Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 348


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 348: Tổng Giám Đốc Đàm Nổi Giận Khi Vợ Nhìn Trai Đẹp

Nhìn thấy cảnh như thế, Hạ Tử Du nhịn cười đến muốn nghẹn, nghĩ thầm, tổng giám đốc Đàm à, uổng công anh hàng ngày bày ra cái dáng vẻ như pho tượng Phật ăn trên ngồi trước thế mà cũng có ngày hôm nay!

Robert cũng nhịn cười còn cố ý ho nhẹ một tiếng, giả vờ như vừa mới cùng Hạ Tử Du đi vào phòng.

Đàm Dịch Khiêm giật mình, bị vợ và Robert nhìn thấy cái trống lắc trên tay ngay lập tức liền hiểu được thể diện hàng ngày của mình đã mất sạch rồi.

Robert giơ tay lên vỗ vỗ mấy cái, “Dịch Khiêm, không ngờ lúc cậu dỗ con cũng ấu trĩ như thế, ha ha….”

Hạ Tử Du nghẹn cười đi tới bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Cô đặt KK đã ngủ vào trong nôi, sau đó quay sang bên cái nôi còn lại, nhìn thấy ViVi bé nhỏ được Dịch Khiêm dỗ dành cũng đã ngoan ngoãn lại, Hạ Tử Du vui vẻ nhón chân lên hôn một cái ‘chụt’ vào gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, anh thật là giỏi nha rất biết dỗ con nữa đấy!”

Đàm Dịch Khiêm bị Robert chế nhạo tức đến mức mặt mũi nhăn nhó nhưng sau khi nhận được cái hôn khích lệ của vợ yêu, ngay lập tức liền ném cho Robert một ánh mắt đầy kiêu ngạo.

Robert thấy vậy cũng thôi, giọng nói cũng đứng đắn lại, “Đúng rồi, Dịch Khiêm, ba tôi nói hạng mục dầu hỏa mấy năm trước chúng ta hợp tác rất thuận lợi, hiện tại đang có một hạng mục khác muốn hợp tác với cậu. . .Mục đích lần này tôi tới Los Angeles là để tìm cậu nói về vấn đề này, chúng ta tìm một nơi nói chuyện đi.”

Trong đáy mắt Đàm Dịch Khiêm lóe lên tia sáng nhạy cảm, “Hạng mục dầu hỏa?” Hình như mỏ dầu trong tay ba Robert đã được vận chuyển và buôn bán, hầu như là chẳng còn mỏ dầu nào khác để cần hợp tác nữa.

Dĩ nhiên là Robert cũng hiểu được Đàm Dịch Khiêm sẽ hoài nghi, vì thế anh liền ra dấu nháy mắt với Đàm Dịch Khiêm một cái.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy vậy cũng gật đầu nhẹ.

“À, Tử Du, anh mượn ông xã em đi ra ngoài bàn chuyện công việc một chút em không có ý kiến gì chứ?” Robert lên tiếng hỏi Tử Du.

Hạ Tử Du cười nói, “Vâng, hai người cứ đi đi….Em dỗ ViVi ngủ xong sẽ xuống dưới nhà nói chuyện với chị Tâm.”

….

Tại phòng sách.

Đàm Dịch Khiêm mở một chai Laffey năm 82, lúc rót rượu anh hỏi, “Lúc tôi và Tử Du kết hôn cậu cũng ỏ trên đảo đúng không?”

Robert không hề giấu giếm, “Phải.”

Đàm Dịch Khiêm đưa ly rượu vang đưa cho Robert, nhưng im lặng không nói gì.

Robert nhỏ giọng hỏi, “Hẳn là cậu sẽ không để ý việc tôi đến xem lễ chứ?”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt lạnh lùng nhìn Robert, “Cái tôi để ý không phải là việc cậu đến xem lễ, cũng không phải tình cảm của cậu dành cho cô ấy, cái tôi để ý chính là tại sao cậu lại quyết định đính hôn?” Đến ngày hôm nay thì đàm Dịch Khiêm đã hoàn toàn tự tin trong lòng của vợ yêu chỉ có mình anh.

