Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 257


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 257: Bị Bỏ Thuốc

Bên trong xe yên tĩnh đến không một tiếng động.

Hạ Tử Du từ lúc vô xe đều đưa mắt trông ngó ra ngoài cửa sổ, suốt đoạn đường không hề trao đổi với Đàm Dịch Khiêm dù chỉ một câu.

Lúc xuống xe hộ vệ giúp cô mở cửa xe, “Bà tổng giám đốc, xin mời.”

Hạ Tử Du nhấc lên tà váy bước xuống xe, ánh mắt vẫn không dám ngước lên nhìn sang bên trái một lần nào.

“Cùng vào đi!”

Bên tai vang lên giọng nói từ tính quen thuộc, Hạ Tử Du không dám tin ngước mắt nhìn lên.

Sau đó Đàm Dịch Khiêm dắt tay Hạ Tử Du cùng nhau bước vào khách sạn “LLD”.

Bất ngờ bị anh nắm tay dắt đi, Hạ Tử Du thoáng sửng sốt giật mình không dám tin.

Nhưng thời gian cũng không cho Hạ Tử Du suy nghĩ nhiều, bỗng nhiên vô số đèn flash và luồng sáng đã nhanh chóng bao quanh cô và Đàm Dịch Khiêm.

Chỉ trong chớp mắt, vô số microphone chắn trước mặt họ….

Hộ vệ đi ở trước tản ra nhóm ký giả đang ngăn chặn bọn họ sang hai bên, đồng thời cũng không cho ký giả đặt câu hỏi.

Trên khuôn mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm vẫn giữ được nét nhu hòa, tâm tình nghiễm nhiên rất vui vẻ đến tham dự tiệc mừng thọ.

Sau khi nhìn thấy rất nhiều ký giả, biểu tình sững sốt trên mặt Hạ Tử Du mới vừa rồi cũng chuyển thành tươi cười nhã nhặn.

Từ lúc ký giả bắt đầu tấn công, Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn dắt tay Hạ Tử Du đi vào khách sạn.

Nhờ lối đi dành cho khách VIP trong khách sạn, Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du mới thoát khỏi sự truy đuổi của ký giả bước vào thang máy.

Trong thang máy ngoại trừ hai người bảo vệ riêng cho Đàm Dịch Khiêm, còn lại chỉ có hai người là cô và anh.

Hạ Tử Du luống cuống đứng cạnh Đàm Dịch Khiêm, tay vẫn bị anh nắm chặt, dù họ đã từng thân mật hơn vậy, việc nắm tay nhau cũng là động tác bình thường nhất giữa họ, nhưng lúc này cô lại cảm thấy như thật xa lạ và xấu hổ.

Hạ Tử Du toan muốn rút tay về, nhưng nhận thấy Đàm Dịch Khiêm lại siết lấy tay cô rất chặt.

Hạ Tử Du khó hiểu dùng đuôi mắt len lén liếc nhìn sang Đàm Dịch Khiêm, nhưng thấy trên mặt anh không có chút biểu tình gì.

Tại sao anh lại nắm tay cô?

Họ đã ly hôn rồi mà, không phải sao?

Nhiều vấn đề cùng lúc quanh quẩn trong đầu, Hạ Tử Du đang muốn mở miệng nói chuyện với Đàm Dịch Khiêm thì thang máy lúc này “Đinh” mở ra.

Đi ra khỏi thang máy, Đàm Dịch Khiêm nắm tay Hạ Tử Du càng chặt hơn.

Hạ Tử Du cứ bước đi theo Đàm Dịch Khiêm, mấy lần muốn rút tay về từ lòng bàn tay ấm áp của anh, thế nhưng anh cũng nhiều lần vững vàng kiềm chế không cho cô thực hiện ý đồ đó.

Bởi vì ngoài cửa phòng tiệc còn có rất nhiều ký giả đang đứng chờ ở đó, không muốn dẫn đến sự chú ý của mọi người biết cô và Đàm Dịch Khiêm đang xảy ra vấn đề hay cãi nhau, Hạ Tử Du cuối cùng lựa chọn tươi cười đi theo bên cạnh Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm cùng Hạ Tử Du bước vào đại sảnh đãi tiệc, hộ vệ liền ngăn cản lại tất cả giới truyền thông ở phía ngoài cửa.

