Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 246


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 246: Hãy Nói Rõ Ràng Ở Đây Đi. . . . . . (2)

Cũng trong lúc đó, tại biệt thự.

“Cô đi gọi Hạ Tử Du xuống đây!”

Đàm Tâm giận dữ đứng ở trong phòng, cao giọng nói với người giúp việc.

Người giúp việc ấp úng nói, “Đại tiểu thư, cô chủ đang nghỉ ở trong phòng, hay là cô đợi cô chủ tỉnh lại rồi….”

“Cô không đi gọi đúng không? Tôi đi!” Biết người giúp việc trong biệt thự thiên vị Hạ Tử Du, Đàm Tâm càng thêm tức giận, trực tiếp đi thẳng đến tầng hai.

“Tiểu thư….”

Những người giúp việc căn bản không ngăn cản được Đàm Tâm, chỉ lát sau, Đàm Tâm khí thế hung hăng đứng trước cửa phòng Hạ Tử Du, dùng sức vỗ cửa phòng.”Hạ Tử Du, Hạ Tử Du, cô đi ra đây cho tôi…. Mau đi ra cho tôi! !”

Hạ Tử Du đang trong cơn ngủ say mơ mơ màng màng nghe tiếng Đàm Tâm gọi, cô từ từ mở mí mắt nặng trĩu ra.

“Hạ Tử Du, mau đi ra cho tôi….”

Tiếng của Đàm Tâm liên tục truyền vào, Hạ Tử Du gắng gượng ngồi dậy.

Hạ Tử Du sau khi ngồi dậy muốn đứng lên thì phát hiện cả người cô vẫn không hề có chút hơi sức nào, đầu vẫn mơ màng hỗn loạn.

Cô theo bản năng liếc mắt nhìn đồng hồ trên tường, mới phát hiện cô đã ngủ từ sáng tới bây giờ…. ….

Không phải là cô thích ngủ, mấy ngày nay cô cũng không hề chợp mắt, hôm nay ngủ được như vậy là vì buổi sáng sau khi Robert rời đi, cô cảm thấy cả người rất mệt, đầu cũng nặng trĩu, cho nên cô vào phòng nằm nghỉ, không nghĩ lại ngủ lâu như vậy.

Hạ Tử Du vén chăn bước xuống giường, cố gắng chống đỡ cơ thể mềm nhũn ra mở cửa phòng.

Đàm Tâm khoanh tay hung hăng dữ tợn trừng mất nhìn Hạ Tử Du, “Cô thật sung sướng đó, ngủ ngon lắm phải không?”

Hạ Tử Du chống trán, cố gắng giữ cho ý thức tỉnh táo, “Chị, có chuyện gì sao?”

Đàm Tâm đột nhiên đem một xấp hình dùng sức ném vào mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du không kịp tránh né, nhưng cũng may là tay cô đang chống lên trán nên phần lớn những tấm hình chỉ đập vào tay cô chứ không làm mặt cô bị thương.

“A!”

Người giúp việc nhìn thấy động tác của Đàm Tâm bị dọa cho hết hồn.

Đàm Tâm trừng mắt lườm người giúp việc, “Các cô đi xuống hết cho tôi, càng đừng nên khua môi múa mép dùm tôi!”

Người giúp việc đồng tình nhìn thoáng qua Hạ Tử Du, nhưng chỉ có thể xoay người rời đi.

Đàm Tâm lần nữa đưa mắt nhìn vào Hạ Tử Du, nghiến răng nghiến lợi nói, “Cô nhìn những tấm hình này đi…. ….. Trước đây tôi không muốn làm mất mặt Dịch Khiêm, cho nên không đưa những tấm hình này ra, bây giờ cô hãy tự nhìn bộ dạng lẳng lơ của mình đi!”

Nhìn những tấm hình rơi tán loạn trên mặt đất, Hạ Tử Du bởi vì cả người đang kiệt sức mà nhất thời không kip trả lời.

Đàm Tâm lập tức tức giận nói, “Cô đừng có giả vờ câm điếc, đây là Kim Trạch Húc đưa cho tôi, đây đều là những hình ảnh cô ở khách sạn với hắn…. …. Cô thật hèn hạ, lại còn cùng Kim Trạch Húc ôm eo nhau, mặc dù những tấm hình này chỉ là bóng lưng của cô, nhưng cho dù cô có hóa thành tro tôi cũng sẽ nhận ra…. …..”

Hạ Tử Du chống đỡ cơ thể xiêu vẹo chỉ chực sụp đổ, đôi môi đã trở nên trắng bệnh mấp máy nói, “Chị, những hình này không phải như chị nghĩ đâu…. …..”

Đàm Tâm dĩ nhiên cho đây là lời nói dối, biết Hạ Tử Du lúc ấy chẳng qua là cho rằng Kim Trạch Húc bị say, nên mới đỡ Kim Trạch Húc về phòng.

Đàm Tâm căn bản không nhẫn nại nghe Hạ Tử Du giải thích, cô tức giận nói, “Việc của cô và Kim Trạch Húc Dịch Khiêm cho qua không so đo, nhưng bây giờ thậm chí đến Robert cô cũng không buông tha?”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt, không hiểu nhìn Đàm Tâm.

