Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 303


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 303: Yêu Cô Hơn Vạn Lời Nói

Hơn mười giờ sau, xế chiều tại thành phố Y.

Chiếc xe thương vụ sang trọng dừng ở trước cổng chính khách sạn “Tứ Quý”. Hộ vệ xuống cung kính mở cửa xe.

Hạ Tử Du nói tiếng cám ơn rồi bước xuống xe.

Đàm Dịch Khiêm kịp lúc bắt được cổ tay mảnh mai của Hạ Tử Du, trầm giọng hỏi, “Đi đâu?”

Hạ Tử Du tức giận nói, “Tôi đi đâu chuyện không liên quan đến anh…. Tóm lại khi anh ra tòa thì tôi sẽ ở lại đây.”

Đàm Dịch Khiêm giữ chặt lấy cổ tay Hạ Tử Du, bước xuống xe theo cô, anh đứng từ trên cao nhìn xuống cô, “Em có thể về nhà, đợi thẩm phán kết thúc, anh và em cùng nhau quay trở về!”

Hạ Tử Du lạnh nhạt nói, “Ai muốn về chung với anh!”

Đàm Dịch Khiêm bá đạo nhưng không mất sự dịu dàng nói, “Không được làm loạn.”

Hạ Tử Du chợt nghiêm nghị nói, “Tôi không có làm loạn, mục đích tôi tới đây là muốn biết kết quả Kim Trạch Húc bị xử như thế nào chứ không phải muốn dẫn anh về để giải thích với mẹ tôi.”

Đàm Dịch Khiêm ôm nhẹ eo Hạ Tử Du, dịu giọng, “Mới vừa xuống máy bay, em đang có thai chắc đã mệt rồi, tới khách sạn nghỉ ngơi trước, đợi em ngủ một giấc cho khỏe rồi sau đó anh đưa em về nhà.”

Hạ Tử Du giãy giụa tránh ra Đàm Dịch Khiêm, dứt khoát cự tuyệt, “Không cần, tôi có thể tự lo cho mình.” Thật ra thì cô đang rất sợ mình sẽ dễ dàng bị anh đánh gục…. Cô biết đến cuối cùng mình chắc chắn cũng không cự tuyệt nổi, nhưng lý trí lại đang nhắc nhở cô không thể giống như quá khứ.

Đàm Dịch Khiêm nghiêm túc nói, “Anh không cho.”

Hạ Tử Du nhìn thoáng qua mấy tên hộ vệ đứng phía sau mình, không vui nói, “Anh dựa vào gì cấm tôi?”

Đàm Dịch Khiêm thu lại thái độ nghiêm nghị khi ở trước mặt người khác, dịu dàng nói, “Anh chỉ muốn tốt cho em và con.”

Giọng điệu Hạ Tử Du cũng không nhún nhường, “Con là của tôi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho nó, không cần anh nhọc lòng lo lắng.” Mặc dù biết anh đã từng làm những việc tàn nhẫn vô tình đều chỉ là diễn trò, nhưng mỗi lần nhớ tới những giây phút cô đã chịu đựng đau đớn khổ sở, cô vẫn cảm thấy lòng mình đau như bị dao cứa.

Đàm Dịch Khiêm khẽ cau mày, “Em vẫn còn giận anh?”

Tròng mắt trong suốt của Hạ Tử Du lấp lánh ánh nước, “Là bởi vì tôi vĩnh viễn cũng quên không được tổn thương mà anh đã gây ra cho tôi.” Chỉ cần nhớ tới những chuyện trước kia, bao nhiêu đau đớn liền giống như đang giày xéo trái tim cô.

Biết tâm tình cô không tốt, anh dỗ dành nói, “Thôi được rồi, chúng ta không nói những thứ này nữa…. Nếu như em kiên quyết đòi về, vậy bây giờ anh sẽ đưa em về nhà em.”

Hạ Tử Du đứng ở bên đường ngoắc lại một chiếc taxi nói, “Không cần.”

Thế nhưng, vào lúc Hạ Tử Du khom người muốn chui vào trong xe, đột nhiên cô cảm thấy dạ dày sôi sục lên, ngay lập tức cô vọt tới thùng rác bên đường khó chịu nôn ra.

