Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 227


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 227: Kết Quả Của “dùng Cách Xử Phạt Về Thể Xác” (1)

Giọng Đàm Dịch Khiêm nói chuyện rất khó nghe, giống như cảm xúc đang bị đè nén sắp bùng nổ, nhưng bàn tay lại vô cùng dịu dàng, rất cẩn thận không có làm cô đau.

Bị anh ôm trong ngực, nước mắt Hạ Tử Du tuôn ra càng thêm mãnh liệt.

Nhìn thấy mặt cô đầy nước mắt, khuôn mặt anh tuấn của Đàm Dịch Khiêm trong nháy mắt hiện đầy lo lắng. “Không được khóc! !” Anh trầm giọng cảnh cáo cô.

Cô đau lòng tựa vào trong lòng anh, nhu nhược đưa tay ôm chặt anh, “Đừng ly hôn được không anh? Em không muốn mất anh …. .”

Sắc mặt của Đàm Dịch Khiêm rất khó coi, “Anh nói em không được khóc!” Giọng của anh càng trùng xuống.

“Em không muốn ly hôn….”

“Đáng chết, đừng nhắc tới ‘ly hôn’ nữa! !”

Hạ Tử Du ngơ ngác trừng mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm đang thở hổn hển.

Sắc mặt Đàm Dịch Khiêm tái xanh, “Ai nói với em anh muốn ly hôn?”

Hạ Tử Du mệt mỏi nói, “Sáng hôm qua em tới công ty tìm anh, em nghe thấy anh nói chuyện với luật sư Aston bảo em ký tên lên giấy thỏa thuận…. …”

Giấy thỏa thuận? Ký tên?

Trong đáy mắt lóe lên tia sáng, Đàm Dịch Khiêm lạnh nhạt nói, “Vậy là vì sợ, cho nên mới tránh né anh?”

“Em không biết nên làm cái gì, em không muốn giữa chúng ta phải đi tới bước đó, em không muốn ….”

Giọng Đàm Dịch Khiêm dịu hẳn xuống, “Nếu sợ, tại sao không nghe lời anh nói?”

“Em không thể không tới Anh….”

“Lại là vì Kim Trạch Húc?” Gương mặt điển trai của Đàm Dịch Khiêm chợt nghiêm lại.

“Em….”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm ôm lại cả người Hạ Tử Du đang co rúc, dùng giọng cưỡng chế nói, “Về nhà anh phải từ từ tính với em khoản nợ này.”

Hạ Tử Du vòng tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, nước mắt bất giác đã chảy xuống phủ đầy hai má, gương mặt lạnh buốt dán vào lồng ngực đang đập mãnh liệt của Đàm Dịch Khiêm, không chắc chắn hỏi, “Anh còn cần em mà, đúng không?”

Đàm Dịch Khiêm không nói lời nào, chỉ dìu Hạ Tử Du đi ra khỏi bệnh viện.

….

Cẩn thận để Hạ Tử Du ngồi vào trong xe, cột chắc dây an toàn cho cô, Đàm Dịch Khiêm tự mình ngồi vào lái xe.

Hạ Tử Du im lặng ngồi trong xe, sững sờ nhìn khuôn mặt điển trai không chút biểu cảm của Đàm Dịch Khiêm.

Nửa giờ sau, xe từ từ tiến vào biệt thự.

Hạ Tử Du còn chưa kịp xuống xe, Đàm Dịch Khiêm không nói không rằng đã vòng qua ôm cô ra khỏi xe, dĩ nhiên động tác cực kỳ cẩn thận.

Không để ý đến ánh mắt khó hiểu của người giúp việc, Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du thẳng bước lên lầu hai, “Rầm” một tiếng, cửa phòng được đóng lại, Đàm Dịch Khiêm nhè nhẹ để Hạ Tử Du lên giường.

Xung quanh đôi mắt trong suốt của Hạ Tử Du vẫn còn long lanh nước mắt chưa khô, cô ổn định lại hô hấp, luốn cuống nhìn anh.

Anh cởi ra âu phục tiện tay vứt sang một bên, sau đó bắt đầu cởi từng chiếc nút áo áo sơ mi….

Hạ Tử Du trợn to mắt, ấp úng hỏi, “Anh…. Làm gì vậy?”

