Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 218


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 218: Đan Nhất Thuần Là Thư Ký Của Anh (2)

Đàm Dịch Khiêm từ tốn giải thích, “Robert biết thư ký Lysa đã từ chức nửa tháng trước, Robert không nỡ nhìn Đan Nhất Thuần làm việc nặng nhọc ở phòng kế hoạch, cho nên hy vọng anh điều Đan Nhất Thuần đến lầu 98, đúng lúc công ty gần đây lại bận rộn chuyện hạng mục phía Tây, lại thêm chuyện xã giao với mấy vị lãnh đạo cấp cao kia, cho nên anh mang theo Đan Nhất Thuần đến bộ phận phía Tây làm việc.”

“Những thứ này đều không phải lý do…. Lý do là lần trước Đan Nhất Thuần cứu anh, anh đã có cái nhìn khác đối với Đan Nhất Thuần, cho nên lúc Robert năn nỉ anh không hề do dự liền chấp nhận…. Anh căn bản là đã có chút tình cảm với Đan Nhất Thuần rồi ! !”

Đàm Dịch Khiêm nhướng mày, “Không cho phép em cố tình gây sự như vậy!”

Hạ Tử Du xoay người, “Em chính là cố tình gây sự đó, ai bảo anh mỗi ngày đều gần gũi người phụ nữ thích anh, lại còn gạt em……….”

Đàm Dịch Khiêm vội vàng giải thích, “Anh không có gạt em, anh với Đan Nhất Thuần đến bộ phận phía Tây chỉ vì công việc, bởi vì không yên tâm em ở nhà một mình, cho nên mỗi ngày anh đều phải về nhà……..”

Hạ Tử Du uất ức nói, “Vậy tại sao anh không nhận điện thoại của em?”

Đàm Dịch Khiêm ôn tồn nói, “Nhất Thuần nói với anh hôm nay em có gọi điện tới cho anh, nhưng lúc ấy anh đang họp với mấy vị thương nhân, Nhất Thuần sợ em suy nghĩ lung tung mới bảo nhân viên tiếp tân gạt em….”

“Nhất Thuần, Nhất Thuần…. Đến cái tên cũng gọi thuận miệng như vậy, trước đây anh đâu có thường xuyên gọi tên cô ấy như thế!”

“Ngốc ạ….”

Đàm Dịch Khiêm mặc kệ Hạ Tử Du giãy giụa, từ đằng sau giữ chặt eo Hạ Tử Du, để cô tựa vào vòng tay ấm áp của anh.

“Bà xã , nếu anh có hứng thú với Nhất Thuần, tội gì lại cố chấp với em nhiều năm như vậy?”

Giọng nói của Đàm Dịch Khiêm dịu dàng xúc động khiến trong lòng Hạ Tử Du chua xót, trong khoảnh khắc nước mắt đầm đìa chảy xuống, Hạ Tử Du lấy giọng mũi nói, “Anh không gạt em chứ?”

“Chẳng lẽ còn cần anh chứng minh sao?”

“Vậy anh hứa với em, chờ giải quyết xong hạng mục bộ phận phía Tây, anh phải đổi thư ký mới, em mặc kệ Robert….” Hạ Tử Du mở to đôi mắt ngập nước nhìn Đàm Dịch Khiêm, dáng vẻ khiến người khác đau lòng.

“Được, cái gì cũng đều đồng ý với em…. Nhưng mà không cho phép em khóc nữa, lỡ như về sau sinh nhóc con cũng thích khóc giống như em thì sao?” Có trời mới biết khi nhìn thấy vợ yêu của anh khóc, tim anh cũng quặn thót lại, anh không muốn cô vì bất cứ chuyện gì mà rơi nước mắt nữa….

Đàm Dịch Khiêm dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên gò má Hạ Tử Du, cố gắng lau hết nước mắt trên gương mặt xinh đẹp của cô. “Ngoan, đừng khóc….”

Hạ Tử Du bĩu môi, nhưng không nói lời nào.

Đàm Dịch Khiêm nhìn cô cười, “Còn giận không?”

“Hết rồi….”

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy cơ thể mềm mại của cô, cằm ấn vào giữa vầng trán trắng trẻo của cô, “Vậy sao lại không nói gì?”

