Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 308


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 308: Ăn Vạ Để Cầu Hôn (2.1)

Đàm Dịch Khiêm ranh mãnh nheo mắt lại, “Bây giờ mới thừa nhận có lo lắng cho anh sao?”

Giật mình khi thấy mình lại chủ động đưa tay ôm chặt người nào đó, Hạ Tử Du lập tức rụt lại hai tay đang ôm cổ anh, vội vàng nhích cách xa anh, “Cái gì… Em nào có!”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay ôm eo Hạ Tử Du lại, ánh mắt lóe lên một tia giảo hoạt, “Muốn trốn đi đâu?”

Hạ Tử Du dường như nhớ ra điều gì, cô liền hỏi, “Vậy cái đêm em ở bệnh viện phụ sản XX, anh thật đã đến thăm em sao?”

Đàm Dịch Khiêm cong khóe miệng, “Anh nhớ đêm đó lúc em ngủ còn không ngừng gọi tên anh.”

Hạ Tử Du bắt chước Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, “Không phải là lúc đấy em đang mắng chửi anh sao?”

Đàm Dịch Khiêm vuốt ve mu bàn tay trắng nõn của Hạ Tử Du, giống như có thể vẫn còn nhìn thầy dấu răng của cô lúc ấy, anh yêu thương nói, “Sao em có thể ngốc như vậy, lại làm bị thương chính mình?”

Nghĩ đến mình lúc ấy vì người đàn ông trước mặt ra vẻ thương tâm muốn chết, Hạ Tử Du giơ tay đấm nhẹ vào người anh, “Ai bảo anh hư….”

Đàm Dịch Khiêm kéo qua bàn tay Hạ Tử Du, nhẹ hôn lên mu bàn tay cô, giọng nói khàn khàn thành khẩn, “Anh hứa sau này, sẽ không bao giờ để em phải chịu thêm chút uất ức nào nữa…”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn người đàn ông vừa yêu vừa hận trước mắt, khổ sở hỏi, “Em còn có thể tin tưởng anh sao?”

Cô vĩnh viễn cũng không thể quên được những lời tuyệt tình mà anh nói với cô… Cho dù đến tận hôm nay, cô vẫn có thể cảm nhận được loại đau đớn như lăng trì lúc ấy.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thật sâu vào đáy mắt Hạ Tử Du, xúc động nói, “Anh yêu em!”

Cho dù là ngày trước, ba chữ này, anh cũng không thường nói….

Hai lần mà cô nhớ nhất chính là ngày bọn họ kết hôn, lần thứ hai là lúc cô bị Arsène bắt cóc…

Cô nhớ rõ lần bị Arsène bắt cóc, anh không hề có một chút nào giận cô, có lẽ sợ cô sợ hãi hoặc bất lực cho nên anh dùng ba chữ này để tạo cho cô cảm giác an toàn….

Vào giờ phút này, lại một lần nữa nghe anh nói ba chữ này hết sức chân thành với mình, một trận chua xót dâng lên trong tim cô, loại chua xót này không phải khổ sở hay sầu não, mà là vui vẻ thoải mái không nói lên lời… Đột nhiên, những vết thương hoang tàn khắp nơi trong lòng cô như được anh lấp đầy, một lần nữa khôi phục lại sức sống trong người.

Hạ Tử Du không nói thêm gì, cô chỉ nhìn anh bằng đôi mắt đỏ hồng.

Đàm Dịch Khiêm giữ tay Hạ Tử Du lại, từ từ cúi đầu tới.

Cô kháng cự theo bản năng, nhưng Đàm Dịch Khiêm lại ôm cô thật chặt, nồng nàn hôn cô, cô gắng bám theo dây dưa với cô, hút hết hương thơm mát mẻ như chanh thảo của cô.

Nụ hôn của anh cực kỳ dịu dàng, nhất thời khiến Hạ Tử Du cảm thấy ý loạn tình mê.

