Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 251


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 251: Cô Chỉ Có Một Yêu Cầu (1)

Ba ngày sau.

Sáng sớm, tại phòng ăn Hạ gia.

Dì Lưu đang đốc thúc người giúp việc chuẩn bị bữa sáng.

Hạ Tử Du cũng đang đi vào phòng ăn.

Thoáng nhìn thấy Hạ Tử Du, dì Lưu ngừng lại động tác trên tay, lập tức nở nụ cười, “Cô Hạ , cô dậy rồi à…. Mọi người đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cô rồi.”

Hạ Tử Du nhìn quanh bốn phía một vòng rồi thắc mắc hỏi, “Dì Lưu, mẹ con không có ở phòng ăn sao?”

Dì Lưu hiền từ trả lời, “Bà chủ đang ở vườn hoa, tôi đang chuẩn bị đi mời bà chủ dùng bữa sáng đây….”

Sắc mặt Hạ Tử Du trở nên ủ dột, lo lắng hỏi, “Dì Lưu, tâm tình của mẹ con có phải vẫn chưa chuyển hướng tốt?”

Dì Lưu trấn an vỗ nhẹ tay Hạ Tử Du, “Cô Hạ , cô đừng lo lắng…. Nhiều ngày qua bà chủ cũng không có bước chân ra khỏi phòng một bước, lúc này chịu đến vườn hoa điều này nói rõ tâm tình bà chủ đã khá hơn trước rồi….”

Hạ Tử Du nghe vậy cũng thở phào nhẹ nhõm.

Dì Lưu nói, “Cô Hạ , cô dùng bữa ăn sáng trước đi, tôi đến vườn hoa mời bà chủ vào.”

Hạ Tử Du lập tức nói, “Dì Lưu, để con đi…. Con muốn gần gữi với mẹ nhiều hơn!”

Dì Lưu trấn an cười cười, “Cũng tốt…. Tôi cũng hy vọng có người có thể trò chuyện với bà chủ.”

….

Hạ Tử Du đã nhìn thấy bà Hạ ngồi trên ghế dài trong vườn hoa.

Bà Hạ lặng lẽ ngồi ở đó, ánh mắt dại ra đang lắng nghe tiếng côn trùng kêu.

Hạ Tử Du chậm rãi đi tới, nhẹ giọng gọi bà, “Mẹ!”

Bà Hạ ngước mắt lên nhìn Hạ Tử Du nhưng không nói gì.

Hạ Tử Du ngồi xuống cạnh bà Hạ, cầm một chiếc áo len mỏng khoác lên người bà Hạ, quan tâm nói, “Me, sáng sớm trời lạnh, mẹ tới vườn hoa phải mặc thêm nhiều quần áo chứ.”

Bà Hạ vẫn trầm mặc nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du ở chung với Hạ gia ba ngày nay, bà Hạ vẫn chưa mở miệng nói chuyện với Hạ Tử Du một câu nào.

Hạ Tử Du nhìn gương mặt bà Hạ tiều tụy hơn rất nhiều so với trước kia, đau lòng nói, “Mẹ, mẹ lên tiếng nói chuyện với con đi, mẹ cứ như thế này con rất lo lắng… Con biết mẹ nhớ ba, nhưng nếu ba vẫn còn sống, ông ấy tuyệt đối không muốn nhìn thấy mẹ như bây giờ đâu.”

Nhắc tới ông Hạ, hốc mắt bà Hạ bỗng ngưng tự nước mắt.

Thấy mắt bà Hạ ươn ướt, vành mắt Hạ Tử Du cũng hồng hồng.

Bà Hạ ai oán lên tiếng, nghẹn ngào nói, “Sao ông ấy có thể bỏ lại mẹ một mình chứ? Tiểu Hân cũng không biết đi đâu, ông ấy cũng đi, bây giờ chỉ còn lại một mình mẹ, mẹ sống ở trên đời này còn ý nghĩa gì nữa….”

Hạ Tử Du đau lòng ôm lấy bờ vai bà Hạ bởi vì đang khóc mà run run, cố gắng an ủi nói, “Mẹ, mẹ không có mình mà, mẹ còn dì Lưu, còn con, còn Đường Hân…”

Bà Hạ chợt đẩy mạnh Hạ Tử Du ra, khóc thành tiếng, “Cô…. Cô còn về đây làm gì? Đều tại cô…. Nếu như ngày đó chúng tôi không dẫn cô về Hạ gia, nếu chúng tôi không có dính líu gì đến cô, ba cô hôm nay sẽ không phải chết……”

“Mẹ….” Mỗi một câu nói của bà Hà đều khiến Hạ Tự Du không ngừng tự trách mắng bản thân.

