Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 306


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 306: Trở Lại Nhà Họ Đàm, Cô Bỗng Trở Thành Người Hạnh Phúc Nhất Trên Đời

Buổi tối.

Hạ Tử Du ngồi trên giường với bà Hạ.

Cô nắm lấy tay bà Hạ, dịu giọng hỏi, “Mẹ, có phải mẹ đang nghĩ tới Đường Hân đúng không?”

B Hạ im lặng.

Giọng Hạ Tử Du mang theo đau thương nói , “Con cũng thật không ngờ Đờng Hân sẽ bắt tay hợp tác với Kim Trạch Húc giết người như thế….”

Mặc dù biết tội lỗi của con gái mình không thể tha thứ được, nhưng đôi mắt của bà Hạ vẫn đỏ lên, “Tuy kiếp này nó đầu thai vào nhà họ Hạ chúng ta, nhưng chúng ta vẫn chưa cho nó có được cuộc sống tốt đẹp một ngày nào cả….”

Hạ Tử Du an ủi nói, “Mẹ, Đường Hân là do Đàm Dịch Khiêm tố cáo, có lẽ anh ấy có thể ….” Dù thế nào đi nữa cô vẫn không muốn thấy kết cục như ngày hôm nay của Đường Hân.

Bà Hạ thở ra một tiếng nặng nề, “Nó hại nhiều người phải chết như thế, ngay cả cha ruột mình còn có thể …. .” Nói tới đây, đột nhiên bà Hạ sực nhớ tới cái gì đó, bà vội đánh trống lảng, “Kết cục mà nó gây ra đã không còn cách nào cứu chữa được nữa, Dịch Khiêm cũng không thể giúp gì được cho nó.”

Thái độ bình thản lúc này khi nhắc đến Đàm Dịch Khiêm của bà Hạ khiến cho Hạ Tử Du nghi ngờ, “Mẹ, anh ấy…. . Rốt cuộc thì anh ấy đã nói gì với mẹ vậy?”

Bà Hạ yêu thương nhìn Hạ Tử Du, “Không có gì, nó chỉ giải thích với mẹ lúc đầu nó xa lánh con là do bất đắc dĩ ….”

Hạ Tử Du cụp mắt xuống, “Nhưng mà cái này không thể nói rõ được là điều anh ấy chọn làm là đúng.”

Bà Hạ lắc đầu, “Không, sự chọn lựa của nó là đúng….”

Có lẽ là Hạ Tử Du cũng không biết rằng lúc ấy Đàm Dịch Khiêm vì cô mà phải chịu sự uy hiếp nặng nề đến mức nào, cho nên Hạ Tử Du vẫn mãi không có cách nào hiểu được những gì anh làm.

Trong chớp mắt, bà Hạ từ một người đang có thành kiến chống lại Dịch Khiêm lại chuyển sang bảo vệ anh, Hạ Tử Du thật kinh ngạc.

Bà Hạ hòa hoãn nói, “Nếu con muốn ở bên cạnh nó, vậy thì đừng giận nó nữa…. Chính thức tổ chức hôn lễ lại rồi sau này sống cho thật tốt.”

Hạ Tử Du chậm rãi ngước mắt lên, chán nản nói, “Mẹ, mẹ cảm thấy con và anh ấy vẫn có thể bên nhau lần nữa sao mẹ?”

Bà Hạ vuốt nhẹ lên gò má Hạ Tử du, “Không muốn ở bên cạnh nó nữa sao ngày hôm qua con còn cố chấp quỳ cả buổi chiều làm gì?”

Hạ Tử Du nhăn nhó, giải thích, “Không phải là con không muốn ở bên cạnh anh ấy, chỉ là con cảm thấy….Giữa con và anh ấy còn có rất nhiều vấn đề. Mẹ biết không, mẹ và chị của anh ấy xưa nay không thích con, dù con và anh ấy quay về Los Angeles, những vấn đề trong gia đình này vẫn cần phải giải quyết….Con vẫn luôn cố gắng để thân thiết với họ, nhưng sự oán hận của họ dành cho con dường như đã thành ăn sâu bén rễ, con không biết phải làm thế nào để gia đình được hài hòa, con mong muốn có một gia đình thật sự hòa thuận, không bao giờ có cảnh tràn ngập mùi thuốc súng nữa….”

