Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 263


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 263: Thành Toàn (1)

Sau khi có quyết định, việc đầu tiên Hạ Tử Du làm chính là đi tìm Đàm Dịch Khiêm.

Tuy rằng một khi đã dứt khoát ra đi thì không cần thiết phải nói lời tạm biệt, nhưng sáng nay nghe hai người giúp việc nói chuyện, cô nhận thấy mình cần phải đến tìm anh một lần….

Đi vào “Đàm thị” lên thẳng lầu 98, cô vẫn như thường ngày nở nụ cười hòa nhã với mọi người, ngày trước khi đứng trong thang máy cô còn có thể tươi cười hạnh phúc, nhưng hôm nay cũng trong không gian nhỏ hẹp chật kín này thế nhưng cô lại không thể nào nở nổi nụ cười, ngay cả phản chiếu trong kính của thang máy cũng chỉ là dáng vẻ cô độc hiu quạnh.

Lúc cửa thang máy mở ra thì Hạ Tử Du đã khôi phục lại tinh thần, cô bước ra khỏi cửa thang máy.

Hạ Tử Du đang muốn đi tới phòng làm việc Đàm Dịch Khiêm, đúng lúc nhìn thấy chị Dư đang bước ra khỏi phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Chị Dư vô tình ngước mắt lên cũng nhìn thấy Hạ Tử Du, bước chân chị hơi chậm lại, không thể không cung kính chào hỏi, “Bà tổng giám đốc.”

Thái độ của Hạ Tử Du đối với Dư Mẫn vẫn là sự cung kính dành cho bậc anh chị, cô lễ phép nói, “Chị Dư, tôi đến tìm Dịch Khiêm.”

Chị Dư trả lời với giọng điệu máy móc, “Tổng giám đốc đang họp, lúc này sợ rằng không tiện quấy rầy.”

Hạ Tử Du từ tốn nói, “Chị Dư, tôi biết rõ giờ này anh ấy vẫn chưa vào họp….”

Chị Dư nghiêm nghị giải thích, “Bà tổng giám đốc, tôi không có gạt cô, tổng giám đốc quả thực là đang họp…. Nếu như nhất định phải gặp tổng giám đốc ngay bây giờ, thì để tôi giúp cô báo lại với tổng giám đốc một tiếng là được.”

Nghe lời nói không vui của chị Dư Hạ Tử Du im lặng không nói gì.

Bất ngờ Hạ Tử Du đột nhiên buồn bã thốt lên, “Chị Dư….”

Chị Dư quay mặt sang một bên.

Hạ Tử Du rũ xuống rèm mắt sau đó ngước lên, do dự một lúc mới nhẹ giọng nói, “Thật sự thì tôi rất lấy làm tiếc vì tôi và chị không thể trở thành bạn của nhau…. Từ nhỏ đến lớn, khi còn bé bởi vì có địa vị là người nhà họ Hạ nên tôi chưa bao giờ có được một tình bạn chân thành nào cho mình. Sau khi lớn lên vào làm việc ở ‘Đàm thị’, cũng bởi vì tính cách đó mà không thể tạo được mối quan hệ tốt với những đồng nghiệp, nhưng tôi vẫn luôn ao ước có được một tình bạn thật sự, cho đến khi quen biết Dịch Khiêm, quen biết chị…. Lần đầu tiên được gặp chị, tôi đã nhận thấy chị là một người chị hòa ái dễ gần, sau đó tôi và Đàm Dịch Khiêm đã trải qua vô số chuyện không vui, từ đầu đến cuối chị vẫn luôn đứng về phía tôi. Có nhiều lúc tôi đã cho rằng chị thật giống như một người chị gái của tôi, sẽ dạy cho tôi về đạo lý làm người, cũng sẽ yêu thương che chở tôi, thời điểm khi tình cảm của tôi và anh ấy xảy ra vấn đề thì cũng chính là chị đã luôn ở bên cạnh khích lệ tôi….”

