Menu

ĐÔ THỊ THẦN NHÂN-Chương 126


Đô Thị Thần Nhân


Tác giả: Vô Danh


Chương 126: Chương 126

Kết thúc cuộc đối thoại với Diệt Thế Thiên Tôn, trên đảo nhỏ đã bị mây lửa bao phủ.

“ Thiên Khiển Chi Hỏa” theo một tiếng hét lớn của Lưu Vũ Phi, mây lửa phía chân trời như ma thuật di chuyển biến thành một viên hỏa cầu thật lớn, phóng ra hùng hùng ngọn lửa, cuồn cuộn xuống. Giờ khắc này ngay cả không khí cũng bị thiêu đốt, phát ra “ xuy xuy” tiếng vang.

Đức Lỗ Y phát ra Vĩnh Hằng Đóng Băng trong nháy mắt liền biến mất vô tung, trên đảo nhỏ độ nóng bay lên vô số lần.

Khi hỏa cầu nện xuống thì mấy người Hắc Ám Nghị Hội Vong Linh pháp sư không có thật thể đầu tiên gặp nạn, mỗi một hỏa cầu nện xuống, cũng đều nổ bạo thành vô số điểm hỏa mang, xuyên qua linh thể hư vô của bọn họ, Vong Linh pháp sư ngay cả tiếng kêu thảm cuối cùng còn không thể phát ra mà biến mất trong không khí.

Hỏa cầu nện lên đám người Đức Lỗ Y, bọn họ cuối cùng kiến thức cái gì mới gọi là ngọn lửa chính thức, trong thiên hỏa ẩn tàng độ nóng mà bọn hắn không thể tưởng tượng. Bọn họ mới gọi về thủy nguyên tố, chạm vào thiên hỏa nọ, lập tức biến mất vô ảnh. Thiên hỏa không ngừng rơi xuống, trong đám người nổ bạo ra, mỗi khi đám người Đức Lỗ Y phát ra ma pháp bình chướng, bị thiên hỏa xuyên thấu, cả người lập tức lâm vào trong biển lửa, phát ra tiếng kêu thảm không giống như tiếng người.

Đám người giáo đình, quang thiên sứ, đọa lạc thiên sứ, Hắc Ám Nghị Hội tất cả muốn chạy trốn thiên hỏa, bất kể bọn họ chạy tới nơi nào, trên đỉnh đầu vẫn có thiên hỏa đi theo. Trong đó Hắc Ám Nghị Hội và đọa lạc thiên sứ tổn thất thảm trọng nhất, thiên hỏa đối với những hắc ám sinh vật như bọn họ là có tính khắc chế trời sinh. Trên đảo nhỏ truyền đến tiếng thảm hào ai oán, làm người khác nghe được mà toàn thân rét lạnh.

Từng cụ thi thể cháy đen nằm đầy trên đất trống. Thiên Khiển Chi Hỏa cùng Diệt Thế Thiên Hỏa vốn có chênh lệch, hình người bị Thiên Khiển Chi Hỏa tiêu diệt sẽ hình thần câu diệt mà vĩnh viễn biến mất, bởi vậy Thiên Khiển Chi Viêm thường chỉ nhắm vào người tu hành, Diệt Thế Thiên Hỏa sẽ nhắm vào tất cả tính mạng, nó gần thiêu đốt tính mạng, nhưng bao phủ phạm vị thật là cực lớn, có thể là cả một tinh cầu, cũng có thể là cả một tinh hệ, điều này phải xem tu vi của người làm phép.

Một Thiên Khiển Chi Hỏa, để làm cho nhân số thiếu đi hơn một nửa. Thước Gia Lặc, Duy Khắc Đa toàn thân run lên không ngừng, trong lòng sợ hãi nói không nên lời, thất thố thì thào tự nói: “ Là Thiên Khiển, là Thiên Khiển, chủ a! Người có thể nói cho chúng ta biết đây là tại sao.” Đồng dạng bị chấn kinh chính là Tình Thiên, Minh Nguyệt mấy tiên nhân Tân Nguyên tiên giới.

