Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 253


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 253: Vui Mừng Vô Ích

Đêm đó anh lạnh nhạt rời khỏi phòng của họ… Không, phải nói là đã từng là phòng của cả hai.

Cô không biết khi nào anh sẽ đưa giấy thỏa thuận ly hôn đó cho luật sư, nhưng trong ba tháng tới, cô thầm mong mọi chuyện được vượt qua suông sẻ.

Sau khi cô về nhà, Đàm Dịch Khiêm lại không thường xuyên về nhà, cũng có lẽ là cô không có cơ hội nhìn thấy anh, dù sao bình thường anh về nhà toàn vào đêm khuya, mà lúc anh về cô cũng đã ngủ ở phòng sát vách.

Đúng vậy, một tuần trước cô đã dọn khỏi căn phòng chung của họ, lúc cô chuyển ra mới phát hiện thì ra trong phòng có rất nhiều đồ của cô…

Cô ước chừng phải mất cả một buổi chiều mới có thể mang hết tất cả đồ của cô ra và sắp xếp lại đâu vào đấy… Sở dĩ sắm sửa nhiều như vậy đó là vì cô không hề nghĩ tới có ngày mình sẽ dọn ra khỏi căn phòng này.

Mọi người trong biệt thự đương nhiên đều biết chuyện Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du ngủ riêng phòng, nhưng so với trước khi ở riêng, mọi người giúp việc trong nhà thậm chí cảm thấy tình cảm của bọn họ đã dần dần chuyển biến tốt hơn, cho nên đối với Hạ Tử Du cũng ân cần hơn lúc trước nhiều.

Lúc này, Hạ Tử Du đang đứng trước phòng khách đổi giày, người giúp việc quan tâm hỏi, “Cô chủ, cô muốn ra ngoài sao?”

“Đúng vậy, một mình tôi ở nhà cũng không có chuyện gì làm, tôi muốn ra ngoài một chút.”

Người làm nói, “Vậy để tôi bảo tài xế đưa cô đi!”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Không cần, tôi ngồi tắc xi được rồi, tôi muốn một mình ra ngoài đi dạo, nếu hơi muộn tôi sẽ bảo tài xế đến đón tôi.”

“Dạ, vậy cô phải cẩn thận.”

“Ừ.”

….

Đứng trên đường giữa dòng xe qua lại đông như kiến, Hạ Tử Du vẫn không biết cô muốn làm gì, nhưng cô muốn đứng ở chỗ nhiều người thế này để ít nhất sẽ không khiến cô có cảm giác thế giới này chỉ còn lại một mình cô.

Thế nhưng dạo bước trên đường phố Los Angeles phồn hoa, nghe âm thanh ồn ào ầm ĩ xung quanh, cô vẫn thấy mình thật cô độc.

Bất ngờ cô đi tới trước cửa một bệnh viện tư nhân…. Thật tình cờ, bệnh viện tư nhân này chính là bệnh viện nơi ông Đàm nằm.

Gần đây đã trải qua quá nhiều chuyện, cô không có thời gian để đến thăm ông Đàm, lúc này thấy mình cũng không có làm gì, cô liền bước đi vào bệnh viện.

Bởi vì lúc trước cũng thường hay đến thăm ông Đàm, cho nên cô rất dễ dàng đi vào phòng bệnh của ông Đàm.

Phòng bệnh ông Đàm nằm lúc nào cũng có y tá đặc biệt trông nom 24h, y tá nhìn thấy Hạ Tử Du, ai cũng nở nụ cười chào đón, “Bà Đàm , cô đến thăm ông ông Đàm sao?”

Hạ Tử Du mỉm cười trả lời, “Cũng lâu rồi không tới, tình trạng của ba tôi có khá hơn không?”

Y tá nói, “Vẫn như vậy, cũng không biết lúc nào thì có thể tỉnh….”

Hạ Tử Du kinh ngạc nhìn ông Đàm ngủ say trước mặt, nhẹ giọng nói, “Tôi tin chắc ba tôi sẽ tỉnh lại…”

Y tá cũng gật đầu, “Trên lý thuyết mà nói là có khả năng đó, chúng ta không thể từ bỏ hy vọng.”

“Ừ.”

“Cô Hạ , tôi đi ra ngoài trước, cô cứ tự nhiên nói chuyện phiếm với ông Đàm , tôi nghĩ việc này cũng có thể kích thích tinh thần giúp cho ông Đàm có thể tỉnh lại.”

“Được.”

….

Sau khi y tá đi ra ngoài, Hạ Tử Du ngồi xuống bên mép giường.

