Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 284


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 284: Đứa Bé Và Vợ Trước Của Tôi Có Quan Hệ Gì Tới Cậu

Robert cũng ngồi xổm người xuống, vịn nhẹ thân thể mỏng manh đang run rẩy của Hạ Tử Du, khẩn trương hỏi, “Tử Du, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hạ Tử Du vùi đầu vào giữa hai gối, như đang rất đau khổ nhưng lại không chịu mở miệng nói gì.

Robert nhíu chặt hai hàng lông mày, “Em không chịu nói cho anh biết đúng không, nhất định là có liên quan đến Dịch Khiêm rồi, ngay bây giờ anh sẽ lập tức đi tìm cậu ta!”

Robert nói xong liền đứng dậy, cũng ngay lúc đó, Hạ Tử Du ngước đầu lên giữa hai gối, cô dùng sức níu lại cánh tay Robert, như cầu xin anh thương xót nói, “Em van xin anh đừng xen vào chuyện của em nữa được không?”

Sắc mặt Robert xanh mét, “Quả thật là Dịch Khiêm đã ức hiếp em?”

Dường như chỉ cần nhắc tới tên của anh, tim cô lại dâng trào lên đau đớn, đây là nỗi đau đớn đến thấu xương mà ngay cả gió đêm lạnh lẽo cũng không thể tê dại bằng, cô rốt cuộc hoàn toàn sụp đổ, nổi giận bật thốt lên, “Robert, anh có thể đừng nhắc đến cái tên khốn khiếp ấy nữa được không?”

Chưa bao giờ thấy Hạ Tử Du thể hiện ra trạng thái sa sút ở trước mặt người khác như vậy, Robert giật mình sững sờ đứng im tại chỗ.

Hạ Tử Du từ từ rũ xuống rèm mắt, chỉ cắn đôi môi thật chặt không còn lên tiếng nói chuyện nữa.

Mấy giây sau, Robert ấn nhẹ Hạ Tử Du vào trong ngực, “Anh xin lỗi, anh không nên tự cho mình đúng mà đưa em tới Los Angeles ….”

Giờ phút này Hạ Tử Du như đã không thể nào chèo chống cơ thể của mình được nữa, cứ mặc cho vòng tay ấm áp của Robert bao trọn lấy mình, cô như mất đi chỗ dựa mà tựa hẳn vào trong ngực Robert.

Robert an ủi vỗ nhẹ sống lưng Hạ Tử Du, dịu dàng nói, “Anh sẽ không nói thêm điều gì nữa, sau này cũng thế….”

Hạ Tử Du nhắm hai mắt tựa vào lòng Robert, giọng cũng không còn sức sống mà nói, “Em muốn về nhà….”

Robert lập tức gật đầu, “Nếu như em muốn, bây giờ anh sẽ lập tức đưa em về thành phố Y ngay.”

Đột nhiên Hạ Tử Du như nhớ ra điều gì, lập tức lắc đầu, “Không, em vẫn chưa thể về nhà…. Em mệt quá, em muốn nằm nghỉ một chút.”

Robert gật đầu, “Được, vậy bây giờ anh sẽ đưa em đến khách sạn….”

Hạ Tử Du im lặng gật đầu.

Robert lập tức bấm chìa khóa xe, một tay mở cửa xe, một tay ôm lấy Hạ Tử Du ngồi vào trong xe….

Có lẽ do cả người đã kiệt sức đến không thể tiếp tục chống đỡ được nữa, Hạ Tử Du vừa ngồi vào trong xe thì cũng liền tựa vào lòng Robert mệt mỏi nặng nề nhắm hai mắt lại.

Robert vốn muốn sau khi đỡ Hạ Tử Du ngồi vào chỗ xong thì đi đến chỗ ngồi tài xế lái xe, nhưng phát hiện Hạ Tử Du đã ngủ say ở trong lòng mình, vì thế Robert quyết định im lặng ngồi ở sau xe cùng với Hạ Tử Du, rồi lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du ngủ mà không hề được yên ổn, anh nhẹ nhàng ôm chặt Hạ Tử Du vào lòng, để cô dựa vào anh, tạo cho cô có được tư thế ngủ thoải mái nhất.