Nhìn thấy nhiều nhân vật nổi tiếng cao sang quyền quý trong buổi tiệc tấp nập đến cười chào hỏi Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du cũng không còn giãy giụa trong tay Đàm Dịch Khiêm nữa, cô dịu dàng đứng sát vào bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, khiến người ngoài nhìn vào cho rằng họ vẫn ngọt ngào ân ái như trước.

Bỗng nhiên một bóng dáng yểu điệu xuất hiện trong tầm mắt Hạ Tử Du, người con gái đó ngay lập tức trở thành tiêu điểm hấp dẫn toàn bộ mọi người đang có mặt.

Từ xa nhìn tới, Hạ Tử Du vừa nhìn thấy cũng nhận ra được bóng dáng xinh đẹp đang được mọi người chú ý đó chính là Đan Nhất Thuần….

Tối nay Đan Nhất Thuần quả thật là xinh đẹp đến không gì sánh nổi, xinh đẹp nhất là gương mặt cô, còn làn da thì trắng muốt vô cùng láng mịn, mặc một chiếc váy dài từ ngực trở xuống, búi tóc vấn lên cao nhìn thật quý phái và tao nhã…. Mặc kệ là nhìn vào từ góc độ nào cũng cảm thấy Đan Nhất Thuần xinh đẹp đến không thể bắt bẻ.

“Dịch Khiêm, Tử Du!”

Có lẽ do trong lúc vô tình nhìn thấy họ, Đan Nhất Thuần vội đi tới hướng bọn họ đang đứng.

Không biết vì sao, lúc Đan Nhất Thuần đi gần tới chỗ họ, Hạ Tử Du rõ ràng nhận thấy tay Đàm Dịch Khiêm đang nắm tay cô không còn chặt như lúc đầu nữa.

Khi Đan Nhất Thuần đi tới trước mặt họ thì lòng bàn tay to lớn ấm áp của Đàm Dịch Khiêm cũng đồng thời buông tay cô ra.

Đột nhiên bị mất đi sự ấm áp từ tay anh, Hạ Tử Du ngước mắt nhìn khuôn mặt nghiêng của Đàm Dịch Khiêm, ngay lúc đó cô lại phát hiện đôi mắt đen tăm tối của anh giờ phút này đang mải miết ngắm nhìn Đan Nhất Thuần.

Hạ Tử Du lặng lẽ thu tay lại, thản nhiên nhìn về hướng Đan Nhất Thuần hỏi, “Viện trưởng đâu?”

Đan Nhất Thuần cười đáp, “Bác gái vừa rồi còn ở đây, nói là muốn giới thiệu vài người bạn của bác cho tôi chào hỏi, không biết lúc này đã đi đâu rồi….”

Dáng vẻ khoan thai bà Đàm đi tới chỗ bọn họ, từ ái cười nói, “Không phải bác đang ở đây sao!”

Trông thấy bà Đàm, Hạ Tử Du vẫn nở nụ cười nhã nhặn, cung kính chúc mừng, “Viện trưởng, sinh nhật vui vẻ!”

Bà Đàm hoàn toàn không thèm đếm xỉa gì đến tấm lòng của Hạ Tử Du, bà lập tức chuyển mắt sang Đàm Dịch Khiêm, nhỏ nhẹ nói, “Dịch Khiêm, hôm nay là sinh nhật mẹ, mặc kệ mẹ con chúng ta trước đây từng có hiềm khích gì, hy vọng tối nay con có thể cho bà lão này một chút thể diện….”

Đàm Dịch Khiêm chăm chú nhìn bà Đàm một lúc rồi đột nhiên đưa tay ôm nhẹ bà vào ngực, giọng anh hơi nhỏ và khàn nói, “Mẹ, sinh nhật vui vẻ!”

Giống như không dám tin có thể nghe được lời chúc phúc chân thành từ chính miệng Đàm Dịch Khiêm, đôi mắt bà Đàm trong nháy mắt ửng lên hơi nước, bà run run đưa tay ôm ngược lại Đàm Dịch Khiêm, vỗ nhẹ lên sống lưng rộng lớn con trai mình, nghẹn giọng nói, “Cám ơn con!”

