Menu

Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)-Chương 14


Đôi Mắt Của Hầu Gái. ( Đôi Mắt Thiên Thần)


Chương 14

-An Ninh, quản gia Chu có việc muốn gặp cô.

An Ninh nhận lệnh liền tới ngay phòng quản gia, bà đang ngồi bên mép giường, trên tay là một lá thư đã nhàu nát.

-An Ninh, con ngồi xuống đây.

An Ninh ngồi xuống, cô đoán chắc có chuyện chẳng lành, vẻ mặt của quản gia Chu càng ngày càng nghiêm trọng hơn.

-Hãy bình tĩnh nghe ta nói nhé.

An Ninh hết sức bình tĩnh khi thấy quản gia Chu cầm tay cô.

-Mẹ con…mẹ con đã qua đời sáng nay.

-Quản gia nói gì ạ? Mẹ con, mẹ con làm sao….

-Suốt những năm con ở đây, ta đã cho người hàng tháng tới giúp gia đình con, đưa mẹ con vào viện, mong sẽ duy trì được sự sống. Nhưng…

Nước mắt An Ninh bắt đầu rơi xuống, người mẹ hằng đêm vẫn về trong giấc mơ của cô giờ đã không còn. Nỗi nhớ mong mỏi được gặp bà, được nhìn thấy, đặt bàn tay mình lên bàn tay bại liệt khô ráp của bà giờ đã không còn. Cô nhận lấy lá thư từ tay quản gia Chu, lá thư viết vội bị nhòe đi vì nước mắt….từng dòng chữ đơn giản của người cha ít học càng làm cô thấy đua đớn hơn.

“ An Ninh của cha.

Con có khỏe không? Hãy tha thứ cho người cha tội lỗi này nhé, cha xin lỗi vì đã sinh ra con trong một gia đình nghòe như thế, cha xin lỗi vì chưa thể làm gì cho con. Cha ít học, cha không có tiền, cha không thể cho con cuộc sống tốt đẹp. Cha xin lỗi con vì điều đó. Nhưng cha yêu con bằng cả tấm lòng của mình, cha không thể đem lại cho con hạnh phúc như những người cha khác. Nhưng con biết rằng cha yêu con bằng cả trái tim mình. Nếu được sinh ra một lần nữa, cha hứa là sẽ không để con phải khổ như vậy. Chúc mừng sinh nhật con gái của cha, cha yêu con rất nhiều.”

Lá thư khép lại bằng dòng nước mắt tuôn rơi của An Ninh. Trong phong bì là một chiếc lắc tay xinh xắn.

-Lá thư đươc chuyển đến đây vào năm ngoái, vào đúng sinh nhật của con.

-Vậy sao người không đưa nó cho con.

-Vì quy định là quy định.

-Sao người lại làm như thế ? Người có biết là con đã nhớ ba mẹ con thế nào không ? Từ giờ con không thể nhìn thấy mẹ con nữa rồi….người biết không ?

-Ta biết, nhưng con thử nghĩ xem nếu ta đưa nó cho con vào một năm trước, liệu con sẽ bỏ trốn hay tiếp tục ở lại đây ?

An Ninh quỳ xuống trước mặt quản gia Chu…

-Con xin người, xin ngườ hãy cho con về thăm họ…

loading...

-Không được, cố gắng đợi đi, khi con đủ 18 tuổi con sẽ được về thăm nhà.

-Con xin người, dù chỉ gặp họ vài phút, vài giây hay đứng từ xa nhìn họ thôi cũng được…Con cầu xin người.

Bà ôm An Ninh vào lòng, cô là cô bé bà yêu thương nhất. Không bao giờ cô bé che giấu được cảm xúc của mình, mọi thứ đều được thể hiện qua đôi mắt tuyệt đẹp ấy…

-Ngoan nào An Ninh, ta cũng rất muốn cho con về, sợ dĩ ta nói cho con để con nhớ đượcn ngày dỗ của mẹ, con hãy cố gắng, chỉ hai tháng nữa là tới sinh nhật lần 18 tuổi của con, đến lúc ấy, ta sẽ đưa con về gặp họ được không.. ?

Cô bé lắc đầu, dụi vào lòng quản gia Chu khóc nức nở. Còn gì đau đớn hơn khi không được về dự đám tang mẹ. Còn gì đau đớn hơn khi không được ở bên gia đình lúc mẹ mất….tất cả như mờ dần đi, cô buông tay quản gia Chu ra rồi vụt chạy.

….Cộc…cộc…cộc….

-Vào đi…

An Ninh đẩy cửa bước vào phòng cậu út….cậu đang ngồi trên ghế. Cô đến bên cạnh cậu rồi quỳ xuống….

-Tôi xin cậu, cậu út…tôi biết tôi đã khiến cậu thất vọng, tôi xin lỗi, tôi ngàn lần, vạn lần xin lỗi cậu. Tôi xin cậu hãy giúp tôi, giờ chỉ có cậu mới có thể giúp tôi…

-Có chuyện gì vậy An Ninh, đừng khóc nữa….-Cậu út hoảng hốt…

-Tôi cần về nhà, tôi cần về nhà….tôi xin cậu, tôi cúi lạy cậu, xin cậu hãy giúp tôi, mẹ tôi qua đời rồi, tôi phải về thăm cha tôi…tôi phải về với mẹ tôi…dù chỉ vài phút thôi cũng được, xin cậu, lạy cậu, mong cậu hãy giúp tôi…

An Ninh cúi đầu lạy cậu út, cậu hốt hoảng đỡ An Ninh dậy…

-Bình tĩnh lại đi An Ninh…tôi sẽ đưa cô về mà…bình tĩnh lại đi…được không…

An Ninh thôi không khóc nữa, cô nhìn cậu út với vẻ biết ơn…

Cậu rút điện thoại ra gọi cho tài xế…

-Chuẩn bị xe cho tôi, tôi muốn đi hóng gió, không càn gọi vệ sĩ đâu, tôi muốn ra ngoài một mình.

Cậu lại chỗ An Ninh và ngồi xuống trước mặt cô…

-Được rồi, đừng khóc nữa….để tôi đưa cô đi.-Cậu nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt lăn dài trên má An Ninh…

Mục lục
loading...