Menu

ĐÔ THỊ THẦN NHÂN-Chương 143


Đô Thị Thần Nhân


Tác giả: Vô Danh


Chương 143: Chương 143

Mấy vạn người Hoa tại Indonexia thành công rút lui, chỉ trong hai mươi bốn giờ, trong đó không có xuất hiện thương vong. Ngày kế, tin tức một khi truyền khai, giới truyền thông tạo ra oanh động thật lớn. Vừa mới bắt đầu mọi người vẫn chưa xem trọng chuyện rút lui lớn lần này của Trung Quốc. Nhất là đơn vị quân Mỹ mẫu hạm chiến đấu tiến vào trú trong Mã Lục Giáp hải vực thì mọi người mới bắt đầu nhận thức.

Kết quả làm cho những người tự xưng chuyên gia mở rộng tầm mắt, nếu hai mẫu hạm chiến đấu không nhận được chỉ thị của quân đội Trung Quốc, thì sao lại trợ giúp Trung Quốc giúp cho Hoa kiều rút lui. Đối với cách làm lần này của Mỹ quốc, mọi người ào ào suy đoán, là nguyên nhân gì để cho Mỹ quốc thay đổi lập trường cuối cùng. Phóng viên của đại truyền thông, bọn họ tụ tập tại nhà trắng của Mỹ quốc, nghĩ muốn thu hoạch tư liệu trực tiếp trong đó. Người phát ngôn của Nhà Trắng chỉ nói cho bọn họ, tổng thống không có trong quốc nội, tất cả sự vụ chờ tổng thống quay về sẽ thông tri.

Một ít quốc gia không biết rõ tình hình, đối với năng lực của quân đội Trung Quốc cực kỳ sợ hãi. Với lực lượng cả nước Indonexia, không ngờ không cách nào ngăn cản quân đội Trung Quốc số lượng cũng không nhiều, Trung Quốc ở trong mắt bọn họ càng có vẻ thần bí khó lường. Người lãnh đạo Indonexia trên tivi, hai mắt đẫm lệ trách móc chính phủ Trung Quốc. Khiển trách quân đội Trung Quốc, tại cảnh nội Indonexia tiến hành cuộc giết hại lớn vô nhân đạo.

Đồng thời trực tiếp lại phơi bày hình ảnh của người Indonexia phơi thây tại hiện trường. Trong hình ảnh không có cỗ thi thể nào đầy đủ, không phải bị chém đầu, thì người bị phân thành vô số đoạn. Hình ảnh như thế tạo ra tiếng khiển trách, bọn họ kháng nghị quân đội Trung Quốc bạo hành. Liên Hợp Quốc mấy người cùng với quốc gia Indonexia cùng giao lên thư kháng nghị.

Trung Quốc chính phủ liền làm sáng tỏ sự việc, đối với việc chỉ trích của Indonexia kiên quyết phủ nhận. Thanh minh tuyên bố quân đội Trung Quốc chưa tiến vào Indonexia thì những người này đã bị người tàn sát. Quân đội Trung Quốc lại càng không có nổ súng, cũng không có thời gian tiến hành giết hại như thế. Người phát ngôn lại càng chỉ ra, những người chết này là bị người dùng lưỡi dao sắc bén phân thây, mà không phải do pháo kích hay đấu súng mà chết.

Cuối cùng người phát ngôn vẫn hưng phấn chỉ ra, những người này chết thảm, là vì bọn họ đã bị báo ứng cho hành vi phạm tội của mình. Chính phủ Mỹ quốc cũng đi ra chứng minh, quân đội Trung Quốc quả thật không có giết hại qua một người nào. Khen ngợi quân nhân Trung Quốc có tính kỷ luật phi thường cao, không có khai súng với bất cứ người Indonexia nào. Còn người Indonexia chết vì nguyên nhân gì, bọn họ sáng suốt bảo trì trầm mặc, tuyên bố cũng không hề biết.