Đàm Dịch Khiêm không trả lời Hạ Tử Du tiếng nào, cứ thế vén váy Hạ Tử Du lên.

Cảm thấy được phần dưới người chợt lành lạnh, Hạ Tử Du theo bản năng khép chặt hai chân lại.

Đàm Dịch Khiêm dùng sức nhưng cũng không muốn làm Tử Du nên đau, nhanh gọn tách hai chân đang khép chặt của Hạ Tử Du ra, không cho Hạ Tử Du có cơ hội trốn tránh liền cởi chiếc quần lót màu trắng màu mà thích mặc nhất ra…….

Lúc này Hạ Tử Du mới ý thức được Đàm Dịch Khiêm muốn làm gì, cô hết sức kinh ngạc.

Ngay lúc đó, anh tiến thẳng vào trong cô ….

….

Động tác đẩy vào không hề có phần dạo đầu khiến cô đau đến nhíu chặt chân mày, cô chống chọi đẩy ngực anh ra, “Đau….”

“Em cũng biết đau?”

Mặc dù anh đang ở trong cơ thể cô không hề có động tác tiếp theo, nhưng cô vẫn thấy khó có thể thích ứng, “Ừm.”

Anh không nhanh không chậm từng chút từng chút đẩy vào, rồi lại từng chút từng chút rút ra, mỗi một lần đều khiến cho cô cảm thấy được sự khô rát đau đớn như da thịt bì mài mòn vào vách tường.

Mỗi một tế bào trên toàn thân cô như co rút lại, cô đau đến nỗi vươn tay ôm chặt lấy anh, khẩn cầu nói, “Đừng đẩy nữa….”

Nhìn thấy cô nhíu chặt đầu lông mày, anh dừng lại động tác, giọng khàn ồ như còn kèm theo đau đớn nói, “Em cũng biết đau sao? Lúc em bất chấp hậu quả chạy đến Anh, anh đau lòng như thế nào bây giờ em có thể cảm nhận được không?”

Giọng điệu bi thương của anh khiến tim cô đau nhói, đôi mắt cô tràn đầy nước gắt gao ôm chặt anh, giọng nghẹn ngào nức nở nói, “Em xin lỗi….”

Bên tai lại truyền đến giọng nói trầm khàn kiềm chế ấm ức đến cực hạn của anh, “Tại sao em không nghe lời anh?”

“Em….”

Anh nhích người ra rồi lại đẩy vào trong cô, khàn giọng nói, “Nói cho anh biết, rốt cuộc còn có chuyện gì mà em cho rằng quan trọng hơn cả anh?”

Giờ phút này anh nguy hiểm như quỷ Satan khiến cô vô cùng sợ hãi, cơ thể cô vì sự đau đớn vừa rồi mà run bần bật, không muốn tiếp tục chịu đau đớn hơn nữa, cô rối rít nói: “Không chuyện gì có thể quan trọng hơn anh, không có…. …….”

Lần này anh hung hăng đẩy thật mạnh vào trong cô.

Cô đau đến không còn hơi sức phải bám vào vai anh, vì cố nén sự đau đớn mà cả người cô toát đầy mồ hôi, “Đừng mà……”

Anh lần nữa nhích ra khỏi người cô, nhưng lại ma sát nhè nhẹ ở phía ngoài cơ thể cô, giọng rên rỉ nói, “Cho anh một lý do để anh có thể tin được điều em nói.”

loading...

“Em chỉ yêu anh….”

Anh hạ người xuống lại đẩy vào, “Không đủ, anh cần lý do có đủ sức thuyết phục!”

Không thể chịu nổi cứ mỗi một lần ra vào vô tình của anh, cô chống tay lên ngực anh, hoảng hốt nói thẳng ra, “Em không thể nói….”

Anh nhíu chặt chân mày, có phần không vui, “Tại sao không thể nói?”

“Em….”

Cô thật phân vân.

Anh lại đẩy vào lẫn nữa.

Động tác của anh cũng không quá mạnh, nhưng bởi vì không có phần dạo đầu mà khiến cho cô cảm thấy mỗi lần anh ra vào cô đều giống như muốn xé rách thân thể cô.

Cô cầu xin tha thứ, “Đừng…. Dịch Khiêm…. Đừng mà …. .”