Lưu Vũ Phi không muốn lãng phí thêm thời gian trên người bọn họ, cao giọng quát: “ Phi Tuyết, các ngươi diệt người của Tân Nguyên tiên giới trước.” Hắn tự mình thu thập quang ám thiên sứ.

Phi Tuyết đáp ứng một câu lập tức phát động Phệ Thiên Trận.

“ Phệ Thiên Trận.”, phi kiếm tạo thành trận pháp hàn mang tăng vọt, ngân quang lóe ra. Sát khí phô thiên cái địa tầng tầng chụp xuống, mấy người Tình Thiên tâm lý kinh hãi, lúc trước bọn họ chỉ là cảm thụ, giờ phút này thật sự là chính thức thể hội uy lực của Phệ Thiên kiếm trận.

Sát ý biến thành thực chất, phảng phất muốn đem bọn họ cắn nuốt, cảm giác có vô số bàn tay đen muốn đưa bọn họ đẩy xuống sâm la địa ngục. Phi Tuyết cuống quýt kháp mấy thủ ấn, những người khác cũng cùng kháp thủ ấn đồng dạng, phi kiếm dưới chỉ ý của bọn họ, hướng đám người Tình Thiên bọn họ huy chém ra kiếm khí nhiều không kể xiết, kiếm quang màu bạc tại trận pháp sấn hạ uy lực đột nhiên bạo thăng vô số lần.

Kiếm khí tung hoành đan vào nhau, từ thật nhỏ trong nháy mắt trướng lớn thành từng đạo uy lực tuyệt mãnh, giống như một chiếc võng khổng lồ từ bầu trời chụp xuống. Dưới tình thế cấp bách, mấy người Minh Nguyệt tế ra hộ thân chiến giáp của mình, chiến giáp tản mát ra cương khí nhàn nhạt, giống như chung quanh bọn họ bày ra một bức tường đồng vách sắt. Mấy người Tình Thiên rất nhanh hướng tới võng kiếm trên bầu trời đang chụp xuống, bổ ra kiếm khí, kình khí phát ra hưu hưu tiếng kêu.

Trong phút chốc, cương liệt kiếm khí công kích lẫn nhau, trong không khí nhảy mạnh lên, tiếng kêu bén nhọn, xuyên toa xé đất, mây cuộn gió xoáy khi hai kình khí đánh trúng, dẫn phát ra tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa, ở trong đó lại hòa lẫn tiếng kêu rên tuyệt vọng trước khi chết. Năm tên tiên nhân có tu vi thấp nhất, ở cỗ áp lực kinh khủng này bị đánh nát thây.

Những người khác đồng dạng có một bộ dáng chật vật, đầu tóc rối loạn xiêm y rách nát, chiến giáp hoàn thành xong sứ mạng liền vỡ vụn rơi tán xuống mặt đất. Phi Tuyết mấy người ở không trung vẫn đứng bất động, bọn họ cùng kêu lên: “ Toái Tâm”, phi kiếm bị chấn hồi bộc phát ra tiếng kêu to ông ông, kiếm khí sâm nhiên so với vừa rồi càng gia tăng sắc bén, lăng không đánh xuống.

Trong tiếng kiếm khí tê thiên liệt địa chém xuống, không gian lần lượt vặn vẹo băng liệt, cỗ kiếm khí mang theo ý tử vong mạnh mẽ, giống như là con người e ngại tử thần, gọi về hướng Tình Thiên mấy người, Minh Nguyệt tiên nhân của Tân Nguyên tiên giới, mỗi người trợn mắt cứng lưỡi, bọn họ nhiều tiên nhân như vậy, không ngờ bị những tu sĩ bình thường gắt gao kìm chế, nhưng trong sự công kích còn bị chết đi năm người.

Đồng thời với sự phẫn nộ của bọn họ, họ hoảng sợ phát hiện bầu trời trên đỉnh đầu lại vừa đánh xuống hằng hà kiếm khí. Trên bầu trời giống như dày đặc mưa phùn, sái hạ hằng hà bóng kiếm. Tình Thiên mấy người rống giận vài tiếng, tất cả pháp bảo trên người đều xuất hiện, bộc phát ra lực lượng hủy diệt, hướng lên bóng kiếm trên không trung bạo quyện trở về. Họ không cầu đả thương người, chỉ vì muốn chính mình thuận lợi ngăn cản được làn sóng công kích này.