Bà Hạ thở dài ũ rủ, “Vấn đề về gia đình thật sự rất khó giải quyết, nhưng tất cả mọi việc đều có cách để xử lý, mẹ nghĩ con nên nói cho Dịch Khiêm biết những điều lo ngại này, mẹ tin rằng nó sẽ giải quyết tốt tất cả.”

Hạ Tử Du lắc đầu giải tán đám suy nghĩ lộn xộn trong đầu, “Không nghĩ đến những thứ này nữa…. .Đành đi một bước tính một bước vậy.”

Bà Hạ liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, “Cũng đã mười giờ rồi, con cũng nên quay về khách sạn nghỉ ngơi đi.”

Hạ Tử Du nũng nịu ngả đầu lên vai bà Hạ, “Không, tối nay con ở lại đây ngủ cùng với mẹ.”

Bà Hạ cười nhẹ nói, “Dịch Khiêm đang ở phòng khách đợi con đấy….”

Hạ Tử Du tức giận nói, “Con sẽ không cho anh ta ngủ lại nhà chúng ta ….”

Hạ Tử Du vừa dứt lời, ngoài cửa phòng bà Hạ liền vang lên mấy tiếng gõ cửa, ngay sau đó giọng nói cung kính của người giúp việc truyền tới, “Bà chủ, cô Hạ …. Cô Hạ , Tổng giám đốc Đàm nói là ông ấy chờ cô ở trong xe, nhưng mà cô cứ từ từ trò chuyện với bà chủ cũng được.”

Hạ Tử Du ngay lập tức nhíu mày, tên đàn ông vô lại đó vẫn còn chưa đi ư! !

“Được rồi, đi đi…. Dịch Khiêm cũng chưa bao giờ ở lại nhà chúng ta, phỏng chừng cũng không quen, nếu con không nỡ xa nơi này, vậy thì ngày mai lại quay về đây.”

“Mẹ…. .”

“Đừng để người ta chờ lâu quá, ngoan, đi đi!”

….

Hạ Tử Du lần mò lề mề đí xuống lầu một, hai hộ vệ đã sớm đứng đợi trước cửa biệt thự.

Một trong hai hộ vệ nói “Bà Đàm, tổng giám đốc đang ở trên xe ạ.”

Hạ Tử Du lạnh nhạt nói, “Anh nhắn với anh ta, tôi muốn ở lại với mẹ tôi, nói anh ta đi về một mình đi!”

Hộ vệ nhăn mặt khổ sở nói, “Bà Đàm, tổng giám đốc nói…. Nếu bà không về khách sạn với ông ấy thì ông ấy sẽ cùng bà vui đùa cả đêm.”

“Đồ điên!”

Hạ Tử Du mắng xong sau đó ngay lập tức bước đi.

Hạ Tử Du vốn định đi tới mắng cho người nào đó ngồi ở trong xe một trận, bất chợt nhìn thấy cả Robert cũng đang ngồi trong xe.

Hạ Tử Du đành nhịn cáu, cô ngồi vào trong xe, dĩ nhiên là chọn vị trí cách xa Đàm Dịch Khiêm nhất.

Nhìn thấy Hạ Tử Du lựa chọn ngồi bên cạnh mình mà không ngồi cạnh Đàm Dịch Khiêm, Robert không nhịn được mà nhạo báng cái vị đẹp trai nào đó mặt mũi đang sa sầm xuống, “Dịch Khiêm, tôi đã cố ý ngồi tránh ra rồi, mà Tử Du vẫn còn chưa muốn ngồi cùng với cậu đó nha!”

Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng.

Hạ Tử Du lên tiếng hỏi, “Robert, lúc ăn tối không phải anh bảo là tối nay về lại Riyadh sao?”

Biểu cảm Robert vô cùng mất mác, “Em mong anh quay về đến thế sao? Thật là không có lương tâm…. Thế mà anh lại cứ lo cho em bị người ta bắt nạt, từ xa xôi bay đến tận đây.”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Em không có ý này, em cứ tưởng….”

Robert cười khẽ, “Đồ ngốc, đùa em thôi …. Máy bay bị trục trặc ngày mai anh trở về.”