Robert khẽ nhấp một ngụm rượu vang, cười nhạt nói, “Tôi cũng chẳng còn nhỏ gì nữa, kết hôn là điều tất nhiên, huống chi sinh con nối dõi tiếp tục cho đời sau là sứ mệnh cả gia tộc đặt lên vai tôi, tôi không thể nào làm trái với ý nguyện của ba mẹ tôi được.”

Đàm Dịch Khiêm cười lạnh, “Robert, đừng nên cố tình qua mặt tôi! ! Tính cách của cậu ra sao tôi rất rõ, trên đời này không có ai có thể ép buộc được cậu làm bất cứ chuyện gì cả, trừ phi là chính bản thân cậu tự ép mình.”

Robert khe khẽ thở dài, “Không sai, người thật sự buộc tôi đính hôn chính là bản thân tôi. . .”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Cậu cần gì phải làm thế?”

Robert vẫn cười nhạt vô vị nói, “Chắc có lẽ cậu cũng đã đoán được dụng ý của tôi tại sao làm như vậy rồi.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Nếu như cậu cho rằng dùng tin tức cậu đính hôn có thể đổi lấy sự an tâm của Tử Du thì cậu đã sai rồi. Từ khi bắt đầu cho tới ngày hôm nay cô ấy vốn dĩ không hề biết tình cảm của cậu dành cho cô ấy, dù cho cậu không tuyên bố chuyện đính hôn cô ấy cũng sẽ không bận lòng vì cậu ! !

Trái tim nhói lên đau đớn, nhưng Robert chỉ miễn cưỡng nở một nụ cười chế giễu, “Dịch Khiêm, Tử Du cũng đã kết hôn và sinh con cho cậu rồi, thế nhưng sự ghen tuông của cậu lại vẫn còn kinh khủng đến như thế?”

Mặt Đàm Dịch khiêm sầm mặt xuống, không hề che dấu sự ghen tức của mình.

Robert nhếch môi cười, “Mặc dù cậu vẫn xem tôi đang làm một điều thừa uổng công vô ích nhưng trong mắt tôi thì nó không phải là như thế….Dịch Khiêm, tôi chỉ hi vọng cuộc đời này của Tử Du sẽ không buồn không lo nữa mà sống hạnh phúc ở bên cậu, nếu như tôi có thể lấy vợ sinh con sống một cuộc sống bình thường, là bạn bè Tử Du sẽ thấy mừng dùm cho tôi. . . Như vậy, dù sau này lỡ như Tử Du biết những gì mà tôi đã từng giúp đỡ cô ấy đều xuất phát từ tình cảm riêng của tôi thì cô ấy cũng sẽ không cảm thấy áy náy.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Cậu cũng thật biết suy nghĩ cho cô ấy đó! !”

loading...

“Cậu thừa hiểu đối với Tử Du tôi không hề có chút suy nghĩ nào vượt quá giới hạn, điều quan trọng tôi quyết định đính hôn đó là vì ba mẹ mà ngày cả người trong dòng họ hợp tác lại để hạn chế tự do của tôi, nếu như tôi không đính hôn ở Riyadh thì căn bản tôi chẳng có cơ hội để rời khỏi Riyadh, mặc dù tôi vẫn có thể như trước kia không thèm để ý đến bất kỳ cái gì, nhưng mà ba mẹ tôi cũng già rồi sức khỏe đã không còn được như trước nữa.”

Thực chất Đàm Dịch Khiêm cũng đã sớm đoán được Robert sẽ nói ra những lời này….

Nếu như không phải bị cha mẹ cùng dòng họ quản chế sự tự do của mình thì dựa theo tính cách của Robert, Hạ Tử Du đã sinh con lâu như vậy rồi không lý nào mãi đến cái ngày bọn họ kết hôn và đầy tháng hai đứa nhỏ Robert mới đến thăm họ.

