Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 290


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 290: Rốt Cuộc Có Thể Đi Làm Chuyện Của Mình

Thành phố Y, Trung Quốc.

Tại nhà họ Hạ.

Dì Lưu vui mừng ron rả đi ra từ phòng khách, “Cô Hạ , cô mới về….”

Hạ Tử Du ngọt ngào chào lại, “Dì Lưu!”

Dì Lưu thân thiện nắm lấy tay Hạ Tử Du, “Xem cô đấy, đi một cái là đi cả mấy ngày liền, bà chủ nhớ cô đã đành, Ngôn Ngôn cả ngày cũng làm ầm ĩ đòi cô đấy….”

Hạ Tử Du cười nói, “Không phải con đã về rồi sao?”

Dì Lưu đưa mắt nhìn sang Robert đứng bên cạnh Hạ Tử Du, hiền hòa nói, “Robert, cậu cũng tới à…. Mau vào trong nhà ngồi đi.”

Robert khách sáo nói, “Làm phiền rồi.”

….

Bước vào phòng khách, Hạ Tử Du liếc nhìn quanh bốn phía, không nhìn thấy bóng dáng của mẹ và con gái, Hạ Tử Du nghi ngờ hỏi dì Lưu, “Ủa, mẹ con và Ngôn Ngôn đâu dì?”

Hạ Tử Du vừa dứt lời thì một bóng dáng nhỏ bé mặc quần áo ca rô hoa trên bậc thang lầu hai đang đi xuống.

Hạ Tử Du đứng dậy mỉm cười nhìn con gái, “Ngôn Ngôn….”

“Mẹ….” Liễu Nhiên vừa bước xuống bậc thang cuối cùng, dáng người nhỏ nhắn mới hơn năm tuổi chạy bay về phía Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ngồi xổm người xuống, mong nhớ niềm nở dang tay đón con gái vào lòng.

Thế nhưng trước khi Liễu Nhiên vọt vào trong lòng Hạ Tử Du thì Robert đã nhanh tay hơn cúi xuống bế ngang eo Liễu Nhiên lên, nhẹ giọng trách, “Cô nhóc nghịch ngợm này, nhìn thấy chú ‘củ cải’ con cũng không thèm chào một tiếng nha!”

Liễu Nhiên giãy giụa ở trong ngực Robert, bĩu môi nói, “Ngôn Ngôn không muốn nói chuyện với chú ‘củ cải’ nữa….”

Robert nhíu mày hỏi, “Ồ, tại sao vậy?”

Liễu Nhiên giận dỗi nói, “Ai bảo chú ‘củ cải’ dẫn mẹ đi Male chơi mà không dẫn Ngôn Ngôn đi theo chứ….”

Hạ Tử Du đứng thẳng người lên, cười nhẹ nói, “Ngôn Ngôn, không được nói chuyện không có lễ phép với chú ‘củ cải’ như vậy, biết không?”

“Dạ….” Liễu Nhiên ngoan ngoan đáp lại sau đó làm nũng nói, “Mẹ, con muốn mẹ ẵm con….”

“Được….”

Hạ Tử Du vươn hai tay ta, nhưng Robert lại không chịu đưa Liễu Nhiên qua cho Hạ Tử Du bế, anh nghiêm túc nhìn Liễu Nhiên ở trước ngực, “Ha ha, nhóc con, sao con có thể giận chú ‘củ cải’ vậy chứ? Chú ‘củ cải’ không có dẫn con đi Male là vì muốn tốt cho con thôi! Con biết không? Ở Male rất nóng, mẹ con và chú ‘củ cải’ ở Male thiếu chút nữa đã bị nướng khét đấy…. Cô công chúa nhỏ như con còn phải diễn kịch trên vũ đài, lỡ như bị nắng ăn đen không thể diễn vai công chúa Bạch Tuyết thì làm thế nào?”

Liễu Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ một chút, nghiêm túc hỏi, “Nhưng con đâu thấy mẹ bị nướng cháy đâu à?”

“À, da mẹ con trắng vậy rất khó bị cháy, nhưng mà hai ngày trước đã phơi nắng đến bị bệnh luôn đấy….”

Liễu Nhiên đã bị Robert thành công dời đi sự chú ý quay sang hỏi mẹ, “Mẹ, mẹ bị bệnh sao?”