Đàm Dịch Khiêm bắt đầu vuốt ve sống lưng cô, dần dần tiến vào trong ngực.

Cái loại vuốt ve dịu dàng mà uyển chuyển này của Đàm Dịch Khiêm khiến trong lòng cô cảm thấy rối loạn, kế tiếp Đàm Dịch Khiêm đẩy nhẹ Hạ Tử Du ngã xuống giường, anh cúi đầu nhìn Hạ Tử Du nói, “Cho anh…”

Cô từ chối đẩy đầu anh ra, “Khoan đã, em còn chuyện muốn hỏi anh… Anh định làm gì Đan Nhất Thuần?” Cô biết dựa theo tính cách của anh, nhất định anh sẽ không bỏ qua cho Đan Nhất Thuần.

Anh không trả lời cô… Chỉ chuyên tâm cởi ra quần áo trên người cô.

“Nè…..Anh có nghe em nói chuyện không đó?” Cô nhận thấy vào lúc này thật không dễ gì có thể nói chuyện với anh.

“Không rảnh.” Anh trả lời rất thằng thừng hợp lý.

“Cái gì chứ…. Này, anh ngồi dậy trước đã, chuyện này rất quan trọng….”

“….”

“Không nói chuyện sao?”

“Ừ….” Anh cúi đầu xuống phủ lên đôi môi đỏ mọng đang lảm nhảm của cô.

“Ưm …. .” Anh cởi quần áo trên người cô ra, không bao lâu sau, toàn bộ trên người cô chỉ còn đúng một bộ đồ lót, số còn lại đều bị anh vứt vương vãi trên mặt đất.

Anh âu yếm dịu dàng hôn cô, đưa lưỡi liếm nhẹ lên bờ môi trơn mềm của cô.

“Dịch Khiêm….”

“Anh thích âm thanh của em lúc cầu xin anh.” Anh thỏa mãn nói, ngón tay xoa nhẹ đôi môi ửng đỏ của cô.

Hạ Tử Du ngượng ngùng nói, “Ai thèm cầu xin anh….”

Anh cười nói, “Chờ một chút anh sẽ làm cho em cầu xin anh….”

“Đồ dê xồm.”

Đè cô xuống giường, anh như đãng vỗ về trêu đùa trên người cô, còn cúi đầu hôn lên nụ hoa ở trước ngực sớm đã trồi ra của cô.

Cô bật lên tiếng rên nhẹ, “Ưm….”

Anh lè đầu lưỡi liếm láp xung quanh nụ hoa của cô, thỉnh thoảng hôn nhẹ, lúc thì gặm cắn…..

“Đừng mà…. .”

Giống như là cố ý, bàn tay anh lần xuống vùng bụng nhạy cảm của cô, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng vẽ thành vòng tròn.

Toàn thân truyền đến cảm giác nóng bỏng hăng say từ cơ thể anh, cô không thể khống chế được cảm giác tê dại ập tới, ánh mắt cô bắt đầu trở nên mờ mịt.

“Đừng vậy mà….”

Lúc anh hôn từ vùng bụng của cô chầm chậm đi xuống phía dưới thì cô hỡi ưỡn cong người lên, bàn tay nắm chặt tấm ga trải giường….

Trong lúc anh dùng kỹ thuật thành thạo để kích thích cô, thì bàn tay anh cũng đã lần vào bên trong đáy quần lót, nhẹ nhàng vuốt ve kích thích nơi tư mật của cô…..

“Đàm Dịch Khiêm….” Cô gọi cả họ lẫn tên anh, cố gắng kêu gọi lý trí anh về, để giờ phút này cô có thể dễ chịu hơn một chút.

Anh chợt rút tay ra an ủi cô, “Thả lỏng…..” Nếu cô còn giãy giụa nữa, anh sẽ không kiềm chế được.

