Menu

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)-Chương 42


Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)


Chương 42

Cậu gọi điện cho An Ninh ngay khi bước chân xuống sân bay. Hôm nay là ngày cô tiếp nhận vị trí tổng giám đốc của tập đoàn M, cậu cần phải có mặt khi cô bước ra khỏi phòng hội nghị. Một bó hoa lớn sẽ giúp cô cảm thấy vui vẻ hơn. Chưa bao giờ cậu cảm thấy hạnh phúc như lúc này. Vài tháng trở lại đây, An Ninh dường như trở thành một con người khác. Cô vẫn bận bịu với công việc nhưng cách nói truyện cũng như mọi thứ xung quanh cô đều thay đổi, thoải mái hơn. Dường như cái quyết tâm quên đi quá khứ của cô đã có tác dụng. Cô không còn để ảnh của Thiên Bảo trong ví, cũng không còn uống rượu rồi ngồi khóc một mình như trước…

-Thiên Thành…-Tiếng An Ninh gọi khiến cậu bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ vẩn vơ trong đầu.

-Xong rồi ah, chúc mừng em.-Cậu đưa bó hoa ra trước mặt An Ninh , đó là một bó hồng đỏ rực và thơm ngát.

-Cảm ơn…

-Mọi chuyện tốt đẹp chứ? Không có gì sai sót chứ.

-Uhm…em đã chuẩn bị rất kỹ lưỡng mà, sai sót sao được.

-Đúng là An Ninh, lúc nào cũng rất suất sắc. Em đói chưa? Để anh mời em món gì đó nhé.

-Em chưa đói, chúng ta đi dạo một lát được không? Lâu lắm rồi em chưa ngắm đường phố.

-Được thôi, đợi anh ở đây, anh đi lấy xe.

Cô đợi anh ở đại sảnh của công ty, đã lâu lắm rồi cô không nhìn ngắm phố phường như vậy. So với ngắm nhìn mọi thứ qua lớp kính dày của văn phòng thì nhìn ngắm như vậy thích hơn nhiều.

Bim…bim…

-Đi thôi An Ninh.-Cậu đõ xe trước mặt An Ninh rồi gọi lớn.

Cô mỉm cười bước vào trong xe, cậu cẩn thận mở cửa xe rồi thắt dây an toàn cho cô…

-Chúng ta sẽ đi dạo một lát, khi nào em đói thì nói cho anh biết nhé, anh không muốn nhìn thấy một cô gái cười gượng gạo với một cái bụng đói meo đâu…-Cậu cười lém lỉnh.

Cậu lái xe tới một công viên nhỏ vắng người ở ngoại ô, cậu dừng xe lại quay sang hỏi An Ninh.

-Em có muốn uống chút gì không? Café hay gì đó…

-Café là được rồi…-Cô mỉm cười nhẹ nhàng.

Không gian yên ắng, thỉnh thoảng chỉ nghe thấy tiếng gió xào xạc qua các kẽ lá. Thời tiết cũng thay đổi thật nhanh, nó không như con người, hôm nay lá vẫn xanh, ngày mai có thể đã vàng úa lìa khỏi cành. Mới hôm trước vẫn còn nóng nực nhưng chỉ cần sau một trận mưa lớn, mọi thứ có thể trở nên lạnh lẽo ảm đạm, thời tiết thật nhanh. Con tình cảm của con người lại không như vậy, nó có thể kéo dài một năm, vài năm nhưng cũng có thể là mãi mãi. Nó có thể úa tàn như lá, cũng có thể thay đổi chỉ sau một sóng gió nào đó như một trận mưa rào đầu mùa. Nhưng nó vẫn mãi là nó, nó vẫn mãi là tình cảm dành cho một người nhất định chứ không thay đổi như thời tiết. Giá như tình cảm con người cũng như thời tiết, cũng thay đổi trong chốc lát thì tốt biết mấy.

-Café của em đây.- Cậu đưa tách café ra trước mặt An Ninh khiến cô hơi giật mình.

-Vâng, em cảm ơn.

-Em đang nghĩ gì mà thừ người ra vậy?

-Cũng không có gì, chỉ là thời gian qua em đã quá trú tâm vào công việc mà quên mất rằng thời tiết đã bắt đầu chuyển mùa nhanh như vậy.

-Em lúc nào cũng vậy, mỗi lần em trú tâm vào việc gì đó, em thường không để ý đến mọi thứ xung quanh. Nếu anh không gọi điện nhắc em ăn cơm hàng ngày, ông tổng giám đốc không chúc em ngủ ngon mỗi tối….thì chắc giờ này em đang trong bệnh viện đó.

An Ninh cười nhạt.

loading...

-Vì có quá nhiều việc phải lo thôi, em nghĩ mình nên hoàn thành mọi thứ thật tốt, có như vậy em mới không cảm thấy hổ thẹn với lòng. Không cảm thấy ấp úng khi đứng trước hội đồng quản trị cũng như các đối tác.

-Anh biết, anh thích nhìn một Quách An Ninh luôn tự tin như vậy. Em luôn tràn đầy nhiệt huyết trong công việc , giờ thì chẳng ai coi thường em được nữa rồi thưa bà phó tổng giám đốc.