Nhiều tiên nhân toàn lực phát động công kích, không thể nằm trong tưởng tượng của người tu chân,kình khí giao xoa lẫn nhau, cực kỳ có khả năng tê nát không gian. Bầu trời đêm đen nhánh, ở quang mang màu trắng xóa này sáng rực lên. Kình khí màu trắng cùng kiếm quang màu bạc lẫn nhau giao thoa, không gian yếu ớt lần lượt bị xé mở, tiếng rít chói tai chấn động làm lỗ tai mọi người phát đau. Tiểu đảo trong tiếng nổ mạnh lay trời động địa run rẩy một trận, hai cỗ lực lượng hủy diệt cùng va chạm, khiến cho cả tiểu đảo trầm xuống vài phần.

loading...

Mấy tiếng thê lương thảm hào truyền vang, hiển nhiên lại có mấy tiên nhân tu vi không đủ bị cướp đi tính mạng. Trên không trung có mấy cô nhi đứng gần trung tâm va chạm nhất, đồng thời phun ra vài khẩu máu tươi. Thân hình những người khác chớp lên, thật vất vả mới ổn định, trận pháp cũng không bị vậy mà phá. Tình Thiên mấy người lại rống to, pháp chú cực mạnh, pháp bảo uy lực cực mạnh, hoàn toàn xuất ra.

“ Quỷ Mị” Phi Tuyết chủ trì trận pháp trong miệng nhẹ nhàng phun ra hai chữ. Hơn ba mươi người thân hình giãy dụa một trận thật quái dị chí cực, phi kiếm hàn quang tăng vọt, hướng kình khí bên dưới bắn nhanh đi. Trên bầu trời trong khắc này nháy mắt sáng lên, kiếm khí phi sái, đón nhận luồng kình phong tịch quyển mà đến, bật sáng trên bầu trời tạc mở một đoàn quang mang chói mắt.

Tình Thiên mấy ngày phát ra công kích, rất nhanh bị Phệ Thiên kiếm trận thổi tán. Mà kiếm khí trên bầu trời tạo thành mật võng vẫn như cũ chụp xuống, luồng võng kiếm mang theo cỗ áp lực hủy diệt hết thảy làm mọi người kinh hãi tột cùng. Trong tâm lý Tình Thiên chuyển đổi vô số ý niệm trong đầu, chính là không tìm được một phương pháp thỏa đáng nào để đột phá kiếm trận trước mắt. Trong tâm lý tất cả tiên nhân chỉ có hai chữ, liều mạng!

Không có Phệ Thiên kiếm trận trợ giúp, mấy người Phi Tuyết cho dù có cùng liên hợp thì cũng chỉ có tu vi của một kim tiên.

Phệ Thiên kiếm trận chẳng những làm tăng lên tu vi mấy người Phi Tuyết tới mấy lần, còn áp chế một nửa tu vi của đối phương, lúc này mới chính là chỗ đáng sợ chính thức của Phệ Thiên kiếm trận. Cắn chót lưỡi, Minh Nguyệt mấy người phun ra một ngụm bổn mạng tinh nguyên trên pháp bảo, pháp bảo được bổn mạng tinh nguyên kích phát, uy lực tăng nhiều, quang mang đại thịnh. Như hơn một ngàn đạo tử quang bắn nhanh ra, phát ra tiếng vang xuy xuy.

Bỗng dưng, bóng kiếm cùng pháp bảo đụng chạm vào nhau, trên mặt đất bằng phẳng tạc mở muộn lôi, tiên nhân trong trận pháp mỗi người hộc máu cuồng phún, kình khí giao lẫn nhau chẳng những làm mỗi người đều chấn thương, pháp bảo mà bọn họ tốn hao mấy ngàn năm chế luyện, bị cỗ kiếm khí giảo hủy.

Quang thiên sứ và đọa lạc thiên sứ bên kia vốn là lực lượng chủ công, giáo đình, Hắc Ám Nghị Hội, Đức Lỗ Y môn thực lực có chênh lệch, giờ thành điểm chết. Quang ám thiên sứ đang chạy trối chết từ thiên hỏa, không ai quan tâm thuộc tính của song phương bất đồng, đồng thời ngưng tụ năng lượng trong cơ thể, trong lòng rất e ngại Lưu Vũ Phi, nhưng chỉ thủ mà không tấn công chẳng khác gì tự sát.