Tuy chị Dư vẫn dùng lời lẽ cung kính, nhưng trong lời nói không hề che giấu sự nhạt nhẽo, “Bà tổng giám đốc, cô nói những chuyện này để làm gì? Những chuyện đã qua đó tôi quên mất nó từ lâu rồi, hiện tại cô vẫn là vợ của tổng giám đốc, cô không có thất bại, vẫn có thể tỏ ra sự kiêu ngạo của mình ở trước mặt tôi.”

Không để bụng những lời nói chối từ của chị Dư, Hạ Tử Du lắc lắc đầu, chua xót nói, “Tôi hiểu rõ sự xa cách mà ngày hôm nay chị dành cho tôi, vì chị đã từng nhiệt tình hết lòng giúp đỡ tôi, nhưng ngược lại tôi đã làm cho chị quá mức thất vọng…. Nhưng cho dù hôm nay chị có đối xử với tôi như thế nào cũng được, tôi chỉ muốn nói với chị một câu, trong lòng tôi chị vẫn mãi là một người bạn mà tôi kính trọng nhất.”

Chị Dư nghi hoặc quan sát Hạ Tử Du, rất khó mà lý giải được tại sao hôm nay Hạ Tử Du lại nói ra những lời này với mình, hơn nữa, tồi tệ nhất chính là, lúc nghe Hạ Tử Du nói ra những lời đó chị lại khó có thể ngăn chặn sự xúc động từ đáy lòng.

Nhưng nghĩ đến ngày trước Hạ Tử Du có thể ngụy trang cho mình đến không chê vào đâu được, chị Dư cuối cùng đành phải dằn xuống sự xúc động nhỏ nhoi đó vào tận đáy lòng, chị lạnh giọng đáp lại Hạ Tử Du, “Coi bộ là bà tổng giám đốc đã quá coi trọng tôi rồi, nhưng tôi thật vô phúc, không nhận nổi nó…. Tôi còn nhớ năm đó bà tổng giám đốc rất khổ sở đến nhờ tôi giúp đỡ, mong muốn tôi có thể giúp cô nghĩ ra cách để cô và tổng giám đốc đến với nhau, bây giờ bà tổng giám đốc còn định bày ra cái dáng vẻ khổ sở đáng thương đó nữa sao, chắc không phải là thấy mình hôm nay lại rơi vào hoàn cảnh bế tắc nên mới đến tìm tôi cầu mong giúp đỡ nữa chứ? Hiện nay tuy tổng giám đốc đã giải thích với giới truyền thông về chuyện ly hôn của ông ấy và cô, nhưng tổng giám đốc vẫn không hề muốn hòa hợp lại với cô đâu!”

Chị Dư khoanh tay trước ngực, dáng vẻ hoàn toàn không muốn tiếp tục dây dưa nhiều với Hạ Tử Du nữa.

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt lạnh lẽo kiên quyết của chị Dư thì cũng không nói thêm gì.

Chị Dư liếc mắt nhìn Hạ Tử Du lần nữa, lạnh nhạt nói, “Bà tổng giám đốc, nếu cô không còn chuyện gì khác nữa vậy tôi đi làm việc đây…. Đúng rồi, tổng giám đốc quả thực đang họp, nếu cô muốn đợi vậy thì ngồi ở đây đợi đi….”

Hạ Tử Du vẫn im lặng không nói gì.

Chị Dư cũng xoay người đi ra khỏi phòng.

Hạ Tử Du đứng yên tại chỗ, cố trừng lớn mắt mắt để làm dịu đi sự khô nóng trong hốc mắt.

——

Hạ Tử Du cứ thế lặng lẽ ngồi chờ đợi trong phòng làm việc tổng giám đốc.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, Hạ Tử Du ngồi trong phòng làm việc đợi Đàm Dịch Khiêm khoảng chừng hai giờ, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Đàm Dịch Khiêm xuất hiện….

Bởi vì ngồi trên ghế sofa bị tê chân, vì thế Hạ Tử Du đứng dậy đi qua lại ở trong phòng làm việc.

Trông thấy trên mặt bàn phòng làm việc của anh có mấy phần văn kiện để hơi lộn xộn, cô theo thói quen muốn giúp anh sắp xếp lại, nhưng khi cô vừa cầm lên một xấp văn kiện thì cô mới nhận ra, dường như cô đã không còn thích hợp để làm tiếp những chuyện này nữa….