Sự kiện lần này làm Anh, Ý, Nhật ba nước chính phủ cũng bất an không yên. Bọn họ nhìn thấy người Indonexia gặp tao ngộ thê thảm như thế, trong lòng đã vì quốc gia của chính mình lo lắng. Rất sợ có một ngày Lưu Vũ Phi, đột nhiên giáng xuống thành thị của bọn họ. Đối với việc Lưu Vũ Phi bọn họ cũng có nhận định, bọn họ tin tưởng Lưu Vũ Phi chính là thần tiên trong truyền thuyết của Trung Quốc.

Anh, Ý, Mỹ ba nước đi đầu, tại ngày thứ hai tề tựu tại Phạm Đế Cương, bố cái vì an toàn quốc gia, ngay cả những tù binh Mỹ Quốc do Trung Quốc quan binh phụ trách, đều giao phó cho phó tổng thống đi làm. Những người này tưởng rằng Trung Quốc dĩ nhiên có thần tiên, bọn họ tín ngưỡng là Chủ, khẳng định cũng sẽ tồn tại. Nguyên thủ ba nước, lúc bái kiến giáo hoàng, thì đưa ra khó khăn do chính mình gặp phải. Kỳ vọng giáo đình có thể trợ giúp bọn họ, nhận thức chỉ cần giáo đình có thể giúp bọn họ ngăn cản người đông phương đáng sợ, cuộc sống sau này của ba nước sẽ gia tăng việc quyên tặng đối với giáo hoàng.

Trong lòng Bảo La đoán: “ Ba nước muốn mình giúp ngăn cản người đó, sẽ không phải trùng hợp là người lần trước đi chứ? Nếu như thật sự là hắn, chính mình còn đang cần người khác che chở.” Trong lòng Bảo La nghĩ tới, nhưng vẫn biểu hiện ra hết sức sảng khoái đáp ứng xuống tới.

Lưu Vũ Phi vào lúc quân đội Trung Quốc lui lại, để cho mọi người của Bổ Thiên Cung, đám cô nhi mang theo Triệu Nhược Băng và Tô Thiến rời đi trước. Người bình thường của Indonexia, bị người tu chân giết hại nhất định sẽ để cho thế lực tông giáo sau lựng họ chú ý. Y Tư Lan Giáo Thánh Điện Sơn( đạo Hồi), khẳng định sẽ không bỏ mặc chuyện này, tin tưởng không được bao lâu, tuần tra sử của bọn họ sẽ tới rất nhanh.

Lưu Vũ Phi tất nhiên quyết định chủ ý muốn tiêu diệt Indonexia, cũng không hề sợ người của Thánh Điện Sơn. Dù là Thánh Điện Sơn phái người ngăn cản, Lưu Vũ Phi cũng muốn ngay trước mặt bọn họ đem tất cả người Indonexia giết hết. Tính xong giờ giấc, theo vị trí Lưu Vũ Phi đoán trước, không gian bên trong vặn vẹo chui ra một người. Như hắn sở liệu, trước đó không lâu Thánh Điện Sơn Giới Chủ ( thánh Ala)cảm nhận được tín đồ nơi địa cầu của mình, đang chịu khổ giết hại có quy mô. Mỗi khi một tín chúng biến mất, tín ngưỡng chi lực của hắn đều bị giảm bớt.

Nếu đổi lại là người bình thường sát hại tín đồ của bọn họ, Thánh Điện Sơn căn bản sẽ không để ý tới, lần này bọn họ phát hiện người giết hại tín đồ, đúng là người tu chân đến từ phương đông. Vì vậy chủ nhân Thánh Điện Sơn phẫn nộ, hắn cảm thấy tôn nghiêm của mình đã bị chà đạp. Đây là đối với tất cả Thánh Điện Sơn thánh đấu sĩ công nhiên vũ nhục cùng miệt thị, trước khi triển khai trả thù, hắn muốn biết lai lịch của đối phương chỉ là người tu chân, hay là tiên nhân của Cửu Châu tiên giới, vì sao phát sinh việc giết hại phàm nhân hạ giới.