Đàm Tâm chán ghét nói, “Cô không cần giả vờ tỏ ra vô tội, sáng nay người giúp việc trong vườn hoa nhìn thấy cô và Robert ôm ôm ấp ấp…. Cô như thế là sao? Dịch Khiêm vừa mới đi khỏi đây mấy ngày, cô đã không chịu được cô đơn liền muốn quay đầu cắn bậy ở bên ngoài?”

Cho dù cơ thể đang khó chịu, lúc này tự nhiên còn bị gán lên cái tội danh ‘có lẽ có’* làm Hạ Tử Du khó có thể thừa nhận, tay vịn vào khung cửa, cô cố gắng giải thích, “Chị, em và Robert chỉ là….” (* vào thời Tống Trung Quốc, gian thần Tần Cối vu cho Nhạc Phi là mưu phản, Hàn Thế Trung bất bình, bèn hỏi Tần Cối có căn cứ gì không, Tần Cối trả lời “có lẽ có”. Về sau từ này dùng theo ý nghĩa bịa đặt không có căn cứ)

Đàm Tâm cười nhạo nói, “Hạ Tử Du, thừa nhận đi, cô và mẹ cô đúng là loại lẳng lơ giống y như nhau…. …. Nhưng cô đừng mơ mộng không có Dịch Khiêm thì có thể chuyển sang Robert, tôi nói cho cô biết, loại đàn bà như cô căn bản không xứng với bất kỳ ai!”

Hạ Tử Du không ngừng lắc đầu, cô muốn giải thích, nhưng thân thể bất lực cùng đầu óc hỗn loạn khiến cô không thể tiếp tục chịu đựng được nữa.

Giọng nói khó nghe của Đàm Tâm cứ liên tục truyền đến, một giây tiếp theo Hạ Tử Du suy yếu ngã nhào trên mặt đất.

….

Khi Hạ Tử Du tỉnh lại thì thấy mình đã nằm trên giường.

Người giúp việc đứng một bên thấy Hạ Tử Du mở mắt, cám ơn trời đất nói, “Cô chủ, rốt cuộc cô đã tỉnh lại…. Lúc nãy cô ngất thật là hù chết chúng tôi, cũng may bác sĩ Dư đến xem cho cô nói chỉ là do cơ thể suy yếu thôi không có gì đáng ngại….”

“Chị Tâm đâu?” Hạ Tử Du hỏi.

“Cô chủ thấy cô ngất nên cũng đã bỏ đi…. Cô chủ, có cần tôi gọi điện thoại cho cậu chủ không? Cô chủ đối với cô như vậy thật là quá đáng!” Người giúp việc tức giận bất bình nói.

“Đừng báo với anh ấy, tôi không sao, cô đi ra ngoài đi, tôi muốn yên tĩnh một mình.”

“Được, cô cần gì cứ gọi tôi.”

Sau khi người giúp việc rời đi, Hạ Tử Du nghiêng người sang, cô vừa muốn nhắm mắt lại, những lời khó nghe của Đàm Tâm lại bắt đầu vang lên trong đầu cô…. ….

loading...

Mấy ngày liên tiếp chịu uất ức khiến cho hốc mắt cô lúc này lại đỏ lên…. ….

Cô chậm rãi ngồi dậy, dựa vào chiếc gối kê sát đầu giường, sau đó cô đơn mà ôm chặt lấy mình, nhắm chặt mắt không để cho nước mắt trào ra….

“Mẹ….”

Đột nhiên Liễu Nhiên ở ngoài cửa phòng gọi Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du vẫn ngồi ôm đầu gối, sững sờ như người mất hồn ngồi trên giường, nghe con gái gọi cô mới bừng tĩnh, lên tiếng đáp lại, “Ừ, mẹ ở trong phòng.”

Liễu Nhiên dường như rất vui hô hoán gọi, “Mẹ, mẹ….”

“Đây, mẹ xuống đây, đợi mẹ một chút.”

Vội vàng bước xuống giường, Hạ Tử Du đi vào phòng tắm dùng nước rửa mặt, sau khi xác định nhìn mình trong gương không sao, cô mới nở nụ cười đi ra khỏi phòng.

Hạ Tử Du vừa mới mở cửa phòng, đã nhìn thấy Liễu Nhiên đưa tay muốn bế.

Cả người Hạ Tử Du đang mệt nhừ không có chút sức, nhưng trước mặt Liễu Nhiên, cô cố tỏ ra như không hề khó chịu chút nào, bế lấy Liễu Nhiên rồi hôn lên má Liễu Nhiên, dịu dàng nói, “Liễu Nhiên, hôm nay sao con về sớm hơn thường ngày vậy?”

Liễu Nhiên nói, “Bởi vì không phải chú tài xế đến đón mà là ba tới đón Liễu Nhiên…. .”

Hạ Tử Du hơi giật mình ngạc nhiên, “Ba con?”