Bà Hạ khóc rống lên, “Cô đi cho khuất mắt tôi, mau đi cho tôi….”

Không quan tâm đến bà Hạ xô đẩy, Hạ Tử Du vẫn ôm thật chặt bà Hạ, liên tục nói, “Con không đi, mẹ….”

“Cô đi mau …. .”

“Con không đi….”

Sau lần cuối cùng đuổi Hạ Tử Du đi không có kết quả, bà Hạ rốt cuộc đau lòng dựa vào trên người Hạ Tử Du, bật khóc, “Tại sao ông trời lại đối xử với mẹ như vậy? Tại sao? Tử Du, rốt cuộc mẹ đã làm sai điều gì?”

Hạ Tử Du ôm bà Hạ, trấn an vuốt nhẹ lên sống lưng bà Hạ.

Bà Hạ lẩm bẩm nói, “Tại sao ai cũng bỏ mẹ mà đi… Còn lại một mình mẹ biết phải làm sao bây giờ?”

Hạ Tử Du không nói gì chỉ lặng lẽ lắng nghe bà Hạ thổ lộ.

….

Qua một lúc lâu, bà Hạ mới từ từ ngẩng đầu lên nhìn Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du giúp bà Hạ vén mấy sợi tóc rối bời đến sau vành tai, nhỏ nhẹ gọi, “Mẹ….”

Hốc mắt bà Hạ không còn nước mắt để rơi, lẳng lặng nhìn Hạ Tử Du, bỗng nhiên bà áy náy nói, “Tử Du, mẹ xin lỗi…. Vừa rồi mẹ nói chuyện có phải rất làm con buồn không?”

Hạ Tử Du lắc mạnh đầu, “Mẹ, con không sao….”

Bà Hạ đưa tay vuốt lên gương mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du, khó chịu nói, “Tử Du, mấy năm nay mẹ chẳng có quan tâm gì đến con, con luôn trách con năm đó giả mạo thân phận của Tiểu Hân, con có trách mẹ không?”

Mắt Hạ Tử Du ướt nước vẫn lắc đầu.

Bà Hạ quyến luyến nhẹ nhàng vuốt ve làn da mịn màng của Hạ Tử Du, đau khổ nói, “Con có biết hay không, mấy năm này mẹ sống mà không hề thấy vui vẻ chút nào… Tình thương của mẹ dành cho con nhiều như vậy, nhưng đột nhiên con không phải con gái ruột do mẹ sinh ra…”

“Con xin lỗi….”

“Mấy năm nay, ba con cứ luôn trách mẹ không nên nhớ tới con, nhưng chính ông ấy lại luôn lén lấy hình của con ra xem…”

Đáy mắt Hạ Tử Du đong đầy nước mắt, lúc này chỉ có thể không ngừng nói, “Con xin lỗi….”

Buổi tối.

Kéo chăn đắp cho bà Hạ xong Hạ Tử Du hôn nhẹ lên trán bà Hạ, “Mẹ, ngủ ngon!”

Bà Hạ vui vẻ gật gật đầu.

Lúc Hạ Tử Du chuẩn bị đi ra, bà Hạ đột nhiên lên tiếng gọi, “Tử Du, tối nay ngủ chung với mẹ đi!”

Hạ Tử Du giật mình kinh ngạc, trong lòng vui mừng khôn xiết, tất nhiên cô không dám tin. Cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày nhận được sự tha thứ của mẹ… Nước mắt trong hốc mắt Hạ Tử Du lại tràn ra, lúc này Hạ Tử Du cảm thấy trời cao cuối cùng vẫn chiếu cô.

“Mẹ không muốn ở một mình …. .”

Hạ Tử Du nghẹn ngào nói, “Dạ.”

“Ngày mai, mẹ dẫn con đi thăm ba con….”

“Dạ.”

….

loading...

Hôm sau, tại công viên tưởng niệm.

Hạ Tử Du dắt tay bà Hạ, hai người lẳng lặng nhìn nụ cười sáng lạn của ông Hạ.

Lúc đối mặt với ông Hạ, tâm tình của bà Hạ cũng đã bình tĩnh hơn.

Vậy mà, tròng mắt trong suốt của Hạ Tử Du lúc này lại phủ kín hơi nước.

Không để ý tới trạng thái của Hạ Tử Du, có lẽ là không muốn khóc trước mặt chồng, bà Hạ xoay người lại nói, “Tử Du, chúng ta về thôi….”

Hạ Tử Du đột nhiên nặng nề gọi, “Mẹ….”

