Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 357


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 357: Bà Tổng Giám Đốc Mua Về Nước Hoa Kích Tình (2)

Tuy nhiên, đó cũng chỉ là kế hoạch mà thôi đương nhiên lúc thực hiện luôn có sự chuyển hướng.

Cũng giống như bây giờ, Đàm Dịch Khiêm mặt lạnh đứng dậy đi ra đóng cửa phòng làm việc lại, lúc Hạ Tử Du cho rằng Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị mắng cô một trận thì Đàm Dịch Khiêm lại tóm lấy eo cô ôm chặt lấy cô từ đằng sau.

Cả người Hạ Tử Du cứng lại, có hơi không hiểu rõ tình hình cho lắm, ngây người nói, “Ôi. . . Ông xã….” Trời ạ, anh không hề có chút tức giận nào sao?

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu tì lên vai Hạ Tử Du, dịu dàng nói, “Em yêu à, hôm nay đi mua sắm có vui không?”

Hạ Tử Du sững sờ gật gật đầu.

Đàm Dịch Khiêm cưng chiều hôn lên gò má Hạ Tử Du, “Hôm nay em thể hiện rất tốt.”

Thể hiện rất tốt?

Hạ Tử Du bắt đầu cảm thấy hơi mờ mịt rồi, cô hỏi, “Ủa, ông xã, anh không cảm thấy hôm nay em xài tiền rất phung phí à?”

Thật ra thì hôm nay cô mua nhiều thứ thế cũng chỉ là muốn tiêu bớt tiền của anh, đương nhiên hôm nay cô cũng không mua vớ vẩn lung tung, những thứ quần áo và trang sức kia có rất nhiều thứ thích hợp với mẹ anh và Đàm Tâm, cô chuẩn bị quậy với Đàm Khiêm xong sẽ đem mấy thứ này về cho hai người phụ nữ ở nhà.

Đàm Dịch Khiêm dường như rất hài lòng, giọng nói khàn khàn phả lên vành tai cô, “Bà xã tiêu tiền của ông xã là việc đương nhiên thôi mà.”

Hạ Tử Du ngẩn ra, “Nhưng mà hôm nay em mua đồ lung tung như thế, nếu như cứ theo đà này, tiền của anh đều bị em tiêu phí hết mất.”

Đàm Dịch Khiêm cười nói, “Cô gái ngốc nghếch này, em tiêu như thế mới đúng chứ, nhờ vậy anh mới lại có thể kiếm tiền vì em….”

Nhưng mà tiền của anh thì chắc cả đời này cô tiêu cũng không hết ….

Nghe những lời này của Đàm Dịch Khiêm trong lòng cô ngọt ngào như được rót mật, nhưng khi cô cười tủm tỉm cô mới phát hiện ra mục đích mà cô đi ra ngoài càn quét nọ đã vứt lên chín tầng mây rồi, cô muốn ở trước mặt anh hung hăng một trận đề hòa được với anh một ván, làm sao bây giờ lại quên hết thế này?

Nghĩ tới đây, Hạ Tử Du không thể không tiếp tục nhắc đến ‘việc ác’ mà hôm nay cô ra ngoài mua đồ kia trước mặt Đàm Dịch Khiêm lần nữa, cô nói, “Ông xã, em đột nhiên lại phát hiện ra mấy bộ quần áo vừa mới rồi chẳng đẹp tí nào cả…. .”

“Không đẹp thì bỏ đi, không cần tiếc.”

“À? Nhưng mà đều rất đắt đó!”

“Quần áo mà thôi, vợ yêu của anh vui là được!”

Bây giờ trong lòng cô thực sự là quá buồn bực rồi đấy nhé, ây da, đây là lần đầu tiên cô muốn dậy dỗ người nào đó mà sao lại khó thế?

Tại sao cô mua đồ lung tung mà anh chẳng giận tí nào?

