Menu

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)-Chương 49


Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)


Chương 49

Nhắm mắt lại rồi lại mở mắt ra, hình ảnh của An Ninh vẫn không sao thoát ra khỏi tâm trí cậu. Rõ ràng cô vẫn còn rất yêu cậu nhưng sao lại một mực từ chối không chịu quay lại với cậu ? Tối hôm qua,mọi cảm xúc lại trở về điểm xuất phát. Lúc cậu đi lang thang ngoài đường , đã có lúc cậu muốn từ bỏ, không tiếp tục chờ đợi An Ninh nữa, cậu sẽ tới bên Hạ Du, một Ha Du hoàn mĩ như vậy sẽ không đến với cậu lần thứ hai.Nhưng cái giây phút cậu nhìn thấy chiếc ô trong suốt và gương mặt của An Ninh đứng trước quán Bar, mọi thứ đã thay đổi. Từ giây phút đó, trong mắt cậu chàn ngập hình bóng của An Ninh, cậu đã nhớ cô nhiều như thế, mong muống được gặp cô, được kể cho cô nghe cậu đã sống như thế nào trong suốt những tháng ngày không có cô. Muốn hỏi han cô,muốn quan tâm cô. Và cứ thế, cậu như con thiêu thân đi theo cô. Cậu chọn một ghế ngồi gần cô, nơi mà chỉ có cậu mới nhìn thấy dáng vẻ cô đơn của cô. Cậu lặng nhìn cô uống hết từng ly cocktail một. Cho tới khi cô say…cô bắt đầu nói nhảm…một mình như một kẻ điên đang mượn rượu. Đến lúc này, cậu không thể đứng nhìn, cậu không yên tâm khi nhìn người con gái ấy say mềm ở chốn đầy cạm bẫy như vậy. Và một lần nữa, cậu đã quên đi lỗi lầm với Hạ Du, cậu đã đến bên An Ninh, ngắm nhìn cô ấy ở khoảng cách gần. Hóa ra đây là An Ninh lúc say, cô cũng có lúc thác loạn và hư hỏng như vậy sao ? và cô bắt đầu nói…

-Cậu lại tới rồi sao?……Cậu chỉ là ảo giác của em..thì hãy để cho em được ngắm nhìn cậu, đừng nói gì cả…đừng để em nghĩ rằng cậu đang ngồi trước mặt em, đang ở cạnh em như một người bằng xương bằng thịt.

Tại sao? Tại sao cô lại không muốn gặp một Thiên Bảo bằng xương bằng thịt? Cô vẫn còn nhớ tới cậu, nước mắt cô vẫn rơi mỗi lần nhắc đến cậu. Nhưng sao lại không chịu gặp cậu, cô nhồi nhét cậu vào trong đáy trái tim mình rồi khi say cô mới để chúng được thả ra. Rồi hình ảnh giấc ngủ khó khăn của cô, cô luôn ngủ co người như thế, miệng cắn chặt ngón trỏ. Không biết từ khi nào An Ninh lại luôn có cảm giác bất an như vậy? Nhìn cô một cách lặng lẽ, cậu lại càng không thể tha thứ cho bản thân mình. Nằm lên giường ôm trọn cô trong vòng tay, thân hình nhỏ bé gầy gò của cô càng khiến trái tim cậu nhói đau. Bất giác cô ôm lấy cánh tay rắn chắc của cậu, đáp lại cái ôm của cậu, cảm giác lạnh lạnh dần chảy dài trên mu bàn tay cậu. Cậu biết cô đang khóc, nhưng cậu có thể làm gì cho cô, cậu không thể làm gì để cô không khóc, cậu chỉ biết ôm cô một cách lặng lẽ như vậy. “ Hãy để anh ôm em một lát nhé, chỉ một lát thôi”.

Tiếng chuông điện thoại kéo Thiên Bảo về với thực tại, là điện thoại của Bà Lưu, bà muốn cậu cùng Hạ Du trở về nhà vào cuối tuần này. Chợt nhớ ra Hạ Du, cậu nhấc điện thoại lên…tiếng chuông vô vị bắt đầu đổ dồn dập.

-Alo.-Giọng nói nhỏ nhẹ của Hạ Du vang lên ở đầu dây bên kia.

-Tối hôm qua em ngủ ngon chứ?

-Uhm, vâng.

loading...

-Chúng ta….nói chuyện một lát được không?

-Anh đã suy nghĩ xong chuyện của mình chưa?

-Rồi, annh đã thấy mẩu giấy em để lại, thành thật xinh lỗi em.

-Không sao, vậy nửa tiếng nữa đợi em ở đại sảnh của khách sạn nhé.

-Được rồi, anh sẽ đợi.

Cúp máy xuống, lòng cậu lại rối như tơ vò “ Thiên Bảo ơi là Thiên Bảo, lần này mày chết thật rồi. mày phải nói gì với Hạ Du đây”. Cậu không muốn tiếp tục nghĩ nữa, muốn để cho những dòng nước mát lạnh giúp đầu óc cậu tỉnh táo hơn.

Mục lục
loading...