Bà Hạ ngước mắt hỏi, “Tử Du, sao vậy?” Nhìn nước mắt Hạ Tử Du đang không ngừng rơi, bà Hạ đưa tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du khàn khàn nói, “Mẹ, con xin lỗi, con không thể cứu được ba về….”

Bà Hạ nặng nề thở dài, giọng nói dịu lại, “Mẹ nói con đừng để trong lòng, con người đều có một số mệnh, việc của ba con trách nhiệm không phải tại con… Mẹ biết con đã cố gắng hết sức để bảo vệ ba con!” Tuy ông Hạ chết là vì Hạ Tử Du liên lụy, nhưng bà Hạ cũng biết Hạ Tử Du cũng đã cố gắng hết sức.

Hạ Tử Du bật khóc thành tiếng, “Mẹ, nếu như…. Nếu như con có thể nghe lời Đàm Dịch Khiêm, chờ anh ấy tới cứu chúng ta, có lẽ ba sẽ không có chết….”

Bà Hạ tự trách nói, “Chuyện này là lỗi của mẹ, là mẹ cầu xin con đi với Arsène….”

Hạ Tử Du lắc đầu, “Không…. Mẹ, con biết rõ tình hình lúc đó, dù Arsene có dẫn con đi, hắn cũng sẽ không tha cho ba… Nhưng con… Nhưng con đã tự cho rằng mình có thể xoay chuyển…..”

Bà Hạ lau đi nước mắt đang không ngừng tuôn rơi trên mặt Hạ Tử Du, “Mẹ cũng biết, nhưng tối thiểu vẫn còn một tia hy vọng, không phải sao?”

Hạ Tử Du đưa tay ôm lấy bà Hạ, muốn từ vòng ôm này để nhận được chút cảm giác an toàn thay thế cho những nỗi thống khổ uất ức trong mấy ngày qua, “Mẹ…”

“Đứa nhỏ ngốc….”

….

Vào đêm.

Hạ Tử Du nằm mở to mắt, thần sắc hoảng hốt nhìn trần nhà hoa văn.

Bà Hạ nghiêng người sang quan tâm hỏi, “Tử Du, sao còn chưa ngủ?”

Hạ Tử Du cũng nghiêng người sang, đối mặt với bà Hạ, “Có phải con nhích tới nhích lui đánh thức mẹ?”

Bà Hạ bật lên chiếc đèn ở đầu giường, khẽ thở dài nói, “Mẹ cũng không ngủ được….”

Hạ Tử Du an ủi, “Cơ thể mẹ vẫn chưa khỏe, mẹ cần nghỉ ngơi thật nhiều.”

Bà Hạ hỏi, “Tử Du, hai hôm nay con cũng không ngủ được, có phải có tâm sự không?”

Hạ Tử Du cố làm ra vẻ thoải mái nói, “Không có ạ!”

Bà Hạ thuận miệng hỏi, “Con về nước mấy ngày rồi, sao không thấy Dịch Khiêm gọi điện thoại cho con?”

“Dạ…. Anh ấy…. Anh ấy có gọi điện thoại cho con, nhưng vào buổi tối thì rất ít vì anh ấy bận rộn công việc, cần nghỉ ngơi.”

Bà Hạ cảm khái nói, “Cũng phải, Dịch Khiêm quản lý công ty lớn như vậy thật là rất bận rộn…. Ngày đó thấy Dịch Khiêm lo lắng cho con như vậy, mẹ nghĩ có lẽ tình cảm của con và Dịch Khiêm rất hạnh phúc!”

Hạ Tử Du chỉ cười nhẹ, “Dạ.”

Bà Hạ tắt đèn ở đầu giường, nhẹ giọng nói, “Mau ngủ đi….”

Hạ Tử Du đột nhiên gọi bà, “Mẹ….”

Trong bóng tối, ánh mắt bà Hạ dịu dàng nhìn sang Hạ Tử Du, “Sao vậy?”

“Con có vấn đề này muốn hỏi mẹ.”

“Nói đi!”

Hạ Tử Du do dự một lúc rồi nói, “Ba và mẹ xưa nay luôn yêu thương nhau, mẹ nhận thấy để có thể duy trì cuộc sống vợ chồng điều cần nhất chính là gì?”

Bà Hạ lấy thân phận của người từng trải thở dài nói, “Cần nhất đương nhiên chính là sự tin tưởng! Chỉ cần tin tưởng lẫn nhau, bất cứ khó khăn gì giữa vợ chồng cũng đều có thể giải quyết!”