Trong lòng Hạ Tử Du lại nghĩ ra một kế, cố ý nói, “Ông xã, thì ra là anh không hề giận à, mới nãy em còn tưởng là anh đang giận lắm ấy chứ!”

Đàm Dịch Khiêm ôm chặt lấy eo Hạ Tử Du, phả hơi thở nóng hổi lên cổ cô, “Thật sự là anh cũng có giận….”

Hạ Tử Du nghe được Đàm Dịch Khiêm nói thế trong lòng cảm thấy vui vẻ, “Anh tức giận cái gì chứ? Có phải là giận em mua nước hoa lung tung hay không, thật ra thì em cảm thấy mùi hương của mấy loại nước hoa đó rất thơm mà, anh ngửi thử xem, em có xịt trên người đấy, thơm lắm ….”

Biết Đàm Dịch Khiêm chỉ thích mùi hương cỏ chanh trên người cô vì thế Hạ Tử Du cố ý nghiêng đầu để cho anh ngửi mùi hương nước hoa lộn xộn nồng đậm hơn trên vai cô.

Hạ Tử Du vẫn cứ nghĩ rằng Đàm Dịch Khiêm sẽ nổi giận, ai ngờ, Đàm Dịch Khiêm lúc này lại đang kéo vai áo và dây áo lót của cô xuống, nhẹ nhàng liếm mút bờ vai trắng mềm như tuyết của cô, hơi thở nóng bỏng phả lên da thịt cô khiến cho cô ngay lập tức hiểu ra anh đang muốn làm gì …. .

Hạ Tử Du nhăn nhó gọi, “Ông xã….”

Đàm Dịch Khiêm ậm ờ mơ hồ nói, “Thơm lắm….”

Cô đương nhiên là thơm rồi, vì muốn cho anh nổi giận, lúc ở trên đường đến công ty cô đã xịt rất nhiều lên người mà…. .

Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Không phải là anh chỉ thích mùi hương của cỏ chanh thôi à?”

“So với mùi hương của cỏ chanh, anh thích mùi thơm trên người em lúc này hơn.”

“Tại sao?”

Nhưng lúc này Đàm Dịch Khiêm đã bế Hạ Tử Du lên.

“Ối, anh bế em đi đâu đấy….”

Đàm Dịch Khiêm cất bước đi về phía phòng nghỉ tạm trong văn phòng anh, chỉ trong chớp mắt tiếp theo đã đá tung cánh cửa phòng mở bung ra.

Cũng không biết chuyện gì xảy ra, vừa vào phòng nghỉ ngơi Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức đặt cô lên giường sau đó vội vã đè lên người cô…. .

Anh rất gấp, gấp đến mức còn không có đùa giỡn dạo đầu, trực tiếp cởi hết đồ mặc ở nửa người dưới của cô ra rồi vội vàng đi vào…. .

Mà phản ứng của Hạ Tử Du hôm nay cũng nằm ngoài sự tưởng tưởng của chính cô, trước kia, mặc dù mọi lần cô dễ dàng đắm chìm trong kỹ xảo cao siêu của anh, nhưng cũng rất ít khi mất khống chế như hôm nay —— Ôm chặt anh, từ đầu đến cuối không để cho anh trì hoãn một giây nào cả.

Càng kỳ quái hơn đó là, mỗi một lần anh ra vào lại khiến cô cảm thấy dễ chịu lạ thường, thoải mái lại thường, chỉ muốn phối hợp với anh…. .

Rốt cuộc, cả hai cũng cùng nhau đạt đến cực đỉnh, sau đó cô nằm trên ngực anh thở hổn hển.

Anh hôn lên trán cô với vẻ cực kỳ yêu thương.

“Ông xã, anh có cảm thấy hôm nay chúng ta ….” Cô rất ngượng khi phải nói tiếp, tóm lại là rất tốt đẹp, cảm giác thực sự là rất tốt đẹp….

“Anh biết chắc là em sẽ thích mà.”

