Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 255


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 255: Chuẩn Bị Tham Dự Tiệc Sinh Nhật Bà Đàm

Thành phố Y, biệt thự Hạ gia.

Buổi tối, ngoài cửa phòng Hạ Tử Du vang lên tiếng gõ cửa nhẹ.

Hạ Tử Du kéo tấm chăn lên đắp cho Liễu Nhiên, rồi mặc thêm áo khoác đứng dậy đi ra mở cửa.

Nhìn thấy bà Hạ đứng ngoài cửa, Hạ Tử Du mỉm cười nói, “Mẹ, vào đi!”

Bà Hạ nhỏ giọng hỏi, “Liễu Nhiên ngủ chưa?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Hôm nay mẹ dẫn con bé đi khu vui chơi chơi cả ngày, có lẽ mệt nên đã ngủ sớm hơn mọi ngày….”

Bà Hạ nhẹ bước đi vào trong phòng, nhìn thấy Liễu Nhiên nằm ở trên giường đang ngủ say sưa, trên khuôn mặt hiền hậu của bà không che giấu được sự thương yêu nói, “Con bé rất ngoan, thật sự rất giống con …. .”

Hạ Tử Du cũng đưa mắt nhìn tới dáng ngủ vô cùng đáng yêu của Liễu Nhiên, hạnh phúc nói, “Dạ, con bé càng lớn càng thấy thật giống con.”

Bà Hạ bật cười nói, “Đúng là giống con, nhưng giữa trán lại có phần giống Dịch Khiêm hơn…. Nói chung là nhìn thế nào cũng thấy rất xinh đẹp!”

Hạ Tử Du cười khẽ, “Nào có người bà nào mà tự khen cháu mình như thế….”

Bà Hạ ngồi xuống mép giường, yêu thương nhìn cháu ngoại mình, thở nhẹ nói, “Đứa nhỏ đáng thương, còn nhỏ như vậy đã phải chịu cảnh cha mẹ sắp phải xa nhau….”

Hạ Tử Du nghe lời bà Hạ nói nhất thời giật mình kinh ngạc, “Hả, mẹ….”

Bà Hạ vỗ nhè nhẹ vị trí bên cạnh bảo, “Tử Du, con ngồi xuống đây.”

Hạ Tử Du từ tốn ngồi xuống cạnh bà Hạ, ánh mắt nghi ngờ nhìn bà.

Bà Hạ vén mái tóc Hạ Tử Du qua sau vai, ánh mắt từ ái nhìn chăm chú vào gương mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du, nhỏ nhẹ từ tốn nói, “Tử Du, lần trước khi con tới thành phố Y, có kể với mẹ về chuyện tình cảm của người bạn con xảy ra vấn đề thì mẹ đã biết người bạn con nói tới trong câu chuyện chính là con rồi….”

Hạ Tử Du trợn tròn mắt, “Mẹ….”

Bà Hạ vẫn dịu dàng nói, “Con quên rồi sao, mẹ trông con từng ngày lớn lên…. Con vẫn giống hệt y như lúc còn nhỏ, cho dù có chuyện gì buồn phiền hay lo lắng vẫn chỉ thích cất giấu ở trong lòng, không muốn để mọi người biết mà lo lắng cho con.”

Hạ Tử Du thật tự nhiên cười với bà Hạ, “Mẹ, mẹ hiểu lầm rồi, chuyện mà con kể với mẹ đúng thật là chuyện của bạn con….”

Bà Hạ yêu thương cầm lên bàn tay mát lạnh của Hạ Tử Du, nhỏ nhẹ nói, “Tử Du, lần trước khi con nhắc tới người bạn của con với mẹ, có lẽ ngay cả con cũng không biết, lúc đó con đã khóc….”

“Mẹ….”