Hạ Tử Du quan tâm nói, “Vậy tối nay anh ở lại khách sạn “Tứ Quý đi…. Anh rất kén chọn hoàn cảnh của khách sạn, em thấy chỗ đó tốt lắm.”

Robert cười hăng hắc, “Anh cũng đang có ý đó…. Nếu không thì làm sao phải đi nhờ xe của Dịch Khiêm?” Dứt lời Robert không quên vênh vang đắc ý nhìn cái bản mặt đẹp trai của người nào đó đang nhăn nhó khó chịu.

Đúng lúc này, giọng nói trầm trầm lành lạnh của Đàm Dịch Khiêm vang lên, “Dừng xe.”

Anh bạn tài xế Cảnh Nghiêu không dám chậm trễ, lập tức đạp thắng xe.

“Á….”

Robert còn chưa kịp phản ứng, Đàm Dịch Khiêm cũng đã bước xuống xe, hộ vệ liền thay Đàm Dịch Khiêm mở cửa xe bên phía Robert ra, Đàm Dịch Khiêm đứng ở trước xe, lạnh giọng ra lệnh, “Xuống xe.”

Robert tức giận nói, “Có cần phải hẹp hòi thế không? Tôi chỉ đi nhờ xe cậu thôi mà.”

Đàm Dịch Khiêm liếc nhìn sang hộ vệ.

Hai người hộ vệ ngay lập tức lôi Robert ra khỏi xe.

Khuôn mặt Hạ Tử Du cũng ngỡ ngàng ngạc nhiên.

Giây tiếp theo, Đàm Dịch Khiêm chui vào xe ngồi xuống bên cạnh Hạ Tử Du, không nói hai lời liền ôm chặt lấy eo Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du không kịp mở miệng, xe đã khởi động chạy đi.

Ngay lập tức từ phía sau liền vang lên tiếng cầu cứu của Robert, “Dịch Khiêm, quanh đây làm gì có xe chứ….”

“Sao anh có thể bỏ Robert xuống xe?” Hạ Tử Du vừa chất vấn, vừa vội vàng ngoái nhìn về phía Robert ở bên ngoài xe đang cách cô càng lúc càng xa.

Rõ ràng là Đàm Dịch Khiêm đang ghen tức, “Nơi này không cần cậu ta…. .Anh sẽ cho người đưa cậu ấy về Riyadh.”

Hạ Tử Du nhíu mày nói, “Anh thật sự rất đáng ghét ….”

Đàm Dịch Khiêm quay mặt sang, quỷ quái nhìn cô gái nhỏ trước mặt vừa rồi không thèm ngó ngàng tới mình, chỉ một động tác bá đạo, anh trực tiếp chiếm lấy đôi môi đang lảm nhảm của cô….

“Ưm….”

Vào giây phút này, anh bạn tài xế Cảnh Nghiên đã tự động bịt hai tai và hai mắt lại.

——

Khách sạn “Tứ Quý”.

Hạ Tử Du đứng trước quầy lễ tân mà khuôn mặt vẫn còn đỏ bừng, nghiêm túc nói với cô tiếp tân, “Xin chào, tôi muốn lấy một phòng.”

Nhân viên tiếp tân đã sớm nhận ra người đang ôm Hạ Tử Du là Đàm Dịch Khiêm, vì thế cô hơi do dự.

Đàm Dịch Khiêm dựa sát vào người Hạ Tử Du, trên khuôn mặt đẹp trai có vẻ không vui, “Em đừng gây sự với anh.”

Hạ Tử Du nổi giận nói, “Tôi không muốn nói chuyện với loại người ngang ngược ngạo mạn như anh.” Trời mới biết lúc nãy cô sượng đến thế nào….

Bên trong xe đang có tài xế, vậy mà anh dám tự nhiên công khai hôn cô….

Tuy chỉ là một nụ hôn nhưng lúc cô xuống xe nhìn thấy tài xế thì suýt chút nữa cô đã nghĩ đến việc tìm cho mình một cái hố để chui vào.

Đàm Dịch Khiêm lựa chọn thỏa hiệp, “Được rồi, cho cô ấy một phòng.”

Cô lễ tân hám trai đẹp đang ngắm Dịch Khiêm liền hoàn hồn ngay lập tức, “Dạ, vâng.”

Tuy có chút kinh ngạc vì Đàm Dịch Khiêm lại dễ dàng đồng ý, nhưng có được sự thỏa hiệp của anh, trong lòng cô cũng hơi vui vui.

