Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 254


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 254: Hóa Ra Là….không Nên Tranh Thủ

Ở Male.

Robert đi tới chỗ Đàm Dịch Khiêm đang nằm trên ghế dựa giữa bãi biển phơi mình dưới ánh nắng mặt trời.

Robert nhìn thoáng qua Đan Nhất Thuần đang cùng Liễu Nhiên ngồi nghịch cát trên bãi biển cách đó không xa chỉ biết thở dài, “Cậu cứ thế mà bỏ lại một mình Tử Du ở Los Angeles, cậu đành lòng sao?”

Đàm Dịch Khiêm đeo kính râm lên nhắm mắt giả vờ ngủ.

Robert lạnh nhạt nhìn người nào đó đang nằm trên ghế dài, phiền não nói, “Này, cậu đừng tỏ ra cái thái độ dửng dưng đó với tôi, bây giờ cậu đang ở trên địa bàn của tôi, do tôi quyết định…..”

Đàm Dịch Khiêm vẫn trầm mặc không nói.

Robert rốt cuộc không kềm chế được nữa, tức giận chống nạnh nói, “Đàm Dịch Khiêm, nếu như bây giờ cậu không trả lời tôi, tôi lập tức đến Los Angeles đón Tử Du đến đây!”

Đàm Dịch Khiêm rốt cuộc mở mắt ra lạnh nhạt nói, “Chuyện của tôi và cô ấy không cần cậu quan tâm!”

Robert ngồi xuống ghế dựa bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, tức giận trừng mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Tôi không quan tâm cậu, nhưng tôi quan tâm Tiểu Du, tôi không cho phép cậu ức hiếp cô ấy! Cậu nói cho tôi biết, cậu và Tiểu Du đang cãi nhau phải không?”

Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức đứng dậy khỏi ghế dựa cất bước đi thẳng về phía trước.

Robert vội vàng đuổi theo, dùng bóng dáng cao lớn của mình chắn ngang trước mặt Đàm Dịch Khiêm, ảo não nói, “Tôi thật sự là đần mà, mấy hôm đó Tiểu Du rõ ràng buồn bực không vui, tôi lại còn tưởng là cậu và nghĩ cô ấy vẫn hòa thuận, đúng ra tôi nên ở lại Los Angeles…”

Dưới lớp kính râm, đôi mắt sâu thẳm u ám của Đàm Dịch Khiêm nhíu lại, “Từ khi nào mà cậu quan tâm tới cô ấy nhiều như thế?”

Robert thẳng thắn nói, “Tôi chỉ không chịu được khi thấy cô ấy bị cậu bắt nạt!”

Đàm Dịch Khiêm vẫn bước chân đi, bình thản nói, “Tôi nhớ đã có lần nói với cậu rồi!”

Robert vội vàng đuổi theo, “Nói cái gì?”

Giọng Đàm Dịch Khiêm lanh lảnh nói, “Tôi và cô ấy không thể tiếp tục được nữa!”

Robert nhất thời ngơ ngác tại chỗ, sau một hồi lâu mới sực tỉnh phản ứng được, “Hả…. cậu đang đùa với tôi ư?”

Lúc này Đan Nhất Thuần mặc một bộ váy màu trắng dắt tay Liễu Nhiên đi tới hướng bọn họ.

Robert đang muốn lên tiếng nói tiếp nhưng chỉ đành phải nuốt vào trong lòng.

“Ba ——”

Liễu Nhiên đưa tay muốn Đàm Dịch Khiêm bế.

Đàm Dịch Khiêm ngồi xổm người xuống, cưng chiều bế lấy Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên vòng tay qua cổ Đàm Dịch Khiêm, vui vẻ nói, “Ba, con và dì Đan xây được một tòa thành rất lớn….”

Khuôn mặt Đàm Dịch Khiêm bỗng trở nên dịu dàng, “Giỏi vậy sao?”