Bà Hạ vỗ nhè nhẹ lên mu bàn tay Tử Du, thương yêu nói, “Tử Du, lần trước sở dĩ mẹ không có vạch trần con là vì mẹ biết một khi con trở về là con đã phải đối mặt với lựa chọn, mà ý kiến của một người bên ngoài sẽ khách quan hơn so với ý kiến của một người mẹ….”

Giờ khắc này Hạ Tử Du không thể nào tiếp tục che giấu được nữa, cô chua xót cười nói, “Mẹ, cám ơn mẹ!”

Bà Hạ quan tâm hỏi, “Nói cho mẹ biết, con và Dịch Khiêm rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Mẹ cứ nghĩ lần trước con trở về biết đâu vấn đề sẽ có thể giải quyết, tại sao hôm nay lại có vẻ còn tồi tệ hơn?” Hạ Tử Du một mình dẫn theo Liễu Nhiên tới thành phố Y hiển nhiên đã nói rõ tình huống không được phát triển theo như mong muốn.

Hạ Tử Du khổ tâm mà cười lên tiếng, hít một hơi thật sâu rồi nói, “Mẹ, con và Dịch Khiêm đã ly hôn rồi….”

Bà Hạ giật mình hoảng hốt, “Cái gì?”

Hạ Tử Du bình tĩnh nói, “Lần trước sau khi về đến Los Angeles, biết được ý định anh ấy đã không còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân với con nữa, cho nên con quyết định ký giấy thỏa thuận ly hôn với anh ấy…. Tuy con không muốn trở thành người một phụ nữ cứ quấn chặt bám lấy người khác, nhưng con nhận thấy mẹ nói rất đúng, hôn nhân không thể qua loa nói bỏ là bỏ dễ dàng như vậy đươc…. Cho nên con tới tranh thủ cầu xin anh ấy trong vòng ba tháng đừng tiết lộ chuyện con và anh ấy đã ly hôn với bên ngoài….”

Bà Hạ hỏi, “Là vì con hy vọng tình cảm giữa con và Dịch Khiêm còn có thể cứu vãn?”

Hạ Tử Du nuốt nghẹn sự chua xót xuống cổ họng khổ sở nói, “Con thừa nhận, trong chuyện tình cảm con không thể nào buông xuôi dễ dàng như vậy được, nhưng con không mong còn có thể xoay chuyển, con chỉ nghĩ….” Nói tới đây Hạ Tử Du bỗng ngừng lại, nghẹn giọng nói, “Con chỉ muốn biết phải chăng anh ấy vẫn còn quan tâm đến con, cho dù chúng con có xa nhau thì đó cũng là vì chúng con không hợp nhau…. Như vậy trong cuộc sống sau này, ít nhất trong lòng con còn có thể dễ chịu hơn một chút.”

Bà Hạ gật đầu, “Tử Du, mẹ thấy con làm rất đúng…. Nhưng nếu như con đã quyết định làm như vậy, thì tại sao bây giờ con lại dẫn theo Liễu Nhiên trở về nhà mẹ chứ?”

Đôi con ngươi trong suốt của Hạ Tử Du đột nhiên mịt mờ hơi nước, cô cố gắng kiềm chế tiếng nức nở sắp bật ra của mình nói, “Bởi vì…. Bởi vì con căn bản không cần phải đợi ba tháng cũng biết anh ấy cuối cùng vẫn không thể quay lại với con…. Trên thực tế, sau khi con đem giấy thỏa thuận ly hôn đã ký xong giao cho anh ấy, anh ấy ngay lập tức bảo luật sư sắp xếp thủ tục ly hôn của con và anh ấy…. Mẹ, con rất khó chịu, con nghĩ rằng ít nhất anh ấy sẽ do dự….”

Bà Hạ nhìn dáng vẻ thất vọng rũ mi của Hạ Tử Du, nghi ngờ nói, “Sao vậy được chứ? Lúc con bị người của Arsène bắt cóc, mẹ nhận thấy Dịch Khiêm rất lo lắng cho con….”