Nhưng Hạ Tử Du cuối cùng vẫn sắp xếp lại chồng văn kiện đâu vào đấy, để vào nơi mà mọi ngày anh thường hay xử lý.

Cũng trong lúc này, bên ngoài vang lên nhiều tiếng bước chân hỗn độn.

Nghe tiếng bước chân từ từ tới gần, Hạ Tử Du theo phản xạ quay đầu lại, đồng thời cũng nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đang bước vào phòng làm việc.

Đi theo phía sau Đàm Dịch Khiêm còn có vài người cấp dưới ăn mặc tây trang, dường như là có công việc cần thảo luận.

Đàm Dịch Khiêm không ngờ sẽ nhìn thấy Hạ Tử Du ở trong phòng làm việc của mình, trên khuôn mặt điển trai không chút biểu tình của anh chợt sa sầm rồi dừng lại bước chân.

Mấy vị quản lý cao cấp của “Đàm thị” nhìn thấy Hạ Tử Du đang ở trong phòng làm việc đều cung kính chào hỏi, “Bà tổng giám đốc.”

Hạ Tử Du thu lại ánh mắt đang nhìn Đàm Dịch Khiêm, mỉm cười nhìn mấy vị quản lý cao cấp nói, “Mọi người khỏe chứ.”

Một vị quản lý cao cấp trong số đó nói, “Tổng giám đốc, tôi thấy hay là chúng ta dời lại cái hạng đó thảo luận sau đi, bà tổng giám đốc cũng hiếm khi tới công ty, nhất định sẽ trách tổng giám đốc ngày nào cũng bận rộn công việc mà bỏ quên vợ đấy, mọi người hãy biết điều một chút, đừng nên quấy rầy!”

Đàm Dịch Khiêm vẫn lạnh nhạt như thường ngày nói, “Đi xuống đi!”

Mấy vị quản lý cao cấp ngay sau đó lui ra, cũng đóng luôn cửa phòng làm việc lại cho hai người.

Đợi mấy vị quản lý cao cấp đi rồi, nụ cười trên mặt Hạ Tử Du cũng từ từ biến mất, cô lại nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, nhỏ nhẹ gọi, “Dịch Khiêm.”

“Có chuyện gì sao?”

Lần này Đàm Dịch Khiêm không giống như mọi lần chỉ đưa mắt nhìn sang hướng khác mà cứ nhìn chằm chằm vào cô còn giọng nói thì lạnh nhạt không hề có cảm xúc.

Lúc Hạ Tử Du ngước mắt nhìn anh mới chú ý tới trang phục anh mặc ngày hôm nay.

Tây trang màu đen, cà vạt sọc chéo màu xám tro, áo sơ mi kẻ sọc, làm nổi bật lên dáng người cao lớn vững chãi của anh.

Vừa rồi cô chỉ chú ý tới dáng vẻ ngạo nghễ của anh khi bước vào cửa, chứ không có chú ý tới chiếc cà vạt sọc chéo màu xám tro trên cổ anh.

Đúng vậy , cô làm sao có thể quên được màu sắc và hoa văn của chiếc cà vạt kia, đó cũng là vật cô đã chọn, nhưng cuối cùng lại bị một người phụ nữ xinh đẹp mua cho người đàn ông mà cô ấy thầm mến ở trong lòng….

Cô vẫn nghĩ anh chỉ giữ lại nó trong ngăn kéo, giờ phút này nhìn thấy dáng vẻ anh hăng hái khi mang chiếc cà vạt này, cô đột nhiên cảm giác nơi con tim mình như bị ai hung hăng đâm một nhát.

Khi đến đây cô cũng đã chuẩn bị tâm lý rồi, cho nên vào giờ phút này sự mất mát thất vọng của cô cũng không hề thể hiện ở trên khuôn mặt tinh xảo, cô bình tĩnh nói, “Em biết anh rất bận, vì thế em sẽ nói ngắn gọn thôi…. Em dự định sáng sớm ngày mai rời khỏi Los Angeles.”

Đôi mắt đen u uẩn của Đàm Dịch Khiêm bỗng trở nên tối sầm.

