Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 256


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 256: Cùng Anh Đi Dự Tiệc

“Cháu gái ngoan….”

“Bà nội….”

Hạ Tử Du dẫn theo Liễu Nhiên đi vào biệt thự, bà Đàm vô cùng vui mừng ngồi xổm người xuống, mặc cho Liễu Nhiên chạy ào vào trong ngực bà.

“Bà nội, Ngôn Ngôn rất nhớ mọi người….” Liễu Nhiên cọ nhè nhẹ lên mặt bà Đàm.

Bà Đàm yêu thương hôn lên má Liễu Nhiên, “Cháu gái ngoan, nếu nhớ bà nội thì sau này đừng bỏ bà nội đi lâu như vậy nữa, biết không?”

Người giúp việc nhận lấy vật trong tay Hạ Tử Du rồi ân cần hỏi, “Cô chủ, cô mới vừa mới xuống máy bay, có muốn đi tắm cho thoải mái không?”

Hạ Tử Du mỉm cười lắc đầu, “Đợi lát nữa đi!”

Bỗng dưng có giọng nói thân thiện gọi tên cô, “Tử Du!”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về nơi phát ra âm thanh, “Nhất Thuần?”

Đan Nhất Thuần từ lầu hai biệt thự đi xuống, tươi cười rạng rỡ đi tới trước mặt Hạ Tử Du, nhẹ giọng hỏi, “Cô mới vừa xuống máy bay sao?”

Hạ Tử Du gật đầu.

Đan Nhất Thuần nói, “Lần trước Ngôn Ngôn đến Male chơi có kể cô và con bé đã trồng rất nhiều cây chanh thảo trong vườn hoa, vừa rồi ở trên sân thượng tôi cũng có nhìn thấy chúng…. Những cây chanh thảo đó sinh trưởng rất tươi tốt!”

Hạ Tử Du cười nhạt, “Ngày thường không có việc gì làm cho nên rất nhiều thời gian tôi đều ở đó.”

Lúc bà Đàm dẫn Liễu Nhiên đi đến cửa không quên lên tiếng nhắc nhở Đan Nhất Thuần, “Nhất Thuần à, bác dẫn cháu gái bác ra ngoài đi dạo, con ở đây cứ coi như nhà mình mà tự nhiên nha, tối nay theo bác về Nhà họ Đàm ở lại chơi với bác vài ngày.”

Đan Nhất Thuần điềm đạm nói, “Dạ được, bác gái.”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn bà Đàm, trong lòng mơ hồ thấy thật khó chịu. Từ khi cô bước chân vào căn nhà này cho đến bây giờ, bà Đàm chưa hề liếc mắt nhìn đến cô dù chỉ một lần, giống như sự có mặt của cô căn bản không hề tồn tại.

Đan Nhất Thuần trông thấy ánh mắt buồn bã của Hạ Tử Du đang ngước mắt nhìn bà Đàm, liền mở miệng nói, “À, Tử Du, tôi cũng vừa mới tới đây hôm nay thôi, cô không ngại dẫn tôi đi dạo vườn hoa nhà cô một chút chứ?”

Hạ Tử Du thu hồi ánh mắt, nhìn Đan Nhất Thuần hơi mỉm cười, “Được.”

….

Hai người phụ nữ trẻ dạo bước đi vào vườn hoa của biệt thự.

Đan Nhất Thuần lên tiếng trước, “Tử Du, gần đây cô có khỏe không?”

Hạ Tử Du cố làm ra vẻ thoải mái nhún vai cười nói, “Ừ, sau khi ba tôi mất, tâm tình mẹ tôi cũng không được tốt lắm, cho nên thời gian qua tôi đều ở thành phố Y với bà.”

Bỗng nhiên Đan Nhất Thuần ngừng lại bước chân, “Tử Du!”

Hạ Tử Du quay mặt sang, “Hử?”