Hai chân Hạ Tử Du hơi mở ra, đôi mắt mê ly nhìn thấy tay anh đang thăm dò vào trong quần lót cô.

Anh tìm kiếm được nơi nhạy cảm của cô, nhẹ nhàng dò thám khiêu khích…..

“Ơ….”

Đột nhiên quần lót bị anh kéo xuống, cô kinh hãi thốt lên, lại thấy anh hiện đang tách hai chân cô ra, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cô.

Cô xấu hổ quay mặt đi, dường như không quen với cách anh nhìn cô như vậy.

Lúc này anh đang gấp gáp cởi hết quần áo trên người cũng để cho cô nhìn thấy vật nào đó đang hừng hực khí thế hiên ngang thẳng đứng.

Cô vội nhắm chặt hai mắt lại, khẩn trương đến không dám thở.

Anh bảo cô ngồi lên người anh, sau đó bàn tay vịn nhẹ trên eo cô.

Tư thế này khiến cô xấu hổ đến không dám nhìn ai, cô liền dùng chút chút lý trí còn sót lại nói, “Chúng ta đang có em bé…..Bác sĩ nói không thể như vậy.”

Anh hôn tới vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô, “Đừng lo lắng, tư thế này sẽ không có làm ảnh hưởng gì tới đâu.”

“Nhưng mà….”

Lời cô còn chưa dứt câu, anh đã ôm chặt hông cô cong người lên đẩy vào, nhanh chóng đoạt lấy cô.

“Ưm….” Trong thoáng chốc cô không thể nói được lời nào.

Bàn tay to lớn của anh bắt đầu nắm giữ eo cô, sau đó không cách nào kiềm chế được động tác cấp tốc ra vào…

“Ừm…. . Chậm một chút….”

Anh gập người ôm chằm lấy cô, động tác vẫn không nhanh không chậm, như thế cũng đang cảm nhận được lo lắng của cô.

Động tác của anh làm cô đột nhiên cuộn tròn người lại, hạ thể không kiềm được nữa bất giác liên tục co rút…..

Như biết được lúc này cô đang vì động tác của anh mà dần dần sắp lên đỉnh, anh bật lên tiếng rên thật lớn rồi từ từ gia tăng tốc độ.

Lúc Hạ Tử Du cảm thấy toàn thân không còn chút sức lực nào nữa thì anh mới rời khỏi cơ thể cô, ôm cô ngồi dựa vào đầu giường.

….

Tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du không ngừng thở dốc.

“Nghiêng qua đi….” Đột nhiên anh ghé sát vào tai cô nói.

Cô trợn to hai mắt.

Anh… Anh còn muốn nữa?

“Thôi mà….” Cô không muốn nữa, cô đang mệt đến sắp chết rồi.

“Sẽ không làm em mệt đâu.” Anh dụ dỗ cô.

“Không cần! !” Cô kiên quyết từ chối. Nhớ lại những lần trước kia, cô luôn bị anh dụ dỗ mà chịu rất nhiều thua thiệt….

Anh thủ thỉ nói vào tai cô, “Chẳng lẽ em tính dây dưa suốt đêm với anh?” Ý của anh là, nếu cô không cho anh giải tỏa, anh sẽ quấy rầy cô cả đêm.

Cô trừng mắt nhìn anh, “Anh thật sự rất hư.”

Anh liếc mắt nhìn giường ra dấu với cô, ý bảo cô làm theo lời anh.

Vì tương lai nửa đêm có thể ngủ yên, cô nhắm mắt lại, từ từ nằm xuống nghiêng người qua.

Anh nằm nghiêng ôm cô, chính xác là chống đỡ cho cô…

loading...

Cảm nhận được vật to lớn của anh dường như còn cường tráng hơn nhiều so với lúc nãy, cô theo bản năng muốn rút lui.

Thế nhưng anh lại không cho cô có cơ hội lùi bước, ngay lập tức tiến vào…..