Không ai biết những ngày qua anh đã cố gắng kiềm chế bao nhiêu tính nhẫn nại vốn đã ít ỏi của mình, “Nói.”

Cô dùng sức chống đẩy anh, “Đừng ép em….”

Anh giống như đã mất hết tính kiên nhẫn, kéo cao hai chân cô lên.

Vào lúc anh định tiếc vào cô lần nữa, cô khóc thét lên nói, “Kim Trạch Húc là anh trai của em, em không thể không đi giúp cho anh ấy! !”

Cuối cùng, cô cũng phải nói ra bí mật mà cô đã muốn chôn giấu tận đáy lòng.

Con ngươi đen u ám của anh chợt khựng lại, động tác cũng ngừng lại.

Sau đó cô bật khóc nức nở thành tiếng.

Anh xoay người lại lập tức ôm cô vào lòng.

Cô mệt mỏi cong tay đấm vào lồng ngực anh, “Hu hu…. Em có thể làm gì chứ? Anh ấy là anh trai em….”

Anh không sốt ruột hỏi cô đầu đuôi câu chuyện là thế nào, chỉ ôm cô lại, để mặc cho cô đánh đấm.

Cô giống như đã lâu không được vòng ôm ấm áp của anh, cô vùi đầu vào lồng ngực anh, mà miệng vẫn không ngừng thì thào lẩm nhẩm, “Anh ấy là anh em….”

Anh không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Cô thì thào đến khi mệt mỏi ngủ vùi trong lòng anh………

Anh suy nghĩ đến những lời cô nói, trong đáy mắt lóe lên sự gian xảo và nguy hiểm.

— ——

Đến gần buổi trưa, Hạ Tử Du mới chập chờn mở mắt ra.

Nhớ lại hình ảnh cuối cùng sót lại trong đầu, cô lập tức nhìn vị trí bên cạnh, trông thấy trên giường vắng vẻ trống rỗng, cô nhìn quanh bốn phía một hồi.

Trên ghế sofa trong phòng trước cửa sổ sát đất, cô thấy anh đang ngồi trầm tĩnh ở đó.

Cô ngồi dậy, dè dặt bước xuống giường.

Anh đã nghe thấy tiếng đi rất khẽ của cô, nhưng không muốn lên tiếng.

Cô vốn muốn đến lén xem biểu cảm của anh lúc này, nhưng không ngờ lúc cô bước đến bên cạnh anh thì cũng bị anh ngay tức khắc kéo vào trong lòng.

Không có động tác thô bạo, anh nhẹ nhàng nhấc cô ngồi lên đùi mình, đầu dụi vào vai cô.

Không đợi cô lên tiếng, anh đã lên tiếng phá tan sự yên lặng, “Bây giờ còn đau không?”

Đau?

Một chữ này vừa nói ra ngay lập tức làm cô nhớ lại hình ảnh trước khi ngủ thiếp đi…….

Cô lập tức vùng khỏi đùi anh.

Anh vòng tay ôm chặt eo cô, “Đừng làm rộn.”

Cô lên án, “Anh cố ý….”

Mặt anh kề sát vào bên tai cô, nhẹ giọng nói, “Ít nhất em đã chịu nói ra.”

Hèn hạ, đáng ghét!

Trong đáy lòng cô thầm mắng anh một trậm, bỗng dưng, đột nhiên cô như nhớ tới điều gì, chợt xoay đầu lại nhìn anh hỏi, “Anh sẽ làm gì?”

Anh hỏi ngược lại cô, “Em nghĩ anh sẽ làm gì?”

Cô thành thật lắc đầu, “Em không biết….”

Anh nheo mắt lại, “Anh đang suy nghĩ đến chuyện tại sao em biết Kim Trạch Húc là anh trai em?”

Chuyện đã đổ bể, cô cũng không còn gì phải giấu giếm, “Anh còn nhớ lúc em tới Los Angeles thăm Liễu Nhiên, sau đó ở lại khách sạn LLD vài đêm không?”

“Ừ.”

“Thật ra mấy ngày đó em ở lại phòng Trạch Húc là vì để tiện chăm sóc cho anh ấy…. ….”

Anh nghiêm túc lắng nghe, cũng không cắt ngang lời cô nói.

Cô hồi tưởng lại tình cảnh lúc đó rồi êm tai kể cho anh nghe.

Mục lục
loading...