Hạ Tử Du hỏi, “Vậy nếu như cả hai vợ chồng đều có vấn đề về lòng tin với nhau, hiện tại rất khó có thể tiếp tục sống chung nữa, vậy phải làm sao bây giờ?”

Bà Hạ trả lời, “Vậy phải xem cả hai vợ chồng này còn yêu nhau hay không…”

“Con không biết anh ấy ….” Hạ Tử Du lập tức khựng lại, rồi đổi sang câu hỏi khác, “Nếu như đối phương có khả năng không muốn tiếp tục nữa thì sao?”

Bà Hạ nhạy cảm hỏi, “Tử Du, con hỏi nhiều vấn đề giữa nam nữ như vậy… Có phải giữa con và Dịch Khiêm xảy ra chuyện gì rồi phải không?”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Con và anh ấy không có vấn đề gì, con chỉ hỏi giúp một người bạn thôi.”

“À.” Bà Hạ cũng không thắc mắc thêm, dù sao lúc bà ở Los Angeles cũng nhận thấy được rõ Dịch Khiêm rất quan tâm và lo lắng cho Hạ Tử Du, đương nhiên cho rằng giữa bọn họ chắc chắn sẽ không có vấn đề, “Vậy mẹ hỏi con, bạn của con không muốn cùng đối phương tiếp tục nữa sao?”

Hạ Tử Du không chút do dự nào trả lời, “Không, cô ấy …. Cô ấy không hề muốn rời xa đối phương.”

Bà Hạ hiểu ý gật gật đầu, “Như vậy vấn đề cũng rất dễ giải quyết…. Nếu không muốn xa đối phương, vậy thì đừng bỏ đi!”

“Nhưng mà, cho dù có thể tiếp tục, đối phương kia cũng chỉ là tuân theo sự quyết định của cô ấy, bởi vì…. Đối phương có lẽ đã không còn cần cô ấy….”

Bà Hạ nói, “Vậy, bạn của con nên suy nghĩ xem trên đời này có thể còn ai có thể thay thế vị trí đối phương trong lòng cô ấy hay không…. Nếu như không có, vậy chuyện duy nhất bạn con có thể làm chính là nghĩ cách làm sao để đối phương có thể quan tâm tới cô ấy lần nữa… Nên biết rằng, quay lại chính là sống cả đời, giây phút đã lựa chọn, cũng có lẽ là kết quả cho cả đời, bạn con hẳn nên phải thận trọng suy nghĩ, ít nhất khi ở thời điểm quyết định, bạn con cần phải xác định xem đối phương còn yêu cô ấy hay không, dù sao khi bước vào lễ đường thành thân thì hai người nhất định đã từng yêu nhau, tình cảm hai bên không thể dễ dàng nói bỏ là bỏ như vậy, có lẽ còn có thể cứu vãn được.”

Hạ Tử Du trầm mặc, dường như đang suy nghĩ đến những lời nói của bà Hạ.

Bà Hạ lại nói thêm, “Hôn nhân không phải trò đùa, cần phải thận trọng.”

Ba ngày sau đó, Hạ Tử Du ngồi máy bay trở lại Los Angeles.

Lúc kéo hành lý xuống máy bay, bước chân của Hạ Tử Du đã không còn nặng nề như lúc ra đi, cô có vẻ rất nhẹ nhõm, thậm chí sau khi ra khỏi phi trường, cô còn mua một chiếc điện thoại di động mới, một số mới, sau đó gọi điện thoại cho tài xế ở nhà tới đón cô.

Tài xế rất nhanh đã tới, cô giống như đã sớm vứt bỏ hết mọi lo lắng khi rời đi, mỉm cười nhìn tài xế.

Tài xế đã lâu rồi không có nhìn thấy Hạ Tử Du cười, anh cảm thấy hơi ngạc nhiên, cảm thấy tâm trạng của Hạ Tử Du vui tươi hơn trước khi ra nước ngoài nhiều.”

Tài xế hỏi Hạ Tử Du, “Cô chủ, về thẳng nhà sao?”

Hạ Tử Du nói, “Hiện tại bốn giờ rồi, Liễu Nhiên đang ở nhà trẻ, chúng ta đi đón con bé!”

Tài xế nói, “Cô vừa xuống máy bay có mệt không? Tôi đưa cô về nhà rồi đi đón Cô Ngôn Tư sau!”

Trên mặt Hạ Tử Du vẫn mỉm cười nhã nhặn, “Không sao, trên máy bay tôi đã ngủ một giấc rồi, một tuần nay Liễu Nhiên không thấy tôi, chắn hẳn con bé rất là nhớ tôi…”

Tài xế gật đầu, “Vậy tôi đưa cô đến đó.”

Mục lục
loading...