.

Anh ta ngồi cạnh tôi. Tôi rất không vui khi có một con sói gian ác nghồi bên cạnh mình. Nhưng cảm giác không vui diễn ra chưa được bao lâu thì lại phải đối phó với cảm giác khi lần đầu đi máy bay. Tai tôi như ù cả đi, ruột gan thì nao nao cả lên. Tôi choáng váng ngả mặt xuống ghế. Rồi lại bật tưng người dậy. Tường Quân tròn mắt nhìn dáng vẻ của tôi. Nhìn cái thằng bố anh!! Tôi quên mất không nói cho Phan Nguyên biết việc này rồi. Thật tuyệt vời.

– Cô có thể thôi ngay những chuỗi hành động khó hiểu này được không?

Tôi lườm anh ta rồi tiếp tục ngả người xuống ghế. Bỗng cảm thấy người mình gai gai và cảm giác của tôi đã đúng. Anh ta vòng tay ra sau eo tôi và kéo tôi lại nói:

– Tôi có thể cho cô mượn bờ vai này?

Hự!!

Tôi thúc cùi trỏ vào bụng anh ta đấy. Tôi đếch cần cái bờ vai chó tha của anh. Hứ. Ngồi với anh đã là một cực hình rồi bây giờ còn ngả cái đầu đáng yêu của tôi vào bờ vai đáng ghét của anh thì đúng là tự cho mình lĩnh án tử hình mà.

loading...

Ngồi hai tiếng máy bay khiến đầu óc tôi choáng váng. Vừa xuống máy bay là tôi đã cảm nhận được không khí trong lành của đất nước được mệnh danh là thành phố sạch nhất thế giới này.

Tường Quân bắt một chiếc taxi. Thật bất ngờ là anh ta xách giúp tôi chiếc vali nặng trịch mà mẹ và anh trai tôi chuẩn bị. Nếu anh ta biết bên trong có những thứ gì thì chắc chắn anh ta sẽ cười rách cả miệng cho mà xem.

Đúng là giám đốc có khác. Anh ta nói tiếng Anh rất cừ. Cứ nhìn cái kiểu nói chuyện với vị tài xế kia thì biết. Hứ!! Giỏi thì làm được gì nào? Tôi không thích cái loại biến thái như anh.

Đến khách sạn. Chúng tôi lấy chìa khóa phòng. Sao tôi thấy mình như con ngố thế nhỉ, chỉ biết đi theo anh ta, chẳng biết làm cái gì.

– Cô nghỉ đi. Khi nào ăn cơm tôi sẽ gọi.

Tôi gật đầu. Coi như là anh ta chủ động nói chuyện tử tế với tôi. Tôi sẽ không đôi co. Đấy, nếu anh ta cứ như thế thì có phải đỡ ghét hơn không?

Vừa bước vào phòng là tôi liền rút điện thoại gọi cho Phan Nguyên. Nhưng chưa kịp nói gì thì đã có giọng con gái bên đó vang lên khiến tôi thẫn thờ cả người:

– Anh yêu! Áo của em đâu?

Tôi lạnh toát sống lưng:

– Ai vậy anh?

Tôi đoán chắc một trăm phần trăm là Phan Nguyên sẽ ấp úng. Và đúng là như vậy:

– À…Anh đang ở cửa hàng quần áo. Cô gái này đang mua quần áo với bạn trai.

Tôi thấy tim mình dồn dập. Anh ta tưởng tôi là con ngu đây mà. Được. Tôi sẽ giả vờ là con ngu cho anh ta xem:

– Vậy hả? em đang ở Sing công tác. Anh ở nhà cố giữ gìn sức khỏe nhé?

Tôi cảm giác tên Phan Nguyên chó đẻ vui ra trò:

– Được. Em cứ đi đi.

Tôi cúp máy luôn mà không thèm chào. Rồi đáp điện thoại xuống giường. Tôi hét toáng lên. Không cần biết phòng này có cách âm không tôi vẫn cứ hét. Tên đáng ghét kia dám cắm sừng tôi. Thế mà hôm qua còn lãnh đạm đưa tôi về nhà. Lại còn bảo tôi giúp anh ta thăng chức. Lợi dụng tôi. Rõ ràng là tôi bị vè thư sinh của anh ta lừa mà. Đồ sói!! Cứ đợi đấy, tôi sẽ học cách làm thợ săn để trả thù anh. Tôi không phục, tôi phải đấm vào mặt anh. Tôi phải giết anh.

Rồi tôi bấm máy cho anh trai:

– Anh trai à?

Anh tôi có lẽ đang vui vẻ với chiếc Lamborghini vừa mượn được. thấy giọng nói phấn khích lắm:

– Em gái hả? Anh trai đang học cách làm đại gia.

Mẹ kiếp. Có biết em gái anh đang đau khổ lắm khồng?

– Em đến nơi rồi.

– Đến nơi rồi thì tận hưởng đi.

Tôi thở hắt một tiếng rồi nói đầy vẻ độc ác:

– Em muốn giết người.

Tôi nghe thấy tiếng phanh xe đột ngột. Haha, có thế chứ, chắc chắn là anh tôi suýt nữa thì lao đầu xuống vực rồi. Tôi có phần vui lên được một tí.

– Em gái, có chuyện gì thế?

Tôi bắt đầu muốn khóc rồi. Ở nhà tôi hay bị anh trai và mẹ bắt nạt nhưng khi tôi xảy ra chuyện thì họ sẽ đấu tranh đến cùng cho tôi đấy nhé.

– Em bị tên kia cắm sừng rồi.

– Thằng súc vật.

– Em bị hắn ta lợi dụng rồi.

– Thằng khốn nạn.

– Em bị vẻ thư sinh của hắn đánh lừa rồi.

– Thằng chó đẻ.

Hà hà, hay lắm. Tôi sẽ kích để anh trai và mẹ già của tôi trả thù cho tôi.

– anh trai à! Hắn làm ở phòng nghiệp vụ công ti em.

Tôi biết anh trai tôi sẽ nói thế này:

– Mẹ vừa xem xong bộ phim “Phong Vân”. Chắc chắn sẽ có án mạng rồi.

Tôi tiếp tục nói giọng tội nghiệp:

– Phòng nghiệp vụ cửa chắc lắm anh trai à.

Anh tôi cười ha hả một cách rất khoái chí khiến tôi có phần yên lòng vì phong thái ung dung của anh trai. Hay lắm. Phan Nguyên, anh không biết được có hai kẻ biến thái sắp đến tìm anh đâu.

– Lấy mặt của nó làm cửa.

– Ây da. Em phải đi tắm đây. tí còn ăn cơm.

Không để anh trai nói gì tôi cúp máy luôn. Ha ha, tôi vui quá. Phan Nguyên à, anh dám động đến ổ kiến lửa là tôi sao? Tôi sẽ cho anh biết à không, phải là mẹ tôi sẽ cho anh biết thế nào mới là phim chưởng đích thực và anh trai tôi sẽ cho anh biết mặt người cũng có thể làm cửa. Tôi vui quá. Phải nhắn tin cho anh ta biết đã:

– Chúng ta chia tay.

Đây là ám hiệu của tôi. Nếu Phan Nguyên không chạy nhanh thì tôi cũng rất tiếc với anh ta.

Kết thúc cuộc tình dài 1 tháng. Về lí thuyết mà nói, tôi là người đá. Nhưng cái con mẹ nhà nó, về sâu xa thì tôi là người bị cắm sừng. Tôi muốn đi đại tiện .

Mục lục
loading...