Năng lượng đạn số lượng hơn vạn theo tiếng quát cùng lúc của họ phô thiên cái địa hướng Lưu Vũ Phi chụp xuống. Năng lượng đạn đen trắng tương gian rậm rạp như là gió lớn đầy trời, phát ra âm thanh ô ô.

Hừ nhẹ một tiếng, thân hình Lưu Vũ Phi nhoáng lên, trong nháy mắt biến mất tại chỗ, thoát ly làn mưa đạn kinh khủng này.

Quang minh cùng hắc ám chạm vào nhau, lực lượng của hơn vạn người cùng xuất ra đồng thời thì kinh khủng tuyệt luân đến cỡ nào. Tiếng nổ mạnh nhất lên đến tận trời, giống như một con thú nuốt sống không bao giờ biết no, trong nháy mắt đem những người không kịp phản ứng nuốt gọn. Hai loại lực lượng bài xích lẫn nhau bộc phát, so với lực công kích một thuộc tính mạnh hơn rất nhiều lần. Đổi lại dù là hơn vạn quang thiên sứ, căn bản là không đạt được lực lượng bộc phát ra bây giờ.

Cũng may bọn họ hướng không trung bắn ra, nếu không cái tiểu đảo không lớn này có thể tồn tại hay không, thì không ai dám chắc. Lưu Vũ Phi tự mình có thể ngăn cản, nhưng chiến giáp trên người lại phải tổn hại. Hắn thoát ly trung tâm vụ nổ, cười nói: “ Quả thật rất không tệ, còn đúng là lực lượng nhiều người vẫn lớn hơn.” Vụ nổ mạnh chẳng những nuốt sống vô số người trên mặt đất, còn hủy diệt vô số những quang ám thiên sứ đứng gần nhất.

Nhìn thấy thân ảnh Lưu Vũ Phi lại hiện ra, bọn họ lập tức phi thân bay lên, thánh kỵ sĩ huy thánh kiếm trong tay, chém ra vô số đạo bạch mông mông kiếm khí. Quang ám thiên sứ không dám phát ra năng lượng đạn, trong tiếng niệm chú.

“ Hắc Long Phá” “ Sí Quang Diễm” hai loại cấp bậc cấm chú ma pháp rít gào bay ra, bạch quang đánh sâu như làn sóng, hắc ám năng lượng đen nhanh đồng thời như điện phóng đến.

“ Hừ! Hừ, một đám người chim không nhìn được tốt xấu.” Thanh âm còn vang trong tai, hai tay Lưu Vũ Phi lại lập ra: “ Phá Thiên Quyết, luân hồi.” Bầu trời đêm đen nhánh lóng lánh xuất một mảnh trắng bệch, kình khí màu trắng như lưu quang trong tay hắn xuất phát.

Kình khí phách tuyệt, nghênh hướng ba cỗ lực lượng từ đối phương bay tới, bốn cỗ kình khí chớp mắt ngạnh cứng đối nhau, phát ra tiếng như rên như khóc, trong không gian như bị kình khí cắt lấy, không ngừng vặn vẹo.

Phá Thiên Quyết trong không khí nổ bạo tản ra thành ba cỗ lưỡi dao sắc bén, giống như cắt đậu hũ, phát ra tiếng rít chói tai. Lực lượng do hơn vạn người phát ra, dĩ nhiên lại bị mở toang, trong tiếng nổ mạnh làm cho người khác sợ hãi, Phá Thiên Quyết trong nháy mắt quyện tới, vang lên tiếng kêu thảm khiến cho người khác lông tóc dựng đứng vang lên tới mây xanh.

Không trung rơi xuống không phải mưa máu, chính là những đoạn chân tay bị cắt cụt. Trên mặt đất càng nhiều người đối mặt với tịch quyển cuộn tới không chỗ trốn tránh, thân hình yếu ớt trong nháy mắt bị xé rách ra, tràng diện thê thảm giống như là tu la địa ngục.

Mục lục
loading...