Đàm Dịch Khiêm nhanh tay ôm lấy Hạ Tử Du, vỗ nhẹ sống lưng cho cô, “Thế nào? Khó chịu sao?”

Nhận lấy khăn giấy hộ vệ đưa đến, Hạ Tử Du quật cường lắc đầu, “Tôi không sao.” Thật ra khi có thai đứa bé này cơ thể cô cũng không có phản ứng gì nghiêm trọng, nhưng mỗi lần nôn nghén thì lại giống như muốn lấy của cô nửa cái mạng.

Đàm Dịch Khiêm nhìn vị bác sĩ đi theo đứng phía sau hỏi, “Cô ấy làm sao vậy?”

Bác sĩ còn chưa trả lời, Hạ Tử Du lại khó chịu nôn thêm một trận nữa.

Đàm Dịch Khiêm vô cùng lo lắng, trên gương mặt xưa nay luôn thông minh cơ trí lần đầu tiên xuất hiện sự luống cuống, anh đau lòng gọi lại cách xưng hô mà ngày trước thường hay gọi cô, “Bà xã….”

Hạ Tử Du nôn được một hồi sau đó khó khăn dằn xuống cảm giác buồn nôn khó chịu, rốt cuộc dần dần cũng biến mất giống như những lần trước.

Nhìn khuôn mặt hơi tái nhợt của Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm lập tức bế Hạ Tử Du lên.

….

Trong phòng 1618 ở khách sạn, Đàm Dịch Khiêm đứng ở ngoài cửa phòng tức giận mắng bác sĩ đi theo.

“Ông nói cơ thể cô ấy có đi về thành phố Y cũng sẽ không ảnh hưởng gì lớn, tại sao tình trạng cô ấy lúc này lại có vẻ tồi tệ hơn?”

Bác sĩ nơm nớp lo sợ đứng trước mặt Đàm Dịch Khiêm dè dặt nói, “Tổng giám đốc Đàm , tôi đã kiểm tra qua cho bà tổng giám đốc, tình trạng cơ thể bà ấy rất tốt, có điều nôn nghén tương đối nghiêm trọng, nhưng cũng không phải là vấn đề lớn….”

Toàn thân Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức được thả lỏng, anh lạnh lùng nói, “Tốt nhất ông nên bảo đảm cô ấy và đứa nhỏ sẽ không có mảy may sơ xuất gì!”

Bác sĩ gật đầu, “Vâng.”

“Đi xuống đi!”

Sau khi bác sĩ rời đi, Đàm Dịch Khiêm xoay người lại vặn chốt cửa phòng ở phía sau.

Anh vốn nghĩ Hạ Tử Du đang nằm trên giường nghỉ ngơi, nào ngờ cô lại đang đứng ở trước giường.

Đàm Dịch Khiêm đi tới, yêu thương nắm lấy bàn tay nhỏ bé hơi lạnh của cô, nhỏ nhẹ hỏi, “Còn khó chịu không?”

Hạ Tử Du lắc đầu.

Đàm Dịch Khiêm ôm nhẹ Hạ Tử Du vào lòng, giọng ấm áp hơi khàn nói, “Anh không biết mang thai khiến cho em khó chịu đến vậy….”

Tựa vào ngực Đàm Dịch Khiêm, ngửi mùi hương nam tính dễ chịu riêng biệt trên người anh, cô vốn nên mê đắm trong sự ôn nhu vào giờ khắc này của anh, nhưng lý trí lại bảo cô đẩy anh ra, cô bình tĩnh nói, “Tại anh chuyện bé xé to thôi, đây chỉ là phản ứng rất bình thường.” Phản ứng nôn nghén từ lúc cô mang thai đứa bé này tới nay đều là như thế, chẳng qua anh không có ở bên cạnh nên không biết thôi.

Đàm Dịch Khiêm nhỏ giọng nói, “Có phải em đang trách anh lúc nào cũng không có ở bên cạnh em phải không?”

Hạ Tử Du ngồi xuống mép giường đáp, “Tôi làm gì có tư cách trách anh…. Đứa nhỏ vốn cũng không phải là anh muốn có, huống chi khi đó chúng ta đã thảo luận chuyện ly hôn.”