Hạ Tử Du ngước lên đôi mắt đã phủ đầy hơi nước, chưa chát nở nụ cười, “Thật ra, vào trước khi Arsène bắt cóc con, con và Dịch Khiêm đã từng vì chuyện không tin tưởng nhau mà xảy ra vài lần tranh cãi…. Con thừa nhận, anh ấy vẫn luôn đối xử tốt với con, phần lớn nguyên nhân mà con và anh ấy phải đi đến ngày hôm nay có lẽ cũng bởi vì con chưa có làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Con thật rất buồn, con biết giữa con và anh ấy có nhiều sự hiểu lầm cho nên mới có thể dẫn đến tình cảnh tồi tệ như ngày hôm nay, con nghĩ anh ấy chỉ nhất thời tức giận với con mà thôi, nếu như con có thể tranh thủ thời gian làm dịu đi sự tức giận của anh ấy, đợi khi nào anh ấy muốn nghe con giải thích thì con sẽ giải thích rõ cho anh ấy hiểu, như vậy có lẽ con và anh ấy vẫn còn cơ hội có thể có cứu vãn, nhưng mà, con đã sai rồi….”

Nhìn đôi mắt long lanh nước của Hạ Tử Du, bà Hạ trìu mến hỏi, “Nghĩ sai điều gì?”

“Thì ra con và anh ấy vốn đã không thể còn đường để cứu vãn, lòng của anh ấy cũng đã không còn dành cho con nữa….” Nói tới đây, Hạ Tử Du cắn nhẹ môi mình, không muốn để bản thân vì khó chịu mà bật khóc thành tiếng.

Bà Hạ trừng lớn hai mắt, “Nói vậy, trên báo chí đưa tin nói Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần gì đó tình tứ đi nghỉ mát ở Male là thật?”

Nhớ lại Đàm Dịch Khiêm dẫn theo Liễu Nhiên đi Male nhưng không cho cô đi cùng, lòng Hạ Tử Du lập tức cảm thấy đau đớn như kim châm muối xát…. .

Hít một hơi thật sâu để ngăn chặn loại đau đớn đó xuống đáy lòng, Hạ Tử Du bật khóc nức nở nói, “Mẹ, con biết Nhất Thuần mới thật sự là người thích hợp với anh ấy…. Hôm nay biết được anh ấy đã thích Nhất Thuần, con cảm thấy con nên vui vẻ, ít nhất anh ấy ở bên Nhất Thuần nhất định sẽ hạnh phúc hơn khi sống cùng con, nhưng con vẫn không thể nào chịu nổi khi nghĩ đến anh ấy ở chung với người phụ nữ khác….”

Khóe mắt Hạ Tử Du liên tục tràn ra nước mắt khiến bà Hạ đau lòng không khôi, “Đứa nhỏ ngốc, sao con lại có thể cất giấu nhiều chuyện như vậy ở trong lòng chứ?”

Hạ Tử Du nhu nhược đưa tay ôm lấy bà Hạ, sau đó tựa đầu vào bờ vai của bà mà đau khổ bật khóc thành tiếng, “Mẹ, thứ lỗi cho con khi không còn chỗ nào để đi chỉ có thể nghĩ đến mẹ….”

Bà Hạ yêu thương vỗ nhẹ sống lưng mỏng manh của Hạ Tử Du, từ ái nói, “Con không cần lo không có chỗ để đi …. Nếu con đồng ý, sau này con cứ ở lại trong ngôi nhà này với mẹ….”

loading...

——

Trong lòng mỗi một đứa con nít nào cũng có sự hiếu kỳ và tò mò đối với sự vật mới lạ, nhưng khi sự vật mới lạ cũng không đủ để hấp dẫn bọn chúng thì bọn chúng sẽ rất thực tế chọn thứ gì đó mà bọn chúng quyến luyến muốn có nhất….

Giống như Liễu Nhiên vào lúc này….