Đàm Dịch Khiêm hỏi, “Nói như vậy, lần này cậu hy sinh cuộc hôn nhân của mình chỉ là vì muốn đến Los Angeless?”

Robert gật đầu, “Đúng vậy, lần này tôi đến Los Angeless chính là có chuyện quan trọng muốn nói với cậu.”

“Nói.”

“Không biết cậu có còn nhớ cái đêm trước khi chúng ta tốt nghiệp đại học không, tôi nói với cậu tôi sẽ mở một buổi party để ăn mừng nhóm mình trước khi tốt nghiệp…..”

Đàm Dịch Khiêm vừa nghe đến đó liền xụ mặt xuống không vui nói, “Tôi còn chưa tính sổ với cậu cái món nợ ấy đâu! !”

Đúng thế, chuyện Robert đang nói bây giờ cũng chính là cái lần mà Đàm Dịch Khiêm từ một cậu con trai trẻ mới lớn bỗng trở thành một người đàn ông thực thụ, cũng chính là cái sự thực mà anh đã thẳng thắng thú nhận với Hạ Tử Du, nhưng đã nhiều năm rồi Đàm Dịch Khiêm làm sao mà còn tìm Robert mà tính sổ nữa chứ, nguyên nhân lớn nhất là vì chuyện đó mà Hạ Tử Du đã giận anh cả đêm, cuối cũng còn chạy sang ngủ với Liễu Nhiên, làm hại Đàm Dịch Khiêm cả đêm hôm đó ôm gối một mình khó ngủ….

Robert toát mồ hôi lạnh xấu hổ cười nói, “Ài, năm đó là tuổi trẻ nông nổi, cũng chỉ là muốn chỉnh cho cậu một trận mà thôi….”

Đàm Dịch Khiêm hừ mũi coi thường.

Robert nhanh chóng nói tiếp cái đề tài mình đang nói, “Nói đến cái buổi party ấy bên trong còn một số chuyện mà có lẽ cậu cũng không biết…..” Quả thực là khi đó Đàm Dịch Khiêm cũng vừa tiếp nhận Đàm thị, cộng thêm bản thân anh cũng không phải là người thích ồn ào náo nhiệt, cho nên buổi party hôm ấy nếu như không phải bị Robert ép anh anh cũng sẽ không tham gia.

Đàm Dịch Khiêm ngắn gọn nói, “Tiếp đi.”

Lúc này Robert đánh cái ực nuốt nước miếng xuống, sau một hồi do dự anh mới ngập ngừng nói ra, “Thật ra thì buổi party đêm đó rất nhiều người đến dự, khi đó cậu uống chưa được bao party được mới nữa đường thì tôi tôi đã bảo người đẹp kia đưa cậu về phòng rồi, vì thế cậu cũng không biết được có những người nào đến dự và mấy năm qua tôi cũng không dám nói với cậu…. Sự thực là, đêm đó tôi có mời Quý Kình Phàm khi ấy đã tốt nghiệp còn có cả Đàm Tâm đúng lúc đang đến thăm cậu, cùng vài đàn anh đàn chị khác nữa……”

Con ngươi đen trầm sâu không thấy đáy của Đàm Dịch Khiêm lóe lên một tia nhạy bén, dường như cũng đoán được những lời Robert sắp nói tiếp không hề bình thường.