Đan Nhất Thuần cầm khăn giấy ướt lau mồ hôi trên trán cho Liễu Nhiên, “Em nhận thấy Ngôn Ngôn làm gì cũng có thiên phú, thành cát xây rất khéo…”

Robert đi đến bên cạnh Đan Nhất Thuần, trầm giọng nói, “Nhất Thuần, anh muốn nói chuyện riêng với em một chút, có rảnh không?”

Đan Nhất Thuần nhìn sang khuôn mặt sa sầm của Robert, hơi nghi ngờ nhưng cũng liền gật đầu, “Dạ, được!”

….

Robert lôi tay Đan Nhất Thuần đi tới dưới tàn dù che nắng.

Đan Nhất Thuần giãy nhẹ khỏi tay Robert, đôi mi thanh tú nhíu chặt, “Anh làm gì dùng sức dữ vậy, tay em bị anh kéo đau quá!”

Robert lạnh giọng hỏi, “Nhất Thuần, anh hỏi em, em vẫn chưa từ bỏ hy vọng với Dịch Khiêm đúng không?”

Đan Nhất Thuần không vui nói, “Robert, thứ nhất em không có nghĩa vụ giải thích với anh về chuyện riêng của em, thứ hai anh không có tư cách dùng giọng điệu đó để chất vấn em.”

Robert cũng ý thức được lời nói mình có hơi quá, anh dịu giọng lại nói, “Xin lỗi, không phải là anh muốn chất vấn em, chỉ là… Anh vừa mới biết được hình như tình cảm của Dịch Khiêm và Tử Du đã xảy ra một số vấn đề, anh không muốn em lúc này…”

Đan Nhất Thuần lập tức cắt ngang lời Robert, “Anh muốn nói em lúc này thừa cơ nhảy vào sao?”

Robert vội vàng giải thích, “Anh không có ý này….”

Đan Nhất Thuần không vội vàng than nhẹ nói, “Robert, em không biết trong lòng anh nghĩ em là người như thế nào, nhưng em xin thề với anh, em chưa bao giờ có ý nghĩ muốn xen vào giữa tình cảm của Dịch Khiêm và Tử Du, càng không thừa lúc tình cảm của họ có vấn đề mà nhảy vào….”

Robert vịn nhẹ bả vai Đan Nhất Thuần, áy náy nói, “Nhất Thuần, em đừng giận, đúng ra anh không nên nói em vậy.”

Đan Nhất Thuần từ tốn nói, “Em không giận, em chỉ không muốn bị hiểu lầm….. Tình cảm của Tử Du và Dịch Khiêm xảy ra vấn đề em cũng rất lo lắng, em có thể hiểu được anh, nhưng em biết trong chuyện tình cảm của họ chúng ta là người ngoài vĩnh viễn không thể giúp gì được, thậm chí càng giúp sẽ càng rối, cho nên mặc kệ tình cảm của Dịch Khiêm và Tử Du có xảy ra vấn đề gì, chúng ta chỉ có thể đứng bên ngoài chờ đợi bọn họ sớm có thể quay trở về với nhau mà thôi.”

— —

Tại biệt thự ở Los Angeles.

Ánh mặt trời sáng chói mắt vô cùng, thời tiết này thật thích hợp để tu bổ lại vườn hoa.

Lúc này, Hạ Tử Du đang ngồi xổm trước bãi đất có cây chanh thảo xanh tươi mơn mởn, cầm xẻng nhổ hết cỏ dại xung quanh.

Cô dĩ nhiên có thể bảo người chăm sóc vườn hoa trồng cây chanh thảo này giúp mình, nhưng cô thích hưởng thụ niềm vui khi gieo trồng nó, nhất là đứng giữa mùi hương khoan khoái nhẹ nhàng của những cây chanh thảo này.

Người giúp việc đột nhiên chạy tới, “Cô chủ, cô chủ. . . Bà chủ và cô hai tới đây, họ nói muốn gặp cô ngay!”

Hạ Tử Du buông cây xẻng trong tay xuống rồi đứng dậy.