Đàm Dịch Khiêm ngồi xổm người xuống, mười ngón tay siết chặt bàn tay lạnh buốt của cô như đang tiếp thêm sức mạnh cho cô, giọng khàn khàn nói, “Tử Du, em biết lúc đó là anh buộc lòng phải làm vậy….”

Hạ Tử Du hỏi ngược lại, “Tôi thật rất ngạc nhiên, trên đời này còn có chuyện gì có thể khiến cho Đàm Dịch Khiêm anh bất đắc dĩ?”

Nhưng Đàm Dịch Khiêm chỉ trầm mặc không nói.

Hạ Tử Du rút ra bàn tay bị mười ngón tay Đàm Dịch Khiêm đan vào, đứng dậy thản nhiên nói, “Anh có biết hay không, thương tích đã lan tràn khắp nơi ở trong lòng sẽ không có cách nào làm cho nó tự động lành lại được …. Cho dù anh có thể vì tôi mà nhọc lòng lo lắng rất nhiều, nhưng tôi thật sự không thể xem những gì đã xảy ra trước kia như chưa từng phát sinh.”

Đàm Dịch Khiêm vẫn lặng im không nói.

Hạ Tử Du xoay người đưa lưng về phía Đàm Dịch Khiêm, chua chát nói, “Có lúc tôi thật sự cảm thấy, nếu như anh không có ở bên cạnh, có lẽ cuộc sống của tôi sẽ rất tốt….”

Không ai hiểu được giây phút này lòng Đàm Dịch Khiêm đau nhói như bị nghẹt thở, tuy nhiên anh không hề để lộ tâm tình tồi tệ của mình ra ở trước mặt cô, mà chỉ dùng giọng điệu trêu cợt nói với cô, “Vợ yêu, chúng ta đã có hai đứa con rồi, chúng ta nhất định phải ở bên nhau mãi mãi.”

Hạ Tử Du như đang ngẫm nghĩ điều gì đó, thật lâu không lên tiếng.

Đàm Dịch Khiêm đi tới trước mặt Hạ Tử Du, nâng nhẹ khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du lên, dịu dàng nói, “Được rồi, nếu như em muốn về nhà mẹ em vậy thì đi đến chỗ mẹ em thôi, bây giờ anh sẽ đưa em đến đó, sau này mọi chuyện đều nghe lời em, được chưa?”

Hạ Tử Du rũ mi mắt xuống, giờ khắc này lòng cô rối loạn như tơ vò.

— —

Chiếc xe đắt giá đỗ lại trước cổng chính nhà họ Hạ.

Không đợi hộ vệ mở cửa xe giúp cô đã gấp gáp bước xuống xe.

Đàm Dịch Khiêm cũng xuống xe theo giữ chặt tay cô lại.

Hạ Tử Du dừng chân nghiêm nghị nhìn Đàm Dịch Khiêm nói, “Xin lỗi, tôi chỉ muốn một mình tôi đi vào….”

Đàm Dịch Khiêm nhỏ nhẹ nói, “Anh muốn theo vào gặp mặt mẹ em.”

Hạ Tử Du giãy khỏi tay Đàm Dịch Khiêm, kiên quyết cự tuyệt, “Mẹ tôi nhất định sẽ không muốn gặp lại anh.”

Đàm Dịch Khiêm không quan tâm tới lời Hạ Tử Du nói, vẫn đan chặt vào mười ngón tay cô tiếp tục bước đi, “Chúng ta vào thôi….”

Hạ Tử Du đứng đâm chân tại chỗ, nhìn bóng lưng cao ngất đầy phong độ của anh lạnh giọng nói, “Anh nhất định phải làm cho tôi khó xử thì mới vừa lòng hay sao?”

Đúng vậy….

Vì để đoạn tuyệt quan hệ với anh, từ lâu ở tại trong căn nhà này cô đã từng thề rằng sẽ không bao giờ có bất kỳ quan hệ dây mơ rễ má gì với anh nữa…. Hôm nay lại cùng anh tay trong tay trở về nhà, như vậy, mọi người trong nhà sẽ nhìn cô như thế nào đây?

Là người có tâm tư tỉ mỉ Đàm Dịch Khiêm đương nhiên biết giờ khắc này Hạ Tử Du đang đắn đo chuyện gì, anh từ từ buông tay Hạ Tử Du ra….

