Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 249


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 249: Không Thể Nào Làm Được Tự Nhiên (1)

“Tôi không biết vì sao Dịch Khiêm không đuổi theo cô….. Nhưng tôi và Dịch Khiêm không phải như cô nghĩ đâu, đó chỉ là cái ôm chào tạm biệt…. …. Bởi vì tôi định rời khỏi Los Angeles, sau này sẽ không trở lại nữa……. Lần này tìm được đường sống trong chỗ chết, càng làm cho tôi học được cách biết quý trọng, tôi nghĩ, chờ sau khi vết thương khỏi hẳn, tôi sẽ theo ba mẹ định cư ở Pháp…. …..”

“Tử Du, cô và Dịch Khiêm nhất định phải hạnh phúc đó, tôi sẽ âm thầm chúc phúc cho hai người….”

….

Rời khỏi bệnh viện, trong đầu Hạ Tử Du cứ quanh quẩn lời nói của Đan Nhất Thuần.

Dạo bước ở trên đường, Hạ Tử Du buồn bã nhìn dòng người tới lui trước mặt.

Bỗng dưng, cô ngồi xuống trên một băng ghế ở ven đường.

Dựa vào thành ghế, đôi mắt ảm đạm của cô sững sờ nhìn tới phía trước.

Cô rốt cuộc đã hiểu được nguyên nhân khiến anh thất vọng, bởi vì cùng một tình huống, cô và Đan Nhất Thuần lại lựa chọn khác nhau…….

Đan Nhất Thuần lựa chọn tin anh, kết quả thành công giải cứu ba mẹ cô, mà cô là vợ anh, lại không tin tưởng anh, cuối cùng dẫn đến kết quả không thể cứu vãn được…….

Cô biết anh không còn muốn nghe sự giải thích của cô, anh đã nói rõ ràng hết ngay lúc đó.

‘Hạ Tử Du, em không làm được….’

‘Hạ Tử Du, tình yêu em dành cho anh là như vậy sao?’

‘Hạ Tử Du, có lẽ ngay từ đầu anh không nên nuông chiều em như vậy……’

‘Bởi vì em không đáng được đồng tình….’

Tất cả những lời nói của anh ngày hôm qua khắc thật sâu trong đầu cô, dần dần, những lời nói đó giống như những chiếc gai sắc nhọn quấn quanh tim cô, làm cô mỗi lần nhớ đến toàn tâm lại đau đớn…. …

“Tử Du! !”

“Két” Tiếng thắng xe của một chiếc xe thể thao đắt tiền dừng lại trước mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du chợt ngước mắt, sững sờ nhìn Robert đi về phía cô.

“Sao em lại ngồi một mình ở đây?”

Hạ Tử Du đứng dậy khỏi ghế, “Em mới từ bệnh viện về, tài xế vẫn chưa tới đón em, em ngồi ở đây đợi một lát.”

Robert quan tâm nói, “Tài xế nhà các người làm việc kiểu gì vậy? Trời sắp mưa rồi, còn để em ngồi ở đây chờ, đi thôi, anh đưa em về.”

“Không cần đâu, tài xế sẽ tới ngay thôi, anh tới bệnh viện thăm Nhất Thuần đi!” Muốn đến bệnh viện phải đi qua con đường này, Robert xuất hiện ở chỗ này, dĩ nhiên là vì đến thăm Đan Nhất Thuần.

Robert kiên trì nói, “Không được, sắc mặt em nhìn rất không tốt, anh đưa em về nhà trước, chuyện đi thăm Đan Nhất Thuần cũng không vội!”

Thấy sắc trời dần tối, mưa to cũng ùn ùn kéo tới, Hạ Tử Du đành phải gật đầu, “Vậy được rồi…. Cám ơn anh.”

Thật ra thì hôm nay cô ra ngoài căn bản không thông báo với tài xế, cô ngồi tắc xi tới bệnh viện.

loading...

Cũng chính hôm nay cô mới biết mình đã có thể tự do đi ra ngoài, người giúp việc, vệ sĩ cùng tài xế dường như không còn khẩn trương với cô như trước nữa…….

Robert mở cửa xe cho Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du mới vừa ngồi vào buồng xe, từng giọt mưa lấm tấm đã rơi xuống mui xe.

Robert mở cần gạt nước, nhẹ trách nói, “Tài xế nhà em càng lúc càng vô trách nhiệm, lại dám để em ở ven đường một mình, anh phải nói với Dịch Khiêm mới được……. Em còn nói ở chỗ này chờ tài xế, em nhìn đi, mưa đến nơi rồi đó!”

Hạ Tử Du cười nhẹ, “Anh dài dòng thật.”

Robert xụ mặt, “Em dám nói anh dài dòng?”

“Được rồi, lái xe đi ông chủ!” Khi ở Male cô và Robert cũng coi như đã xây dựng được một tình bạn rất tốt, cho nên nói chuyện với nhau như vậy thật làm cho Hạ Tử Du cảm thấy rất thoải mái.

Robert khoan dung cười nói, “Được rồi, ngồi yên, đừng quên cài dây an toàn đó!”

Lúc Hạ Tử Du về đến biệt thự, bên ngoài trời vẫn còn mưa như trút nước….

Robert che dù đưa Hạ Tử Du vào đến cửa, sau đó mới lái ô tô rời đi.

Người giúp việc thấy Hạ Tử Du đi vào nhà, vội cầm dép cho Hạ Tử Du thay, ấp úng nói, “Thật xin lỗi, cô chủ, lúc cô ra cửa chúng tôi cũng không biết, tài xế không liên lạc được với cô….”

Hạ Tử Du thay dép xong, lắc nhẹ đầu, “Không sao, tôi định ngồi tắc xi về, đúng lúc gặp được Robert.”

“Cô chủ, tôi pha cho cô một ly trà nóng nhé….”

“Cám ơn.”

Sau khi người giúp việc đi, Hạ Tử Du ngồi xuống trên ghế sofa gần cửa sổ sát đất.

Trời mưa rất lớn, tiếng mưa rơi tí tách làm cho người ta cảm thấy thật ồn ào, nhưng lúc này lại làm cho lòng Hạ Tử Du cảm thấy càng thêm cô đơn lạnh lẽo.

“Cô chủ, mời dùng trà.”

Người giúp việc đưa ly trà cho Hạ Tử Du, Hạ Tử Du mỉm cười nhận lấy.

Người giúp việc lúc này nhỏ nhẹ hỏi, “À cô chủ, vừa rồi có người gọi điện bảo ngày mai họ sẽ đưa giường trẻ em mà hôm trước cậu chủ đặt đến, ngày mai đặt giường trẻ ở chỗ phòng trẻ mới sửa lại sao?”

Cả người Hạ Tử Du nao nao, trầm mặc một lúc rồi nói, “Không, cô đem giường trẻ đó bỏ đi…. ….”

Những người giúp việc trong biệt thự này từ trên xuống dưới đều đã biết chuyện từ vệ sĩ hộ tống Đàm Dịch Khiêm đi Thụy Sĩ, cho nên khi hỏi về vấn đề này họ mới có thể khúm núm như vậy.

Người giúp việc gật đầu, “Vâng.”

Hạ Tử Du lần nữa đưa mắt nhìn về phía cửa sổ, lẳng lặng nhìn màn mưa bên ngoài cửa sổ, dần dần hốc mắt cô bắt đầu nhuộm đỏ.

Cô không hề hay biết thì ra anh đã đặt sẵn giường trẻ….

Mục lục
loading...