Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 221


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 221: Cần Phải Gánh Chịu Hậu Quả (1)

Trên máy bay, Hạ Tử Du tựa vào đầu giường, nhắm mắt nghỉ ngơi.

‘Cô Hạ , số 23 cũng chính là vé máy bay sao?’

Trong đầu đột nhiên vang lên tiếng nhắc nhở của nhân viên bán vé máy bay, Hạ Tử Du chợt mở mắt ra.

Hôm nay là ngày 23, sinh nhật của anh ….

Nghĩ tới đây, cả người Hạ Tử Du cứng đờ, hình ảnh hiện lên trong đầu tất cả đều là bóng dáng của Đàm Dịch Khiêm.

Ngay sau đó, cô sốt ruột lấy điện thoại ra, nhìn màn hình tối đen cô mới ý thức được điện thoại di động của cô đã tắt máy, mà căn bản trên máy bay cô không thể nào gọi điện thoại cho anh ….

Hạ Tử Du sững sờ để điện thoại di động xuống, trái tim dâng lên cảm giác khó chịu. Ông xã, em xin lỗi….

‘Cô Hạ , nếu như trước sáng mai cô không thể tới Luân Đôn làm chứng cho Ông Kim Trạch Húc , Ông Kim Trạch Húc sẽ bị phán tội danh thành lập lập tức trục xuất trở về Trung Quốc giam giữ ….’

Đây là cuộc điện thoại luật sư của Kim Trạch Húc gọi tới cho cô, cô không còn cách nào lựa chọn, bởi vì anh rõ ràng không đồng ý cho phép cô đi Anh.

Nhưng mà…. Nhưng mà cô đã quên nói với anh một câu “Sinh nhật vui vẻ!!”

….

Vào buổi trưa.

Không có Hạ Tử Du, cả căn biệt thự dường như trở nên trống vắng khó tả.

Đàm Dịch Khiêm yên tĩnh trầm lặng ngồi trên ghế sofa duy nhất trong phòng, trong tay cầm một ly rượu màu đỏ sậm.

Chuông điện thoại di động chợt vang lên.

Đàm Dịch Khiêm ấn nút trả lời, nhưng không lên tiếng.

Thuộc hạ trong điện thoại báo cáo với anh, “Tổng giám đốc, lúc chúng tôi tới sân bay Bà tổng giám đốc đã lên máy bay rồi…. Chúng tôi có cần lập tức lên máy bay tới Luân Đôn không?”

Đàm Dịch Khiêm trầm mặc mấy giây, nhàn nhạt nói, “Bảo đảm an toàn cho cô ấy, đừng xuất hiện trong tầm mắt của cô ấy.”

“Dạ.”

Ngay sau đó Đàm Dịch Khiêm kết thúc cuộc trò chuyện.

Ném điện thoại di động tới giường lớn, Đàm Dịch Khiêm nâng ly rượu lên nhấp một hớp.

Cốc, cốc.

Lúc này tiếng gõ cửa vang lên.

Giọng vẫn lạnh lùng Đàm Dịch Khiêm nói, “Vào đi.”

Bà Đàm và Đàm Tâm đi vào phòng.

Đàm Tâm lên tiếng trước, “Dịch Khiêm, hôm nay là sinh nhật của em, chị và mẹ đưa ba từ bệnh viện về nhà rồi….”

Bà Đàm kéo vạt áo Đàm Tâm, rồi sau đó mở miệng, “Bữa trưa đã chuẩn bị xong rồi, Ngôn Ngôn ở dưới lầu bảo đói bụng, chúng ta xuống dùng cơm đi!”

Đàm Dịch Khiêm đưa mắt nhìn cảnh vật bên ngoài cửa sổ, lạnh nhạt nói, “Các người ra ngoài trước đi!”

Bà Đàm gật đầu, “Ừ, mọi người xuống dưới lầu chờ con dùng cơm.” Ngay sau đó bà Đàm kéo Đàm Tâm đi ra khỏi phòng.