Hạ Tử Du lập tức xoay người bước đi.

Lúc cô đi lướt qua anh, anh dịu dàng nói, “Nhớ tự chăm sóc tốt cho mình.”

Hạ Tử Du đột nhiên dừng bước, đưa lưng về phía Đàm Dịch Khiêm nói, “Anh yên tâm đi, chừng nào anh ra tòa tôi sẽ có mặt….”

Đàm Dịch Khiêm không lên tiếng đáp lại.

….

Cảnh Nghiêu ngồi trong xe đảm nhiệm vị trí lái xe gãi gãi đầu, xuyên qua kính chiếu hậu nhiều lần nhìn trộm Đàm Dịch Khiêm.

Mắt vẫn luôn nhìn về phía trước Đàm Dịch Khiêm thấy Cảnh Nghiêu cứ muốn nói lại thôi, giọng lạnh như tiền không chút độ ấm thốt lên, “Nói.”

Cảnh Nghiêu ngập ngừng nói, “Tổng giám đốc, ông không định để bà tổng giám đốc cùng ông tham dự phiên tòa sao?” Đúng vậy, một tiếng nữa chính là thời gian Kim Trạch Húc bị toà án thẩm vấn, mà Hạ Tử Du hiển nhiên không hề hay biết, rõ ràng là Đàm Dịch Khiêm cố ý giấu diếm.

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên trả lời, “Cô ấy không cần thiết tham dự.” Trên thực tế, bảo cô cùng theo anh đến thành phố Y tham dự phiên toà thẩm vấn Kim Trạch Húc chỉ là ngụy trang, sự thật là anh không muốn anh và cô phải xa nhau nữa, huống chi anh còn phải thay cô giải quyết vấn đề phía bà Hạ.

Cảnh Nghiêu nghi ngờ hỏi, “Tổng giám đốc, thật ra thì bà tổng giám đốc không biết khi đó ông lâm vào hoàn cảnh khó khăn nguy hiểm, nếu như ông nói cho bà ấy biết, tôi tin chắc bà tổng giám đốc sẽ tha thứ cho ông.”

“Tôi tự có chừng mực, cậu lái xe đi!”

“Dạ.”

….

loading...

Một tiếng sau, tại tòa án ‘XX’ ở thành phố Y.

Bởi vì bí mật thẩm vấn, cho nên ngoại trừ đương sự cùng luật sư đại diện ra, cũng không có bất kỳ người nào hoặc viên chức giới truyền thông dự nghe, vì thế, thời điểm tòa án xét xử càng thêm vắng lạnh và buồn tẻ.

Kim Trạch Húc cùng Đường Hân đã bị đuổi về nước, giờ phút này đang đứng ở trước đài, trên người mặc quần áo tù màu vàng, tóc cũng đã được cắt.

Những chuyện cần Đàm Dịch Khiêm có mặt trên tòa chính là trình bày lại lần nữa sự việc đầy đủ rõ ràng với quan toà, bởi vì có băng ghi âm và bản hợp đồng chuyển nhượng cổ phần làm chứng cứ vô cùng xác thực, mặc dù luật sư đại diện của Kim Trạch Húc và Đường Hân cũng muốn thay thân chủ mình ra sức yêu cầu kết quả tuyên án ở mức thấp nhất, nhưng kết quả sau cùng chính là:

‘Kim Trạch Húc bởi vì gây trở ngại tư pháp công chính, đã can tội: bắt cóc, chiếm đoạt tài sản, cố ý giết người hình phạt chung là bị phán xử bắn. Đường Hân bởi vì là kẻ có liên quan đến vụ chiếm đoạt tài sản và cố ý giết người, gây trở ngại tư pháp công chính cũng bị tuyên án xử bắn.

Thời điểm quan toà cho phép phạm nhân trước khi bị bắt giam chờ xử tử hình được gặp mặt người quan trọng nhất với mình lần cuối cùng, thật bất ngờ, Kim Trạch Húc lại yêu cầu muốn gặp Đàm Dịch Khiêm.

Đương nhiên Đàm Dịch Khiêm có quyền từ chối, nhưng anh lại không làm như vậy.