Đan Nhất Thuần đúng lúc này khoác lên tay bà Đàm, cười mỉm chi nói, “Bác gái, con đã nói mà, Dịch Khiêm là được bác sinh ra, hai mẹ con đương nhiên sẽ không thể nào giận lâu được ….”

Bà Đàm thật là vui vẻ, đáy mắt bà long lanh nước, hạnh phúc nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Ngay sau đó, bà Đàm nói, “Dịch Khiêm, mẹ vừa định dẫn Nhất Thuần đi giới thiệu với mấy người bạn của mẹ cho biết mặt, những người bạn này cũng còn rất nhiều người mà con chưa biết, hay là mẹ cũng giới thiệu họ cho con quen biết luôn….”

Đàm Dịch Khiêm gật nhẹ đầu nói, “Được.”

Bà Đàm vịn vai Đan Nhất Thuần, “Chúng ta đi thôi….”

Đan Nhất Thuần đang định bước đi theo bà Đàm, rồi như đột nhiên nhớ tới Hạ Tử Du, cô lập tức nhìn bà Đàm nói, “À, bác gái, con vừa nhớ ra khi nãy con gặp được một người bạn của mẹ con ở bên kia, con muốn đi qua đó chào hỏi với bác ấy một tiếng…. Hay là bác dẫn Tử Du đi chung với bác nha!”

Lúc này bà Đàm mới chịu liếc mắt nhìn sang Hạ Tử Du, “…. Tiểu Du, cô cũng đi theo đi.”

loading...

Cũng thấy được sự miễn cưỡng trong lời nói của bà Đàm, Hạ Tử Du tùy ý tìm ra một cái cớ, “Viện trưởng, thật xin lỗi, bỗng nhiên con cảm thấy hơi khó chịu, con muốn đi phòng vệ sinh một chút ạ.”

Bà Đàm cũng không hề có ý định giữ lại nói, “Nếu cơ thể thấy không thoải mái, vậy thì đi đi!”

“Cám ơn bác gái.”

Bà Đàm cũng không đáp lại Hạ Tử Du một chữ, mà nhìn Đan Nhất Thuần nói, “Nhất Thuần, bạn của mẹ con tất nhiên cũng là bạn của bác, bác dẫn con đi qua đó!” Dứt lời bà Đàm liền kéo tay Đan Nhất Thuần đi tới hướng những người bạn của mình.

Đan Nhất Thuần áy náy quay đầu lại nhìn Hạ Tử Du, vẻ mặt vô cùng khó xử.

Hạ Tử Du đáp lại Đan Nhất Thuần bằng một nụ cười thật tự nhiên, ý bảo Đan Nhất Thuần không cần cảm thấy khó xử, cô có thể hiểu được.

Sau khi bọn họ xoay người đi khỏi, Hạ Tử Du vẫn đứng nhìn chằm chằm vào bóng lưng rời đi của họ rất lâu, hơn nữa ánh mắt còn dừng lại trên bóng dáng cao lớn đang đi bên cạnh bà Đàm.

Trong trí nhớ của Hạ Tử Du, quan hệ mẹ con giữa bà Đàm và Đàm Dịch Khiêm vẫn luôn không hòa thuận, vậy mà, vào giờ phút này cô lại nhìn thấy quan hệ giữa bà và Đàm Dịch Khiêm đang bắt đầu có chuyển hướng tốt…. Không phải cô mong muốn quan hệ của hai người họ cứ mãi như thế, nhưng cô nhận thấy tình cảm hai mẹ con họ trở nên như thế ít nhiều cũng là vì cô, hôm nay anh và cô đã ly hôn, chắc chắc anh sẽ không có vì cô mà tranh chấp với bà Đàm nữa, cho nên quan hệ của anh và bà Đàm đã dần dần trở nên tốt hơn….

Nhẹ lòng thở ra một hơi, Hạ Tử Du xoay người bước vào phòng vệ sinh.

— —

Đứng trước bồn rửa tay nhìn mình trong kính, Hạ Tử Du đang cố gắng luyện tập sao cho mình vẫn giữ được nụ cười bình tĩnh trước mặt mọi người.

