Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 222


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 222: Cần Phải Gánh Chịu Hậu Quả (2)

Buổi chiều mở phiên toà thẩm lý vụ án Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du lấy thân phận chứng nhân làm chứng cho Kim Trạch Húc, vụ án tiến triển rất thuận lợi, nhưng kết quả chung thẩm toà án thẩm vấn phải đợi đến buổi chiều hôm sau.

Vì thế, Hạ Tử Du quyết định ở lại Luân Đôn một đêm.

Buổi tối ngủ lại ở một khách sạn Luân Đôn, Hạ Tử Du gọi điện thoại về cho Đàm Dịch Khiêm, nhưng, Đàm Dịch Khiêm vẫn không nghe máy.

Hạ Tử Du lo sợ bất an, suốt đêm nghĩ tới Đàm Dịch Khiêm mà không ngủ được, cô liên tục gọi điện thoại cho Đàm Dịch Khiêm, lo lắng chờ đợi nhưng vẫn không thể nào kết nối được với điện thoại của anh.

Buổi chiều hôm sau, Kim Trạch Húc ra hầu phiên tòa thẩm vấn cuối cùng …. Bởi vì có chứng cứ chính xác từ Hạ Tử Du, kết quả toà án thẩm vấn rất lạc quan, Kim Trạch Húc được phóng thích ngay tại chỗ.

Không nói chuyện nhiều với Kim Trạch Húc, xế chiều hôm đó Hạ Tử Du đã vội vã máy bay.

Bởi vì mang thai, cộng thêm hai ngày nay bôn ba mệt nhọc, Hạ Tử Du vừa lên máy bay đã ngủ thiếp đi.

….

Lúc Hạ Tử Du về đến Los Angeles đã là 5 giờ sáng, Hạ Tử Du không dám chậm trễ đi taxi ba tiếng trở về biệt thự.

Người giúp việc trực đêm thoáng nhìn thấy Hạ Tử Du, vui mừng nói, “Cô chủ, cô đã về rồi?

“Ừ.” Hạ Tử Du đáp nhẹ một câu, sau đó vội vàng bước lên lầu hai.

Đứng trước cửa phòng mình, cô hít một hơi thật sâu, sau đó nhẹ nhàng vặn tay cầm nắm cửa.

Với tay mở đèn trong phòng, Hạ Tử Du khẽ gọi, “Ông xã ….”

Thế nhưng khi vừa bật đèn lên, Hạ Tử Du nhìn thấy chỉ là một căn phòng ngủ trống rỗng cùng giường lớn phẳng phiu chỉnh tề.

Hạ Tử Du chậm rãi đi tới mép giường, sững sờ nhìn chiếc giường lớn màu đen không có ai ngủ trên đó.

Ngồi ở mép giường, Hạ Tử Du lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho Đàm Dịch Khiêm một lần nữa, kết quả vẫn không có ai nhấc máy.

Hạ Tử Du đi tới phòng sách lầu một.

Hạ Tử Du hỏi người giúp việc đang ở trong phòng sách, “Dịch Khiêm không có ở nhà sao?”

Người giúp việc trả lời, “Ông chủ hai đêm nay không có về nhà ngủ.”

“Vậy…. Ban ngày anh ấy có về không?”

“Có, cô Ngôn Tư hai ngày nay không đến nhà trẻ, là ông chủ đi cùng với cô Ngôn Tư .”

Đúng rồi, sinh nhật của anh, cô đã xin nghỉ trước cho Liễu Nhiên, cô vốn định cả nhà ấm áp quây quần bên nhau, vậy mà……

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, “Được, chị đi xuống đi!”

Sau khi người giúp việc rời đi, Hạ Tử Du sững sờ ở trong phòng sách một hồi lâu, một lúc sau cô đi tới phòng trẻ nhìn Liễu Nhiên.

….

Cũng trong lúc đó, tại “Đàm thị”.

Bóng dáng cao ngất của Đàm Dịch Khiêm đứng vững vàng trước cửa sổ sát đất.

Chuông điện thoại di động vang lên, anh ấn nút trả lời.

“Tổng giám đốc, mười phút trước Bà tổng giám đốc đã về đến nhà an toàn….”

——

Sáng sớm.

Hạ Tử Du đang muốn ra ngoài thì nhìn thấy bà Đàm đang ngồi trên ghế sofa trong phòng sách.

Hạ Tử Du dừng chân, vẫn cung kính chào bà, “Viện trưởng.”