Vì thế, bên ngoài phòng giam giữ trọng phạm được ngăn cách bởi lớp cửa kính thủy tinh tại nhà giam, Kim Trạch Húc và Đàm Dịch Khiêm đã gặp nhau.

Đàm Dịch Khiêm và Kim Trạch Húc mặt đối mặt, bởi vì trên kính thủy tinh có nhiều lỗ thủng nên cả hai có thể nói chuyện trực tiếp với nhau.

Bên trong phòng giam, tay Kim Trạch Húc vẫn đang bị còng, anh lạnh lùng nhìn thẳng vào Đàm Dịch Khiêm nhưng lại không nói gì.

Đàm Dịch Khiêm tựa lưng vào ghế dựa, khoan thai nói, “Bọn họ nói người anh muốn gặp mặt lần cuối cùng chính là tôi…. Cơ hội quý giá này tại sao anh không dành cho ba nuôi mình mà để cho tôi?” Mặc dù Kim Nhật Nguyên ở trong tù, nhưng có thể dùng thân phận thân nhân để gặp mặt Kim Trạch Húc lần cuối.

Kim Trạch Húc giờ phút này đã mất hết đi nhuệ khí, từ tốn nói, “Tôi chỉ muốn nhờ anh giúp tôi một việc.”

Đàm Dịch Khiêm nhíu mày, “Hử?”

“Tôi muốn trước khi bị hành hình được gặp Tử Du một lần…. Tôi biết nếu như tôi yêu cầu gặp cô ấy, cô ấy sẽ không chịu đến gặp tôi, cho nên tôi muốn nhờ anh giúp tôi chuyển với cô ấy một câu.”

“Nói.”

Kim Trạch Húc trầm lặng vài giây sau đó nói, “Xin anh chuyển lời với cô ấy, từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nghĩ đến sẽ làm điều gì tổn thương cô ấy, nếu như biết sự tự do của tôi là dùng tính mạng mất còn của cô ấy để đổi lấy, tôi thà tình nguyện suốt đời ở mãi trong nhà giam.”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Anh đang cầu sự đồng tình của tôi sao?”

Kim Trạch Húc dựa người vào góc tường, mấy ngày lao ngục đã khiến cho hốc mắt anh trũng sâu, râu ria mọc đầy dưới cằm, anh bật cười ngây dại nói, “Tôi đã thua triệt để đến thế này, tôi còn có thể yêu cầu đồng tình gì đây?”

Cũng thật không ngờ, Đàm Dịch Khiêm đứng dậy khỏi ghế, từ tốn nói, “Những lời của anh tôi sẽ thay anh chuyển đến cô ấy.”

Kim Trạch Húc giật mình kinh ngạc. Thật ra anh cũng không có ôm hy vọng gì mấy….

Đàm Dịch Khiêm bình thản nói, “Tôi tin dự tính ban đầu của anh không hề muốn làm hại đến cô ấy…. Bởi vì Đường Hân có thể nghĩ đến việc lợi dụng sự sống chết của Hạ Tử Du để uy hiếp tôi, đương nhiên anh cũng có thể nghĩ ra, nhưng anh đã không làm như vậy.”

Kim Trạch Húc vô lực tựa vào trên tường, cười lạnh nói, “Đàm Dịch Khiêm, thật không ngờ có ngày tôi lại thua thảm hại ở trước mặt anh như thế, thua đến mức không còn một manh giáp….”

Nhà họ Hạ.

Khi người giúp việc báo lại với bà Hạ là Đàm Dịch Khiêm đưa Hạ Tử Du về, và sau khi Hạ Tử Du im lặng thừa nhận sự thật này ở trước mặt bà Hạ thì bà đã vung tay tát cho Hạ Tử Du một cái.

Bà Hạ đánh Hạ Tử Du xong sau đó liền ngồi phịch xuống ghế sofa lệ chảy không ngừng.

Suốt cả buổi chiều, mặc kệ Hạ Tử Du nói với bà như thế nào, từ đầu đến cuối bà vẫn không đáp lại Hạ Tử Du một câu.

Dì Lưu bên cạnh cũng không dám bước lên nói giúp cho Hạ Tử Du, bởi vì biết giờ phút này bà Hạ rất đau buồn.