Cầm lấy thẻ phòng số 1516, lúc thang máy dừng lại ở tầng 15 Hạ Tử Du vội bước ra ngoài.

Cũng không nghĩ đến, bóng dáng cao lớn rắn rỏi của Đàm Dịch Khiêm cũng đi theo cô ra ngoài, còn tiện tay ôm luôn eo của cô.

Hoàn toàn không ngờ đến việc Đàm Dịch Khiêm đồng ý để cô lấy riêng một phòng, nhưng còn anh thì lại không trở về phòng của mình, Hạ Tử Du giãy ra khỏi tư thế thân mật của anh, tức giận cau mày hỏi, “Anh đang làm gì thế?”

Đàm Dịch Khiêm đoạt lấy thẻ phòng trong tay Hạ Tử Du, sau đó mở luôn cửa phòng 1516 ra.

Lúc cửa mở Đàm Dịch Khiêm vẫn ôm dính lấy Hạ Tử Du đi vào phòng.

Hạ Tử Du giãy giụa tránh né, “Này….”

Đàm Dịch Khiêm đóng lại cửa phòng, sau đó bế ngang người cô lên, trực tiếp đặt cô nằm lên chiếc giường lớn ở trong phòng.

Hạ Tử Du theo bản năng muốn ngồi dậy, nhưng Đàm Dịch Khiêm đã giữ chặt hai tay cô.

Hạ Tử Du cáu kỉnh trừng mắt lườm anh “Ngồi dậy mau….”

Tròng mắt đen sâu thẳm khó dò trước sau như một của Đàm Dịch Khiêm giờ phút này đang hiện rõ nồng đậm dục vọng “Anh tưởng em tối nay muốn thử đổi phòng khác…. .”

Hạ Tử Du nhất thời không hiểu được ẩn ý trong câu nói của Đàm Dịch Khiêm, tức giận nói, “Mục đích của việc tôi đổi phòng chẵng lẽ anh còn không biết sao?”

Đàm Dịch Khiêm điểm nhẹ lên chop mũi Hạ Tử Du, giọng điệu còn mập mờ ái muội, “Anh biết chứ, không chỉ có thể đổi phòng mà còn có thể đổi các kiểu tư thế khác nhau…. .”

Hạ Tử Du mặt đỏ như quả hồng chín, xấu hổ nói, “Anh đang nổi điên cái gì đấy?”

loading...

Đàm Dịch Khiêm vùi đầu vào cổ Hạ Tử Du, hơi thở nóng rực phả lên vành tai cô, anh nghiêm túc nói, “Tối hôm qua xua đuổi anh như thế còn chưa đủ hay sao….”

Thân thể nóng bỏng của người nào đó khiến cô cảm thấy được sự ham muốn mãnh liệt của anh, cô quay đầu sang bên khác từ chối động tác đang vùi đầu vào cổ của anh, “Đừng vậy nữa…. .”

Anh thì thầm mập mờ bên tai cô, “Anh sẽ không để con bị thương đâu.” Có trời mới biết những ngày sống không có cô anh nhịn đến mức khó chịu thế nào ….

Biết lúc này muốn người nào đó rút lui là chuyện vô cùng khó khăn, cô bắt đầu lôi đủ mọi lý do ra, “Em rất mệt….”

Đàm Dịch Khiêm nói một cách rất quan tâm, “Em ngủ đi, một mình anh cũng đủ rồi.”

“Hả….”

Hoàn toàn không nghĩ rằng anh sẽ nói ra một câu đầy quan tâm nhưng lại khiến cô khó có thể tiếp nhận nổi, cô buồn bực nói, “Nè, Đàm Dịch Khiêm, bây giờ tôi và anh không phải là vợ chồng, tôi không có nghĩa vụ phải tạo điều kiện cho anh…. Tạo điều kiện cho anh…. .” Những lời đó cô không nói ra được.

Chút lý trí còn sót lại của Đàm Dịch Khiêm bị lôi trở về, ngẩng đầu lên khở bờ vai thơm ngát, anh nhìn cô chằm chằm, rất có hứng thú hỏi, “Vậy em nói xem làm thế nào?”