Bất thình lình có hai người phụ nữ trẻ tuổi từ bên ngoài đi vào phòng vệ sinh, có lẽ cũng không để ý đến người đang đứng ở trước gương liên tục mỉm cười là Hạ Tử Du, cuộc đối thoại của hai người vẫn thao thao bất tuyệt….

“Thật là kỳ lạ, tại sao bà Đàm lớn không giới thiệu con dâu mình với bạn, mà ngược lại đi giới thiệu cô Đan ?”

“Vậy cũng có gì đâu mà lạ…. Tôi có nghe nói, Tổng giám đốc Đàm và Hạ Tử Du vợ của ông ấy đã ly hôn rồi, bạn gái hiện tại của Tổng giám đốc Đàm là Đan Nhất Thuần, bà Đàm lớn đương nhiên phải cưng chiều người con dâu tương lai mới này rồi…. Cô đừng thấy vừa rồi tổng giám đốc Đàm nắm tay Hạ Tử Du đi vào thì nghĩ vậy, họ chỉ là diễn trò ở trước mặt bọn ký giả mà thôi, vì không muốn giới truyền thông bám lấy vụ tai tiếng về tình cảm của Tổng giám đốc Đàm và cô Đan rồi đi đưa tin lung tung…. “

“Tổng giám đốc Đàm và vợ đã ly hôn? Cô không nói đùa đó chứ, nhưng bọn họ vừa mới kết hôn lại mà, trước đó báo đài cũng đưa tin nói tình cảm bọn họ rất ân ái, chuyện này cô không được nói lung tung à!”

“Tôi không có nói lung tung đâu, chính tai tôi nghe người ta kể ….”

“Khụ ——”

Tiếng ho khan này là của một trong hai người phụ nữ nọ đang nhắc nhở người phụ nữ còn lại, cũng bởi vì họ đã phát hiện ra Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du vẫn xem như không hề nghe thấy gì, cô thản nhiên đi ra khỏi phòng vệ sinh.

Sau khi ra khỏi phòng vệ sinh, nhớ lại cuộc nói chuyện của hai người phụ nữ ở trong phòng vệ sinh, Hạ Tử Du hít vào một hơi thật sâu rồi sau đó nở một nụ cười thật tươi đi về phía buổi tiệc xuyên qua nhóm người thượng lưu quyền quý.

Có lẽ do hôm nay cô mặc bộ váy này quá mức kín đáo không được nổi bật, từ phòng vệ sinh đi ra dường như cũng không có ai để ý tới cô, nhưng cô chỉ vừa bước ra thì đã nhìn thấy Đan Nhất Thuần đứng với bà Đàm dưới ánh đèn thủy tinh rực rỡ đang cùng tán gẫu với ban bè, dĩ nhiên, Đàm Dịch Khiêm cũng ở đó, chỉ có điều là anh vẫn đứng im lặng.

“Cô không muốn thừa nhận cũng không được, Dịch Khiêm và Nhất Thuần rất xứng đôi đúng không?”

Giọng nói của Đàm Tâm đột nhiên chen vào cắt đứt suy nghĩ của Hạ Tử Du, Hạ Tử Du quay mặt sang nhìn về phía Đàm Tâm, hơi do dự một một chút rồi nhỏ nhẹ chào, “Chị Tâm.”

Đàm Tâm cũng nhận thấy cách xưng hô của Hạ Tử Du với mình rõ ràng có phần xa lạ hơn ngày trước, Đàm Tâm không kiềm được châm biếm nói, “Xem ra cô cũng đã biết chấp nhận sự thực rồi…. Như thế rất tốt!”

Trên mặt Hạ Tử Du vẫn duy trì tươi cười nhã nhặn thản nhiên, không lên tiếng nói chuyện nữa.

Đàm Tâm thấy Hạ Tử Du bình tĩnh thản nhiên, có lẽ cảm thấy nói một mình cũng không còn vui vẻ gì, cô lập tức quay người nện giầy cao gót đi tới chỗ Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần.

Sau khi Đàm Tâm bỏ đi, Hạ Tử Du cũng xoay người đi tới một góc khuất ít người, đây cũng là nơi ngồi dành cho khách mời đến dự tiệc.