Thấy bàn tay đầy nếp nhăn của ông Đàm hơi để lộ ra phía ngoài, Hạ Tử Du nhấc nhẹ bàn tay của ông Đàm bỏ vào trong chăn, sau đó cười nói, “Ba, tuy là ba đã ngủ rất lâu rồi, nhưng con nghe người khác nói là ba có thể nghe thấy mọi người nói chuyện, đúng không?” Trước đây mỗi khi đến thăm ông Đàm cô chưa bao giờ nói chuyện với ông, nhưng hôm nay không hiểu sao cô lại muốn tâm sự với ông.

Bên trong phòng bệnh chỉ có tiếng máy điều hòa đang hoạt động, còn ông Đàm dường như là không hề có một chút phản ứng nào.

“Ba ngủ cũng đã lâu rồi…. Mọi người ai cũng hy vọng ba sớm có thể tỉnh lại…. Ba à, ba có muốn nhìn thấy Dịch Khiêm hay không?”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Ba có biết không, con trai của ba rất ưu tú, anh ấy đã phát triển ‘Đàm Thị’ rất lớn, nếu ba tỉnh lại, nhất định ba sẽ rất hãnh diện….. Nếu những thứ này vẫn chưa đủ làm cho ba tỉnh lại, vậy con sẽ kể cho ba nghe về cháu gái của ba….. À, con bé đã hơn năm tuổi rồi, con bé tên là Ngôn Tư, là Dịch Khiêm đặt tên, con bé rất ngoan, rất hiểu chuyện, và cùng rất thông minh…”

“Ba à, con nói với ba nhiều như vậy, bác có cảm thấy con dài dòng hay không?” Hạ Tử Du nhã nhặn nói, “Thật ra bình thường con cũng không có nói nhiều như thế, chỉ là sau này con không còn nhiều cơ hội để tới đây thăm ba nữa, cho nên con muốn trò chuyện với ba nhiều chút….”

Cạch——

Tiếng cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy vào cắt ngay lời của Hạ Tử Du đang tâm sự với ông Đàm.

Hạ Tử Du vốn nghĩ rằng người đến là bà Đàm, nhưng người đẩy cửa vào chính là một bóng dáng cao lớn mà cô hoàn toàn không nghĩ tới.

Đàm Dịch Khiêm nhìn thấy Hạ Tử Du cũng hơi có chút ngạc nhiên, ánh mắt chạm vào cô bỗng trở nên thâm trầm.

Hạ Tử Du đứng lên, cười nói với Đàm Dịch Khiêm, “Oh, sao lúc này anh lại rảnh rỗi tới đây?”

Đàm Dịch Khiêm im lặng đứng cạnh giường ông Đàm, cũng giống như lúc trước, anh không nói lời nào chỉ lẳng lặng nhìn ông Đàm.

Thấy Đàm Dịch Khiêm không có ý muốn nói chuyện với mình, Hạ Tử Du vẫn cố gắng nở nụ cười, bình tĩnh nói, “Vậy… Anh ở lại đây với ba đi, em về trước đây…”

Đàm Dịch Khiêm vẫn không nói gì.

Hạ Tử Du cúi đầu xuống xoay người đi lướt qua anh.

— ——-

Lúc ăn tối.

Hạ Tử Du bế theo Liễu Nhiên đi vào phòng ăn, sau lưng đột nhiên truyền đến giọng nói cung kính của người giúp việc, “Ông chủ.”

Nghe người giúp việc nói, Liễu Nhiên mừng rỡ gọi, “Ba….”

Hạ Tử Du theo bản năng xoay người lại, vào giờ ăn tối trông thấy Đàm Dịch Khiêm xuất hiện, cô cảm thấy hơi bất ngờ, dù sao mấy hôm nay anh rất ít khi ở nhà dùng cơm tối.

Hạ Tử Du để Liễu Nhiên xuống, sau đó mặc cho Liễu Nhiên làm nũng ôm lấy chân Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống ôm lấy Liễu Nhiên đang giữ hai chân mình, yêu thương hôn vào má con gái.

Hạ Tử Du thấy ánh mắt Đàm Dịch Khiêm không hề nhìn đến cô dù chỉ là cái liếc mắt, cô cũng tự nhiên quay đầu sang hướng khác không nhìn anh nữa, lẳng lặng đứng nép về một bên.

Lúc ăn tối, Đàm Dịch Khiêm và Nhiên ngồi một bên, còn Hạ Tử Du thì ngồi ở phía đối diện với Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên là cao thủ điều chỉnh không gian khó xử trong bữa ăn tối, cô bé thỉnh thoảng nói chuyện với Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du, tạo nên hình ảnh một gia đình cùng nhau ăn tối thật vui vẻ.

Lúc ăn được một nửa, Liễu Nhiên làm nũng nói với Đàm Dịch Khiêm, “Ba, cô giáo nói sắp tới được nghỉ hè rất nhiều ngày, Ngôn Ngôn muốn đến chỗ chú Robert chơi… Ba dẫn Ngôn Ngôn đến đó chơi được không?”