Tuần tra sử vừa mới phá vỡ hư không, liền phát hiện Lưu Vũ Phi đang đứng ngay trước mặt. Có thể đứng ngay chỗ hắn xuất hiện, cũng đã chứng minh đối phương không tầm thường. Tuần tra sử trầm giọng hỏi: “ Ngươi là người phương nào? Vì sao phải ngăn cản ở đây, ngươi muốn gì?”

“ Ta là người như thế nào cũng không quan trọng, ta hiện tại chỉ là đang chờ ngươi đến.”

“ Chờ ta? Ngươi làm sao biết ta nhất định xuất hiện chỗ này? Có phải là có người nói cho ngươi? Hắn là ai vậy?”

“ Ha ha ha, một cái kết giới có gì hay, chạy trở về nói cho chủ tử của các ngươi, chuyện nơi hạ giới không nên nhúng tay, miễn cho việc thánh điện đưa tới tai ương diệt tuyệt, nhóm người các ngươi trừ bỏ cái chết, không có con đường thứ hai để đi.”

Tuần tra sử còn không có gặp qua người cuồng vọng như vậy, ngay trước mặt hắn nhục mạ Thánh Điện Sơn, vẫn tuyên bố muốn tiêu diệt cả một quốc gia bên dưới.

Trên mặt tuần tra sử đã lồng thêm sát khí, Lưu Vũ Phi không thèm để ý phần sát ý này của hắn, đùa cợt nói: “ Ngươi cũng đừng nên dọa cho người ta thấy được, điểm ấy năng lực của ngươi, chỉ xứng bày ra trước mặt phàm nhân, trước khi ta khởi ý giết ngươi, lập tức cút về cho ta.”

Tuần tra sử cũng không còn nhẫn nại được nữa, thánh lực trong cơ thể trong nháy mắt phóng ra, hai tay giương lên, tiện tay bộc phát ra một đạo đao khí mù sương, hưu hưu hướng Lưu Vũ Phi bổ tới.

“ Cho ngươi mặt mũi mà không biết xấu hổ.” Trong tiếng hừ lạnh, tay phải Lưu Vũ Phi vung lên bắn ra, một cỗ ám kình khổng lồ mạnh mẽ xuất hiện ra.

Đạo đao mang màu trắng nọ như vào biển bùn biến mất vô tung, tuần tra sử còn chưa có phản ứng, thời gian thối lui còn không có, chỉ cảm thấy trước ngực mình như bị ngàn cân cự thạch đột nhiên tàn nhẫn đập bể một chút, hắn ngửa đầu phun ra một đạo máu tươi, chi đao trong tay bị chấn thành mảnh nhỏ, thân hình quay cuồng bừa bãi vài trăm thước, thẳng đến khi ám kình tiêu tan, mới ổn định thân thể như vừa rồi.

Tuần tra sử miễn cưỡng duy trì phi hành, kinh hãi nói: “ Các hạ là tiên nhân Cửu Châu? Vì sao phải phá hư giới luật, một mình giết hại phàm nhân hạ giới?”

“ Cửu Châu tiên nhân? Ta còn không thèm vào, như ngươi, còn chưa có tư cách hỏi chuyện có liên quan tới ta, trở về nói cho giới chủ của ngươi, người bên dưới này là ta diệt định rồi, nếu như các ngươi muốn bảo hộ bọn họ, cứ việc chạy lại đây, ba ngày sau chính là ngày nhóm người này tận thế, các ngươi nghĩ như thế nào, thì phải xem chính mình đi.” Nói xong thân hình Lưu Vũ Phi chợt lóe, quay trở về quốc nội.