Cầm lấy một ly nước trái cây từ trên tay người phục vụ, Hạ Tử Du chọn một vị trí góc khuất khá xa không ai để ý tới ngồi xuống.

….

Thời gian chậm rãi trôi qua, bầu không khí của buổi tiệc từ từ dâng cao, nhưng không có một ai quan tâm đến Hạ Tử Du, cũng không có người nào biết Hạ Tử Du uống xong ly nước trái cây rồi từ từ nằm ở trên mặt bàn ngủ thiếp đi.

Cho đến khi tiệc chuẩn bị kết thúc, Hạ Tử Du mới mơ hồ nghe thấy tiếng kêu gọi của một nữ phục vụ trẻ, “Tổng giám đốc Đàm phu nhân, Tổng giám đốc Đàm phu nhân….”

Hạ Tử Du mơ màng mở mắt ra, cô hoàn toàn chưa rõ được tình huống trước mắt, nhấc tay lên, mơ mơ màng màng hỏi, “Sao? Buổi tiệc kết thúc rồi ư?”

Nữ phục vụ đáp, “Đúng vậy, tiệc đã kết thúc rồi ạ, tất cả khách mời cũng đã về hết….”

Hạ Tử Du cảm thấy đầu mơ mơ hồ hồ, cô khó chịu lắc lắc đầu, “Tôi làm sao vậy?”

“Cô ngủ ngồi ở đây ạ….”

“‘Ngủ’?” Hạ Tử Du khó hiểu, tại sao cô lại có thể ngủ thiếp đi ở đây? Ký ức cuối cùng sót lại trong đầu cô là cô ngồi ở chỗ này uống ly nước trái cây….

Nữ phục vụ nói, “Đúng vậy, Tổng giám đốc Đàm phu nhân, có phải cô thấy không khỏe không, để tôi bảo người đưa cô về nhà nhé?”

Hạ Tử Du chống trán đứng lên, “Tôi cũng không biết nữa, vừa rồi chỉ có uống một chút nước trái cây, sao bây giờ đầu lại choáng váng không biết gì …. Cô có biết tôi ngủ được bao lâu rồi không?”

Nữ phục vụ lắc đầu nói, “Sau khi tiệc kết thúc chúng tôi mới phát hiện cô ngủ ở chỗ này …. Thật xin lỗi, do cô ngồi ở góc khuất nên chúng tôi không có để ý …. .”

Vị trí Hạ Tử Du ngồi quả thật là là nơi khó nhìn thấy nhất trong sảnh tiệc…. Nhưng cô ngồi ngủ ở đây mà không hề bị ai phát hiện, điều này nói rõ căn bản không có ai đi tìm cô.

Trong lòng dâng lên nỗi mất mác mơ hồ, Hạ Tử Du nhìn người phục vụ nói, “Thật xin lỗi, gây thêm phiền toái cho mọi người, bây giờ tôi sẽ đi ngay….”

Nhưng không ngờ, Hạ Tử Du vừa mới cất bước đi, cả người như không còn sức lực mà lảo đảo sắp ngã xuống.

“Tổng giám đốc Đàm phu nhân! !” Nữ phục vụ cuống quít đỡ lấy thân hình xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ của Hạ Tử Du, “Cô cẩn thận chút!”

Hạ Tử Du cảm thấy toàn thân nhẹ bổng, nhưng bước chân thì lại trĩu nặng, đầu còn mơ màng không rõ, thật muốn nằm xuống mà thoải mái ngủ một giấc.

Nữ phục vụ khẩn trương nói, “Tổng giám đốc Đàm phu nhân, tôi thấy tinh thần cô hình như không ổn lắm, có phải là cô uống rượu hay không?”

Hạ Tử Du từ từ nhắm lại hai mắt, cô khó chịu nói, “Tôi không uống rượu, nhưng tôi rất muốn ngủ, tôi buồn ngủ quá….”

Nữ phục vụ nói, “Vậy để tôi đưa cô đến phòng của khách sạn nghỉ ngơi một chút nha!”

Hạ Tử Du gần như đã mất đi ý thức, mơ màng nói, “Ừ….”

Mục lục
loading...