Hạ Tử Du cố gắng ngồi dậy, “Tôi không cần biết.”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi lên, “Vậy anh làm trước…. Dù sao sớm muộn gì chúng ta cũng phải quay lại làm vợ chồng.”

Sao có thể vô lại như thế chứ?

Hạ Tử Du sửng sốt mất một giây, ai đấy đã bắt đầu cởi hết quần áo trên người ra.

Khi Đàm Dịch Khiêm cúi người xuống lần nữa, đồng thời vén váy của cô lên thì đột nhiên cô nhanh trí nghĩ ra, đưa tay đặt lên bụng, sắc mặt có vẻ rất khó chịu, “Đừng như vậy…. Em thấy không được khỏe.”

Tên đã lắp vào cung mà không bắn đi được, Đàm Dịch Khiêm mất kiên nhẫn nói, “Đừng có lừa anh.”

Mi tâm Hạ Tử Du nhíu càng chặt hơn, “Em thật sự thấy khó chịu quá….”

Nhìn thấy hình ảnh gương mặt nhỏ xinh của Hạ Tử Du đang nhăn nhó, cuối cùng Đàm Dịch Khiêm cũng trở mình rời khỏi người Hạ Tử Du, anh lo lắng hỏi, “Thật sự thấy khó chịu sao?”

Hạ Tử Du gật đầu thật mạnh, “Ừm.”

Đàm Dịch Khiêm xốc chăn lên bước xuống giường, “Để anh gọi bác sĩ đến.”

Hạ Tử Du lập tức kéo Đàm Dịch Khiêm lại, “Đợi một chút nữa xem sao …. . Lúc trước em cũng thường thấy khó chịu như thế này, bác sĩ nói là dây chằng đỡ tử cung bởi vì khi mang thai tử cung sẽ nở ra khiến nó căng lên, nghỉ ngơi một chút là không có việc gì.”

Đàm Dịch Khiêm đưa tay lên xoa cái bụng nhỏ hơi nhô lên của Hạ Tử Du, dịu dàng hỏi, “Giờ thấy đỡ hơn chút nào chưa?”

“Đỡ rồi.”

Đàm Dịch Khiêm liền ngồi xuống mép giường, yêu thương nhìn cô nói, “Nếu thấy khó chịu phải lập tức nói cho anh biết.”

Hạ Tử Du rất ngoan ngoãn gật đầu, sau đó nói, “Em thấy đỡ hơn nhiều rồi…. .Bây giờ thì rất buồn ngủ.”

Đàm Dịch Khiêm kéo chăn lên đắp cho Hạ Tử Du, “Được rồi.”

Hạ Tử Du đan hai tay lại để lên bụng, như đang nhắc nhở anh rằng bây giờ bụng cô đang rất khó chịu, sau đó từ từ nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ.

Nhìn gương mặt trầm tĩnh lúc ngủ của Hạ Tử Du, mấy phút sau, Đàm Dịch Khiêm yêu thương hôn lên vầng trán mịn màng của Hạ Tử Du rồi sau đó đứng dậy.

Có một đoạn nhạc đệm như thế, dĩ nhiên cuối cùng thì Đàm Dịch Khiêm cũng phải đi vào phòng tắm.

Cho đến khi trong phòng tắm vang lên tiếng của ai kia đang phải tắm nước lạnh, lúc này Hạ tử Du mới chui đầu vào trong chăn sau đó che miệng cười trộm.

——

Ngày hôm sau.

Hạ Tử Du tỉnh lại khi nằm ở trong lòng Đàm Dịch Khiêm.

Khi tỉnh lại nhớ tới chút tiểu xảo nho nhỏ lừa gạt người nào đó tối qua của mình, cô len lén chuồi người ra khỏi vòng tay anh, sau đó xoay người quay lưng về phía anh cười trộm.

Đàm Dịch Khiêm đã sớm tỉnh lại anh nhìn thấy hết toàn bộ hành động của cô, tay anh cuộn lấy eo cô, trầm giọng nói, “Cười cái gì?”

Hoàn toàn không ngờ Đàm Dịch Khiêm đã tỉnh, Hạ Tử Du bị dọa sợ hết hồn, cô quay mặt lại nhìn anh cười hì hì, “Làm gì có, là vì mơ thấy một giấc mơ đẹp mà thôi.”