-Đừng ghẹo em. Em có được ngày hôm nay cũng nhờ tổng giám đốc đã giúp em từ những ngày đầu em đặt chân tới Nhật. Không có ông cứu em ra khỏi hộp đêm, không có ông cưu mang em, dạy em từng kiến thức truong kinh doanh thì chắc giờ đay em đã chết ở một xó xỉnh nào đó rồi.

Cậu ngập ngừng nhìn An Ninh, một cô gái trẻ tuổi nhưng đã phải chịu bao nhiêu sóng gió của cuộc đời giống như một bông hoa rớt xuống một dòng thác đang chảy xiết. Cậu nhớ lại những ngày đầu gặp An Ninh, lúc đó cô còn là một hầu gái cứng nhắc, chỉ biết tuân thủ quy tắc, đến ngay cả nụ cười cũng nằm trong khuôn khổ. Nhưng giờ, sau bao nhiêu chuyện xảy ra, người con gái ấy vẫn luôn nở nụ cười, đôi mắt vẫn luôn sáng ngời như trăng ngày rằm. Lòng cậu chợt thấy mình thật nhỏ bé.

-Anh nhìn gì em vậy? Có gì dính trên mặt em sao?

-Không. An Ninh ah….anh…hỏi em câu này được không?

-Uhm..anh hỏi đi.

-Nếu như…anh tỏ tình với em…thì em có chấp nhận anh không?

An Ninh ngỡ ngàng trước cậu hỏi của Thiên Thành…cô biết tình cảm của cậu dành cho mình nhưng cô không giám nhận, không thể nhận nó.

-Điều đó là không thể. Anh biết mà.

-Em lo chuyện mẹ anh sao?

-……

-Anh sẽ bảo vệ em, sẽ không để mẹ anh đông đến một sợi tóc của em.

-Đừng vì em mà chống đối lại mẹ anh, đừng vì một người như em mà phá hỏng tình mẫu tử. Anh là thiếu gia nhà họ Lưu, còn em chỉ là một cô gái bình thường, sẽ không có chuyện chúng ta đến được với nhau. Một Thiên Bảo là quá đủ với em rồi.

-Anh không như Thiên Bảo, anh không phải là con đẻ của bà, anh sẽ không nhân quyền thừa kế, bà không thể cấm được anh đâu.

-Thiên Thành, anh đừng như thế, đừng đi vào vết xe đổ nữa.

Thiên Thành nhìn được sự tuyệt vọng trong mắt An Ninh, nỗi đau ấy lớn đến thế nào mà mỗi lần nhắc đến nó cô lại có ánh mắt đó….Cậu hiểu, cậu biết sự tàn ác của mẹ. Chính vì vậy, cậu đã phải chờ cho đến khi cậu đủ lớn, tự kiếm ra tiền và có tiếng nói trong xã hội. Cậu phải chuẩn bị đủ tất cả để có thể lo cho bản thân và đủ sực lực để bảo vệ An Ninh. Nhưng, cái bóng của Thiên Bảo còn quá lớn, nó vẫn còn in quá đậm trong lòng An Ninh khiến cô không thể mở lòng ra với một người đàn ông nào khác.

-Em vẫn còn tình cảm với Thiên Bảo đúng không?- Cậu hỏi An Ninh bằng giọng buồn bã.

-Nếu em nói là không còn thì khác nào em nói dối lòng mình. Nhưng giờ nó không còn quan trong với em như trước nữa. Mỗi lần nhìn thấy một đứa bé được mẹ ẵm đi dạo trên phố, em không thể không nhìn theo chúng, rồi lại nhớ đến Thiên Bảo. Nhớ đến cậu ấy như một phần của ký ức. Đó là người đầu tiên em yêu, cũng là cha của đứa con của em, em làm sao có thể quên cậu ấy dễ dàng.

-Vậy….anh…không có cơ hội.

-Đừng nói là anh không có cơ hội, mà là em không có cơ hội, không thể có cơ hội và không xứng đáng đón nhân lấy cơ hội ấy. Anh quá tốt với em, từ khi em còn ở Lưu gia cho đến khi em bị đuổi khỏi đó. Mỗi lúc em cần, khi mở mắt ra, người đầu tiên em nhìn thấy là anh. Khi em không còn ai, cũng như khi em không còn nơi nào để đi, anh luôn đứng đằng sau em, cho em mộ bờ vai, một chỗ dựa vững chắc. Trong trái tim em, vẫn còn một Thiên Bảo nguyên vẹn nhưng cũng không thể phủ nhận vị trí quan trong của anh trong cuộc sống của em. Nhưng, chúng ta chỉ nên dừng lại ở đây nếu như không muốn ai bị tổn thương.

Cậu hiểu những gì An Ninh nghĩ, cô không muốn cậu quá hy vọng, cũng không muốn biến cậu thành một con người khác. Cô nghĩ cho cậu nhưng dường như cậu chỉ nghĩ cho bản thân chứ không nghĩ cho cô và cho mọi người xung quanh. Cậu thôi không nhắc đến vấn đề đó nữa, cậu nhấm nháp tách café của mình. Hai người không ai nói với ai câu nào cho đến khi mặt trờ khuất sau ngọn đồi phía xa.

Mục lục
loading...