Động tác ăn cơm của Đàm Dịch Khiêm chợt khựng lại.

Hạ Tử Du thấy vậy, cô lập tức nói với Liễu Nhiên, “Nè, đứa nhỏ nghịch ngợm này, ba con bận rất nhiều việc, không phải lúc con được nghỉ hè thì ba con cũng được nghỉ phép đâu, cho nên phải đợi khi nào ba rảnh mới dẫn con đi chơi được chứ!”

Liễu Nhiên giận dỗi chu miệng nói, “Mẹ, ba và mẹ có nói chờ khi nào Ngôn Ngôn được nghỉ hè thì dẫn Ngôn Ngôn đi mà…… Người lớn không thể nuốt lời với trẻ con.”

“Hả….”

loading...

Hạ Tử Du đột nhiên phát hiện sinh ra một đứa trẻ thông minh đôi lúc cũng là một bi kịch.

Đôi mắt vô tội của Liễu Nhiên nhìn chằm chằm Đàm Dịch Khiêm làm nũng, “Ba, có được hay không, ba hứa với Ngôn Ngôn đi….”

Đàm Dịch Khiêm xưa nay vẫn luôn thương yêu Liễu Nhiên cho nên cuối cùng cũng không nỡ từ chối con bé, anh dịu giọng nói, “Ngày mốt nghỉ hè phải không? Vậy thì ngày mốt chúng ta khởi hành!”

Liễu Nhiên như không dám tin, trợn to đôi mắt ngây thơ trong sáng, “Ba, có thật không?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn khuôn mặt ngây thơ kích động của Liễu Nhiên, khuôn mặt điển trai điềm đạm gật đầu, “Ba đã bao giờ gạt con chưa?”

“Hoan hô, ba là tốt nhất….” Liễu Nhiên đưa tay ôm lấy cổ Đàm Dịch Khiêm, sau đó hôn thật mạnh lên má Đàm Dịch Khiêm một cái ‘chóc’.

Thấy dáng vẻ vui mừng của Liễu Nhiên, Hạ Tử Du cũng thõa mãn cười nhẹ.

— ——-

Chiều hôm sau.

Trên chiếc giường nệm nhỏ trong phòng trẻ, Liễu Nhiên nhìn mẹ đang bỏ rất nhiều đồ vào trong một cái ba lô, Liễu Nhiên thắc mắc hỏi, “Mẹ, những thứ này là gì vậy?”

Hạ Tử Du vừa bỏ mấy thứ đó vào trong balô, vừa trả lời, “Đây là những thứ này cần phải chuẩn bị để mang theo đến chỗ chú ‘củ cải’…”

Liễu Nhiên hiếu kỳ nói, “Nhưng là cái gì?”

Hạ Tử Du nhấc lên ba lô để kiểm tra sức nặng của chiếc túi, cười nói, “Chỗ chú Robert tuy rằng chơi rất vui, nhưng ở đó rất nóng, mẹ phải chuẩn bị một vài thứ, như vậy Liễu Nhiên đến đó chơi mới có thể không bị thương khi phơi nắng, lúc trở về vẫn xinh đẹp như cô công chúa…” Nói xong Hạ Tử Du không quên ấn nhẹ lên chóp mũi Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên quyến luyến ôm lấy Hạ Tử Du, “Mẹ, mẹ thật tốt với Ngôn Ngôn…”

Hạ Tử Du hôn lại con gái, trong mắt đầy tràn hạnh phúc.

….

Buổi tối.

Hạ Tử Du mở to mắt nhìn trần nhà đầy hoa văn.

Bỗng dưng cô nghiêng người sang mỉm cười, trong đầu bắt đầu hiện lên hình ảnh một nhà ba người họ đến Male du lịch.

Anh tình nguyện bỏ công việc cùng hai mẹ con cô đến Male chơi, tuy không phải là ý của anh nhưng thật ra anh đang cho bọn họ thêm một cơ hội?

Đúng vậy, cô vẫn đang mong chờ ….

Mặc dù bọn họ đã ký giấy thỏa thuận ly hôn, nhưng cô vẫn nhận thấy, có lẽ giữa bọn họ còn có thể cứu vãn….

Như lời mẹ cô nói, lựa chọn quay lại chính là cả đời, bọn họ khó khăn lắm mới có được ngày hôm nay, cô không thể buông tay dễ dàng như vậy được….

Sở dĩ thoải mái ký lên giấy thỏa thuận ly hôn đó, là bởi vì thái độ anh đã rõ ràng chứng minh cho cô thấy anh không muốn tiếp tục, duy trì cuộc hôn nhân này nữa, mà quyền quyền quyết định cuộc hôn nhân này là cô, mặc dù được ở lại bên cạnh anh, nhưng chẳng qua chỉ là loại phương thức lạc mềm buộc chặt…..