Bà Đàm liếc nhìn tờ báo tuần san trong ray, thuận miệng hỏi, “Mới về tối hôm qua sao?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ.”

Bà Đàm lại hỏi, “Bay giờ cô muốn đi đâu?”

Hạ Tử Du thành thật trả lời, “Con tới công ty.”

“Tìm Dịch Khiêm?” Lúc này giọng nói của bà Đàm vẫn thong thả ôn hòa nhưng lại khiến cho Hạ Tử Du có cảm giác không rét mà run.

“Dạ.”

Bà Đàm đột nhiên ngước mắt nhìn về phía Hạ Tử Du, cười khẩy một tiếng, “Tiểu Du, nếu không phải bây giờ cô đang có thai, tôi sẽ lấy thân phận mẹ chồng mà cho cô một cái tát tai rồi!”

Sắc mặt Hạ Tử Du chuyển sang tái nhợt.

loading...

Khuôn mặt ung dung của bà Đàm lúc này xanh đen, sắc bén nói, “Tôi thừa nhận tôi luôn có thành kiến với cô, nhưng tôi cũng thầm nghĩ có lẽ cô là nhỏ đứa biết giữ đúng chừng mực, không ngờ cô thật sự làm cho tôi thất vọng……. Hôm sinh nhật của Dịch Khiêm, tôi thậm chí còn đưa ba nó đang bất tỉnh trở về nhà, còn cô lại không nói tiếng nào đi mất dạng hai ba ngày? Rốt cuộc là cô có ý gì, có phải cô đã cảm thấy chán cảnh sống với Dịch Khiêm rồi hay không, không muốn tiếp tục cuộc hôn nhân của cô với Dịch Khiêm nữa phải không?”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Viện trưởng, con không có….”

Bà Đàm tức giận nói, “Hạ Tử Du, vì con tôi, tôi cũng đã cố gắng chung sống với cô, nhưng ngược lại cô đã thành công để tôi có cái nhìn khác về cô…. …. Tôi sẽ chuyển về lại biệt thự Nhà họ Đàm, bởi vì không muốn tiếp tục ở lại đây nhìn thấy cô nữa!”

Nhìn vẻ mặt tức giận của bà Đàm, Hạ Tử Du cụp mắt xuống, trong lòng khó chịu không thôi.

….

Nửa giờ sau, Hạ Tử Du đi tới “Đàm thị”.

Thời gian vẫn còn rất sớm, nhân viên tới làm cũng không nhiều, nhưng khi nhìn thấy Hạ Tử Du đến, những nhân viên đó lại có vẻ như rất kinh ngạc.

Hạ Tử Du không quan tâm đến ánh mắt kinh ngạc của những người đó, sau khi chào hỏi mỉm cười than thiện bình thường với bọn họ xong, cô trực tiếp đi vào thang máy.

Thang máy dừng lại ở tầng 98, Hạ Tử Du điều hòa hô hấp đi tới trước cửa phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du đưa tay gõ nhẹ cánh cửa, phát hiện phòng làm việc không khóa, ngay sau đó cô mở nhè nhẹ cửa phòng.

Trong nháy mắt đẩy cửa ra, cô hoàn toàn không nghĩ đến sẽ nhìn thấy Đan Nhất Thuần đi ra từ phòng nghỉ của Đàm Dịch Khiêm.

Nhìn thấy Hạ Tử Du, Đan Nhất Thuần hơi sửng sốt, ngay sau đó nói, “Tử Du, sao cô tới đây sớm vậy?”

Hạ Tử Du khẽ mỉm cười, “À, Nhất Thuần, chào buổi sáng.”

Đan Nhất Thuần thấy Hạ Tử Du đưa mắt nhìn cửa phòng nghỉ, Đan Nhất Thuần lập tức giải thích, “Tử Du, cô đừng hiểu lầm…. Hai đêm nay Dịch Khiêm đều ở lại công ty làm việc đến khuya, vì thế nên ở lại công ty nghỉ ngơi luôn, tôi chỉ là vào phòng dọn dẹp giường giúp Dịch Khiêm thôi.”

Thật ra thì Đan Nhất Thuần là thư ký của Đàm Dịch Khiêm, cô có làm những chuyện này cũng là bình thường, bởi vì ngày trước Lysa cũng phụ trách những việc này.

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu, bình tĩnh hỏi Đan Nhất Thuần, “Dịch Khiêm không có ở trong phòng nghỉ sao?”