Người giúp việc thở hổn hển nói, “Cô chủ, cô mau đến đó đi, kẻo bà chủ và cô hai lại tức giận với cô đó!”

….

Tại phòng khách, Đàm Tâm và bà Đàm ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.

Hạ Tử Du đứng trước mặt họ, nhẹ giọng gọi, “Viện trưởng, chị.”

Đàm Tâm căm ghét liếc nhìn Hạ Tử Du, “Cô có xem báo mấy hôm nay không?”

Hạ Tử Du lắc lắc đầu.

“Khó trách cô có thể thản nhiên như vậy, cô mau xem tờ báo này đi!”

Hạ Tử Du theo ánh mắt Đàm Tâm nhìn tới hướng bàn trà, sau đó cầm lấy tờ báo trên đó chăm chút đọc.

Trên trang bìa là một hình ảnh gia đình rất ấm áp —

loading...

Trời xanh biển biếc, trên bờ cát trắng mịn, một người đàn ông có ngoại hình cao lớn tuấn tú đang cười ngọt ngào ôm một cô gái nhỏ rất đáng yêu, bên cạnh đó còn có một người người con gái trẻ tuổi xinh đẹp giống như nữ thần Hy Lạp mặc váy dài trắng đứng dựa sát vào người đàn ông bên cạnh.

Nam nữ trong tấm hình hiển nhiên là Đàm Dịch Khiêm và Đan Nhất Thuần ở Male.

Đàm Tâm trào phúng nói, “Rất ngọt ngào phải không?”

Hạ Tử Du không đọc kỹ nội dung tờ báo, bình tĩnh đặt tờ báo lại trên mặt bàn.

Đàm Tâm thấy phản ứng của Hạ Tử Du quá mức bình tĩnh, cô không nhịn được cầm tờ báo lên, đọc lên mấy dòng trong tờ báo, “Chủ tịch tập đoàn ‘Đàm thị’ Đàm Dịch Khiêm và vợ là Hạ Tử Du đang có nguy cơ tan vỡ, mấy ngày trước, có ký giả chụp được ảnh Tổng giám đốc Đàm và bạn gái cũ là Đan Nhất Thuần thân mật đi du lịch ở Male… Có thể thấy rõ ràng ngón áp út tay trái của Tổng giám đốc Đàm không còn đeo nhẫn cưới nữa….”

Lúc nói đến đoạn này, Đàm Tâm cố ý dừng lại liếc mắt nhìn Hạ Tử Du.

Biểu cảm của Hạ Tử Du vẫn bình tĩnh đến lạ thường.

Không đạt được mục đích chọc tức Hạ Tử Du, Đàm Tâm tức giận nói, “Cô còn giả vờ bình tĩnh? Trong lòng ắt hẳn như đang bị xát muối mà còn vờ vịt?”

Bà Đàm xoay đầu nói với con gái, “Tâm à, đừng nói chuyện khó nghe như vậy, để cho mẹ nói với cô ta ….”

Đàm Tâm ngay tức khắc ngậm miệng. (đúng rùi, mồm thối mà ham sủa )

Bà Đàm lạnh mặt nhìn Hạ Tử Du, “Tiểu Du, tôi có nghe nói chuyện Dịch Khiêm không dẫn cô đi Male, tình cảm của cô và Dịch Khiêm hôm nay như thế nào nhìn vào cũng đã rõ ràng rồi… Tôi muốn sau khi Dịch Khiêm về đây, cho dù Dịch Khiêm có dẫn theo Nhất Thuần về hay không, tôi cũng sẽ bất chấp tất cả giữ Nhất Thuần ở lại nhà chúng tôi… Tôi khuyên cô nên biết điều mà chủ động rời khỏi nhà tôi đi, tối thiểu cô cũng còn giữ lại chút sĩ diện cho mình, còn nếu như cô cứ muốn tiếp tục mặt dày sống ở nhà tôi, kết quả cuối cùng cũng chỉ có thể bị tống cổ ra khỏi nhà mà thôi…”

Hạ Tử Du lạnh nhạt nói, “Viện trưởng, ký giả lúc nào cũng thích phô trương như thế, con rất tin tưởng Dịch Khiêm.”