Đan Nhất Thuần lo âu nhíu mày, “Tình cảm giữa cô và Dịch Khiêm có phải xảy ra vấn đề gì hay không? Lần trước Dịch Khiêm và Ngôn Ngôn đến Male chơi, tôi đã nhận ra cô và Dịch Khiêm có gì đó không đúng lắm, lần này lại nghe nói cô dẫn theo Ngôn Ngôn về thành phố Y, tôi lại càng thêm khẳng định giữa cô và Dịch Khiêm đã xảy ra vấn đề rất lớn…. Tôi thấy rất lo lắng cho hai người.”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Nhất Thuần, không nói dấu gì cô, tôi và Dịch Khiêm đã ký giấy thỏa thuận ly hôn rồi.”

Đan Nhất Thuần giật mình trừng lớn hai mắt, “Cái gì? Tại sao có thể như vậy?”

Hạ Tử Du vẫn từ tốn nói, “Tôi nghĩ rằng có một số người đã được định sẵn không được sống với nhau cả đời.”

Đan Nhất Thuần vội vàng nói, “Sao cô lại có thể suy nghĩ bi quan như vậy chứ? Mọi người ai cũng nhìn ra được Dịch Khiêm quan tâm đến cô hơn bấy kỳ ai …. Nếu anh ấy không quan tâm đến cô thì vào lúc tình thế nguy cấp ở Thụy Sĩ Dịch Khiêm sẽ không chỉ vì một tiếng kêu cứu của cô mà đã quên mình cần phải hợp tác với hộ vệ…. Anh ấy chỉ vì cô mà ngay cả tính mạng mình cũng không cần, cô nhất định phải tin tưởng anh ấy thật sự rất quan tâm và lo lắng cho cô hơn bất kỳ ai!”

Hạ Tử Du chỉ cười nhẹ nói, “Lúc đó chẳng phải cô cũng đã vì anh ấy mà ngay cả mạng mình cũng không cần, không phải sao?”

“Tôi…. Tử Du, có phải cô đang hiểu lầm tôi hay không?”

“Cô không cần phải khẩn trương, chỉ là tôi cảm thấy cô đã vì Dịch Khiêm mà bỏ ra rất nhiều.”

Đan Nhất Thuần lắc đầu thật mạnh, “Tử Du, cô không được nghĩ như vậy…. Tôi xin thề với cô, tôi đối với Dịch Khiêm tuyệt đối không có suy nghĩa vượt quá giới hạn, tôi chưa bao giờ nghĩ tới muốn thông qua những việc mình làm để gây sự chú ý của Dịch Khiêm.”

“Nhất Thuần, tôi không có ý trách gì cô, tôi đương nhiên biết cô là một cô gái tốt.”

Đan Nhất Thuần thở nhẹ nói, “Tôi thật sự sợ bị cô hiểu lầm…. Nhưng tôi không nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao cô và Dịch Khiêm phải ly hôn? Hai người rõ ràng rất yêu nhau cơ mà!”

Yêu nhau?

Cô cũng không biết bắt đầu từ lúc nào, cô đã không còn xác định được giữa cô và anh còn tồn tại hai chữ này hay không….

Thấy Hạ Tử Du rơi vào trầm tư, Đan Nhất Thuần khẩn trương nói, “Trời ạ, đừng nói hai người ly hôn thật sự là vì tôi chứ? Tử Du, những hình ảnh tôi và Dịch Khiêm bị ký giả chụp được ở Male căn bản là do ký giả truyền thông thổi phồng lên thôi, sự việc vốn không phải như vậy….”

“Nhất Thuần, tôi hiểu rõ chuyện của tôi Dịch Khiêm, tôi biết nó không có liên quan đến cô, cô không cần tự trách mình…. Hôm nay tôi và Dịch Khiêm đã ly hôn rồi, cô cũng đừng bận tâm mà giải thích với tôi làm gì, dù tương lai cô và Dịch Khiêm có tiến triển như thế nào thì tôi cũng thật lòng chúc phúc cho hai người!”

“Tử Du….”

Hạ Tử Du vô tư mà mỉm cười.

Tròng mắt Đan Nhất Thuần thoáng hiện lên tia sáng, sau đó khó chịu nói, “Cô và Dịch Khiêm đừng nên chia tay …. Tôi phải đi nói chuyện với Dịch Khiêm!” Dứt lời Đan Nhất Thuần liền xoay người bỏ đi.