Nhưng Đàm Tâm không chịu đi ra với bà Đàm, mà dừng chân tại chỗ, nhíu mày nói, “Dịch Khiêm, chị thật sự không hiểu nổi Hạ Tử Du cô ta rốt cuộc có phải là vợ em hay không? Hôm nay sinh nhật em mà cô ta dám bỏ đi như vậy, nghe người giúp việc nói cô ta một mình đến sân bay, thậm chí ngay cả em cũng không thông báo một tiếng, cô ta rốt cuộc là có ý gì?”

Bà Đàm hạ thấp giọng nhắc nhở, “Tâm à! !”

Đàm Tâm hoàn toàn không nghe lời bà Đàm khuyên can, tức giận bất bình nói, “Bộ không phải sao…. Bây giờ cô ta làm xằng làm bậy như thế còn không phải là ỷ vào Dịch Khiêm cưng chiều cô ta hay sao …. Đã mang thai cũng không biết ngoan ngoãn ở nhà, con thấy cô ta là muốn gây rắc rối để người khác lo lắng cho cô ta thôi.”

Xoảng ——

Ngay lúc đó, ly rượu đỏ trong tay bị Đàm Dịch Khiêm hung hăng ném xuống nền nhà trắng tinh.

Mẹ con bà Đàm lập tức sợ hết hồn, sắc mặt Đàm Tâm trong nháy mắt càng thêm tái nhợt.

“Đi ra ngoài! !”

Một tiếng rống giận phát ra âm u lạnh lẽo như đến từ địa ngục vang vọng dội vào lỗ tai hai mẹ con họ Đàm.

Đàm Tâm nơm nớp lo sợ đứng bên cạnh bà Đàm, lần đầu tiên bị dáng vẻ tức giận của Đàm Dịch Khiêm dọa cho chết khiếp.

Phải biết rắng, dáng vẻ tức giận của Đàm Dịch Khiêm rất không giống người, anh rất ít khi nổi giận vì chuyện gì đó, mặc dù lần trước mẹ con bà Đàm giật dây chuyện Đan Nhất Thuần mang thai, Đàm Dịch Khiêm cũng không tức giận như thế………. Có thể thấy lần này Đàm Dịch Khiêm đúng là thật sự tức giận.

Bà Đàm vội kéo Đàm Tâm rời khỏi phòng.

Trên thảm đỏ trắng tinh loang lổ vết rượu màu đỏ thẫm, tròng mắt đen láy của Đàm Dịch Khiêm tĩnh mịch tản ra sự lạnh lẽo, con ngươi dần dần co rút lại.

——

Tại Luân Đôn.

Hạ Tử Du đi tới văn phòng luật sư, Ellen nói cho cô biết cục cảnh sát nơi Kim Trạch Húc bị tạm giữ.

loading...

Trong đồn cảnh sát, Hạ Tử Du trông thấy Ellen ngồi cùng Kim Trạch Húc đang bị tạm giữ.

Kim Trạch Húc có vẻ như tiều tụy đi rất nhiều, râu mọc dài ra không ít….

Hạ Tử Du ngồi đối diện Kim Trạch Húc, quan tâm hỏi, “Anh có khỏe không?”

Kim Trạch Húc nhìn thấy Hạ Tử Du rất đỗi kinh ngạc, “Tử Du? Sao em lại ở đây?”

Ellen đẩy đẩy gọng kính trên mũi, áy náy giải thích với Kim Trạch Húc, “Thật xin lỗi, Ông Kim , là tôi thông báo Cô Hạ tới Luân Đôn. Quan tòa cần Cô Hạ làm chứng cho anh, nếu không anh rất khó có thể thoát khỏi tội danh này.”

Kim Trạch Húc tức giận nói, “Ai cho phép ông thông báo với Tử Du? Tôi nói rồi, chuyện này tôi không cần Tử Du giúp!”

Ellen nói, “Ông Kim , tôi chỉ muốn giúp anh thắng trận này trên tòa……”

Kim Trạch Húc lạnh lùng nói, “Tôi không cần một luật sư tự làm việc theo ý mình, phiên tòa này của tôi không cần ông phụ trách, tôi sẽ trả phí luật sư cho ông.”