Liễu Nhiên rất vui gật đầu, “Dạ, ba đã về rồi….”

“Vậy…. Ba con đâu?”

“Ba ở phòng sách gọi điện thoại.”

“Ừ.”

“Mẹ, chúng ta đi xuống đi….”

“…. Được.”

….

Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên đi tới lầu một.

Cô không cố ý nhìn anh, nhưng cánh cửa phòng sách dưới lầu một đang mở, cô dễ dành nhìn thấy một tay của anh đút vào túi quần, đứng thẳng người trong phòng sách trước cửa sổ gọi điện thoại.

“Mẹ, con muốn xuống….”

Hạ Tử Du đặt Liễu Nhiên xuống đất.

Liễu Nhiên dắt tay Hạ Tử Du đi về phía Đàm Dịch Khiêm, “Ba….”

Đàm Dịch Khiêm đang nói chuyện, nghe con gái gọi, anh xoay người lại ánh mắt vô tình chạm nhau với Hạ Tử Du.

Nhìn Đàm Dịch Khiêm, trong đầu thoảng qua hình ảnh anh và Đan Nhất Thuần ở bên nhau trong phòng bệnh, trong lòng cô chợt cảm thấy đau đớn lại ùa về, bước chân cô không nhịn được dừng lại.

“Mẹ, sao mẹ không vào?”

Hạ Tử Du ngồi xổm xuống, nhẹ giọng nói với Liễu Nhiên, “Con gái ngoan, mẹ muốn nói chuyện riêng với ba một chút, con chơi với các dì một lát nha…. …”

Liễu Nhiên nháy mắt ngây thơ hỏi, “Mẹ muốn nói chuyện riêng với ba sao?”

Hạ Tử Du mỉm cười, “Ừ.”

Liễu Nhiên ngoan ngoãn gật đầu, “Được rồi….”

Người giúp việc thức thời ôm Liễu Nhiên rời đi.

Hạ Tử Du đứng dậy, cố gắng chịu đựng cơ thể mệt nhọc, cô nhìn Đàm Dịch Khiêm rồi sau đó đi về phía anh.

Đàm Dịch Khiêm cùng lúc nói chuyện điện thoại xong, ánh mắt rơi vào trên người cô.

Hạ Tử Du đi vào phòng sách, tiện tay đóng luôn cửa phòng.

Hít sâu một hơi, Hạ Tử Du lấy dũng khí nhìn tới bóng dáng cao lớn ở đối diện, nghẹn giọng nói, “Tối qua lúc gặp nhau, em rất sợ anh hỏi em đến bệnh viện làm gì, lúc chúng ta trong thang máy, em thậm chí còn chuẩn bị lý do để nói với anh, nhưng mà anh không hỏi…… Tối qua em suy nghĩ suốt cả đêm, trong đầu nhớ lại từng ly từng tý lúc chúng ta kết hôn tới nay…. …” Cô dừng một chút, “Bây giờ em đã thông suốt rồi, lừa mình dối người nhưng cuối cùng vẫn phải đối mặt, cho nên, bây giờ em muốn nói rõ với anh…. …”

Hạ Tử Du nhận thấy lúc cô nói chuyện, anh vẫn nhìn cô nhưng đáy mắt không còn chút ấm áp nào như ngày trước.

Chịu đựng đau đớn trong lòng, Hạ Tử Du bật khóc nức nở nói, “Thật ra thì, ngày hôm qua em đến bệnh viện là tìm anh….Lúc biết Nhất Thuần đã tỉnh em rất vui, em cảm thấy gông xiềng nặng nề trong lòng được nhẹ đi đôi chút, thậm chí em còn cho rằng giữa chúng ta có thể chuyển biến tốt…. …. Nhưng tối qua lúc em đến cửa phòng, qua cửa sổ thủy tinh em nhìn thấy anh và Đan Nhất Thuần ở trong đó…. …… Chính xác mà nói là Đan Nhất Thuần đang ôm anh…….”

Nói tới đây, nước mắt từ hốc mắt cô lăn dài xuống má, cô giơ tay lên lau đi nước mắt, đôi mắt long lanh nước nhìn gương mặt tuấn tú của anh, kiềm chế nức nở nơi cổ họng nói, “Dịch Khiêm……. Em cứ hết lần này đến lần khác xin anh bỏ qua cho Kim Trạch Húc là em không đúng, làm vợ nhưng em không có nghĩ đến cảm nhận chồng mình, em ở đây nói một tiếng xin lỗi với anh…. …. Còn nữa, xin anh tin em, vì Kim Trạch Húc đi Anh mà bỏ lỡ sinh nhật của anh, trong lòng em vẫn rất luôn áy náy…. Lần này không nghe lời anh ở lại chờ anh, khiến cho sự việc phát triển tồi tệ đến nông nỗi này, nếu như anh bằng lòng em có thể giải thích cho anh nghe, nhưng em biết bây giờ em có giải thích gì cũng vô ích…. Em chỉ muốn hỏi anh một câu, chúng ta thật sự không thể cứu vãn được nữa sao?”

Mục lục
loading...