Hạ Tử Du kịp thời níu lại cổ tay mảnh khảnh của Đan Nhất Thuần, gấp gáp nói, “Nhất Thuần, xin cô đừng nói gì với anh ấy…. Tôi và anh ấy ly hôn là do đôi bên tự nguyện, không ai có lỗi với ai cả.”

“Nhưng mà….”

Hạ Tử Du thành thật nói, “Thật ra mà nói, ly hôn với anh ấy tôi ngược lại cảm giác rất nhẹ lòng…. Cô cũng biết, xưa nay tôi vẫn luôn không thể hòa hợp với Nhà họ Đàm, điều này dường như cũng nói rõ là Nhà họ Đàm cần một nữ chủ nhân chân chính thích hợp với nó hơn….. Thời gian ở thành phố Y tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi nhận thấy nếu như tôi và anh ấy không thể sống cùng nhau nữa cũng không hẳn hoàn toàn là điều gì đáng tiếc cả, đây có lẽ cũng là số mệnh của tôi và anh ấy …. . Thật may đúng lúc này cô tới Los Angeles, tôi chỉ mong cho dù sau này tôi không có ở đây, cô cũng sẽ giúp đỡ chăm sóc cho Liễu Nhiên, được không?”

“Thật xin lỗi vì đã không giữ lời với cô, tôi cũng không ngờ mình lại quay về Los Angeles, nhưng bác gái đã gọi điện thoại cho tôi rất nhiều lần, bác gái muốn tôi đến Los Angeles dự sinh nhật bác, tôi thật sự không thể nào cự tuyệt lời mời của bác ấy….”

Hạ Tử Du gật đầu, “Tôi hiểu mà.” Bà Đàm cũng từng nói với cô sẽ bằng mọi giá đón Nhất Thuần về lại Los Angeles.

“Tử Du, đợi sau khi qua tiệc mừng thọ bác gái, tôi cam đoan sẽ ngay lập tức rời khỏi Los Angeles…. Chuyện cô và Dịch Khiêm ly hôn cũng chưa tuyên bố ra ngoài, tôi tin hai người vẫn còn cách có thể cứu vãn, mong cô đừng buông tay dễ dàng như vậy….”

Hạ Tử Du kinh ngạc ngước mắt nhìn Đan Nhất Thuần trước mặt, sự tốt bụng rộng lượng của Nhất Thuần khiến cô càng thêm xác định Đan Nhất Thuần mới chân chính là người phụ nữ thích hợp với Đàm Dịch Khiêm, đối với Đàm Dịch Khiêm mà nói, có lẽ thế giới của cô đã quá mức nặng nề rồi.

— ——-

Bởi vì bà Đàm đón Liễu Nhiên về Nhà họ Đàm ở lại một đêm, cho nên tối nay, trong ngôi biệt thự rộng lớn thế này chỉ còn lại mỗi một mình Hạ Tử Du….

Bóng đêm đìu hiu yên tĩnh, Hạ Tử Du nằm nghiêng trên giường nhắm hai mắt lại, nhưng làm thế nào cũng không thể chợp mắt được.

Chuyện cho tới ngày hôm nay cô cũng không còn gì mà khó hiểu nữa, những gì nghĩ không thông, những điều nghi ngờ, bây giờ cô đều đã rõ ràng tất cả rồi….

loading...

Hôm nay nghe cách nói chuyện của Nhất Thuần, có lẽ Nhất Thuần vẫn chưa biết lần này mình sẽ không thể nào rời khỏi Los Angeles được…. Không chỉ bà Đàm sẽ không cho cô đi, mà cả Đàm Dịch Khiêm hẳn là cũng sẽ không bỏ mặc cho cô ấy đi khỏi đây!

Không biết tương lai hai người họ có kết hôn hay không?

Đàm Dịch Khiêm sẽ yêu Nhất Thuần cũng giống như đã từng yêu thương cô sao? Chắc chắn là như vậy rồi, trước kia Nhất Thuần cũng đã nói người phụ nữ nào được anh yêu nhất định sẽ rất hạnh phúc….