Hạ Tử Du phối hợp nói, “Ừ, thật may là Ngôn Ngôn không có đi, nếu không chắc chắn cũng giống như mẹ phải bị chích thuốc rồi.”

Liễu Nhiên sợ hãi nói, “Ngôn Ngôn không muốn bị chích thuốc….”

Robert thừa dịp nói, “Vậy bây giờ con còn trách chú ‘củ cải’ không dẫn con đi Male nữa không?”

Liễu Nhiên lắc lắc đầu.

Robert xoa cái đầu nhỏ của Liễu Nhiên, hài lòng nói, “Vậy mới không uổng công chú ‘củ cải’đã mua cho con rất nhiều đồ chơi chứ….”

Liễu Nhiên lanh lợi nói, “Cám ơn chú ‘củ cải’.”

Robert dùng râu ria vừa mới mọc ra của mình cọ cọ lên gương mặt mịn màng của Liễu Nhiên, chọc cho cô bé cười khanh khách không ngừng.

Hạ Tử Du mỉm cười nhìn bọn họ, không thể không thừa nhận Robert trời sinh là chúa dụ dỗ con nít, anh thật có tài năng đối phó với trẻ con.

Ba người ở trong phòng khách náo loạn một hồi, Hạ Tử Du đột nhiên nghi hoặc hỏi, “Ủa, sao không thấy mẹ xuống?”

Người giúp việc đứng bên cạnh nói, “Dì Lưu đã đi gọi bà chủ.”

“Có phải dạo này sức khỏe mẹ không tốt hay không?”

Người giúp việc trả lời, “Bà chủ rất khỏe ạ.”

“Oh.”

Lúc này, dì Lưu đứng ở lầu hai khép nép lên tiếng gọi, “Cô Hạ , bà chủ bảo cô lên lầu một chút!”

Hạ Tử Du lập tức đứng dậy, “Được.”

….

Hạ Tử Du đẩy nhẹ cửa phòng bà Hạ, “Mẹ.”

Bà Hạ đang ngồi dựa người vào đầu giường, nhưng không có trả lời Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đóng cửa lại, bước nhẹ đi tới cạnh giường, lên tiếng gọi lần nữa, “Mẹ….”

Bà Hạ ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, “Về rồi sao?”

“Dạ.” Hạ Tử Du ngồi xuống ở mép giường, cảm thấy bà Hạ lạnh lùng hơn so với thường ngày, Hạ Tử Du nhẹ giọng hỏi, “Mẹ, mẹ thấy trong người không thoải mái sao?”

Bà Hạ khẽ thở dài nói, “Không phải mẹ không thoải mái, mà vì lo lắng cho con nên ăn không ngon ngủ cũng không yên.”

Hạ Tử Du giật mình mở to hai mắt, “Mẹ, con không sao, mẹ sao vậy?”

Bà Hạ nói thẳng, “Con nói con và Robert đi Male cho khuây khoả, mẹ thấy đó cũng là chuyện tốt…. Nhưng tin tức trên ti vi lại nói là mấy ngày nay con đều ở Los Angeles, mẹ vốn vẫn chưa tin, nhưng trong bản tin ngày hôm qua còn có con và Dịch Khiêm…. Không, con và tên khốn đó ở trong xe…. Sao con lại có thể hồ đồ vậy chứ? Sao cứ phải dây dưa quan hệ với nó mãi thế?”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Mẹ, con không có….”

Bà Hạ đau lòng nói, “Không phải mẹ muốn trách con, mà là sợ con lại sa chân vào vũng bùn…. Con nên biết rằng, người đàn ông này không đáng để con phải quyến luyến….”

Hạ Tử Du cố gắng giải thích, “Mẹ, con không biết nên giải thích thế nào về chuyện con đi Los Angeles, nhưng con cam đoan với mẹ, con tuyệt đối không phải vì muốn quan hệ dây dưa với anh ta….”

Bà Hạ bất đắc dĩ lắc lắc đầu, đột nhiên hỏi, “Nó chịu để con về đây sao?”

Hạ Tử Du không hiểu, “Dạ?”

Bà Hạ nhìn xuống bụng Hạ Tử Du, “Con đã có thai rồi, sao nó có thể không hỏi tới chuyện đó?”

Không ngờ rằng bà Hạ lại biết chuyện này, Hạ Tử Du sững sờ kinh hãi, “Dạ….”