Hai mẹ con ở lại thành phố Y ướng chừng được một tháng, thành phố Y hôm nay đối với Liễu Nhiên mà nói đã không còn sức hấp dẫn như lúc đầu nữa, vì vậy Liễu Nhiên bắt đầu đi theo hỏi Hạ Tử Du ——

Mẹ, chừng nào chúng ta về nhà ba vậy?

Lúc đầu Liễu Nhiên chỉ hỏi đến vấn đề này khi nhìn thấy một gia đình vui vẻ hòa thuận nào đó, nhưng gần hai ngày nay số lần càng hỏi càng nhiều hơn.

Hiện giờ, Liễu Nhiên và Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa đang xem vở nhạc kịch thiếu nhi nổi tiếng nhất trong năm, Liễu Nhiên lại đột nhiên nhảy lên nói, “Mẹ, Ngôn Ngôn muốn về nhà…. Ngôn Ngôn rất nhớ ba…. Lâu rồi ba không có gọi điện thoại nói chuyện với Ngôn Ngôn, có phải ba không cần Ngôn Ngôn nữa rồi không?”

Mấy ngày qua, mỗi lần Liễu Nhiên hỏi đến vấn đề này, Hạ Tử Du đều tìm đủ loại lý do để dỗ dành Liễu Nhiên, nhưng lúc này, Hạ Tử Du cũng không còn nghĩ ra được lý do nào khác để thuyết phục con gái mình.

Hạ Tử Du ôm con gái vào lòng hỏi, “Liễu Nhiên không thích ở với mẹ sao?”

Liễu Nhiên lập tức lắc đầu, quyến luyến ôm lấy Hạ Tử Du, nói bằng giọng ngây ngô của trẻ con, “Ngôn Ngôn dĩ nhiên thích ở chung với mẹ, nhưng mà Ngôn Ngôn cũng rất nhớ ba…. Mẹ, sao lâu rồi con không thấy mẹ nói chuyện với ba, bộ mẹ không nhớ ba sao?”

Câu hỏi của Liễu Nhiên khiến cho lòng Hạ Tử Du dâng lên bồi hồi chua xót.

Đúng vậy, cô dẫn theo Liễu Nhiên tới thành phố Y đã hơn một tháng, trong thời gian này, anh không có gọi điện thoại cho cô…. Cô đương nhiên đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi, dù sao cô và anh hôm nay cũng đã ly hôn…. Cô chỉ không nghĩ tới anh có thể dửng dưng không hề gọi cho Liễu Nhiên một cuộc điện thoại nào, thật chẳng lẽ anh sợ lúc gọi điện thoại tới tìm Liễu Nhiên mà cô là người nghe máy sao?

Về phần nhớ anh…. Cô thật đã quên mình có bao nhiêu lâu không dám nghĩ đến chuyện này….

Suy nghĩ vậy, Hạ Tử Du cố gắng miễn cưỡng nở nụ cười, điềm tĩnh nhìn con gái nói, “Bé ngốc, ba con sao có thể không cần con chứ? Con cũng biết ba con rất hay bận rộn mà, nên có đôi lúc sẽ quên gọi điện thoại cho Liễu Nhiên, Liễu Nhiên phải thông cảm cho ba mới đúng chứ!”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật gật đầu, đột nhiên chu miệng nói, “Mẹ, lâu rồi Ngôn Ngôn không thấy mẹ và ba cùng ở chung một nhà…. Lần trước đến chỗ chú ‘củ cải’ chơi, tại sao mẹ không chịu đi chung với ba và Ngôn Ngôn vậy?”

“Là ba nói với con mẹ không chịu đi sao?” Giờ khắc này, cô vẫn không thể kiềm chế được muốn biết suy nghĩ của anh.

Liễu Nhiên thành thật nói, “Ba không có nói, nhưng mà ba rất thương mẹ, ba sẽ không bỏ lại mẹ đâu….”

Lời nói hồn nhiên của trẻ thơ làm lòng Hạ Tử Du thắt lại, Hạ Tử Du vẫn mỉm cười nói, “Mẹ xin lỗi, tại vì hôm đó mẹ thấy không khỏe, cho nên mới không có đi chung với mọi người….”