Suy nghĩ vậy, Hạ Tử Du từ từ mở mắt ra, sau đó xoay người lại, tròng mắt trong suốt sững sờ nhìn chằm chằm trần nhà, sau đó bỗng nhiên hai mắt cô vương đầy hơi nước.

Tại sao giờ phúc này cô vẫn còn cảm thấy khó chịu như vậy? Dù sao cũng đã đến thành phố Y ở hơn một tháng rồi, hẳn là phải thấy phai nhạt hơn mới đúng chứ….

….

Chiều ngày hôm sau.

“Cô chủ, sao cô vẫn còn ngồi ở vườn hoa vậy?”

Hạ Tử Du cầm xẻng xới đất đứng dậy giữa bụi chanh thảo, thân thiện hỏi người giúp việc, “Có chuyện gì sao?”

Người giúp việc nhắc nhở, “Cô mau đi thay đổi lễ phục đi, tối nay phải tham dự tiệc mừng thọ của bà chủ đó!”

Hạ Tử Du cười nói, “Tiệc sinh nhật của viện trưởng là vào 8h tối, chuẩn bị bây giờ vẫn còn kịp.”

Người giúp việc lo lắng nói, “Cô chủ, hay là cô nên đi chuẩn bị sớm đi, cô cũng biết bà chủ thường hay soi mói cô….”

Hạ Tử Du mỉm cười cảm kích với người giúp việc đã có lòng tốt nhắc nhở mình, “Không sao, tôi chỉ cần ăn mặc nghiêm túc là là được rồi.”

Người giúp việc đi đến trước mặt Hạ Tử Du, dứt khoát lấy đi chiếc xẻng nhỏ trong tay Hạ Tử Du, nghiêm túc nói, “Nhưng mà cô chủ cũng không thể để cô Đan hơn mình…. Nghe nói bà chủ vì muốn mời cô Đan đến Los Angeles dự tiệc, đã đặc biệt cho người đến Pháp đo may cho cô Đan một bộ lễ phục rất tao nhã sang trọng, thật rất đẹp…. Nếu cô chủ không chuẩn bị trước, đến lúc đó sao cô thể xinh đẹp bằng cô Đan đây?”

Hạ Tử Du vô vị cười cười, “Cô Đan trẻ tuổi hơn tôi, đương nhiên mặc cái gì cũng sẽ đẹp mắt hơn tôi rồi.”

Người giúp việc thật lòng nói, “Không có đâu, cô chủ thoạt nhìn cũng chỉ như mấy cô mười tám đôi mươi thôi, không hề thua kém cô Đan chút nào!”

Hạ Tử Du nghi hoặc hỏi, “Nhưng tại sao cô lại đi so sánh tôi với Nhất Thuần chứ?”

Người giúp việc thấy sao nói vậy, “Bởi vì cô chủ là vợ của ông chủ, ông chủ nhìn phong độ như vậy, cô chủ đương nhiên cũng phải xinh đẹp nhất rồi!”

Hạ Tử Du rốt cuộc cũng hiểu được lời nói của người giúp việc…. Cũng dễ hiểu, hình ảnh tình tứ thân mật của Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần ở Male được báo chí phát tán, đối với mọi người giúp việc trong biệt thự cũng không phải là bí mật gì, hiện tại người giúp việc có lòng tốt khuyên cô, dĩ nhiên là bởi vì sau khi nhìn thấy những tin tức trên báo cho nên mới thông cảm với cô.

Hạ Tử Du cười nhìn người giúp việc nói, “Chị cứ vào trước đi, chút tôi sẽ vào sau, chị yên tâm, tôi sẽ tham gia tiệc tối của viện trưởng đúng giờ.”

— ——-

Sáu giờ rưỡi tối.

Hạ Tử Du do dự đứng giữa đống lễ phục ở trong phòng để quần áo.

Tất cả những bộ lễ phục sang trọng này đều là trước đây Đàm Dịch Khiêm chuẩn bị cho cô, ở bên cạnh anh dẫu sao có đôi lúc cũng khó tránh được vài trường hợp phải cùng anh đi dự một số buổi tiệc long trọng, dù vậy nhưng kể từ khi họ kết hôn tới nay, bởi vì bọn họ thường xuyên xảy ra nhiều chuyện không vui, ngoại trừ buổi tiệc kết hôn của cô và anh thì cơ hội cô và anh cùng lúc xuất hiện ở nơi công chúng là rất ít.