Bà Hạ nói, “Mẹ nhìn thấy trên TV đưa tin con ra vào bệnh viện phụ khoa kiểm tra khám thai…. Lúc con chưa có đi Los Angeles thì đã biết mình có thai rồi, đúng không?”

Hạ Tử Du từ từ rũ mắt xuống.

Bà Hạ quan tâm hỏi, “Nó nói thế nào?”

Không muốn để mẹ biết chuyện mình đã xảy ra ở Los Angeles, Hạ Tử Du tóm lượt lại nói, “Anh ta không quan tâm đứa bé này, để con tự quyết định.”

Bà Hạ thở dài nói, “Mẹ biết ngay con với nó là đoạn nghiệt duyên mà…. Haizz, nó cũng thật giỏi đấy, thân là đàn ông phủi mông một cái là có thể xoay người bỏ đi, chỉ tội một mình con phải hứng chịu hết tất cả….”

“Mẹ, chúng ta đừng nhắc tới anh ta nữa….”

Bà Hạ gật đầu, “Được, được…. Nhưng sức khỏe con hiện không tốt, lúc này chắc chắn dĩ nhiên không nên có đứa nhỏ này, con định như thế nào?”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Con muốn sinh ra nó.”

Bà Hạ lên tiếng khuyên can, “Tử Du, không phải mẹ ác độc, nhưng một mình con cưu mang hai đứa nhỏ…. Chẳng lẽ về sau con không định đi thêm bước nữa sao? Con người Lâm Thủy Miểu rất tốt, nhưng ngày hôm qua nhìn thấy tin tức của con và Đàm Dịch Khiêm ở trong TV, nó liền gọi điện thoại tới nói với mẹ không có ý muốn qua lại với con nữa….”

Hạ Tử Du giương mắt lên, “Mẹ, con nhất định phải nói rõ với mẹ chuyện này, thật ra con cũng không có dự định đi xem mắt thêm một ai nữa….”

Bà Hạ không vui nhíu mày hỏi, “Con còn nghĩ tới nó?”

Hạ Tử Du lắc nhẹ đầu, “Quả thật là con muốn tìm một người có thể chăm sóc cho con và Liễu Nhiên. Nhưng muốn chọn được một người thích hợp làm sao có thể dễ dàng tìm được đây? Lỡ như con lại gặp phải một người không tốt nữa…. Con thật sự đã không còn hơi sức để đón nhận thêm bất kỳ chuyện gì khiến con không vui nữa, con chỉ muốn tương lai con và con của có có được cuộc sống yên ổn an nhàn, dù cho chỉ có một mình con nuôi lớn bọn chúng….”

Bà Hạ hiểu lý lẽ nói, “Nếu con đã suy nghĩ kỹ rồi mẹ cũng không muốn can thiệp vào quyết định của con…. Nhà họ Hạ không có gì cả, nhưng tiền vẫn còn một ít, nuôi con và cả cháu ngoại của mẹ cũng không thành vấn đề, con đừng lo lắng suy nghĩ gì cả.”

“Mẹ, có thể con sẽ không ở lại đây….”

Bà Hạ trợn lớn hai mắt, “Tại sao?”

Hạ Tử Du dịu giọng giải thích, “Con định cùng Robert đi Trung Đông….”

“Con không thích sống chung nhà với mẹ sao?” Khi bà Hạ nói ra lời này thì hai mắt đã đong đầy nước.

Hạ Tử Du lập tức đưa tay ôm lấy bà, nghẹn ngào nói, “Không phải…. Con thật sự không muốn xa mẹ, nhưng nếu con cứ tiếp tục ở lại thành phố Y này sẽ chỉ mang đến cho mẹ rất nhiều, rất nhiều phiền toái…. Có lẽ sắp tới sẽ có rất nhiều ký giả bởi vì quan hệ giữa con và Đàm Dịch Khiêm mà đến làm phiền mẹ. Một khi con sinh em bé, bọn họ cũng sẽ trăm phương ngàn kế tra ra quan hệ của đứa nhỏ và Đàm Dịch Khiêm …. Con không muốn cả đời cứ bị ràng buộc với anh ta, cho nên con muốn đi tới một nơi mà không ai quen biết con….”