Ánh mắt Hạ Tử Du vẫn không rời khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm, lời nói vô cùng nhỏ nhẹ, “Sáng nay em ở vườn hoa vô tình có nghe hai người giúp việc nói chuyện với nhau, em mới biết được, hóa ra anh và Nhất Thuần đã vì em mà chịu thiệt thòi không ít, mà em thì lại quá ngốc vẫn không hề nhận ra.” Nhưng thật ra đáy lòng đã nhìn thấy rõ tất cả nhưng vẫn luôn mong mỏi đó chẳng qua chỉ là mình nhìn sai mà thôi.

Đàm Dịch Khiêm im lặng lắng nghe cô nói, ánh mắt vẫn kín như bưng khiến cho người khác không biết anh đang nghĩ gì.

“Hôm đó trong buổi tiệc, anh đang nắm tay em nhưng khi Đan Nhất Thuần xuất hiện ở trước mặt anh và em thì anh lập tức buông tay ra, khi ấy em đã nghĩ tới có lẽ đã có một người phụ nữ khác thay thế được vị trí của em ở trong lòng anh….”

Đàm Dịch Khiêm không hề biết Hạ Tử Du muốn nói ra những lời này đã luyện tập ở trước gương không biết bao nhiêu lần mới không để cho nước mắt mình trượt ra ngoài.

loading...

“Chuyện giữa chúng ta không có liên quan đến Đan Nhất Thuần.” Sau khi xảy ra chuyện của Kim Trạch Húc tới nay, đây là lần đầu tiên Đàm Dịch Khiêm nói đến vấn đề tình cảm giữa họ với Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đồng ý gật gật đầu, “Em biết không có liên quan đến cô ấy….” Cô biết thái độ anh đối với chuyện tình cảm rất quyết đoán và sáng suốt, dựa theo tính cách của anh, anh sẽ không cho phép kẻ thứ ba xuất hiện, trừ phi bản thân anh đã không còn bị ràng buộc bởi tình cảm nữa.

Cho nên, vấn đề thật sự chính là ở hai người …. .

Từ lúc họ gặp nhau đến khi bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, từ đầu đến cuối đều không hề đơn giản, hôn nhân thì cứ xảy ra quá nhiều vấn đề, lúc kết hôn cả hai đã cho rằng có thể hiểu nhau và sát cánh bên nhau, khi có vấn đề sẽ cùng nhau giải quyết, nhưng đến cuối cùng mới phát hiện ra, cả hai vốn không hề tin tưởng nhau thì căn bản sẽ không thể nào hiểu được và sống cùng nhau nữa, vì thế hôn nhân của họ cũng giống như tòa thành không có nền móng vững chắc, chỉ cần gặp phải một trận gió táp mưa sa, trước sau gì cũng sẽ sụp đổ ….

Trải qua một đêm, giọng nói anh dường như đã tốt hơn rất nhiều so với ngày hôm qua, “Em hiểu được vậy thì tốt.”

Hạ Tử Du nhún vai nói, “Được rồi, giữa chúng ta cũng không còn gì để nói, giấy thỏa thuận ly hôn ở chỗ anh, em nghĩ anh có thể giao nó cho Aston xử lý….”

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại, hỏi cô, “Em đã quyết định?”

Hạ Tử Du lạnh nhạt hỏi ngược lại, “Anh cũng đã quyết định rồi, không phải sao?”

Nhưng Đàm Dịch Khiêm không nói gì.

Hạ Tử Du đột nhiên cười thật tươi, như không hề gì nói, “Em nhận thấy, Nhất Thuần đúng là thật ngốc…. Trước kia đã bỏ đi một lần, lần này còn định rút lui lần nữa….”

Trong mắt Đàm Dịch Khiêm thoáng qua tia cảnh giác rất khó nhận ra, “Cô ấy đã nói gì với em?”

Hạ Tử Du lập tức giải thích, “Anh đừng hiểu lầm, cô ấy không có nói với em gì cả, em vô tình nghe người khác nói thôi….”

Hàng lông mày hơi nhíu lại của Đàm Dịch Khiêm thoáng giản ra.