Cô không nên dùng phương thức đó để duy trì hôn nhân của họ, hôn nhân như vậy có giữ lại cũng không còn ý nghĩa gì…

Nếu như cô muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này, điều cô có thể làm duy nhất chính là kiểm tra xem anh có còn tình cảm với cô hay không, cho nên cô mới tranh thủ thời gian ba tháng ở lại bên anh!

Ba tháng nói dài cũng không dài lắm, nhưng nói ngắn cũng không phải ngắn, nhưng đây là cách mà cô đã suy nghĩ rất nhiều lần trong thời gian qua…

Cô nghĩ, ba tháng này cũng đủ để cô nghiệm chứng….

Dĩ nhiên trong ba tháng này, cô sẽ không níu kéo giữ lại hôn nhân của họ, bởi vì cô hiểu được anh cần phải có thời gian yên tĩnh để suy nghĩ…

Trên thực tế, kết hôn với nhau chưa tới một năm nhưng đã xảy ra quá nhiều chuyện như vậy, cô đã nhận ra trong hôn nhân của họ có rất nhiều vấn đề… Cô biết, thật ra cả hai có rất nhiều chỗ không thích hợp.

Cô là con gái của Kim Nhật Nguyên và An Ngưng nên cô vĩnh viễn không thể hòa nhập được vào nhà cuộc sống của nhà họ Đàm, mà cô và anh cũng không có trải qua quá trình yêu đương như bao nhiêu người khác khiến cho khoảng cách giữa họ rất dễ nảy sinh ra nhiều vấn đề……..

Vì vậy, theo lời anh “hôn nhân của họ không thể nào kéo dài được nữa”, cô cũng không tức giận, dù sao trong cuộc hôn nhân này, cô biết anh đã quá mệt mỏi….

Cho nên, dù ba tháng sau kết quả có như thế nào, cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, sẽ không hề có một câu oán hận…..

— ——-

Sáng sớm hôm sau.

Liễu Nhiên đeo chiếc ba lô nhỏ đáng yêu sau lưng, nắm tay Hạ Tử Du thúc giục, “Mẹ, đi nhanh lên, ba đang ở ngoài chờ chúng ta kìa……”

Trên khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du tràn đầy ý cười, “Được rồi, mẹ đã đi rất nhanh rồi!”

Chiếc xe Bentley màu đen dừng lại trước cửa biệt thự, thật ra trong lòng Hạ Tử Du cũng mong đợi không khác gì Liễu Nhiên.

“Ba….”

Nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm ngồi ở trong xe, Liễu Nhiên vui mừng vẫy tay gọi.

Vệ sĩ đi theo bên cạnh bảo vệ Đàm Dịch Khiêm bế Liễu Nhiên vào trong xe.

Hạ Tử Du mỉm cười cũng đang muốn bước theo Liễu Nhiên vào trong xe.

Nhưng lúc cô nghiêng người xuống thì một vệ sĩ đã ngăn lại Hạ Tử Du ở phía ngoài xe.

Hạ Tử Du nhất thời không kịp phản ứng, khó hiểu nhìn hộ vệ, “Sao vậy….”

Hộ vệ bình tĩnh nói với Hạ Tử Du, “Thật xin lỗi, bà tổng giám đốc, chuyến du lịch này tổng giám đốc chỉ muốn đi cùng cô Ngôn Tư .”

Hạ Tử Du sửng sốt khựng lại, nụ cười vốn nở rộ trên khuôn mặt trong nháy mắt trở nên cứng ngắc.

“Lái xe!”

Giọng nói lạnh lùng lanh lảnh của Đàm Dịch Khiêm vọng ra từ trong xe.

Hạ Tử Du đứng chết trân tại chỗ.

“Mẹ, mẹ ơi….”

Bên tai còn nghe thấy tiếng gọi văng vẳng của Liễu Nhiên, nhưng chiếc xe trước mắt cô đang từ từ lăn bánh.

Sau đó hộ vệ cũng bỏ đi, bên ngoài cửa lớn biệt thự, cuối cùng chỉ còn lại một mình cô.

Thẫn thờ một lúc lâu, Hạ Tử Du từ từ rũ mắt xuống xoay người lại.

Lúc cô xoay người tính đi vào mới biết thì ra còn có hai người giúp việc đi theo phía sau cô, mà lúc này họ đang nhìn cô bằng ánh mắt thương hại….

Hạ Tử Du không biết sau đó cô đã vào biệt thự như thế nào, cô chỉ biết là lúc cô xoay người đi, trong lòng cô có lẽ đã không còn cảm thấy độ ấm nữa.

Mục lục
loading...