“Ưm….”

Đợi cô thích ứng được, anh mới bắt đầu di chuyển ra vào…

Hạ Tử Du nằm trong lòng Đàm Dịch Khiêm mơ màng tỉnh dậy….

Trong phòng ngủ dường như vẫn còn lưu lại dư vị của trận triền miên kịch liệt đêm qua, cô mệt đến không mở mắt nổi, nhưng sắc trời sáng trắng chói mắt khiến cô không thể ngủ tiếp được nữa.

Cô khẽ ưm một tiếng rồi từ từ mở mắt ra.

Gương mặt đẹp trai của anh ở ngay trước mắt cô, anh so với ngày đầu tiên cô biết dường như không hề có gì thay đổi, vẫn tuấn tú đẹp trai như thế này, giữa hai hàng lông mày luôn tản ra khí chất cường thế bức người.

Cô không dằn được thì thầm nói, “Tuyệt đối không thể tin vào đàn ông có dáng vẻ bảnh bao áo mũ chỉnh tề.”

Cô vừa dứt lời, phía trên đỉnh đầu liền vang lên một giọng nam trầm ấm quen thuộc, “Dậy rồi hả?”

Cô sợ hết hồn, vội vàng nhắm mắt lại.

Anh hôn lên trán cô, cất giọng truyền cảm và có chút khàn nói, “Dám nói sao không dám nhận?”

Biết anh luôn ngủ ít hơn cô, có lẽ đã dậy từ lâu rồi, cô quyết định mở mắt ra, nhìn thẳng vào mắt anh, “Đúng á, em đâu có nói sai!”

Trên môi anh thoáng hiện ý cười, “Đối với em, nếu như anh áo mũ chỉnh tề mới không bình thường.”

“Anh….”

Bình thường cô ít khi nói lại anh, nhất là ở phương diện này.

Nhìn cô bĩu môi, anh đưa tay nâng cằm cô lên hỏi, “Tối qua em muốn hỏi anh cái gì?”

Cô sửng sốt, “Bây giờ anh mới nhớ chuyện này?”

Anh thản nhiên gối tay đầu giường, thong thả nói, “Lúc đó đang tận lực không để ý.”

“Anh… Anh…” Tại sao có người có thể nói ra những lời vô sỉ đến mức đúng lý hợp tình như thế, lại còn làm cho người khác không thể phản bác?

Anh kéo cô lại, để cô gối lên cánh tay rắn chắc của anh, nhẹ giọng hỏi, “Mệt không? Anh ôm em vào tắm nhé?”

Cô tựa vào lồng ngực anh, dùng ngón tay mảnh khảnh chỉ chỉ lên làn ra rắn chắc của anh, nhẹ giọng hỏi, “Anh thực sự chỉ có cảm giác với em thôi sao?”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên có hứng thú hỏi, “Em muốn hỏi anh cái gì?”

“Khoảng thời gian đó, anh và Đan Nhất Thuần ngày nào cũng ở bên nhau, anh và cô ấy…..” Quan hệ giữa nam nữ rất là thế nhị, có rất nhiều đàn ông cho dù không yêu người phụ nữ đó, nhưng cũng không ngại quan hệ với họ.

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, hôn lên bờ môi đang vểnh lên của cô, nghiêm túc nói, “Ngoài em ra, anh không hề có chút hứng thú nào với những người phụ nữ khác…”

Cô chớp mắt hỏi, “Thật không?”

Anh gật đầu, “Mấy đêm nay chẳng nhẽ em không nhận ra?”

“Ơ….”

Cô còn chưa đáp lại, Đàm Dịch Khiêm đã ngay lập tức kéo tấm chăn phủ lên cả hai.

Phía dưới chăn, anh mờ ám nói với cô, “Anh không ngại cho em cảm nhận lại một lần nữa đâu…”

“Nè, trời sáng rồi, đừng có làm bừa….”