Bà Hạ thương xót nói, “Đứa nhỏ đáng thương, cuộc đời của con sao lại có thể gặp phải một người như thế….”

….

Buổi tối.

Mở ra cửa phòng trẻ, Hạ Tử Du ló nữa đầu vào nhìn ngó, nhỏ giọng hỏi, “Ngôn Ngôn đã ngủ chưa?”

Robert thả cuốn truyện cổ tích trong tay ra, chậm rãi đứng dậy đi tới trước mặt Hạ Tử Du, Robert nhíu mày trầm giọng nói, “Con gái em thật là khó dụ đấy, những chuyện xưa anh kể hầu như con bé đều có thể đoán ra được nửa đoạn sau, vất vả lắm mới dỗ được nó ngủ ….”

Hạ Tử Du kéo Robert đi ra khỏi phòng trẻ, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, Hạ Tử Du cười nói, “Không phải anh tự khoe mình là chúa dụ con nít sao, dỗ dành Ngôn Ngôn đối với anh mà nói thật là chẳng có chút khó khăn nào.”

Robert liếc xéo Hạ Tử Du, trực tiếp cất bước đi, châm chọc nói, “Ai biết con gái em lại khó dụ đến thế.”

Hạ Tử Du rất vô tội nói, “Nè, là anh xung phong nhận việc muốn dỗ con gái em ngủ nha, em không có ép anh à….”

Robert chợt dừng bước lại, nghiêm túc hỏi, “Trước kia em đều dỗ con gái em ngủ kiều này sao?”

Một câu hỏi vốn rất dễ trả lời, thế nhưng lúc này Hạ Tử Du trầm mặc mấy giây.

Thật ra thì, ngày trước công việc dỗ Liễu Nhiên ngủ không phải do một mình cô phụ trách, nếu như hôm nào Đàm Dịch Khiêm không có tiệc xã giao vào buổi tối thì sẽ cùng với cô dỗ Ngôn Ngôn ngủ…. Mà có nhiều khi, cô còn chưa kịp dỗ Liễu Nhiên ngủ thì cô đã ngủ thiếp đi rồi, cho nên đa số là cô đều được Đàm Dịch Khiêm bế về phòng ngủ.

Thấy Hạ Tử Du bỗng thẫn thờ, Robert nghi hoặc hỏi, “Đang suy nghĩ gì?”

Hạ Tử Du lập tức hoàn hồn, “À, không có gì….”

Robert nhíu lại lông mày, “Em đang suy nghĩ chuyện gì?”

Hạ Tử Du rất tự nhiên chuyển sang một đề tài khác, “Ừm, em đang suy nghĩ, khi nào thì chúng ta có thể lên đường đi Trung Đông.”

“Em nói với bác gái rồi sao?”

loading...

“Dạ, mẹ cũng đồng ý với quyết định của em.”

“Cũng không cần gấp, sức khỏe em vẫn còn yếu, em cứ ở lại thành phố Y nghỉ ngơi thêm một hai tuần nữa, đợi tình trạng sức khỏe em ổn định rồi chúng ta hãy đi Trung Đông.”

Hạ Tử Du lập tức khẩn trương, “Em nghĩ hay là chúng ta nên sớm đi Trung Đông đi, chuyện chúng ta kết hôn giả không lừa được Đàm Dịch Khiêm lâu đâu!”

Nhìn cách Hạ Tử Du đề phòng Đàm Dịch Khiêm như vậy, giờ khắc này Robert có suy nghĩ muốn nói thật cho Hạ Tử Du biết suy đoán của anh về Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du thấy Robert im lặng rất lâu không trả lời, lo lắng hỏi, “Sao vậy, có vấn đề gì ư?”

Nhưng cuối cùng Robert không nói gì, anh chỉ lắc đầu, “À, không thành vấn đề, vậy chúng ta tranh thủ đi sớm cũng được, nhưng cũng phải đợi sau khi em nghĩ ngơi ở thành phố Y vài ngày đã.”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ.”

….

Buổi tối.

Hạ Tử Du nằm ở trên giường nhà mình, nhắm mắt rồi lại mở, mở rồi lại nhắm. Sau một hồi trằn trọc trở mình, cô quyết định mở to mắt ra luôn, cứ thế mà nằm nhìn trần nhà hoa văn.