Hiện trường chỉ còn lại tuần tra sử này, hắn đang nghĩ muốn phản hồi Thánh Điện Sơn, nhưng vết thương trên người thật sự quá nặng. Tuần tra sử đoán kinh mạch trên người mình có phải toàn bộ bị chấn đoạn hay không, nếu không sao lại thống khổ như thế, chỉ duy trì phi hành cũng có chút khó khăn. Cấp Thánh Điện Sơn tin tức tại hạ giới, tuần tra sử cũng không cách nào kiên trì phi hành. Từ không trung rất nhanh bay xuống, tìm một địa điểm bí mật chữa thương.

Trong biệt thự tại Bắc Kinh, Tô Thiến cùng Triệu Nhược Băng chứng kiến Lưu Vũ Phi quay trở về, vui vẻ hoan hô một tiếng, phi thân đến bên cạnh hắn. Hỏi hắn vừa rồi ở lại Indonexia làm gì, sao lại đem các nàng đi về trước. Hắn cưng chiều nựng nịu gương mặt các nàng, cười nói: “ Băng nhi, Thiến nhi, các em đi tu luyện trước đi, chỉ có tu vi đề cao, mới có thể trợ giúp ta làm nhiều sự tình, hôm nay các em cũng thấy được Sở Phỉ các nàng làm như thế nào, so với các nàng, hai người các em còn kém rất xa, các em xem Sở Phỉ các nàng hiện tại rảnh rỗi thì tu luyện, không có cùng chơi với hai em thấy không.”

“ Ca, chúng em biết rồi, sau này chúng em nhất định sẽ gia tăng tu luyện, ca, hôm nay đối với người Indonexia có phải quá tàn nhẫn, nhiều người như vậy thoáng một chút đã bị giết sạch rồi, chúng ta nhìn thấy thì cả người kinh hoàng dựng tóc gáy.”

“ Thiến nhi, Băng nhi lúc trước không phải mới nói qua hay sao? Đối phó địch nhân không có thứ gọi là tâm nhân từ, các em mềm lòng quá, nghìn vạn lần đừng nói Sở Phỉ các nàng tàn nhẫn, những điều này là do ý của ta, các em hẳn là biết chuyện năm chín mươi tám sự kiện Hoa kiều, đám heo này sau khi giết người, ngay cả thi thể cũng không bỏ qua, so với bọn họ, ta làm như vậy đã thật là nhân từ, người Indonexia đều giống nhau, ta sớm muộn muốn xóa tên bọn họ trên thế giới.”

loading...

Hai nàng bị Lưu Vũ Phi nói tới phải cúi đầu, nói nhỏ: “ Ca, xin lỗi, chúng ta biết sai rồi, sau này chúng ta nhất định sửa, anh không nên tức giận có được hay không?” Các nàng cũng biết là mình quá mềm lòng, đối với việc giết người thủy chung không có dũng khí, bản tính thiện lương làm cho các nàng không cách nào đột phá ranh giới đó trong lòng.

“ Được rồi, được rồi, ta cũng không có ý tứ trách các em, hai người nhanh đi tu luyện đi, chỉ có tăng lên tu vi, ta mới có thể càng thêm yên tâm an toàn của các ngươi, có một số việc quả thật không thích hợp cho các em đi làm.” Lưu Vũ Phi thủy chung không đành lòng trách cứ các nàng. Triệu, Tô hai nàng lên tiếng, tiến vào Giang Sơn Xã Tắc Đồ tu luyện.

Tô Thiến cùng Triệu Nhược Băng là người hắn cảm nhận được, ít nhất hắn có thể rõ ràng cảm nhận được cảm tình của mình đối với hai nàng. Mỗi khi hắn giết hại người khác trở về, chứng kiến Triệu, Tô hai người thì nội tâm vốn lạnh như băng liền trở nên ấm áp.