Trên hai gò má Hạ Tử Du hiện lên một rặng mây đỏ ửng, “Đáng ghét…. .”

Đàm Dịch Khiêm thõa mãn nhếch môi, “Toàn bộ những thứ này hoàn toàn là do nước hoa hôm nay em mua về đấy.”

“Dạ?”

“Vệ sĩ nói với anh là, em có mua loại nước hoa mới nhất của DX đúng không.”

Hạ Tử Du hoang mang gật đầu, “Đúng thế!”

“Lần trước trong một hoạt động từ thiện anh có gặp tổng giám chế nghệ thuật mới của DX, cô ta đã chuẩn bị sẵn một một món quà đặc biệt muốn tặng chúc mừng cho đám cưới chúng ta. Nhưng mà lúc đó anh nghĩ là em sẽ không thích, cho nên đã từ chối, ai ngờ được hôm nay em lại tự mình đi đến cửa hàng của DX để mua loại nước hoa đó…. .”

“Dùng nước hoa làm quà tặng?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch miệng ghé vào tai Hạ Tử Du nói, “Hương thơm của những loại nước hoa này đều chiết xuất từ trong các loại nhựa cây thiên nhiên, nghe nói mục tiêu nghiên cứu lần này là dành cho những cặp vợ chồng mới cưới….”

Hạ Tử Du không hiểu, “Tại sao ạ?”

“Bởi vì đây là loại nước hoa có thể gia tăng sự hứng thú trong chuyện vợ chồng.”

Hạ Tử Du kinh hãi thốt lên, “Trời ơi…. .”

Khó trách cô vào cửa hàng mua mấy loại nước hoa đó nhân viên bán hàng lại nhìn cô cười ngượng ngùng như thế, mà lúc ấy căn bản cô cũng không để ý, còn tưởng rằng vì cô nhân viên cửa hàng ấy quá nhiệt tình mà thôi….

Đàm Dịch Khiêm hôn lên đôi môi đỏ mọng của vợ yêu, thấp giọng nói, “Bà xã, là em cố ý đi mua loại nước hoa quyến rũ đó để kích thích anh à?”

loading...

Hạ Tử Du thực sự không còn mặt mũi gì nữa. Kế hoạch của cô cuối cùng tại sao lại biến thành cái kết quả tồi tệ thế này chứ…. .

Đàm Dịch Khiêm chống tay nhỏm người dậy hỏi, “Sao vậy, bà xã?”

“Không có gì ạ….À phải rồi, anh vừa mới nói anh giận em cơ mà, sao bây giờ lại bảo em kích thích anh chứ?”

“Anh tức giận là vì em xịt nước hoa thơm như thế mà lại giễu qua giễu lại trước mặt cấp dưới của anh…. Em phải biết rằng em là vợ của anh, người đàn ông mà em có thể quyến rũ cũng chỉ có thể là một mình anh thôi đấy.”

Hạ Tử Du lập tức im lặng.

Cái gì gọi là tiền mất tật mang, cuối cùng hôm nay cô cũng đã được nếm thử rồi…. .

Kế hoạch không thành, lại làm cho anh bạn Đàm nào đó được lợi….

Thật là thiên lý bất dung!

—-

Đàm Tâm đang chọn những thứ mà cô thích từ đống chiến lợi phẩm của Hạ Tử Du mua ngày hôm qua, lại phát hiện Hạ Tử Du đang chẳng có hứng thú gì nằm ườn trên ghế sofa, ánh mắt ngây ra.

Đàm Tâm vừa cầm một bộ quần áo đứng trước gương ngắm tới ngắm lui, vừa nói, “Thật may là dáng người của chúng ta cũng suýt soát nhau, em mua mấy bộ âu phục này chị đều có thể mặc được. . .Chỉ là, chị hơi tò mò, làm sao mà tự nhiên em lại mua nhiều thế? Hình như bình thường em cũng không thích mấy cái này lắm…. .”