Hạ Tử Du quỳ gối bên chân bà Hạ, cầu xin nói, “Mẹ, xin mẹ đừng bỏ mặc con, mẹ nói với con một câu đi, có được không?”

Bà Hạ không ngừng lau đi nước mắt, nhưng vẫn không trả lời Hạ Tử Du.

Mắt Hạ Tử Du ngân ngấn nước, lắc lắc cánh tay bà Hạ, “Mẹ….”

Bà Hạ thẳng tay hất Hạ Tử Du ra.

Thân hình Hạ Tử Du chợt lảo đảo, thiếu chút nữa đã bị ngã xuống, cũng may là bà Hạ kịp thời đưa tay ra kéo Hạ Tử Du lại….

Hạ Tử Du thừa dịp đó ôm lấy bà, “Mẹ….”

Bà Hạ nói bằng giọng trách móc, “Đừng có quỳ tôi nữa, tôi nhận không nổi.”

Bất kể ai khi nghe lời này của bà Hạ cũng có thể hiểu thật ra là bà không muốn Hạ Tử Du tiếp tục quỳ chịu khổ…. Dì Lưu đi tới sau lưng Hạ Tử Du có ý muốn dìu Hạ Tử Du đứng lên, “Cô Hạ , cô mau đứng lên đi, cô đang mang thai, làm như thế đối với cô hay đứa nhỏ đều không tốt đâu….”

Hạ Tử Du lắc đầu, nước mắt như trân châu đứt dây rơi xuống, “Nếu như mẹ không chịu tha thứ cho con, con sẽ quỳ mãi ở đây.”

Bà Hạ lớn tiếng lên án, “Con bảo mẹ làm sao có thể tha thứ cho con? Con vậy mà còn muốn quay lại với thằng khốn nạn đó, chẳng lẽ con đã quên nó từng đối xử với con như thế nào sao? Còn nữa, Tiểu Hân đã bị tuyên án tử hình, hôm qua lúc mẹ đến thăm con bé, nó nói với mẹ, đúng ra nó vẫn còn có cơ hội được cứu, nhưng tên khốn đó một chút cơ hội nhỏ nhoi cũng không cho nó thoát thân….”

Hạ Tử Du nức nở nói, “Mẹ, anh ấy có nổi khổ tâm ….”

“Con xem, con xem…. Vết thương đã lành liền quên đau mà….” Bà Hạ nghiễm nhiên đã tức giận đến giọng cũng bị đứt quãng, “Mẹ thật không biết nên nói con thế nào nữa….”

Hai mắt Hạ Tử Du ràn rụa nước mắt, “Anh ấy sẽ đến đây giải thích với mẹ.”

Bà Hạ tức giận nói, “Mẹ không cần nó giải thích với mẹ…. Tử Du, mẹ nói cho con biết, nếu như con vẫn muốn ở bên nó, thì sau này con đừng bước chân vào nhà họ Hạ nữa, về sau cũng đừng gọi mẹ là ‘mẹ’ nữa, mẹ coi như từ xưa tới giờ chưa từng nuôi dưỡng con.”

Hạ Tử Du đau lòng nói, “Mẹ, mẹ đừng như vậy, con cầu xin mẹ….”

Bà Hạ bởi vì khóc cả buổi chiều nên tiếng nói cũng trở nên khàn khàn, “Tử Du, không phải mẹ muốn chia rẽ hạnh phúc của con, mà là người đàn ông này nó căn bản không đáng để con tín nhiệm….”

Hai mắt đẫm lệ, Hạ Tử Du từ từ rũ xuống hàng lông mi dài.

Dì Lưu tiếp tục khuyên, “Cô Hạ , cô mau đứng lên đi, trên đất rất lạnh….”

Hạ Tử Du vẫn không chịu đứng dậy, bờ vai mỏng manh của cô bởi vì nức nở mà run rẩy.

Bà Hạ không nhịn được nói, “Con mau đứng lên đi….”

Hạ Tử Du cắn chặt môi, khó chịu nói, “Mẹ, con biết con vô dụng, nhưng mà, anh ấy cũng là cha của hai đứa nhỏ, con cũng yêu anh ấy….”