Đàm Tâm nghe thế liền nổi giận đùng đùng, nghiến răng nói, “Hạ Tử Du, cô có biết hay không, tôi thật sự vô cùng chướng mắt khi phải nhìn thấy cái bản mặt không biết xấu hổ lúc này của cô…. Cô cho rằng chúng tôi không biết chuyện cô và Dịch Khiêm đã ly hôn sao?”

Bà Đàm cao giọng thốt lên, “Tâm à!”

Đàm Tâm lúc này như đã mất hết lý trí không quan tâm tới lời bà Đàm ngăn cản, nói tiếp, “Tôi đã nhìn thấy giấy ly hôn của cô và Dịch Khiêm ở chỗ luật sư Aston, cô và Dịch Khiêm đã ly hôn, cô còn muốn ở giấu giếm chúng tôi ư? Cô thật đúng là người không biết liêm sỉ, Dịch Khiêm đã không còn thích cô, cô còn làm ra vẻ tội nghiệp cầu xin Dịch Khiêm giấu chuyện hai người đã ly hôn… Sao hả, cô cho rằng thông qua ba tháng này là mình có thể xoay chuyển được lòng của Dịch Khiêm hay sao?”

Khi nghe Đàm Tâm nhắc tới những chữ “Ly hôn” và “Ba tháng” Hạ Tử Du chợt ngước mắt lên.

Đàm Tâm cười lạnh, “Rốt cuộc lúc này cô cũng có phản ứng rồi sao?”

Bà Đàm lần nữa lên tiếng nhắc nhở Đàm Tâm dừng lại, “Tâm à, thôi đi! !”

Đàm Tâm không chút sợ hãi trả lời với bà, “Mẹ, Dịch Khiêm đã đồng ý ly hôn với cô ta rồi, mẹ cho rằng bây giờ Dịch Khiêm còn để ý chuyện chúng ta xoi mói cô ta hay sao? Con chỉ không muốn để cô ta cứ tiếp tục ôm mộng hão huyền nữa mà thôi!”

….

Sau đó bà Đàm và Đàm tâm thay phiên nhau nói với Hạ Tử Du những lời vô cùng khó nghe, trong khi cô vẫn đang còn trong trạng thái hoảng hốt, đứng thẫn thờ rất lâu.

— —

Thật ra cô đã nghĩ tới kết quả giữa cô và Đàm Dịch Khiêm sẽ không thể vì ba tháng này mà thay đổi, dù sao cả hai cũng rất hiểu rõ đôi bên không còn hợp nhau nữa, cho dù vẫn quan tâm đến nhau, thì anh cũng chỉ làm theo lý trí mà buông tay cô….

Nếu kết quả thật sự như vậy, cô sẽ không khổ sở, càng sẽ không khó chịu, ít nhất cô biết anh đã từng do dự.

Nhưng, cô không không thể nào ngờ được, thì ra anh đã sớm giao giấy ly hôn đó cho Aston xử lý…

Cô phải thừa nhận, cô rất hụt hẫng …. .

Cô không sao hiểu nổi, tại sao anh có thể đưa ra quyết định trong thời gian ngắn như vậy?

Suốt một tuần lễ cô ở thành phố Y, không có lúc nào mà cô không nghĩ tới vấn đề của bọn họ…..

Cô cẩn thận suy tính mới quyết định làm như vậy, luôn phân vân giữa tình cảm và lý trí, chỉ sợ đi sai một ly sẽ dẫn đến cho họ một kết quả không thể xoay chuyển được, nhưng anh lại có thể dễ dàng dứt khoát quyết định…

Tại sao anh có thể lý trí như vậy?