“Em chỉ cảm thấy, em nói với anh yêu cầu như vậy có phải rất ích kỷ không?” Vì đi được đến hôn nhân như vậy đã không dễ dàng gì, so với ngày trước, thật sự cô đã cẩn thận hơn rất nhiều.

Đàm Dịch Khiêm vẫn chỉ cười, đem khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du vùi sâu vào lồng ngực mình, “Bé ngốc….Cho dù em không nói ra yêu cầu như vậy, chờ khi hạng mục bộ phận phía Tây kết thúc, anh cũng vậy sẽ làm như vậy…. Anh không nói cho em chuyện Đan Nhất Thuần lên làm thư ký bởi vì anh không có ý định để cô ta làm công việc này lâu, dài, lại sợ em suy nghĩ lung tung, cho nên mới gạt em.”

Hạ Tử Du vùi đầu trong ngực Đàm Dịch Khiêm lầu bầu nói, “Em đâu có suy nghĩ lung tung.”

“Vậy vừa rồi là ai tức giận hả?”

“Ơ….”

….

— ——-

Kể từ khi có em bé, Đàm Dịch Khiêm kiểm soát Hạ Tử Du rất kỹ.

Không cho phép đến vườn hoa gieo hạt chanh thảo, không cho phép xuống bếp, không cho phép uống đồ uống có cà phê, không cho phép nhìn bất kỳ chương trình nào có tố chất bạo lực trên ti vi….

Những thứ này Hạ Tử Du cũng có thể chịu được, nhưng có một điều khiến Hạ Tử Du không thể chịu nổi, chính là mỗi lần ra cửa Hạ Tử Du đều phải xin phép Đàm Dịch Khiêm.

Hạ Tử Du cảm thấy tự do bị hạn chế, có lúc muốn đi ra ngoài mua vài món đồ đều phải được Đàm Dịch Khiêm phê chuẩn.

Hôm nay, đúng lúc bà Đàm đến bệnh viện chăm sóc cho ông Đàm, Hạ Tử Du quyết định lén lúc chạy ra ngoài.

Sợ Đàm Dịch Khiêm trách cứ, Hạ Tử Du dẫn theo một hộ vệ trong nhà đi theo, sau đó bảo tài xế chở cô ra ngoài.

Đã lâu không tới công ty bách hóa, Hạ Tử Du cảm thấy không khí thật mới mẻ, cảm thấy trong lòng thư thái hẳn lên.

Sau khi kết hôn với Đàm Dịch Khiêm, mỗi khi đi dạo đến công ty bách hóa Hạ Tử Du hầu như rất ít khi mua gì đó cho mình, bởi vì quần áo đồ trang sức của cô đã chất đầy cả phòng trong biệt thự, dĩ nhiên, những thứ quần áo đồ trang sức kia đều là Đàm Dịch Khiêm mua cho cô …. . Cho nên hôm nay cô tới công ty bách hóa định lựa cho Đàm Dịch Khiêm vài chiếc áo áo sơ mi, cô rất ít khi mua âu phục cho Đàm Dịch Khiêm, có lẽ cũng bởi vì Đàm Dịch Khiêm hình như cũng không thiếu âu phục, trong nhà treo thành rất nhiều hàng.

Biết Đàm Dịch Khiêm từ trước tới nay chỉ thích một nhãn hiệu, cho nên khi Hạ Tử Du bước vào công ty bách hóa thì nơi đầu tiên cô muốn đến chính là cửa hàng nhãn hiệu này.

Nhìn cà vạt rực rỡ muôn màu bên trong quầy, Hạ Tử Du rối rắm lựa chọn một lúc, bỗng dưng, cô ngắm trúng một cái cà vạt sọc chéo màu xám, hai mắt cô sáng lên, trong đầu lập tức tưởng tượng ra dáng vả của Đàm Dịch Khiêm khi thắt chiếc cà vạt này.

loading...

“Có thể cho tôi xem cái này được không?”

Hạ Tử Du chỉ vào hình ảnh của chiếc cà vạt kia trên cuốn sách giới thiệu.

Cô gái bán hàng mỉm cười nói, “Cô có thể xem cái khác được không?” Hạ Tử Du hôm nay đeo kính đen, tóc vấn lên, cho nên nhân viên trong cửa hàng không nhận ra cô.

Hạ Tử Du hỏi, “Tôi chỉ muốn xem cái này một chút, không có sao?”