Cô đẩy anh sang một bên rồi ló đầu ra khỏi chăn.

Đàm Dịch Khiêm muốn kéo cô vào chăn lần nữa, nhưng đột nhiên nghe cô hét toáng lên.

Anh vội đỡ người cô hỏi, “Sao vậy?”

Cô nhỏ giọng nói, “Em vừa nhìn đồng hồ, trời ạ, đã gần mười một giờ trưa rồi….”

Anh nhíu mày, “Vậy thì sao?”

Cô đột nhiên đẩy anh ra, vén chăn lên, sau đó bước xuống giường, nhặt quần áo trên mặt đất lên mặc vào cơ thể đang để trần, nhìn anh bĩu bĩu môi nói, “Em đâu có điên như anh!”

….

Sự thật chứng minh, nếu như một đôi vợ chồng ngủ thẳng đến buổi trưa, thì lúc gặp người khác sẽ rẩ khó ăn nói.

Nhưng người nào đó lại ung dung thản nhiên tự đắc ôm cô đi xuống lầu, vẻ mặt không hề có chút xấu hổ gì cả, sau đó còn táo bạo ôm cô đi tới ghế sofa ngồi xuống.

Những người giúp việc quanh quẩn ở trong nhà hình như đều đang nhìn chằm chằm vào họ, mặt Hạ Tử Du ngay lập tức đỏ bừng, cô đẩy người đàn ông bên cạnh ra, nhỏ giọng trách móc, “Đều tại anh …. .”

Xưa nay anh luôn là người thông minh nhưng lúc này lại giả ngủ, “Là sao?”

Hai gò má cô tức giận càng đỏ hơn, “Không thèm nói với anh.”

Đàm Dịch Khiêm ôm vai kéo Hạ Tử Du lại gần, nhân lúc cô không để ý hôn nhẹ lên môi cô một cái.

“Này….” Lần này mặt Hạ Tử Du vốn đã ửng hồng nay lại càng như chân trời hoàng hôn, cô đấm nhẹ vào người anh, “Anh thật đáng ghét!”

Hạ Tử Du vừa dứt lời, thì tiếng cười khỏe khoắn của ông Đàm vang lên, “Ha ha…”

Ở trong mắt ông Đàm, hành động ẩu tả mới vừa rồi của Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm chỉ giống như những cặp tình nhân đang liếc mắt đưa tình.

Trên mặt ông Đàm tràn đầy ý cười chào hỏi Hạ Tử Du, “Tiểu Du, dậy rồi hả?”

Hạ Tử Du dừng lại động tác vừa rồi, hơi xấu hổ nhìn ông Đàm cười nhẹ trả lời, “Dạ.”

Bà Đàm đang đẩy ông Đàm cũng thân thiện lên tiếng hỏi, “Tối qua ngủ có ngon không?”

Hạ Tử Du giống như thiếu nữ khép nép đứng cạnh Đàm Dịch Khiêm, gật nhẹ đầu, “Dạ.”

Tay Đàm Dịch Khiêm vẫn ôm ở eo Hạ Tử Du hỏi, “Liễu Nhiên đâu?”

Bà Đàm trả lời, “Ngôn Ngôn đi học rồi, buổi chiều mới trở về…. Đừng lo lắng, mẹ có nhờ người ở trường học chăm sóc Ngôn Ngôn 24/24, con bé ở trường sẽ không có vấn đề gì.”

“Cám ơn viện trưởng.”

“Sao vẫn khách sáo với mẹ như vậy?” Bà Đàm thân thiện ân cần nói, “Nên đổi cách xưng hô rồi…”

Ông Đàm cười phụ họa, “Đúng vậy, bác cũng đang đợi con đổi cách gọi đấy….”