….

Cách chỗ xe dừng không xa, bóng dáng cao to mạnh mẽ rắn rỏi của Đàm Dịch Khiêm đứng trong một góc tối ở bên ngoài cửa bệnh viện, trong tầm mắt của anh là chiếc xe của Robert đang dừng ở bên đường, đương nhiên còn có cả hình ảnh giờ phút này Robert đang ôm ấp Hạ Tử Du ngồi ở trong xe.

Bỗng dưng, một bóng dáng nữ tính thon dài xinh đẹp đi từ trong bệnh viện ra, cô bước tới sau lưng Đàm Dịch Khiêm, theo ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn tới chiếc xe riêng đắt giá đang đỗ ở phía xa bên đường, cô nhỏ nhẹ nói, “Xem ra, Robert nhất định sẽ đối xử rất tốt với Tử Du….”

Người đến là Đan Nhất Thuần!

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn chăm chú nhìn về phía trước, môi mỏng lạnh nhạt mấp máy, “Ai cho phép cô chưa được sự đồng ý của tôi đã tự chủ trương?”

Đan Nhất Thuần nhìn bóng lưng cao ngất hiên ngang của Đàm Dịch Khiêm, bình tĩnh nói, “Vừa rồi ở trong phòng bệnh em cũng đã nghe được cuộc nói chuyện giữa anh và Tử Du…. Không sai, là em đã thông đồng với bệnh viện, bảo bác sĩ cố ý đem chuyện thời gian em ‘mang thai’ kể lại cho Hạ Tử Du biết.”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên xoay người lại, đôi mắt đen giảo hoạt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm vào Đan Nhất Thuần.

Đan Nhất Thuần nhìn khuôn mặt ở trong bóng tối nhưng vẫn không thể che giấu được vẻ tuấn mỹ của Đàm Dịch Khiêm, chậm rãi nói, “Dịch Khiêm, anh không bỏ được, đúng không?”

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt lông mày, ánh mắt tàn bạo quét về phía Đan Nhất Thuần, “Cô nên biết kết quả của việc không nghe lời tôi…. Nếu như ngay lập tức cô không tìm được lý do hợp lý để giải thích, tôi sẽ cho cô trả giá thật đắt cho sự tự chủ trương lần này!”

Nhưng Đan Nhất Thuần lại không hề có chút sợ hãi nào nói, “Lời thích của em chính là —— Em đã giúp anh làm được việc khiến cho Tử Du hoàn toàn chết tâm với anh! !”

Đàm Dịch Khiêm không vui nheo mắt nói, “Cô từng nói, cô sẽ chỉ làm những chuyện mà tôi bảo cô đi làm.”

Đan Nhất Thuần tha thiết ngóng nhìn vào đáy mắt Đàm Dịch Khiêm, lấy tư cách là phụ nữ hiểu rõ về phụ nữ nói, “Dịch Khiêm, em nghĩ là anh vẫn chưa thể hiểu hết về phụ nữ…. Nếu như anh cho rằng chỉ dựa vào tin tức em mang thai giả cùng với những lời lẽ vô tình anh dành cho Tử Du, mà kết quả cuối cùng anh muốn chính là để Hạ Tử Du hoàn toàn chết tâm với anh. Vậy thì em có thể lấy lập trường của phụ nữ nói cho anh biết, anh làm như vậy đến cuối cùng sẽ chỉ làm vết thương chồng chất trong lòng của Tử Du càng tăng thêm nhiều vết thương khác mà thôi, chứ không thể khiến cho Hạ Tử Du hoàn toàn quên anh…. Bởi vì trong mắt Tử Du, nguyên nhân hôn nhân của hai người tan vỡ là từ hai phía, anh qua lại với người phụ nữ mình thích sau khi anh ly hôn, anh cũng không có làm gì sai, cho nên Tử Du không có lý do gì để oán trách anh …. . Hơn nữa, những sự tổn thương gần đây của anh đối với Tử Du, đổi lấy nhiều lắm cũng chỉ là sự thất vọng của Tử Du dành cho anh, cô ấy sẽ trốn tránh không muốn nhìn thấy anh, nhưng lòng cô ấy sẽ không bao giờ quên được anh…. Cho nên, nếu như anh muốn làm cho Tử Du hoàn toàn không còn hy vọng gì ở anh nữa, thì anh cần nên làm thế nào để cô ấy oán anh, hận anh, chỉ có khi cô ấy đã nản lòng thoái chí, mỗi một phút mỗi một giây khi nhắc tới anh cũng chỉ là cảm thấy chán ghét cùng thống khổ, có vậy cô ấy mới có thể hoàn toàn quên được anh …. . Rõ ràng, mới vừa rồi nghe anh và Tử Du nói chuyện với nhau, em nghĩ mình đã giúp anh làm được điều đó.”