“Ông Kim ….”

Hạ Tử Du chen vào nói, “Trạch Húc, anh đừng trách Ellen, rốt cuộc chuyện gì xảy ra? Tại sao Ellen nói anh có liên quan với nhóm người buôn lậu quốc tế?”

Kim Trạch Húc nặng nề thở dài, “Tử Du, chuyện của anh em không cần can thiệp, em căn bản không nên tới nước Anh, nếu để Đàm Dịch Khiêm biết, sợ rằng hai người lại vì anh mà cãi nhau………”

Nhắc tới Đàm Dịch Khiêm, đôi mắt trong suốt của Hạ Tử Du thoáng hiện một chút chạnh lòng …. . Vừa xuống máy bay cô liền lập tức gọi điện thoại cho anh nhưng điện thoại anh lại không kết nối được.

Hạ Tử Du kiềm chế khó chịu trong lòng, cố ra vẻ thoải mái nói, “Việc của em và anh ấy anh không cần phải lo lắng, bây giờ anh nên lo lắng cho chính anh kìa……. Anh có thể kể rõ đầu đuôi sự việc cho em biết không?”

Kim Trạch Húc vẫn kiên trì nói, “Bây giờ em nên ngay lập tức trở về Los Angeles!”

Hạ Tử Du nhìn luật sư, “Ellen, anh nói cho tôi biết đi!”

Ellen do dự liếc nhìn sang Kim Trạch Húc, rồi sau đó chậm rãi kể, “Một tuần trước, cảnh sát tới công ty của Ông Kim lấy danh nghĩa Ông Kim là kẻ khả nghi buôn lậu quốc tế đưa Ông Kim đi….”

Hạ Tử Du nhíu mày, “Tại sao có thể như vậy? Cảnh sát bắt người chẳng lẽ không cần chứng cớ sao?”

Ellen trả lời, “Cảnh sát đúng thật là có chứng cớ, chứng cớ chính là hình ảnh ông Kim đang bàn bạc với nhóm người buôn lậu….”

Hai mắt Hạ Tử Du lập tức trợn lớn, “Trạch Húc, anh thật sự làm những chuyện này?”

Kim Trạch Húc lập tức giải thích, “Tử Du, làm sao anh có thể bàn bạc buôn lậu những người đó?”

“Vậy tại sao cảnh sát lại có những tấm hình chụp anh buôn lậu?”

“Đó là bởi vì…. Bởi vì….” Kim Trạch Húc muốn nói rồi lại thôi.

Hạ Tử Du vội vàng hỏi, “Bởi vì sao?”

Kim Trạch Húc rốt cuộc ngước mắt nhìn về phía Hạ Tử Du, “Em còn nhớ được chuyện lần đó không?”

Hạ Tử Du không hiểu lắm, “Sao?”

“Lần đó em vì muốn thăm Liễu Nhiên mà bay từ Male tới Los Angeles, em ngủ lại ở khách sạn LLD…….”

Hạ Tử Du chợt gật đầu, “Chuyện đó có liên quan đến kẻ khả nghi buôn bán kia sao?”

Kim Trạch Húc gật đầu, “Đêm đó người cố gắng muốn hại em chính là người đàn ông buôn lậu kia, chính vì vậy mà cảnh sát nghi anh có liên quan đến hắn ta…. …….”

Hạ Tử Du không hiểu, “Nhưng mà đêm đó anh ra tay đánh hắn bị thương, làm sao mà có thể giao dịch với hắn ta?”