Hạ Tử Du tiếp tục nói, “Nhất Thuần là một cô gái tốt, hiền lành và rộng lượng, anh và cô ấy nếu ở chung với nhau nhất định sẽ rất vui vẻ, em thật lòng cầu chúc cho anh và cô sẽ có cơ hội phát triển…. Hôm nay tới đây, chuyện quan trọng nhất mà em muốn nói với anh chính là, sau khi ly hôn, em muốn dẫn Liễu Nhiên đi!”

“Không thể nào! !” Đàm Dịch Khiêm thẳng thắn từ chối.

Hạ Tử Du bình tĩnh nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Em nhất định phải dẫn Liễu Nhiên đi, con bé là con gái của em, em rất cần con, em đã từng bỏ rơi nó một lần rồi, lần này em không thể không có con bé bên cạnh.”

Vẻ mặt nghiêm túc Đàm Dịch Khiêm nói, “Em thừa biết anh không thể nào để con đi theo em.”

Ánh mắt Hạ Tử Du vẫn kiên định nhìn thẳng vào Dịch Khiêm, “Em biết, cho nên hôm nay đến là để thương lượng với anh.”

Đàm Dịch Khiêm nhướng mày lên, đáy mắt lóng lánh ánh sáng u ám.

Hạ Tử Du nuốt nghẹn nước bọt xuống cổ họng, sau đó không hề có chút sợ hãi nói ra những lời đã suy nghĩ kỹ ở trong lòng, “Anh nhất định phải đồng ý, nếu không, trong ngày hôm nay em sẽ mở hội chiêu đãi ký giả, tuyên bố với mọi người sự thực là chúng ta sắp ly hôn, cũng đem danh hiệu kẻ thứ ba chen vào phá hoại tình cảm hôn nhân của chúng ta đổ hết lên đầu Nhất Thuần!”

Ánh sáng trong mắt Đàm Dịch Khiêm phụt tắt, giống như không ngờ rằng Hạ Tử Du sẽ nói ra những lời này.

Hạ Tử Du tiếp tục nói ra câu thứ hai đã nghĩ sẵn ở đáy lòng, “Không phải anh muốn nhìn thấy cảnh mình và Nhất Thuần sẽ mất hết danh dự chứ?”

Đàm Dịch Khiêm híp mắt lại nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng hỏi, “Em đang uy hiếp anh?”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Cũng có thể cho là như thế.”

Đàm Dịch Khiêm đánh giá cô qua khe hở ánh mắt, dáng vẻ ung dung trả lời, “Em sẽ không làm vậy, Hạ Tử Du, anh quá hiểu em.”

Hạ Tử Du cười mỉa nói, “Hiểu sao? Dịch Khiêm, anh không hề hiểu em, cũng giống như em không thể nào hiểu nổi anh….”

Đúng vậy, cho tới nay cô vẫn cho rằng mình rất hiểu anh, nhưng thật ra cô vốn chưa bao giờ hiểu được anh….

Chuyện ngày hôm qua, đã hung bạo đâm vào tim cô một vết thương đổ máu đầm đìa, cũng chính là vì cô đã cho rằng mình hiểu, khi anh vạch rõ phản ứng của mình còn cô thì đi ngược lại với phản ứng đó, vì thế cô mới trở tay không kịp, khiến cho mình bị thương sâu như vậy, đau thế này….

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nổi lên sự gian xảo, “Không ai có khả năng uy hiếp anh.”

Hạ Tử Du cố chấp thản nhiên nói, “Vậy thì em sẽ trở thành đầu tiên làm điều đó trong cuộc đời anh.”

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm đang nhìn cô bỗng trở nên lạnh lùng đến đáng sợ.

Hạ Tử Du không để sự lạnh lẽo lúc này của anh vào trong mắt, đứng thẳng người điềm tĩnh nói, “Em xin thề, em sẽ vì Liễu Nhiên mà bất chấp tất cả cho dù đó có là chuyện gì đi nữa, vì thế……Anh đừng nên thách thức em.”