Chủ tịch quốc gia ngay ngày thứ hai liên lạc Lưu Vũ Phi lần nữa, phó tổng thống Mỹ quốc đã tới Bắc Kinh, bắt đầu cùng chính phủ bàn bạc việc của hai mẫu hạm. Bởi vì quân Mỹ là tù binh do Lưu Vũ Phi thu thập, chính phủ không có sự đồng ý của hắn trước, là không dám xử lý một mình. Chủ tịch liên lạc Lưu Vũ Phi là muốn hiểu rõ hắn sẽ có ý kiến gì, toàn quyền giao cho chính phủ xử lý, hay là do hắn đề ra điều kiện.

Lưu Vũ Phi nói cho chủ tịch, chuyện tù binh quân Mỹ, hắn sẽ không xen vào nữa. Chính phủ muốn làm như thế nào thì cứ làm, hắn sẽ không nhúng tay. Cuối cùng hắn nói cho chủ tịch, cơ hội đã cho chính phủ, chỉ xem chính phủ làm sao nắm chặt, nên làm sao quật khởi thì phải nhìn chính phủ Trung Quốc có lực lượng này hay không, sau này hắn cũng sẽ không giúp chính phủ làm gì, cũng yêu cầu quan viên chính phủ không nên quấy rầy hắn.

Hắn cho rằng một chính phủ nếu muốn được người khác tôn trọng, chỉ có không ngừng cường hóa chính mình, không ngừng làm cho chính mình hùng mạnh. Như vậy mới làm cho mọi người trong quốc nội ủng hộ, làm cho mọi người trên thế giới sùng kính mình. Nếu ngược lại một chính quyền, chỉ trong vào sự hùng mạnh của một người để đạt tới mục đích của chính mình thì chính phủ này vĩnh viễn cũng không có cơ hội xuất đầu.

Được hắn đồng ý, chủ tịch trong lòng thật cao hứng, lần này hai đơn vị mẫu hạm, tuyệt đối là vương bài trong tay chính phủ. Có vương bài này, có thể cho người Mỹ thỏa hiệp rất nhiều yêu cầu. Hắn theo lời Lưu Vũ Phi, trong cuộc sống sau này sẽ không quản bất cứ chuyện gì của chính phủ, trong lòng lại càng mừng rỡ. Đối với Lưu Vũ Phi dĩ nhiên tồn tại cảm kích, vô luận là chính phủ nào cũng không hy vọng trên đỉnh đầu mình bị đè một tòa núi lớn.

Không hy vọng chính phủ làm ra bất cứ quyết nghị gì, làm cho hắn cao hứng chính là Lưu Vũ Phi không có dã tâm chính trị nào.

Trong phòng hội nghị, phó tổng thống nước Mỹ cùng chủ tịch quốc gia bí mật hiệp thương. Chính phủ Trung Quốc có được vô số chỗ tốt, điều kiện đàm phán thỏa đáng, phó tổng thống lập tức quay về nước Mỹ.

Trước khi hắn rời đi, nói lời ngắn gọn với giới truyền thông, biểu đạt Trung Mỹ hữu hảo. Thanh minh vẫn cầm cự ủng hộ với chính phủ Trung Quốc, bao gồm ủng hộ thống nhất hai bờ sông, Đông Hải Câu Ngư Đảo tương ứng quyền, hắn lại thanh minh một lần nữa, đã làm cho cả thế giới kinh ngạc, vì lập trường của Mỹ quốc đột nhiên thay đổi đều cảm thấy trở tay không kịp.

Nhật Bổn chính phủ đối với vấn đề thanh minh dính dáng tới Đông Hải, tỏ vẻ tiếc nuối. Đài Loan đương cục đối với cách làm của Mỹ quốc, tỏ vẻ chỉ trích. Anh, Ý hai nước theo sau phát biểu thanh minh cùng loại, bọn họ sợ Lưu Vũ Phi trả thù, chỉ có phải lấy lòng chính phủ Trung Quốc, biểu đạt thiện ý của chính mình.