Đã rất lâu cô không có nhớ tới người đó vào nữa đêm khuya yên tĩnh như thế này rồi, tại sao vào giờ phút này cô lại bởi vì anh mà mất ngủ?

‘Sau này em nên sửa đổi tính cách của mình đi, đừng để lúc nào cũng bị người khác coi thường em.’

Những lời của anh không ngừng len lỏi vào trong đầu cô, không hiểu sao nó làm cô cảm thấy rất không thoải mái.

Tại sao anh muốn nói với cô những lời này?

Dù tính nết cô không tốt, dù cô có tùy hứng đi chăng nữa, thì có liên quan gì tới anh? Tại sao lại phải dùng cái kiểu nói chuyện như thể rất quan tâm đến cô?

Anh vốn là một tên lừa đảo siêu cấp, là đồ lưu manh….

Ngày trước nói nào là chỉ yêu có mỗi mình cô, nào là sẽ không cho phép cô rời khỏi anh, tất cả đều chỉ là nói dối….

Chua xót nghèn nghẹn nơi cổ họng, Hạ Tử Du không ngừng tự nguyền rủa mình.

Mình đúng thật là không có tiền đồ, mình chính là một người vô dụng….

Nước mắt ngưng tụ quanh hốc mắt Hạ Tử Du, Hạ Tử Du chùi lia lịa nước mắt đang tràn ra khóe mắt, sau đó kéo chăn lên ép mình chìm vào giấc ngủ….

….

Cũng trong lúc đó, ban ngày tại Los Angeles.

Cận vệ Cảnh Nghiêu đi vào phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Hiện tại Đàm Dịch Khiêm đang ngồi ở trên ghế sofa duy nhất phòng làm việc, đôi mắt đen xa xôi vắng vẻ ngắm nhìn chất lỏng màu đỏ lắc lư ở trong ly trên tay mình.

“Tổng giám đốc.”

Giống như biết người tới, Đàm Dịch Khiêm cũng không có nhìn về phía Cảnh Nghiêu, mà vẫn cứ nhìn chằm chằm vào rượu đỏ trong tay, nhẹ nhàng bâng quơ nói, “Rượu vang đắt giá thường thường đều là dùng loại nho tốt nhất để ủ, duy chỉ có ly rượu vang trong tay tôi chính là được làm ra từ những quả nho có chất lượng rất kém để ủ, rượu này vốn nên không đáng giá một đồng, nhưng mà ở trang trại nào đó tại nước Pháp lại sản xuất ra nó giá cả còn đắt hơn cả Laffey…. Vậy, cậu có biết tại sao vẫn có người chịu uống loại rượu này không?”

Cảnh Nghiêu lắc đầu, “Thuộc hạ không biết.”

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, “Bởi vì loại rượu này khi uống vào miệng vô cùng đắng chát, người bình thường uống vào ngụm đầu tiên liền buồn nôn muốn ói không bao giờ chịu uống tiếp ngụm thứ hai. Nhưng mà, chỉ cần cậu chịu đựng uống ngụm thứ hai rồi đến thứ ba cậu sẽ cảm nhận được hương vị thơm ngọt của chất rượu lưu lại trong miệng cậu. Đương nhiên, loại rượu này không phải cứ uống hết đến giọt cuối cùng là có thể cảm nhận được sự ngọt ngào tinh túy của nó…. Thật ra loại rượu này mang ý nghĩa chính là thử thách sự kiên nhẫn của con người, chỉ cần cậu sẵn lòng chịu thử nó, hy vọng từ đắng chuyển thành ngọt thì chắc chắn sẽ được.” (ngọt ngào tinh túy đc dịch ra từ chữ ‘cam thuần’, ngoài ngọt ngào nó còn có nghĩa là tự nguyện, cam chịu hoặc bằng lòng chấp nhận)

Cảnh Nghiêu lúng túng gãi gãi đầu, “Thuộc hạ không hiểu về rượu.”

Đàm Dịch Khiêm để ly xuống, thoải mái dựa vào ghế sofa ở sau lưng, thảnh thơi hỏi, “Làm xong chưa?”

Cảnh Nghiêu gật đầu, “Dạ, chỉ còn đợi tổng giám đốc đưa Kim Trạch Húc vào cuộc thôi.”

Đàm Dịch Khiêm thản nhiên nói, “Làm rất tốt…. Trên bàn có tấm chi phiếu, hẳn cũng đủ để cậu sống nửa đời còn lại.”