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, “Đang cười trộm vì gian kế tối qua được như ý chứ gì?”

Mặt Hạ Tử Du lập tức xanh mét, cố gắng ra vẻ không hiểu, “Không biết anh đang nói cái gì.”

Đàm Dịch Khiêm lật người của Hạ Tử Du lên, tròng mắt đen nghiêm túc nhìn cô, cảnh cáo nói, “Không được lấy con ra để làm chuyện đùa giỡn như vậy nữa.” Sau khi anh tắm xong quay ra nhìn người phụ nữ nào đó đang ngủ say trên giường thì cũng đại khái đoán được….

Biết anh đã biết hơn nữa còn đang rất tức giận, Hạ Tử Du giống như đang phạm lỗi cụp mắt xuống, vô tội nói, “Ai bảo anh, bảo anh….” Đầy trong đầu đều đang nghĩ tới sự việc kia.

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, nghiêm túc nói, “Anh đã rất kiềm chế rồi.”

Hạ Tử Du lầm bầm lí nhí nói, “Rõ ràng là đang trợn mắt nói dối mà.”

Đàm Dịch Khiêm nhướng lông mày lên, “Đang nói gì thế?”

Khí thế của Hạ Tử Du liền bay sạch, nhỏ giọng nói, “Không nói gì cả.”

Lúc này, Đàm Dịch Khiêm rất nghiêm túc nói, “Chuyện tối ngày hôm qua anh muốn em phải bồi thường.”

Những lời này rõ ràng dễ hiểu, Hạ Tử Du lập tức hiểu ra, cô liền níu chặt tấm chăn che kín người mình lại, lắc đầu thật mạnh nói, “Đừng mà!”

Đàm Dịch Khiêm thẳng tay giật xuống cái chăn dùng để phòng vệ của Hạ Tử Du….

“A….”

Hạ Tử Du kinh ngạc thốt lên, hoảng sợ nghiêng mặt liếc nhìn chỗ nào đó của Đàm Dịch Khiêm đã đội lên thật cao.

Đúng lúc Hạ Tử Du cho rằng kỳ này mình sẽ bị anh ăn là cái chắc, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vào lúc này vang lên kịp thời cứu mạng cô.

Nên biết rằng, súng đã lên đạn rồi thì không thể không bắn ra, thế nhưng tiếng chuông điện thoại phiền phức rất đúng lúc chen vào phá đám.

Hạ Tử Du thừa cơ hội này đẩy ra người nào đó đang đè lên người cô, “Điện thoại của anh đang kêu kìa….”

“Khốn thật! !”

Lần này thì Đàm Dịch Khiêm đã nổi điên đến cực điểm, anh đấm một cái thật mạnh xuống giường, sau đó mới cầm lấy di động trên tủ đầu giường lên.

Hạ Tử Du đã bị ai đó lột trần sạch sẽ, trốn vào trong chăn, chỉ lộ ra hai con mắt trong suốt.

Nhìn dãy số hiển thị trên màn hình điện thoại, Đàm Dịch Khiêm ấn nút trả lời.

Trong di động vang lên giọng nói của Đàm Tâm, Hạ Tử Du nghe không rõ, nhưng Đàm Dịch Khiêm nói chuyện với Đàm Tâm không đến một phút thì đã kết thúc câu chuyện.

Thấy sắc mặt Đàm Dịch Khiêm bỗng nhiên sa sầm, vội bước xuống giường mặc vào áo ngủ, Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Đàm Dịch Khiêm từ tốn nói, “Ba bệnh rất nặng, muốn anh lập tức về nhà.”

Hạ Tử Du vội vàng quấn chăn ngồi dậy, “Bác trai bị bệnh?”

“Sau khi ba hôn mê tỉnh lại sức khỏe vẫn luôn không tốt lắm.”

Sắc mặt Hạ Tử Du cũng vô cùng lo lắng.

Đàm Dịch Khiêm ném qua điện thoại di động cho Hạ Tử Du, “Gọi điện cho mẹ em đi.”

Hạ Tử Du nghi ngờ nhìn Đàm Dịch Khiêm đang vào mặc áo sơ mi, “Hả?”

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh nói, “Chúng ta không thể ở lại thành phố Y được nữa, lập tức quay về Los Angeles.”

“Dạ.”