Giải quyết xong sự kiện mẫu hạm, Mỹ quốc quốc phòng những quan binh quân Mỹ, hạ ra lệnh cấm khẩu. Sợ những quan binh này đem chân tướng sự thật tiết lộ ra ngoài, đến lúc đó sẽ khiến cho thế giới rung chuyển lớn hơn nữa. Vì thế chính phủ nước Mỹ vẫn đặc biệt mời tới bác sĩ tâm lý tới trị liệu cho đám quan binh này.

Dân chúng trong quốc nội vì lần hành động này của chính phủ, vô cùng thỏa mãn. Lực ngưng tụ của dân tộc lại một lần nữa được tăng cường. Chỉ có người Indonexia còn đang không ngừng du hành kháng nghị, người lãnh đạo của bọn họ cả ngày xuất hiện trên tivi, truyền bá ngôn luận phản Hoa. Mấy lần yêu cầu Liên Hợp Quốc chế tài chính phủ Trung Quốc, mấy tiểu quốc tỏ vẻ ủng hộ Indonexia, mỗi ngày đều tuyên bố uy hiếp Trung Quốc.

Tiếng khiển trách lớn nhất, còn lại là những nước như Ấn Độ, chính phủ Ấn Độ không tin lời chính phủ Trung Quốc nói, đối với cách làm của người Mỹ chứng tỏ hoài nghi. Kiên trì nhận thức người Indonexia là bị quân đội Trung Quốc giết hại, thanh minh nghiêm lệ khiển trách quân nhân Trung Quốc vô nhân đạo. Đồng thời tỏ vẻ Ấn Độ phải tăng cường thực lực quân đội để ngừa Trung Quốc đột nhiên xâm lấn.

Đối với cách làm của chính phủ Ấn Độ, chính phủ Trung Quốc cường ngạnh bác bỏ, cho rằng Ấn Độ chỉ vì lấy cớ gia tăng quân bị cho chính mình.

Mấy ngày nay Lưu Vũ Phi không có việc gì làm, thì vẫn xem ti vi. Chú ý tất cả mọi cử động của các quốc gia, người Indonexia không biết sống chết, mấy quốc gia như Ấn Độ lại ương ngạnh tự xuất đầu, cùng làm cho hắn lạnh lùng cười.

Cho dù Anh, Ý hai nước yếu thế, Lưu Vũ Phi đồng dạng không có thay đổi chuẩn bị nguyên bổn. Đối đãi vấn đề dân tộc, Lưu Vũ Phi không có một tia mềm yếu.

Thời gian trôi qua rất nhanh, ba ngày nháy mắt tới. Trải qua ba ngày náo nhiệt, sự kiện Indonexia cũng đã nhỏ đi rất nhiều. Chỉ có mấy tiểu quốc Đông Nam Á, thường thường nói đến, giới cáo quốc dân nhất định phải đề phòng Trung Quốc.

Cùng ban đêm ngày hôm đó Lưu Vũ Phi không có nói cho bất luận kẻ nào chỗ đi của mình, một mình một người nhẹ nhàng tới bầu trời Indonexia. Hướng cả Indonexia truyền âm: “ Đám heo lừa Indonexia, hôm nay là ngày các ngươi phải chuộc tội của mình.” Thanh âm kia giống như là đến từ Cửu U địa ngục, lạnh như băng không mang theo một tia cảm tình.

Chui vào trong tai từng người Indonexia, mà ngay cả những người ngủ say, đều bị thanh âm này làm kinh tỉnh. Rất nhiều người chạy ra đường cái, muốn biết đến cùng là chuyện gì xảy ra. Đập vào mắt bọn họ là một người toàn thân tản ra quang mang, trên bầu trời đêm đen kịt có vẻ càng thêm chói mắt, phiêu đãng trên hư không.