Kim Trạch Húc chậm rãi giải thích, “Em không biết…. ….Sau chuyện ngày hôm đó, anh và em đến Male nhưng sau khi anh từ Male trở lại Los Angeles, anh đã phát hiện có một số người bắt đầu theo dõi anh…. Mới đầu anh căn bản không nghĩ người theo dõi anh và người đàn ông đêm đó muốn hại em là một, cho đến khi có một lần anh bị cảnh sát vu cáo hãm hại giấu ma túy trong nhà…. ….. Dựa vào lý lịch anh không có tiền án tiền sự, cuối cùng cảnh sát cũng điều tra rõ sự thật rồi thả anh đi, anh biết chuyện này là do những thanh niên đã theo dõi anh cả ngày làm, cho nên anh tìm cơ hội để bắt những kẻ theo dõi anh, buộc bọn chúng phải nói ra kẻ chủ mưu phía sau…. …. Sau khi biết kẻ chủ mưu, vì muốn làm rõ nguyên nhân hắn muốn hại anh, anh yêu cầu muốn gặp hắn một lần, nhưng anh thật không ngờ, kẻ chủ mưu phía sau đó chính là kẻ có ý đồ muốn hãm hại em, mà anh chủ động đi gặp hắn lại vừa đúng ý của hắn, hắn âm thầm sai người chụp lại ảnh của anh và hắn đang nói chuyện sau đó đưa cho cảnh sát….”

Hạ Tử Du nhíu chặt mi tâm, “Tại sao cho tới bây giờ anh không nói cho em biết những chuyện này?”

Kim Trạch Húc thở dài, “Khi đó em bởi vì anh đã giấu em một chuyện ngày trước mà giận anh, em nói em không muốn liên lạc với anh nữa, cho nên anh không có cơ hội nói cho em biết chuyện này, sau khi em cùng Đàm Dịch Khiêm đến Los Angeles, chúng ta lại càng không có liên lạc, lần gặp ở hội sở đó, nói thật, khi đó anh rất tức giận, nên cũng không muốn nói với em những chuyện này.”

Hạ Tử Du không hiểu hỏi, “Người kia nếu như muốn trả thù những chuyện đêm đó anh ra tay với hắn, vậy vì sao hắn còn phải tạo ra nhiều phiền phức theo dõi chụp ảnh để đối phó anh? Thật xin lỗi, em thật không muốn hắn hãm hại anh, em chỉ nghi ngờ…….”

Kim Trạch Húc gật đầu nói, “Hắn có lẽ phát điên…. …” Kim Trạch Húc lấy tay che mặt, suy sụp nói, “Anh bị cảnh sát tới tìm mới biết hắn buôn ma túy, hơn nữa ảnh chụp rõ mặt anh và hắn, có trời mới biết, chuyện qua lâu vậy rồi, anh thậm chí còn không nhớ đến nó…. ….. Anh thật sự bị hắn hại cho thê thảm, bản thân hắn đương nhiên không cần rồi, bởi vì hắn vốn là tội phạm truy nã!”

Hạ Tử Du lo lắng nói, “Vậy em có thể giúp gì được cho anh?”

Ellen thay Kim Trạch Húc trả lời, “Cô Hạ , cô chỉ cần nói ra toàn bộ quá trình Ông Kim vì cô mà đánh nhau với tên tội phạm buôn ma túy kia, như vậy quan tòa sẽ tin người kia có ý muốn trả thù, cộng thêm Ông Kim trước đây vốn là thương nhân, tin rằng quan tòa sẽ công bằng phán xét…. ….”

Hạ Tử Du gật đầu, “Được.”

Kim Trạch Húc xin lỗi nói, “Tử Du, thật xin lỗi, anh vốn định không muốn phiền đến em, nhưng không ngờ lần này lại quấy rầy đến cuộc sống của em.”

Hạ Tử Du cầm tay Kim Trạch Húc nói, “Anh là anh trai em, em không thể nào không giúp anh, huống chi anh vướng vào chuyện này cũng bởi vì em…. …..”

Ellen hỏi, “Cô Hạ , vụ án của Ông Kim chiều này sẽ mở phiên toà thẩm tra xử lý, tôi cần cô dùng thân phận là nhân chứng đến tham dự trên tòa án, có được không?”

“Được…. Nhưng mà, tôi chỉ hy vọng tôi có thể bí mật tham dự, có một số việc tôi không muốn xuất hiện trên truyền thông.”

Ellen gật đầu, “Được.”

Mục lục
loading...