Robert dừng một chút rồi tiếp tục nói, “Cậu cũng biết, khi đó Đàm Tâm đang có tình ý với tôi, cảm giác của tôi với cô ấy cũng không tệ nhưng bởi vì cô ấy là chị của cậu nên tôi không hề có ý đùa giỡn với cô ấy, tôi thật lòng xem cô ấy là bạn gái của mình….Tôi thừa nhận, đêm đó tôi mời Đàm Tâm đến dự tiệc là muốn có một bước tiến triển mới trong mối quan hệ của Đàm Tâm, cho nên tôi đã chuốc cho cô ấy rất nhiều rượu…..Lúc bữa tiệc sắp kết thúc, mỗi người trong nhóm ai cũng đều tự đưa bạn gái về phòng của mình, tôi nhớ rằng đêm hôm đó tôi không hề về ký túc xá cùng với mọi người mà lại đưa Đàm Tâm đến một khách sạn khác…..Nhưng lúc đó tôi uống cũng đã ngà ngà say, tôi chỉ nhớ được lúc tôi đưa đàm Tâm đến cửa phòng khách sạn thì bị ai đó đấm cho một cái từ phía sau, bởi vì lúc ấy cũng khá say, say đến mức chẳng biết gì cả…..Hôm sau khi tỉnh lại tôi mới phát hiện mình lại đang ở trong ký túc xá của trường học, nghĩ đến Đàm Tâm tôi lập tức chạy đến cái khách sạn mà tôi đưa Đàm Tâm đến, nhưng khi đến khách sạn nhìn thấy Đàm Tâm một mình nằm ở trên giường tôi mới thở phào nhẹ nhõm, tôi cho là tối hôm qua có thể đã xảy ra sự nhầm lẫn nào đó, may mắn là Đàm Tâm không xảy ra việc gì…..Tuy nhiên, điều khiến tôi không thể ngờ đến chính là, đúng lúc đó Đàm Tâm tỉnh lại thấy tôi ngồi ở mép giường thì cô ấy quấn chăn ngồi dậy, lúc nhìn thấy tôi thì cô ấy lại tỏ vẻ thẹn thùng, rồi vươn tay tới ôm lấy tôi, cùng lúc đó tôi loáng thoáng đã nhìn thấy trên giường có….”

Tuy Đàm Dịch Khiêm chưa từng hỏi tới chuyện tình cảm của Đàm Tâm, nhưng Đàm Dịch Khiêm không bao giờ cho phép bất kỳ ai làm nhục Đàm Tâm, vì thế giờ phút này cơn tức giận của anh càng lúc càng tăng cao theo những lời Robert kể, anh đập vỡ nát cả ly rượu, nghiến răng nghiến lợi nói, “Chết tiệt, không ngờ cậu lại có thể giấu tôi chuyện năm đó đến tận hôm nay?”

Robert áy náy nói, “Dịch…..Dịch Khiêm, bởi vì tôi biết đối với chuyện xảy ra cho Đàm Tâm bản thân tôi không thể chối bỏ trách nhiệm, nhưng cậu hãy nghe cho hết lời tôi nói đã.”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nói, “Cậu khôn hồn thì mau nói rõ ràng hết mọi chuyện cho tôi! !”