Cảnh Nghiêu thẳng thắn từ chối, “Tổng giám đốc, tôi không cần chi phiếu, tôi tình nguyện đi theo ông.”

Đàm Dịch Khiêm nheo lại mắt, “Nếu như tôi trắng tay rồi, cậu cũng sẽ chẳng có gì cả, cậu không lo lắng sao?”

Cảnh Nghiêu nghiêm nghị trả lời, “Tôi không lo vì tôi biết được ông sẽ không thua.”

Đàm Dịch Khiêm khẽ gật đầu, “Cậu đã biết được tính toán của tôi, nếu cậu vẫn kiên quyết thì tôi sẽ không miễn cưỡng cậu, cậu muốn ở lại vậy thì cứ ở lại đi!”

“Cám ơn tổng giám đốc.”

“Ra ngoài đi!”

Cảnh Nghiêu vốn nên rời đi nhưng lúc này lại chần chờ đứng im tại chỗ.

Đàm Dịch Khiêm hỏi, “Còn chuyện gì sao?”

Cảnh Nghiêu ngập ngừng nói, “Cô Đan đứng đợi ông ở cổng công ty mấy ngày rồi, ông không cho phép cổ tới gặp ông, bảo vệ hỏi tôi nên xử lý như thế nào.”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm bỗng trở nên u ám, lạnh lùng nói, “Tôi biết rồi, cậu gọi chị Dư vào đậy.”

“Dạ”

Cảnh Nghiêu đi khỏi không được lâu sau, chị Dư liền đi tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm.

Chị Dư cung kính gọi, “Tổng giám đốc.”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy khỏi ghế sofa, lạnh nhạt nói, “Chị giúp Đan Nhất Thuần mua vài bộ quần áo sang trọng một chút, nói cho cô ấy biết, ngày mai tôi sẽ dẫn cô ấy đi Đại Khê nghỉ mát.”

Chị Dư ngẩn người ra, “Tổng giám đốc, cậu muốn đi nghỉ phép?” Trời ạ, một tuần nữa Kim Trạch Húc sẽ được thả rồi….

Đàm Dịch Khiêm ung dung hỏi, “Có gì không được?”

Biết Đàm Dịch Khiêm một khi quyết định làm bất cứ chuyện gì cũng đều có lý do của mình, chị Dư không nhiều lời nữa, “Được, tôi sẽ đi làm ngay.”

Ba ngày sau.

Người giúp việc nhà họ Hạ đem hành lý chất lên xe riêng đỗ ở trước cổng.

Tại ngưỡng cửa phòng khách của nhà họ Hạ, Hạ Tử Du bịn rịn nói lời từ biệt cùng bà Hạ.

Hạ Tử Du ôm lấy bà Hạ thật chặt, nghẹn ngào nói, “Mẹ, mẹ nhất định phải tự chăm sóc tốt cho mình đó….”

Bà Hạ vỗ nhẹ sống lưng mỏng manh của Hạ Tử Du, lời nói cũng nghẹn ngào không kém, “Mẹ ở nhà có nhiều người giúp việc chăm sóc, còn có dì Lưu nữa mà, con đừng quá lo lắng….”

Hạ Tử Du vẫn không yên tâm căn dặn, “Còn có chuyện của công ty nữa, mẹ nhớ không được quá lao lực đó….”

Bà Hạ gật đầu, “Được rồi, mấy người bạn trước kia của ba con hiện đang giúp cho ‘Hạ thị’ rồi, tin rằng hoạt động của ‘Hạ thị’ trong tương lai sẽ không có vấn đề gì lớn.”

“Mẹ, mẹ nhớ bảo trọng….”

Nhắm hai mắt, Hạ Tử Du quyến luyến cúi đầu trên vai bà Hạ.

Bà Hạ bật tiếng khóc thút thít nói, “Con cũng phải chăm sóc tốt cho mình, có cơ hội nhớ dẫn hai đứa cháu ngoại của mẹ về thăm mẹ….”

Hạ Tử Du càng siết chặt bà Hạ, bởi vì cố chịu đựng sự mủi lòng mà giọng khàn khàn nói, “Con biết rồi.”