Vào lúc này, Đàm Dịch Khiêm cúi xuống hôn lên gò má của Hạ Tử Du ở ngay trước mặt hai người người già lớn tuổi, anh từ tốn nhẹ giọng nói, “Sắp tới, con và Tử Du dự tính sẽ kết hôn… Nghi thức kết hôn sẽ cử hành ở giáo đường lần trước, nhưng ngoại trừ hai bên gia đình ra, lần này không nên mời giới truyền thông tham dự.”

Sắp kết hôn?

Hạ Tử Du ngạc nhiên ngẩng đầu lên, mờ mịt không hiểu nhìn sang Đàm Dịch Khiêm.

Ông Đàm nhất thời vui sướng, “Hòa thuận vui vẻ là tốt rồi…. .Mau sớm kết hôn đi, cục đá treo ở trong lòng bác rốt cuộc cũng có thể được hạ xuống.”

Hạ Tử Du trừng mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, dùng ánh mắt hỏi anh: Cô đã đồng ý kết hôn với anh khi nào?

Đàm Dịch Khiêm cũng trả lời lại cô bằng mắt: Vừa mới tối hôm qua!

Hạ Tử Du dằn xuống không muốn tranh cãi với Đàm Dịch Khiêm lúc này, ở trước mặt người lớn nên cung kính im lặng.

Ông Đàm thở dài nói, “Nói ra mới nói, lúc tụi con kết hôn ba đã không thể tham dự hôn lễ của các con…..Hôn lễ lần này dù thế nào cũng không thể qua loa tùy tiện được, phải làm cho Tiểu Du nở mày nở mặt gả vào nhà chúng ta, hãy để ba làm người chứng hôn cho tụi con.”

Bà Đàm cũng gật đầu, “Đúng vậy…. Mặc dù hôn lễ lần trước cũng rất long trọng, nhưng ông Khâm vì hôn mê mà không thể tham dự, mẹ nuôi của Tiểu Du cũng không có mặt…..Lần này coi như bù đắp thiếu sót cho hôn lễ lần đó, việc này cứ để mẹ lo liệu, xem như là mẹ bồi thường cho Tiểu Du.”

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Vậy thì làm theo lời mẹ nói đi!”

Bà Đàm nhỏ nhẹ hỏi, “Tiểu Du, ý của con thế nào?”

Hạ Tử Du lại có vẻ như hơi do dự, “Con….”

Bàn tay Đàm Dịch Khiêm đang ôm eo Hạ Tử Du bỗng siết chặt.

Ông Đàm thấy Hạ Tử Du chần chờ, nghi ngờ hỏi, “Có vấn đề gì sao?”

Thấy chiêu cảnh cáo vừa rồi không có tác dụng với cô gái nhỏ này, Đàm Dịch Khiêm học theo giọng nhỏ nhẹ của mẹ mình hỏi, “Đúng vậy, bà xã, em có trở ngại gì thì cứ nói ra…..”

“Em….”

Ông bà Đàm đều dùng ánh mắt khẩn trương nhìn cô.

Đối mặt với sự mọng đợi của ông bà Đàm, cộng thêm xưa nay Hạ Tử Du vẫn luôn tôn kính ông bà vì thế cũng không thêm được gì nữa, đành ngoan ngoãn gật đầu, “Con……Con không có trở ngại gì, tất cả đều nghe theo ý kiến của hai bác sắp xếp ạ!”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười hài lòng.

Bà Đàm vui mừng nói, “Vậy mẹ phải lập tức đi giúp các con chuẩn bị hôn lễ…..”

Ông Đàm căn dặn vợ, “Gọi người làm dọn cơm đi…. Tiểu Du hiện đang mang thai, không thể để đói, phải ăn uống có điều độ.”

Bà Đàm nói, “Được, bây giờ tôi đi căn dặn người làm.” Ông Đàm rất hiểu chuyện không ở lại quấy rầy đôi vợ chồng trẻ hàn huyên tâm sự nữa, đẩy xe lăn đi theo vợ đến phòng ăn.

Mục lục
loading...