Đàm Dịch Khiêm cười lạnh, “Cô tự cho rằng mình hiểu rõ được tôi?”

Đan Nhất Thuần thản nhiên trả lời, “Không, em không thể nào hiểu được anh, thậm chí đến bây giờ em cũng không hiểu được tại sao anh lại muốn xa lánh Tử Du, nhưng mỗi khi nhìn thấy thái độ anh làm trái lòng mình đối với Hạ Tử Du tuyệt tình tàn nhẫn, tim của em cũng cảm thấy rất đau, bởi vì mỗi một lần Tử Du khó chịu, sự đau đớn ẩn giấu trong mắt anh nếu so với việc Tử Du xoay người bỏ đi thì nỗi đau đớn anh chịu nó còn nhiều hơn gấp ngàn lần vạn lần. Lòng em thương anh, cho nên, em không muốn anh chịu bất kỳ sự đau đớn nào…. Nếu anh đã quyết định dứt khoát muốn xa cách Tử Du mà lòng thì lại không nỡ bỏ, vậy em chỉ có thể dùng cách ‘làm trước nói sau’ để buộc anh phải quyết tâm hơn.”

Nghe xong lời tự thuật của Đan Nhất Thuần, Đàm Dịch Khiêm vẫn không hề có chút biểu cảm, nhưng tròng mắt đen u ám lại quỷ dị nhíu lại mỏng như đường chỉ.

Cảm nhận được sự lạnh lẽo tỏa ra từ người Đàm Dịch Khiêm, tròng mắt đen cũng u ám khiến cho người khác e sợ, Đan Nhất Thuần nuốt ực nước miếng xuống cổ họng, thân hình vì sợ hãi mà bước chân liên tục lùi về phí sau.

Khóe miệng Đàm Dịch Khiêm gợi lên ý cười lạnh, “Không phải cô không sợ tôi sao?”

Đan Nhất Thuần lấy hết dũng khí đứng im tại chỗ nói, “Không, em rất sợ, nhưng em biết anh sẽ không có giận lây sang em, bởi vì anh hiểu rõ hơn ai hết, em làm tất cả đều là vì anh.”

Ý cười nơi khóe miệng Đàm Dịch Khiêm càng sâu hơn, còn mang theo sự nguy hiểm khó gần.

Thật sự Đan Nhất rất sợ khi nhìn thấy nụ cười hiếm hoi ít khi có này của Đàm Dịch Khiêm, cô sợ hãi nhưng vẫn cố gắng để mình đứng vững không dao động.

loading...

Vào lúc Đan Nhất Thuần tưởng rằng Đàm Dịch Khiêm sẽ dùng hình thức nào đó để trách phạt mình thì bên phía Robert lại đột nhiên vang lên tiếng mở cửa xe.

Ánh mắt hai người đồng thời chuyển sang bên đường.

Hóa ra Robert bảo một người tài xế khác tới, người tài xế đó hiện đang mở cửa xe ngồi vào vị trí lái xe đồng thời cũng nổ máy cho xe chạy.

Đan Nhất Thuần thật không ngờ Robert lại cẩn thận chu đáo với Hạ Tử Du như thế….