Không ngờ lần này, lần đầu tiên bọn họ cùng nhau tham dự dạ tiệc, thì cả hai đã không còn là vợ chồng nữa.

Cầm lên một bộ lễ phục dạ hội màu trắng ngó sen đang chiếu sáng ở trước gương, Hạ Tử Du ngay lập tức thay vào bộ lễ phục đó.

Nâng váy quay một vòng ở trước gương, Hạ Tử Du liền quyết định chọn mặc bộ váy này.

Thật ra cô cũng biết bộ lễ phục dạ hội này không có gì nổi bật, cô hợp ý nó chỉ đơn giản vì nó nhã nhặn không cầu kỳ, rất dễ cho cô có thể lẩn trốn giữa mọi người.

Vì cô nghĩ, cảm giác trở thành tiêu điểm đã không còn thích hợp với cô….

….

Cốc, cốc.

Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa cắt đứt dòng suy nghĩ của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du túm lấy tà váy xoay người lại nói, “Vào đi.”

Người giúp việc đẩy cửa vào, cung kính nói, “Cô chủ, ông chủ đang đợi cô ở dưới lầu…. Cô chuẩn bị xong chưa?”

Giống như đã rất lâu rồi không nghe thấy cách xưng hô này, Hạ Tử Du hơi giật mình ngạc nhiên hỏi, “Ông chủ?”

Người giúp việc gật đầu, “Đúng vậy, ông chủ ở trong xe đỗ ngoài cửa chờ cô đấy.”

“Vâng, tôi sẽ đi xuống ngay.”

“Dạ.”

Sau khi người giúp đi ra, tay đang nắm tà váy của Hạ Tử Du không hiểu sao đột nhiên đổ đầy mồ hôi….

Cô biết tối nay anh sẽ tham dự tiệc sinh nhật của bà Đàm, nhưng không ngờ anh lại tự mình tới đón cô.

Cô cũng thật quên mất đã bao lâu rồi không được nhìn thấy anh, là một tháng, hay là một tháng lẻ ba ngày, hoặc một tháng lẻ bốn ngày….

Cũng không ai biết đã rất lâu rồi cô không còn dám nhớ tới anh…. ..

Nhấc váy lên mang giầy cao gót vào, Hạ Tử Du cẩn thận bước xuống từng bậc thang.

Qua ánh mắt của người giúp việc nhìn mình, cô cũng thừa biết tối nay mình chẳng được xinh đẹp gì, nhưng…. Cô vốn cũng không quan tâm.

Ra khỏi biệt thự, cô từng bước chậm rãi đi về hướng chiếc xe Bentley màu đen đang đỗ ngoài cổng lớn.

Cách cửa sổ xe màu đen, cô không nhìn thấy được anh ở bên trong, nhưng càng lúc càng đến gần, cô vẫn có thể cảm nhận được tim cô không còn bình thường nữa mà đang khẩn trương nhảy đập liên hồi.

Hộ vệ mở cửa xe cho cô, “Bà tổng giám đốc, mời lên xe.”

Cửa xe vừa mở ra, đập vào mắt Hạ Tử Du là tư thế Đàm Dịch Khiêm ngồi rất thoải mái ở trong xe.

Anh mặc một bộ tây trang màu đen, kiểu tóc rõ ràng vì đi dự dạ tiệc mà cắt tỉa rất tỉ mỉ, so với sự nghiêm túc điềm tĩnh của thường ngày thì tối nay anh nhìn có vẻ trẻ trung và đẹp trai hơn.

Xa nhau chỉ hơn một tháng, lúc này gặp lại anh, cô thật cảm thấy đã lâu như cả một thế kỷ rồi vậy….

Hạ Tử Du nhẹ nhàng chui vào xe ngồi xuống vị trí bên cạnh anh, nhưng sau đó cô liền đưa tầm mắt chuyển sang hướng ra ngoài cửa sổ xe.


Mục lục
loading...