Đan Nhất Thuần nói, “Khi tôi tới Dịch Khiêm đã không có ở trong phòng nghỉ, hơn nữa giường cũng không hề động qua, tối hôm qua Dịch Khiêm hẳn là không có nghỉ ở đây.”

“Ồ.”

Đan Nhất Thuần thấy vẻ mặt Hạ Tử Du có vẻ như thất vọng, không khỏi quan tâm nói, “Tử du, cô và Dịch Khiêm sao vậy?”

Hạ Tử Du trầm mặc.

Đan Nhất Thuần cười nhẹ một tiếng, “Hôm sinh nhật Dịch Khiêm không có ở nhà, tôi đã khẳng định hai người chắc là có chuyện gì rồi……..Tử Du, cô chọc giận Dịch Khiêm phải không?”

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu nói, “Tôi rời khỏi Los Angeles ba ngày, anh ấy cũng không nhận điện thoại của tôi.”

Đan Nhất Thuần an ủi nói, “Đàn ông tốt nhất là nên dỗ dành, hơn nữa Dịch Khiêm thương cô như vậy, cô chờ một chút nữa gặp Dịch Khiêm rồi dỗ dành lấy lòng anh ấy là được rồi…. …… …”

Hạ Tử Du rũ mắt xuống, chán nản nói, “Tôi cũng không biết bây giờ anh ấy đang ở đâu.”

Đan Nhất Thuần điềm đạm hiền lành cười nói, “Không sao, chín giờ có một cuộc hội nghị là do Dịch Khiêm tự mình chủ trì, cô cũng biết Dịch Khiêm sẽ không bao giờ chậm trễ công việc, cho nên cô chỉ cần ở chỗ này chờ anh ấy tới công ty là được rồi.”

“Được.” Cũng đành phải như vậy.

“Xem ra tối hôm qua cô nhất định ngủ không ngon, tôi đi pha cho cô một cốc cà phê……. À, thiếu chút nữa tôi quên mất, cô bây giờ không thể uống cà phê, tôi nghe Robert nói cô đã có em bé, chúc mừng cô…. Cô tới sớm như vậy nhất định vẫn chưa dùng bữa sáng, bây giờ tôi đến phòng ăn mua đồ ăn sáng cho cô, cô ngồi ở sofa nghỉ ngơi một chút đi, tôi không muốn lát nữa Dịch Khiêm tới nói tôi không chăm sóc tốt cho bà xã của anh ấy.”

Hạ Tử Du cười nhẹ nói, “Cám ơn.”

….

Thời gian chờ đợi luôn cảm thấy rất dài, Hạ Tử Du không ngừng nhìn đồng hồ trên tường, trâm trạng lo lắng bất an không yên.

Rốt cuộc đợi đến khi kim chỉ giờ sắp chỉ đến số chín, Hạ Tử Du nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm đi vào phòng làm việc.

Hạ Tử Du từ trên ghế sofa đứng bật dậy, nhỏ nhẹ gọi, “Ông xã ….”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm thoáng lướt qua người Hạ Tử Du, sau đó nhìn Đan Nhất Thuần đi ở phía sau, thản nhiên nói, “Chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp, lập tức vào họp.”

Đan Nhất Thuần liếc nhìn sang Hạ Tử Du, từ tốn nói, “À, Dịch Khiêm, em giúp anh lùi giờ họp xuống một tiếng nữa…. Tử Du ở đây chờ anh đã lâu rồi, anh nói chuyện với Tử Du một chút đi.”

Đàm Dịch Khiêm nhìn chăm chú vào ánh mắt của Đan Nhất Thuần.

Không đợi Đàm Dịch Khiêm mở miệng, Đan Nhất Thuần lập tức giống như chạy trốn lao ra khỏi phòng làm việc.

Hạ Tử Du chậm rãi bước đến gần Đàm Dịch Khiêm, nghẹn giọng nói, “Ông xã, em thật xin lỗi.”

Ánh mắt Đàm Dịch cũng không nhìn Hạ Tử Du, chỉ lạnh nhạt lên tiếng, “Anh bảo tài xế đưa em về.”

Hạ Tử Du ngước nhìn Đàm Dịch Khiêm, “Có thể cho em ba phút giải thích được không?”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt nhìn Hạ Tử Du một cái, môi mỏng mấp máy, “Em hẳn là chưa quên lời em đã hứa với anh chứ…. …. Cho nên, lúc em quyết định đi Anh, anh nghĩ em cũng đã cân nhắc đến việc em phải gánh chịu hậu quả rồi.”

Mục lục
loading...