Robert nhụt chígật đầu rồi vội vàng nói tiếp, “Tôi cũng không thể nào nghĩ ra rốt cuộc Đàm Tâm đã trải qua những gì, nhưng tôi biết rõ một điều, dù kết quả của Đàm Tâm có như thế nào cũng là do một tay tôi trực tiếp tạo thành…..Vì thế mà thời điểm Đàm Tâm vươn tay ôm lấy tôi tôi đã không đành lòng nói cho cô ấy biết sự thực….Rất nhiều ngày sau đó tôi luôn bị vây trong sự áy náy và tự trách, tôi không có cách nào để đối mặt với Đàm Tâm. Hơn nữa tôi lo ngại sự việc này sau khi bị phanh phui sẽ làm ảnh hưởng đến danh dự của Đàm Tâm…..Có lẽ chính vì trong lòng chất chứa quá nhiều phiền muộn cộng thêm sự cảm mến của tôi dành cho Đàm Tâm cũng bởi vì chuyện này mà từ từ biến thành một gánh nặng. Cho nên tôi bắt đầu sợ khi nhìn thấy Đàm Tâm, đồng thời thời điểm đó tôi cũng phát hiện ra rằng tôi vốn không hề có ý định muốn cùng sống bên Đàm Tâm cả đời…..Vì vậy, sau đó tôi đã đề nghị chia tay với Đàm Tâm, tôi xin thề là mình không hề ghét bỏ Đàm Tâm mà là tôi biết rõ tôi và Đàm Tâm không thể nào có kết quả. Cho dù tôi có lựa chọn kết hôn với Đàm tâm đi chăng nữa thì đó cũng là vì sự cắn rứt trong đáy lòng, nếu làm vậy thì đối với cả tôi và Đàm Tâm đều không có công bằng…..Tôi chưa từng nghĩ đến sau khi Đàm Tâm chia tay với tôi lại có thể dưt khoát và thoải mái đến như thế, cô ấy không hề quấn quít bám theo tôi nữa, làm được cái gọi là đã gặp nhau thì cũng có lúc phải chia tay……Tôi hiểu rõ Đàm tâm có tình cảm rất sâu nặng với tôi, cô ấy thoải mái ra đi là vì không muốn tôi bị trói buộc, trong lòng tôi vẫn rất áy náy nhưng lại không có dũng khí nói ra sự thật với Đàm Tâm, tôi thực sự không muốn làm cho cô ấy phải bị tổn thương lần nữa…..Cứ như vậy, thấm thoát thời gian đã trôi qua tám năm, tôi thừa nhận mình rất ích kỷ, tôi cố tránh né để không gặp mặt Đàm Tâm, tất nhiên nguyên nhân chính là do tôi đang trốn tránh, cho đến khi lần nữa gặp lại Đàm Tâm ở Male….Khi đó tôi mới chợt hiểu, hóa ra theo thời gian trôi qua thế nhưng tình cảm mà Đàm Tâm dành cho tôi lại càng ngày càng sâu đậm, điều này càng khiến tôi không biết phải làm thế nào để đối mặt với cô ấy, vì thế mà tôi vẫn luôn dùng thái độ lạnh lùng để xua tan phần tình cảm mà cô ấy vẫn một mực dành cho tôi, với hi vọng cô ấy có thể mở cửa trái tim mình để đón nhận một tình yêu khác …. .”

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm đã trở nên cực kì khó coi, anh cố nén giận nghiến răng nói, “Robert, tôi muốn ngay bây giờ cậu phải đi xuống dưới nói rõ ràng mọi chuyện với chị ấy! !”

Robert không hề sợ sệt vẫn bình tĩnh từ tốn nói tiếp, “Dịch Khiêm, trước khi tôi chỉ sống một cuộc sống xa hoa đồi truỵ, tôi luôn xem phụ nữ như quần áo, cho nên tuy tôi cảm thấy áy náy với Đàm Tâm nhưng tôi vẫn không có đủ dũng khí đi xin lỗi cô ấy, mãi đến khi gặp được Tử Du tôi mới tỉnh ngộ…..Là Tử Du đã cho tôi thấy thái độ khi yêu một người, cũng là Tử Du đã để tôi nhận ra ý nghĩa của cuộc sống ở trên cõi đời này. Tôi vỗn đang định đợi sau khi chuyện của cậu và Tử Du giải quyết xong, tôi sẽ thẳng thắn nói ra hết tất cả mọi chuyện với cô ấy. Thế nhưng, sau khi cậu và Tử Du được hòa thuận êm thắm thì tôi lại được Tử Du nói cho biết sự thực chuyện Đàm Tâm đã từng phá thai…. Trước khi gặp được Hạ Tử Du tôi vốn không hề biết một đứa con thật có ý nghĩa như thế nào với một người mẹ, cho nên sau khi tôi biết chuyện Đàm Tâm từng có thai, sự tự trách và áy náy vẫn luôn đeo bám tôi trong suốt mấy năm qua lại càng nhiều hơn, không còn lựa chọn nào khác, tôi đành đồng ý đưa Đàm Tâm đến Riyadh…. . Tôi vốn định nhân cơ hội khi đến Riyadh sẽ nói rõ tất cả với Đàm Tâm, nhưng khi đối mặt với Đàm Tâm tôi vẫn không đành lòng nói ra, cho nên tôi nghĩ hay là mình nên đi tìm hiểu xem người nào năm đó đã xúc phạm cô ấy trước đã, như vậy ngay cả khi tôi nói rõ sự thật với cô ấy thì ít nhất cũng có thể trả lại sự công bằng cho cô ấy…..Trước đây tôi cũng đã từng đi tìm hiểu về chuyện của đêm hôm đó, nhưng dù thế nào cũng không thể tra ra được người đêm ấy đã xâm hại Đàm Tâm, vì vậy lần này tôi đã lần lượt gọi điện thoại hỏi thăm lại hết những người đã đến dự buổi party đêm đó, không ngờ tôi đã điều tra được một chuyện, thì ra người ở cùng với Đàm Tâm đêm hôm đó chính là Quý Kình Phàm …. .”