Lưu Vũ Phi hiện thân, lập tức vệ tinh của Mỹ quốc ở tại Nam Á liền bắt được tăm hơi của hắn. Mỹ quốc liền kết luận, Lưu Vũ Phi khẳng định sẽ không bỏ qua, vì muốn được minh bạch lực trả thù của hắn mạnh đến bao nhiêu, bọn họ vẫn không rút khối vệ tinh này về. Chứng kiến Lưu Vũ Phi, đám cao quan Mỹ quốc trong lòng căng thẳng, thầm nghĩ: “ Quả nhiên tới.” Đúng lúc này, hình ảnh chụp từ vệ tinh đột nhiên bị chặt đứt.

Làm cho đám người đang muốn xem kịch không thể không uể oải mà tắt đi màn hình. Bọn họ nghĩ Lưu Vũ Phi không muốn làm cho người khác chứng kiến, bởi vậy quấy nhiễu vệ tinh. Đem vệ tinh quấy nhiễu chính là người của Thánh Điện Sơn, bọn họ không phải Lưu Vũ Phi, không thèm để ý tới ánh mắt người khác. Theo tiên nhân giống nhau, mỗi khi bọn họ hiện thân, đều vận dụng năng lực của mình, mạnh mẽ đem vệ tinh ngoài không gian trên địa cầu quấy nhiễu.

Đây cũng là nguyên nhân trăm năm chi ước lần trước không có người phát hiện. Thánh đấu sĩ của thánh điện sơn hiện thân, cấp cho Lưu Vũ Phi một cơ hội đến sát gần một chút. Giới Chủ của Thánh Điện Sơn, nhận được báo cáo của tuần tra sử, báo về người giết hại giáo chúng, rất có thể là một gã thiên tiên đến từ Cửu Châu tiên giới. Tuần tra sử đem việc mình bị thương báo cáo, đồng thời lại nói Lưu Vũ Phi công bố ba ngày sau, sẽ giết sạch Indonexia, làm cho Giới Chủ vội vàng chuẩn bị.

Thu được tin tức này, Giới Chủ Thánh Điện Sơn tức giận đến cả người run rẩy. Một tiên nhân không ngờ giết hại phàm nhân, hơn nữa lại có liên quan tới Thánh Điện Sơn, cho rằng Cửu Châu tiên nhân sở dĩ làm như vậy, căn bản là đang khiêu khích. Nơi này là địa bàn của bọn họ, dù là tam đế quân của Cửu Châu tiên giới tới đây, cũng phải khách khí với hắn.

Giới Chủ Thánh Điện Sơn há có thể dung cho một thiên tiên kiêu ngạo như thế, phẫn nộ, hắn lập tức phái ra Hà Lỗ Tư, A Đồ Mỗ và hai trăm thánh đấu sĩ của Thánh Điện Sơn, hạ giới chinh phạt Lưu Vũ Phi. Thấy hai trăm người đến, Lưu Vũ Phi không thèm phản ứng, trào phúng: “ Một đám không biết sống chết, đã cảnh cáo các ngươi, không ngờ lại không chịu yên ổn, còn chạy lại đây chịu chết, thật không biết nên khen dũng khí của bọn ngươi, hay là mắng ngươi quá ngu xuẩn.”

Nghe nói như thế, A Đồ Mỗ, Hà Lỗ Tư bị tức giận đến thiếu chút nữa ngất đi. Đám thánh đấu sĩ này, hết sức ẩn nhẫn quyết tâm dằn lửa giận, lạnh lùng nói: “ Tu vi các hạ cao như thế, vì sao phải so đo với phàm nhân hạ giới, bọn họ hình như không có cơ hội đắc tội ngươi, thật không ngờ ngươi lại khai sát giới giết hại tín đồ của thánh điện ta.”

“ Hạ giới! Ta chính là phàm nhân, hôm nay lại đây là thảo phạt, tất cả những người bên dưới là đối tượng thảo phạt của ta, cho các ngươi một lần cơ hội cuối cùng, là rời đi? Hay là ngăn cản kế hoạch đòi nợ của ta.” Lưu Vũ Phi lành lạnh trả lời, trên mặt đã bao phủ một tầng sát khí nồng hậu.

Mục lục
loading...