Sau một lúc lâu bà Hạ mới từ từ buông Hạ Tử Du ra, nín khóc mỉm cười nói, “Được rồi, con gái, đâu phải là sau này không gặp mặt nữa, mẹ sẽ đợi con trở về …. Thời gian không còn sớm nữa, hai đứa coi lên đường đi!”

“Dạ.”

Robert đi lên trước ôm nhẹ hai vai khẽ run của Hạ Tử Du, hết sức chân thành nhìn bà Hạ bảo đảm nói, “Bác gái, bác yên tâm đi, con nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Tử Du!”

Bà Hạ tin tưởng gật gật đầu.

Hạ Tử Du nhìn quanh bốn phía một vòng hỏi, “Ủa, Ngôn Ngôn đâu?”

Bà Đàm trả lời, “Con bé mới vừa nói muốn đi phòng vệ sinh, mẹ bảo dì Lưu dẫn nó đi rồi.”

Robert nhìn Hạ Tử Du nói, “Anh vào trong kiếm con bé.”

Hạ Tử Du nói, “Em đi với anh, con bé cũng có tính hời hợt giống như em, em vào hỏi xem con bé có còn bỏ quên thứ gì hay không.”

“Được.”

….

Robert cùng Hạ Tử Du đi vào trong phòng khách mới phát hiện dáng người nho nhỏ của Liễu Nhiên giờ phút này đang dừng chân ở trước TV màn hình LCD cực lớn trong phòng khách.

Ngay lúc này, trong TV đồng thời phát tin ——

‘Từ một nhân viên làm việc trong khách sạn tiết lộ, Tổng giám đốc Đàm và bạn gái trước là cô Đan Nhất Thuần đang ở cùng nhau trong một căn phòng tại khách sạn…. Vùng Đại Khê trời xanh nước biếc, luôn là lựa chọn hàng đầu dành cho những cặp tình nhân, những đôi vợ chồng đến để nghỉ mát….’

Robert lập tức cầm lên điều khiển trên bàn trà tắt TV.

Cũng lúc này, dì Lưu vội chạy nhanh đến trước mặt Hạ Tử Du, tự trách nói, “Cô Hạ , thật xin lỗi, bà chủ có thói quen xem tin tức, tôi đang chuẩn bị tìm xem tin tức hôm nay có gì, nhưng không ngờ tất cả tin tức trong ngày hôm nay đều là…. Ngôn Ngôn vừa nhìn thấy hình ảnh trên TV đã không chịu đi nữa, cũng không cho tôi tắt.”

Hạ Tử Du nhìn tới chỗ Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên thật giống như không nỡ dời mắt khỏi màn hình TV, sau đó đi về phía Hạ Tử Du, thật nhỏ giọng nói, “Mẹ, con muốn mẹ ẵm con….”

Hạ Tử Du bế Liễu Nhiên lên, ôm nhẹ con gái vào trong ngực, không lên tiếng nói một lời nào.

Robert đi theo ở phía sau Hạ Tử Du, lòng bởi vì nhìn thấy hình ảnh hai mẹ con trước mắt mà vô cùng đau xót.

….

Trên đường đi đến sân bay riêng, Liễu Nhiên luôn ngủ say ở trong lòng Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt non nớt khi ngủ say của Liễu Nhiên, tim nhói đau như ai quất mạnh vào, cô đột nhiên thấy chua xót, nước mắt không kiềm được cũng đong đầy quanh hốc mắt.

Robert nhận ra tâm tình của Hạ Tử Du, anh cũng không bày tỏ sự quan tâm nào mà chỉ chuyên chú lo lái xe, bởi vì anh biết Hạ Tử Du sẽ không thích để anh nhìn thấy sự xấu hổ của cô vào lúc này.

Hạ Tử Du mở to hai mắt, sau đó đưa ánh mắt liếc nhìn ra ngoài cửa sổ….

Nhìn từng dãy kiến trúc ngoài cửa sổ liên tục lùi về phía sau, Hạ Tử Du cắn nhẹ môi dưới.

Ông trời thật đúng là châm chọc….

Trong khi cô đi Trung Đông thì cũng là lúc anh và Đan Nhất Thuần đi nghỉ mát hưởng tuần trăng mật….

Cô vốn không hiểu cái gì gọi là ‘xem như là người lạ’, nhưng bây giờ thì cô đã hiểu rồi….

Mục lục
loading...