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt hàng lông mày, “Là anh ta?”

Robert gật đầu, “Đúng vậy, chuyện của Đàm Tâm chỉ có tôi và người xâm hại cô ấy mới biết, Quý Kình Phàm cũng đã thừa nhận với tôi……Lúc ấy tôi hận không thể đem Quý Kình Phàm ra băm làm trăm mảnh, nhưng Quý Kình Phàm nói với tôi rằng anh ta có cách khiến cho cuộc đời này của Đàm Tâm sẽ không còn cảm thấy đêm hôm đó chỉ là một cơn ác mộng, bởi vì anh ta sẽ kết hôn với Đàm Tâm và cũng sẽ dùng nửa đời còn lại để yêu thương Đàm Tâm hết lòng…..”

Đàm Dịch Khiêm trơ trẽn nói, “Chuyện hoang đường như thế mà cậu cũng tin sao?”

Robert trả lời, “Tôi không thể nào để không tin cả, bởi vì nếu như Quý Kình Phàm có thể khiến cho Đàm Tâm yêu anh ta thì đó cũng là một kết cục tốt nhất! !”

Đàm Dịch Khiêm gian trá nhìn chằm chằm vào Robert, “Tại sao tôi lại phải tin tưởng anh ta chứ? Tôi nhớ rất rõ, số lượng phụ nữ mà anh ta chạm qua cũng không ít hơn cậu đâu! !”

“Tôi cũng từng nghi ngờ chuyện này, nhưng vào tháng trước tức là thời gian mà Quý Kình Phàm và Đàm Tâm quen biết nhau cũng chưa được một tháng, Quý Kình Phàm cho tôi biết là anh ta đã đi đăng ký với Đàm Tâm rồi, tội thật khó tin được bởi vì năm đó cơ bản là Quý Kình Phàm và Đàm Tâm cũng không hề quen biết, mà tôi cũng đã tìm người bạn của ba tôi kiểm tra chuyện bọn họ kết hôn đúng là sự thật, hơn nữa tôi cũng biết rõ Quý Kình Phàm không thể nào lừa gạt chúng ta…. Vì vậy, trước khi tới Los Angeles, tôi đã quyết định đính hôn theo sự sắp xếp của ba mẹ mình, chỉ có làm như vậy tôi mới có thể trấn an được ba mẹ tôi và gia tộc, tôi mới có cơ hội đến Los Angeles để nói rõ ràng mọi chuyện năm đó với Quý Kình Phàm. . .Tôi không biết nếu như sau khi Đàm Tâm biết được sẽ có phản ứng gì, nhưng tôi có thể khẳng định Đàm Tâm nếu đã tình nguyện kết hôn với Quý Kình Phàm thì chuyện đã xảy ra năm đó cũng không đến nói tồi tệ như chúng ta tưởng….Điều duy nhất mà tôi đoán không ra chính là tình cảm của Quý Kình Phàm đối với Đàm Tâm, tôi thật lòng rất mong Quý Kình Phàm sẽ tuân thủ lời hứa cả đời này có thể yêu thương ở bên cạnh chăm sóc cho Đàm Tâm.”

Cuối cùng thì Robert cũng đã nói ra toàn bộ những lời mà trước đây anh luôn cố giấu ở trong lòng.

Mục lục
loading...