Liễu Nhiên lập tức nói, “Vậy nói ba lần sau dẫn theo mẹ đến đó chơi nha…. Mẹ, không có mẹ ở đó, rất nhiều người lúc nhìn thấy dì Đan ôm con đứng cạnh ba, mọi người ai cũng nghĩ dì Đan là ‘mẹ’ của con đó….”

Hạ Tử Du nhẹ giọng hỏi, “Liễu Nhiên không thích người khác hiểu lầm như vậy sao?”

Liễu Nhiên chống tay suy nghĩ một hồi, giọng nói non nớt nhưng rất nghiêm túc trả lời, “Mẹ là mẹ, dì Đan là dì Đan…. Người ta không thể nói như vậy được.”

Sau đó đổi lại là Hạ Tử Du trầm tư, một lát sau cô mới hỏi, “Vậy…. Nếu như có một ngày, dì Đan làm ‘mẹ’ của Liễu Nhiên, Liễu Nhiên có chịu không?”

Liễu Nhiên dừng sự giải thích theo logic của trẻ con nói, “Sao dì Đan lại trở thành mẹ của Ngôn Ngôn được? Ngôn Ngôn là do mẹ sinh ra, Ngôn Ngôn chỉ có mẹ là ‘mẹ’ thôi à….”

“Vậy….”

Hạ Tử Du đang muốn mở miệng trả lời Liễu Nhiên, nhưng tiếng chuông điện thoại di động lại đột ngột cũng vang lên ngay lúc này, cắt ngang cuộc nói chuyên của hai mẹ con.

Hạ Tử Du lấy điện thoại di động ra rồi nhìn thoáng qua màn hình điện thoại di động.

Thấy số hiển thị trên màn hình điện thoại di động chính là số điện thoại riêng của biệt thự Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du lập tức ấn nút trả lời.

“Tiểu Du, là tôi.”

Nghe giọng nói của bà Đàm, Hạ Tử Du vẫn tôn kính chào bà như trước đây, “Viện trưởng!”

Bà Đàm như đang khiển trách nói, “Cô giỏi thật, nói đi là dẫn theo cháu gái tôi đi cả một tháng, chẳng lẽ không nghĩ tới tôi sẽ rất nhớ con bé sao?”

“Con xin lỗi, qua một thời gian ngắn nữa con sẽ dẫn con bé về ạ.”

Bà Đàm không kiên nhẫn nói, “Đi như vậy cũng đủ rồi, tôi không có thời gian mà chờ đợi cô đâu…. Hai ngày nữa chính là sinh nhật sáu mươi tuổi của tôi, con Tâm sẽ giúp tôi tổ chức một buổi tiệc tối, hôm đó cô phải dẫn Liễu Nhiên về cho tôi…. Còn nữa, bên ngoài vẫn chưa biết cô và Dịch Khiêm đã ly hôn, cho nên tiệc sinh nhật của tôi cô cũng không được vắng mặt đó, tránh cho người ngoài nghĩ tôi hà khắt với con dâu….”

Hai ngày nữa?

Nếu như hai ngày nữa dẫn theo Liễu Nhiên đi về, vậy phải chăng cũng có nghĩa là thời gian cô được ở lại bên cạnh Liễu Nhiêu không còn nhiều lắm….

Không nghe thấy Hạ Tử Du trả lời, bà Đàm khó chịu nói, “Cô còn do dự cái gì? Chẳng lẽ dự định không cho cháu gái tôi về mừng sinh nhật tôi?”

“Viện trưởng, không phải, con…. Ngày mai con sẽ dẫn Liễu Nhiên về ạ!”

Bà Đàm nghe vậy mới hài lòng nói, “Vậy thì tốt, đừng làm trễ nãi thời gian của tôi đó!”

“Dạ!”

Mục lục
loading...