Hạ Tử Du mặt mũi chán nản nói, “Đừng nói nữa, thật chẳng còn tí sức nào nữa cả…. .”

Đàm Tâm quay đầu lại hỏi, “Sao vậy?”

Hạ Tử Du lầu bầu nói, “Cũng không có gì ạ, chỉ là đi mua loạn mấy thứ linh tinh thôi à….”

Đàm Tâm cười nói, “Vậy thì em mua mấy cái thứ gọi là đồ linh tinh này cũng thật là đủ sức nặng đấy, đoán chừng cũng chỉ có Dịch Khiêm nhà chúng ta mới gánh được thôi nhỉ….”

Hạ Tử Du khẽ thở dài, “Hây….Những thứ em mua chị thích cái nào thì cứ cầm hết đi, em chẳng cần đâu.”

Đàm Tâm cầm bộ quần áo ngồi lại xuống giương, nhỏ giọng nói, “Nói thật, hình như mấy cái thứ đồ này là em chỉ tiện tay mà mua thôi nhỉ, không có mấy thứ đặc biệt phù hợp với chị và em đâu…. .”

Hạ Tử Du trầm mặc. Cô làm sao có thể nói với chị ấy đúng là cô tiện tay mua đây?

Bỗng chốc, Đàm Tâm kích động hét lên một tiếng, “Ái!”

Hạ Tử Du sợ hết hồn, “Sao vậy ạ?”

Chỉ thấy trong tay Đàm Tâm xuất hiện thêm một cái hộp đựng nước hoa, cô vui vẻ nói, “Trời ơi, đây chính là loại mới nhất của DX mà, chị thật sự rất thích mùi hương này đấy….Lúc trước chị đi mua, nhân viên của cửa hàng đó kiên quyết bắt chị chứng minh được là đã kết hôn mới có thể bán cho chị, lúc ấy chị không thể chứng minh được với nhân viên của cửa hàng kia cho nên mới đành không mua nữa…. Nhưng mà chị vẫn nhớ kỹ mùi hương này đó! !”

Nhìn cái hộp nước hoa trong tay của Đàm Tâm, Hạ Tử Du lập tức có biểu cảm ngỡ ngàng không nói nên lời, “Ối, chị Tâm, loại nước hoa này chị không thể lấy được! !”

Đàm Tâm nghi hoặc, “Tại sao?”

Hạ Tử Du lấy lại chai nước hoa đó từ trong tay Đàm Tâm đỏ mặt nói, “Dù sao…. Dù sao thì loại nước hoa này cũng thích hợp với chị đâu!”

“Nhưng mà em biết là chị vẫn có thói quen sưu tập nước hoa mà, bây giờ chị rất thích loại này, quan trọng là mùi của nó thật là thơm nha…. .”

Hạ Tử Du ngay lập tức giấu lọ nước hoa ra sau lưng, “Không được đâu ạ! !”

Đàm Tâm cũng nhanh tay cầm lên một cái hộp khác, “Em mua nhiều như thế còn gì, đừng có keo kiệt với chị mà, chị chỉ lấy một chai thôi à.”

“Ơ….”

Đàm Tâm vui thích cầm cái hộp trong tay xem đi xem lại, nhưng bởi vì nhãn hiệu này là một hãng của Pháp, trên vỏ hộp đều toàn là tiếng Pháp, Đàm Tâm đọc không hiểu những thứ viết trên đó, nhưng mà cái đó cũng không hề ảnh hưởng đến sự yêu thích của cô đối với loại nước hoa này.

Cuối cùng, bởi vì không thể lấy được lý do hợp lý nào từ chối Đàm Tâm nữa, Hạ Tử Du bất đắc dĩ đành phải đưa cho Đàm Tâm một chai.

….

Đàm Tâm cầm lấy chai nước hoa yêu thích quay về phòng.