Cho dù quan hệ với anh còn đang trong giai đoạn suy xét, nhưng Liễu Nhiên đang ở Los Angeles, hôm nay ông Đàm lại bệnh nặng, cô đương nhiên phải quay về cùng với anh.

——

Khoảng 12 giờ trưa tại Mỹ, Đàm Dịch Khiêm đưa Hạ Tử Du trở về biệt thư.

Sau khi trở về biệt thự Hạ Tử Du mới biết, thì ra người nhà họ Đàm đã đón Liễu Nhiên về lại đây.

Bây giờ Liễu Nhiên đang ở nhà họ Đàm cộng thêm ông Đàm đang bệnh nặng, vì thế Hạ Tử Du cũng phải theo Đàm Dịch Khiêm trở về nhà họ Đàm.

Hạ Tử Du vốn nghĩ không khí nhà họ Đàm vào lúc này sẽ rất nặng nề và khó hòa hợp được, ai ngờ, Hạ Tử Du vừa bước vào nhà họ Đàm liền bị bầu không khí chào đón nồng nhiệt của toàn thể mọi người đang có mặt tại đây làm cho giật mình sững sờ đứng chết trân tại chỗ.

Cô không thể nào tin đươc, Đàm Tâm xưa nay đều không thích nhìn thấy cô nay lại chủ động bước lên cất tiếng chào hỏi cô, sau đó là bà Đàm mỉm cười thân thiện đang đẩy ông Đàm đi ra ngoài.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy bộ dáng của ông Đàm hình như không có việc gì thì hơi nhíu mày.

Đàm Tâm cẩn thận dìu đỡ Hạ Tử Du, nhẹ giọng hỏi, “Tử Du, vừa xuống máy bay có mệt không? Em mau ngồi xuống đi, đừng để em bé trong bụng bị mệt…. Để chị gọi người giúp việc rót cho em một ly trà táo đỏ để bổ máu.”

Sự nhiệt tình bất ngờ của Đàm Tâm khiến cho Hạ Tử Du đứng ngẩn người một lúc lâu không biết phải làm thế nào.

Ông Đàm vẫy tay với Hạ Tử Du, “Tiểu Du, mau tới đây….”

Nhìn khuôn mặt rất có tinh thần của ông Đàm, sự lo lắng trong lòng Hạ Tử Du cuối cùng cũng có thể giải tỏa, cô chậm rãi đi tới, khẽ mỉm cười gọi, “Bác trai.”

Đàm Dịch Khiêm cũng bước theo Hạ Tử Du tới, sắc mặt u ám hỏi, “Sức khỏe của ba không có vấn đề gì?”

Khuôn mặt hòa ái dễ gần của ông Đàm tươi cười vui vẻ, “Nếu ba không bảo con Tâm lừa con, thì sao con có thể đưa con dâu của ba về nhà nhanh thế này chứ?”

Đàm Dịch Khiêm đỡ lấy bờ vai mảnh mai của Hạ Tử Du, dịu dàng nói, “Em lên lầu nghỉ trước đi, một lúc nữa anh sẽ lên sau.”

Hạ Tử Du không yên tâm nhìn ông Đàm, “Bác trai, lúc trước cháu nghe là sức khỏe của bác có chỗ không tốt, bác có sao không ạ?”

Ông Đàm cười ha ha nói, “Thấy con và Dịch Khiêm trở về, dù có đau ốm bệnh tật gì thì cũng biến mất hết rồi….”

Hạ Tử Du thở phào nhẹ nhõm, “Bác không sao là tốt rồi.”

Lúc này bà Đàm cũng yêu thương lên tiếng, “Tử Du à, mẹ đã bảo người giúp việc đổi phòng của Dịch Khiêm dọn đến phòng lớn trên tầng hai rồi, đợi đến lúc con sinh rồi thì con có thể sửa đổi thêm phòng trẻ con, khi đó thì tụi con có thể ở cùng một phòng với cháu trai của mẹ rồi….”

Đối mặt với sự thân thiện của hai mẹ con họ Đàm, Hạ Tử Du ngơ ngác cả buổi vẫn không phản ứng được.

Cô không ngờ rằng, chỉ đến thành phố Y có một chuyến, cái thế giới này lại thật giống thay đổi đến mức nghiêng trời lệch đất….

Mục lục
loading...