Lý do Robert bảo tài xế khác tới lái xe thay mình rất dễ hiểu đó là vì Hạ Tử Du….

Robert lo lắng nếu lúc này mình lái xe sẽ ảnh hưởng đến Hạ Tử Du đang ngủ trong lòng mình, cho nên anh thà rằng bảo người khác tới lái thay cũng không muốn mình di chuyển khiến Tử Du thức giấc….

Nhìn bóng xe từ từ lăn bánh, Đan Nhất Thuần lơ đãng nói, “Anh cứ luôn mong muốn để Robert tới chăm sóc cho Tử Du, em nghĩ tối hôm nay anh đã được toại nguyện rồi….”

Trên khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm cũng không hề biểu hiện ra cảm xúc gì, anh bình thản nói, “Xem ra tôi đã xem thường năng lực của một bác sĩ tâm lý như cô!”

Đan Nhất Thuần nghiêm mặt trả lời, “Đáng tiếc, em có thể đoán được tâm tư người khác, nhưng vĩnh viễn không đoán được tâm tư của anh.”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời Đan Nhất Thuần, đột nhiên cất bước đi.

Nhìn tới bóng lưng hiên ngang lạnh lùng của Đàm Dịch Khiêm bỏ đi, Đan Nhất Thuần lên tiếng hỏi, “Tối nay em vẫn phải tiếp tục ở lại bệnh viện diễn trò sao?”

Đàm Dịch Khiêm nhẹ giọng chậm chạp nói, “Nếu như tối nay Robert tới tìm tôi, tôi nghĩ phần diễn trò của cô cũng nên kết thúc từ đây.”

….

Hai mươi phút sau, đoán chừng có lẽ Robert đã về tới khách sạn, Đàm Dịch Khiêm một tay cắm túi quần đứng ở trước cửa sổ sát đất của phòng làm việc, lấy điện thoại di động ra gọi vào số điện thoại di động Hạ Tử Du, nhưng không đợi di động kết nối Đàm Dịch Khiêm liền cúp điện thoại.

—–

Từ khi Robert tới Los Angeles vẫn luôn ngủ lại ở khách sạn “LLD” của Đàm Dịch Khiêm, cho nên hiện tại Robert cũng chọn cho Hạ Tử Du một căn phòng sát vách phòng anh ở tại khách sạn “LLD”.

Hạ Tử Du ngủ rất say, ngay cả khi Robert đặt nhẹ cô xuống giường cô cũng không hề hay biết.

Robert thấy Hạ Tử Du mặc nguyên quần áo nằm trên giường có vẻ như không được thoải mái lắm nên anh lập tức gọi điện thoại bảo phục vụ của khách sạn tới thay cho Hạ Tử Du bộ đồ ngủ. Trong khi phục vụ thay đổi quần áo cho Hạ Tử Du thì anh vẫn luôn đứng ở bên ngoài cửa phòng.

Đợi sau khi phục vụ rời đi, lúc này Robert mới đi lại vào phòng của Hạ Tử Du, sau đó ngồi xuống mép giường lẳng lặng nhìn dáng vẻ ngủ say sưa của Hạ Tử Du.

Đột nhiên điện thoại di động Hạ Tử Du đổ chuông.

Không muốn đánh thức Hạ Tử Du, Robert lập tức đưa tay cầm lên túi xách Hạ Tử Du rồi mở khóa, Robert vừa mới tìm được di động, đang chuẩn bị xem giúp Hạ Tử Du là ai gọi, nhưng đột nhiên chuông điện thoại di động lại im bặt, mà dãy số hiện trên màn hình điện thoại di động của Hạ Tử Du là một dãy số rất lạ.

Robert nghĩ đối phương gọi nhầm vào số điện thoại Hạ Tử Du, nên anh liền bỏ điện thoại Hạ Tử Du lại vào túi xách, nhưng khi anh định bỏ điện thoại di động vào túi xách cho Hạ Tử Du thì vô tình anh lại nhìn thấy trong túi xách Hạ Tử Du có kèm theo một bản văn kiện in ba chữ “Thư thỏa thuận” còn mới tinh.