Cô đang chuẩn bị đi vào phòng tắm để tẩy sạch mùi nước hoa cũ trên người, thử xịt lại mùi hương này xem thế nào, nhưng không ngờ lúc đang hớn hở đi vào phòng tắm thì lại đụng phải một bức tường thịt.

Ầm…. .

Đàm Tâm che cái mũi bị đau, ngước mắt lườm cái bóng dáng cao lớn vừa mới tắm xong bước ra khỏi phòng tắm.

“Quý Kình Phàm, ai cho phép anh vào phòng tôi?”

Quý Kình Phàm chỉ quấn đúng một chiếc khăn tắm ở nửa người dưới, phong thái ung dung nhìn người phụ nữ bé nhỏ trước mặt, “‘Bà xã’ à, em đừng có quên đây cũng là phòng của tôi.”

Đàm Tâm lườm anh, “Tôi đã nói với anh rồi, lúc tôi không có trong phòng thì anh không được phép vào đây! !”

Quý Kình Phàm dựa người trên khung cửa nói, “Bây giờ thì em đang ở đây rồi đấy thôi.”

“Anh thật già mồm át lẽ phải.”

“Là em làm người khác khó chịu thì có, em thừa biết tôi có thói quen tắm ban ngày, tôi không tắm ở trong phòng của em thì đi đâu tắm hả? Chẳng lẽ muốn tôi tắm rửa trong phòng khách, ngộ nhỡ bị tôi bị ‘ba mẹ vợ’ nhìn thấy thì thế nào?”

Trong lúc vô tình cô chợt nhìn thấy bờ ngực săn chắc vẫn còn đang nhỏ nước trước mặt, Đàm Tâm vội quay lưng lại mặt đỏ bừng nói, “Anh….Anh mau mặc quần áo vào tử tế cho tôi trước đã! !”

Quý Kình Phàm đi đến bên cạnh Đàm Tâm, nhìn gương mặt đỏ hồng của cô anh cười cười nói, “Xấu hổ hả?”

Đàm Tâm tức giận nói, “Đồ biến thái! !”

Quý Kình Phàm bật ra tiếng cười nhẹ.

Lúc này Đàm Tâm mới nhớ đến hộp nước hoa mà cô đánh rơi trong lúc vô tình đâm sầm vào anh, cô đẩy người đàn ông trước mặt ra, “Anh tránh ra coi!”

Phát hiện ra cái hộp nước hoa rơi trên mặt đất, Đàm Tâm đang muốn cúi người nhặt lên nhưng không ngờ bị Quý Kình Phàm nhặt lên trước.

Đàm Tâm quát lên, “Anh trả nó lại cho tôi!”

Quý Kình Phàm cầm cái hộp nước hoa lên nhìn ngó một lát.

Anh vốn chỉ lơ đãng nhìn thoáng qua, không ngờ lại nhìn thấy mấy dòng chữ chú thích trên vỏ hộp. Phải biết, Quý Kình Phàm là cán bộ ngoại giao cao cấp, anh biết rất nhiều các ngôn ngữ khác nhau, phiên dịch tiếng Pháp đối với anh vốn dễ dàng như trở bàn tay…. .

Nhìn thấy chú thích trên vỏ hộp nước hoa, Quý Kình Phàm híp mắt lại nhìn Đàm Tâm một lúc lâu, sau đó hỏi, “Cái này…..Là nước hoa của em?”

Đàm Tâm giật lại hộp nước hoa trên tay Quý Kình Phàm nói, “Phải thì sao, có liên quan gì tới anh!”

Quý Kình Phàm nhếch nhếch khóe môi nói, “Không có.”

Đàm Tâm vừa nói xong liền bước vào phòng tắm đóng sập cửa phòng lại một cái rầm.

Nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại trước mặt, khóe miệng Quý Kình Phàm càng nhếch cong hơn, bắt đầu tò mò không biết tối nay khi cả hai cùng giường không cùng gối sẽ xảy ra chuyện gì…. .

Mục lục
loading...