Bà Hạ chỉ vào cửa chính, lạnh lùng nói, “Nếu như cô đã có lựa chọn, vậy thì mau trở lại bên cạnh nó đi, về sau cũng đừng bước chân vào nhà họ Hạ chúng tôi nữa!”

“Mẹ….”

Dì Lưu vội vàng thay Hạ Tử Du cầu tình, “Bà chủ, mọi chuyện đều có thể từ từ thương lượng….”

Bà Hạ khó có thể ức chế tức giận, “Nếu nó vẫn ngoan cố muốn ở lại bên cạnh tên khốn kia thì không có gì để thương lượng hết…. Hai đứa con gái đều là như thế, tôi coi như cuộc đời này chưa từng sinh ra và nuôi dưỡng bọn chúng.”

Sau đó dì Lưu quay sang khuyên Hạ Tử Du, “Cô Hạ , cô mau đứng lên trước đi…. Bà chủ hiện giờ đang nóng giận, hay cô đợi có thời gian thích hợp rồi nói chuyện lại với bà chủ….”

Hạ Tử Du vẫn kiên quyết quỳ gối không chịu đứng dậy.

Sau đó bà Hạ đứng lên, lạnh lùng nói, “Cô muốn quỳ thì cứ quỳ tiếp đi, tôi xem như mình không nhìn thấy gì cả.”

Hạ Tử Du cúi đầu xuống, nước mắt lã chã từng giọt rơi xuống.

Lúc bà Hạ xoay người chuẩn bị đi lên lầu hai, một người giúp việc đột nhiên từ vườn hoa chạy vào, “Bà chủ, bà chủ….”

Dì Lưu quở trách, “Có chuyện gì mà hốt ha hốt hoảng lên như thế?”

Người giúp việc nơm nớp lo sợ nói, “Là …. . Là Tổng giám đốc Đàm …. Cậu ấy đến rồi.”

Hạ Tử Du kinh ngạc ngước lên đôi mắt đầy nước.

Bà Hạ bực tức nói, “Nói bảo vệ đuổi nó ra cho tôi.”

Người giúp việc sợ sệt cúi đầu nói, “Nhưng mà….”

Ngay lúc này, bóng dáng cao ngất vững vàng của Đàm Dịch Khiêm đã bước vào nhà họ Hạ.

Vài tên bảo vệ nhà họ Hạ hiển nhiên đã bị hộ vệ đi theo Đàm Dịch Khiêm khống chế, hiện tại ánh mắt lạnh lùng sắc bén của Đàm Dịch Khiêm chỉ tập trung vào Hạ Tử Du đang quỳ gối trên đất.

“Đàm Dịch Khiêm, cậu còn dám tự tiện xông vào nhà chúng tôi?” Bà Hạ vừa dứt lời liền muốn bước lên phía trước, cũng may dì Lưu kịp thời ngăn lại.

“Chị tránh ra! !”

Dì Lưu nói, “Bà chủ, chuyện gì cũng có thể ngồi xuống từ từ nói mà….”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm đã đi tới trước mặt Hạ Tử Du, ấn đường anh xoắn lại cùng một chỗ, điều đầu tiên là bế Hạ Tử Du lên khỏi mặt đất.

Hạ Tử Du giãy đạp đá vào Đàm Dịch Khiêm, “Thả tôi xuống, mau thả tôi xuống…. Tôi không cần anh lo….”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng đặt Hạ Tử Du xuống ghế sofa, rồi anh cũng ngồi xổm trước mặt cô, giọng điệu như nhẹ trách nhưng lại giống như đau lòng nói, “Em thật không quan tâm đến mạng của mình và con sao?”

Hạ Tử Du quay đầu sang chỗ khác nói, “Tôi không cần anh lo….”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tới chỗ bà Hạ đang bừng bừng lửa giận.

Bà Hạ lạnh lùng nói, “Nhà họ Hạ chúng tôi không hoan nghênh cậu, nếu cậu không mau rời khỏi đây, tôi sẽ báo cảnh sát…. Dì Lưu! !”

Đối mặt với thần sắc lạnh lùng nghiêm nghị của bà Hạ, Đàm Dịch Khiêm cũng không hề có chút tức giận nào, anh từ tốn nói, “Bác gái, con có chuyện muốn nói với bác.”

Mục lục
loading...