Có lẽ là ba chữ “Thư thỏa thuận” này quá dễ dàng kích thích dây thần kinh nhạy cảm người khác, Robert cũng không nghĩ gì mà mở ra xem.

Nhưng không ngờ khi Robert vừa đúng lúc lật lên xem nội dung một tờ trong đống thư thỏa thuận đó…. .

Đọc lướt qua tất cả nội dung bên trong thư thỏa thuận, Robert đột nhiên nắm chặt hai quả đấm đến độ nổi lên gân xanh, sau đó xé nát luôn phần thư thỏa thuận đó, rồi không hề chần chừ Robert nhặt lên chìa khóa xe bực tức đứng dậy bỏ đi.

….

Sau khi Đàm Dịch Khiêm gọi xong cuộc điện thoại mà anh căn bản không muốn nó được kết nối, sau đó chỉ lẳng lăng mà ngồi trên ghế sofa duy nhất trong phòng làm việc, đang uống loại Laffey năm 83 vừa mới mua.

Không ngoài dự đoán của Đàm Dịch Khiêm, chưa tới nửa giờ, cửa phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm đã bị Robert hung hăng đẩy vào.

Đàm Dịch Khiêm bình tĩnh để ly rượu xuống, ra vẻ như rất kinh ngạc, “Đã trễ thế này, sao cậu còn đến đây?”

Robert đấm một phát thật manh vào cạnh tường, bởi vì tức giận mà mặt xanh mét, nghiến răng nói, “Đàm Dịch Khiêm, cậu còn là con người không? Sao cậu có thể buộc Tử Du bỏ đi đứa nhỏ, chẳng lẽ cậu không biết cơ thể Tử Du vốn không thể chịu nổi đau đớn đó sao?”

Đàm Dịch Khiêm cầm ly rượu đỏ trên bàn lên lắc nhẹ, giống như không thèm quan tâm nói, “Tôi đã đi hỏi bác sĩ, bác sĩ nói nếu bốn năm tháng sau cô ấy có làm giải phẫu phá thai cũng không có vấn đề gì.”

Robert siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm nén tức giận nói, “Không nói đến chuyện nếu làm phẫu thuật phá thai rất có hại cho cơ thể của Tử Du, coi như 4,5 tháng sau Tử Du có thể làm giải phẫu phá thai, nhưng đứa nhỏ trong bụng Tử Du đã tượng hình, chẳng lẽ cậu có thể trơ mắt nhìn một sinh mệnh nhỏ bé đã có tay có chân bị cha mẹ nó nhẫn tâm giết hại hay sao?”

Đàm Dịch Khiêm dời ánh mắt khỏi ly rượu liếc sang Robert, thản nhiên nói, “Cậu nên chú ý, tôi và Hạ Tử Du là song phương cùng thỏa thuận, tôi không hề miễn cưỡng cô ấy.”

Không kiềm được tức giận, Robert cúi người túm chặt cổ áo sơ mi Đàm Dịch Khiêm, “Đàm Dịch Khiêm, cậu hãy tỉnh táo lại đi, tôi biết việc này tuyệt đối sẽ không phải là điều cậu mong muốn, cậu mau theo tôi đi qua giải thích với Tử Du….”

Đàm Dịch Khiêm giựt giựt cổ áo mình, “Cậu bỏ tay ra!”

Robert càng túm chặt hơn, “Cậu không nói rõ với tôi, tối nay tôi nhất quyết sẽ ở lại chỗ này.”

Đàm Dịch Khiêm hừ lạnh, “Tôi thật sự rất tò mò, hơn nửa đêm cậu chạy đến công ty tôi, lại chỉ để nói về chuyện vợ trước của tôi? Robert, tôi hỏi cậu, cho dù tôi và vợ trước có bỏ đứa nhỏ hay không, chuyện đó rốt cuộc có quan hệ gì với cậu?”

Mục lục
loading...