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy sự kiên định lúc này trong mắt Hạ Tử Du còn hơn cả trong quá khứ, anh nhíu mày, không vui nói, “Chúng ta cần gì phải tranh cãi đến mức này?”

“Đúng, quả thực là không cần thiết phải tranh cãi….” Hạ Tử Du thoáng nở nụ cười nhạt nhẽo nói, “Nếu vậy, tại sao anh không đồng ý để Liễu Nhiên đi theo em? Chúng ta ly hôn rồi, nói về mặt pháp lý chắc chắn anh sẽ không đối xử tệ với em, em sẽ có đầy đủ khả năng để nuôi dưỡng Liễu Nhiên…. Nếu như anh hiểu được Liễu Nhiên là con gái của anh, thì anh sẽ không có lý do gì mà vứt bỏ con bé, sao anh không suy nghĩ lại xem, tương lai anh và Nhất Thuần sẽ còn có rất nhiều đứa nhỏ khác?” Không biết vì sao, lúc Hạ Tử Du nói đến câu nói sau cùng, giọng cô chợt như bị nghẹn lại.

Đàm Dịch Khiêm độc đoán nói, “Không được thương lượng.”

“Vậy em cũng không thể làm gì khác hơn đành phải mở một cuộc họp báo với phóng viên vậy!”

Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng liếc nhìn Hạ Tử Du.

“Anh không suy nghĩ cho mình, thì cũng nên nghĩ cho Nhất Thuần…. Nếu như bị mang danh tiếng là kẻ thứ ba, cuộc sống hôn nhân sau này của hai người sẽ bị dư luận người đời chỉ trích đến nữa bước cũng thấy khó đi, như anh nói đấy, kỹ thuận diễn của em rất tinh xảo, đương nhiên lúc đó em sẽ phát huy hết kỹ thuật diễn của mình để cả thế giới cũng phải đồng tình với em.”

Thấy sắc mặt căng thẳng của Đàm Dịch Khiêm vì những lời cô nói lúc này mà thoáng thả lỏng, biết đã đá động được đến dây thần kinh nhạy cảm của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du dịu giọng lại đôi chút rồi nói tiếp, “Con giao cho em anh có thể yên tâm…. Em là mẹ của Liễu Nhiên, em có thể cho con bé tình thương của mẹ mà không một ai có thể thay thế được, cũng sẽ nuôi dưỡng nó lớn lên khỏe mạnh vui vẻ như bao đứa trẻ khác.”

Đàm Dịch Khiêm im lặng không nói gì, có vẻ như đang suy nghĩ những lời nói vừa rồi của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm suy nghĩ quá lâu, lo sợ bị Đàm Dịch Khiêm từ chối nên cô vội bổ sung thêm một câu, “So với anh, em càng thích hợp có con bé hơn, không phải sao?”

Thời gian trôi qua tưởng chừng như cả một thế kỷ, rốt cuộc Hạ Tử Du cũng nghe được câu trả lời của Đàm Dịch Khiêm.

“Được.”

Hạ Tử Du thầm reo lên ở đáy lòng, “Cám ơn….”

Đàm Dịch Khiêm đột nhiên hỏi cô, “Em tính sáng mai đi sao?”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, “Dạ.”

Đàm Dịch Khiêm không nói thêm gì nữa.

Bầu không khí bỗng rơi vào im lặng, Đàm Dịch Khiêm xoay người đi tới trước bàn làm việc, nhấn xuống điện thoại nội bộ trên bàn, “Tiếp tục cuộc hội nghị vừa rồi.”

Chuyện cần nói đã nói xong, Hạ Tử Du biết cũng đến lúc mình nên đi rồi, cô quay mặt sang nhìn Đàm Dịch Khiêm, vốn định nói một tiếng tạm biệt với anh, nhưng khi ánh mắt nhìn tới chiếc cà vạt trên cổ anh, cô đột nhiên bị kích động không muốn nói ra lời đó nữa, chỉ lịch sự chào anh một tiếng, “Vậy…. Em đi đây.”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời lại với Hạ Tử Du, mà mở ra xấp văn kiện trên mặt bàn.

Hạ Tử Du không do dự xoay người bình tĩnh đi ra khỏi phòng.

Mục lục
loading...