Nếu như anh giống cô cũng phân vân giữa tình cảm và lý trí, anh tuyệt đối không có khả năng đưa ra quyết định dễ dàng như vậy, giải thích duy nhất chính là có lẽ là anh đã vứt bỏ được phần tình cảm mà cô cho rằng anh rất quan tâm đến nó, hoặc là nói, cô đã cho rằng anh sẽ để ý đến phần tình cảm mà hôm nay đã không còn quan trọng với anh nữa…

Nếu đúng như giải thích này, vậy thì, tất cả những suy nghĩ không thể thông suốt của cô đã có lời giải đáp…..

Bởi vì không còn quan tâm cho nên anh mới không chút do dự mà đưa đơn ly hôn cho luật sư……

Bởi vì không còn quan tâm cho nên anh chỉ muốn dẫn theo một mình Liễu Nhiên đi Male….

Bởi vì không còn quan tâm cho nên anh mới tháo ra chiếc nhẫn cưới của bọn họ….

Bởi vì không còn quan tâm cho nên mọi người xung quanh mới có thể dễ dàng biết chuyện cô tranh thủ ba tháng để lấy lòng anh…..

Suy nghĩ như vậy, Hạ Tử Du nằm trên giường nhưng không thể nào ngủ được, rốt cuộc chỉ có thể tự cười khổ…..

Trong chớp mắt, cô đột nhiên nhận ra, thì ra là cô đã sai lầm rồi….

….

Ba ngày sau tức là một tuần sau khi Đàm Dịch Khiêm và Liễu Nhiên đi nghỉ mát ở Male.

“Mẹ….”

Liễu Nhiên vừa được bế xuống xe sau khi đi chơi về liền vui vẻ chạy ào vào trong lòng Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nghe người giúp việc nói bọn họ đi nghỉ mát đã về đến, lúc này mới đứng trước cửa để chờ đón họ.

Hạ Tử Du ôm con gái, ân cần lau đi mồ hôi trên trán cho con gái, “Liễu Nhiên, đi chơi có vui không?”

Liễu Nhiên gật đầu thật mạnh, “Dạ, biển ở chỗ của chú ‘củ cải’ rất đẹp…. Dì Đan còn dẫn Ngôn Ngôn đi xây lâu đài cát, rồi còn dẫn Ngôn Ngôn đi xem rất nhiều rất nhiều chú cá nhỏ thật dễ thương….”

Lời nói và cử chỉ của Liễu Nhiên rất háo hức, hoàn toàn không còn sự lo lắng và không vui vì không nỡ xa Hạ Tử Du khi ngày đó đi cùng với Đàm Dịch Khiêm.

Cho dù trong lòng cảm thấy buồn tủi, nhưng Hạ Tử Du vẫn như không hề gì nở nụ cười dịu dàng, nhẹ giọng hỏi, “Liễu Nhiên, ba con đâu?”

“Ba ở kia kìa!”

Hạ Tử Du theo ánh mắt Liễu Nhiên nhìn tới chỗ Đàm Dịch Khiêm đang ngồi ở trong xe nói chuyện điện thoại.

Đàm Dịch Khiêm ngồi trong xe mặc một bộ quần áo đơn giản thoải mái, nhìn thật lịch sự và bảnh bao.

Hạ Tử Du nhìn lại con gái trong lòng, nhẹ giọng nói, “Liễu Nhiên, con đi với dì về phòng trước, mẹ nói chuyện riêng với ba con một chút.”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn ‘Oh’ lên, sau đó người giúp việc bế theo Liễu Nhiên đi vào biệt thự.

Hạ Tử Du đứng ngoài cửa xe đợi Đàm Dịch Khiêm trò chuyện xong bước ra khỏi xe, cô mới ngẩng đầu lên trên môi nở nụ cười, bình tĩnh nói với Đàm Dịch Khiêm, “Dịch Khiêm, mẹ em có gọi điện thoại tới cho em, bà muốn em về thành phố Y chơi với bà một chuyến… Mẹ em chưa gặp Liễu Nhiên lần nào, cho nên sẵn thời gian còn chưa hết ba tháng, em muốn dẫn Liễu Nhiên đến thành phố Y chơi một lần….”

Mục lục
loading...