Cô gái bán hàng xin lỗi nói, “Thật xin lỗi, cái cà vạt này nhà thiết kế chỉ thiết kế một cái, mà cửa hàng của chúng tôi vừa bán hết trong ba phút trước…. … Vị quý cô kia đang tính tiền.”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn theo hướng cô gái bán hàng nói, làm thế nào cũng không ngờ tới sẽ gặp Đan Nhất Thuần ở trong cửa hàng này.

Thấy Đan Nhất Thuần đã thanh toán xong, lúc này đang gói lại chiếc cà vạt sau đó bỏ vào trong túi xách.

Thấy Đan Nhất Thuần muốn rời đi, Hạ Tử Du vội vàng quay lưng lại.

Đan Nhất Thuần hiển nhiên đang đắm chìm trong niềm vui sướng khi mua được món đồ vừa ý, không để ý tới Hạ Tử Du, mang theo nụ cười đi lướt qua Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du nhìn bóng lưng Đan Nhất Thuần rời đi, lông mày hơi nhíu lại.

….

Bởi vì không chọn được món đồ mình thích, cộng thêm mang thai khiến cô rất dễ mệt mỏi, cho nên Hạ Tử Du đi dạo một lát ở công ty bách hóa thì cảm thấy không còn hứng thú gì nữa nên cũng rời đi.

Hạ Tử Du ngồi trên xe đang muốn bảo tài xế lái xe về nhà, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh Đan Nhất Thuần mang theo nụ cười đi lướt qua cô .

Ma xui quỷ khiến thế nào, Hạ Tử Du ra lệnh tài xế, “Đưa tôi đến Đàm thị!”

Tài xế vâng đáp lại rồi quay đầu lái xe tới “Đàm thị”.

Hạ Tử Du vẫn thân thiện đối mặt nhân viên như mọi khi, sau đó đi vào thang máy trực tiếp lên lầu 98.

Sau khi Hạ Tử Du mang thai, Đàm Dịch Khiêm cũng không còn tới bộ phận phía Tây, mỗi buổi trưa anh đều về nhà chăm sóc cho Hạ Tử Du, có lúc anh còn ngây thơ theo sát Hạ Tử Du để nói chuyện với sinh linh nhỏ bé còn chưa được thành hình trong bụng, không hề giống với phong cách cuả vị tổng giám đốc tài ba.

Đi tới phòng làm việc của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du vừa định giơ tay lên gõ cửa, thì phát hiện cửa phòng không khóa, mà lúc này Đàm Dịch Khiêm đang xử lý văn kiện.

Hạ Tử Du nhẹ chân nhẹ tay đi vào, muốn tạo cho Đàm Dịch Khiêm một sự ngạc nhiên, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng gọi nhỏ, “Tử Du!”

Giọng nói đó chính là của Đan Nhất Thuần.

Đàm Dịch Khiêm theo đó ngẩng đầu lên.

“Nhất Thuần.” Hạ Tử Du vẫy tay với Đan Nhất Thuần, sau đó nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã ….”

Đàm Dịch Khiêm đứng dậy, lập tức đến trước mặt của Hạ Tử Du, hai cánh tay vây quanh Hạ Tử Du, nhẹ trách nói, “Không phải đã nói với em không được ra ngoài một mình sao?”

“Em muốn tới thăm anh thôi!”

Đan Nhất Thuần nhìn hai người ngọt ngào tình cảm, biết điều nói, “Dịch Khiêm, em đi ra ngoài trước.”

Hạ Tử Du đưa mắt liếc trộm Đan Nhất Thuần, sau đó nhỏ giọng hỏi Đàm Dịch Khiêm, “Ông xã, ngày mai là sinh nhật anh, anh có nhận được quà gì không?”

Đàm Dịch Khiêm nhếch khóe môi, “Việc này không phải là anh nên hỏi em sao? Em chuẩn bị quà gì cho ông xã em rồi?”

“À, em xin lỗi…. Tạm thời chưa có quà.”

“Tiểu yêu tinh không có lương tâm….”

Hạ Tử Du lập tức lắc đầu, “Không, hôm nay người ta đến cửa hàng tính chọn cho anh một chiếc cà vạt, nhưng mà không chọn được, bất quá ngày mai nhất định em sẽ có tin vui dành cho anh.”

“Được rồi, coi như em còn có chút lương tâm.” Đàm Dịch Khiêm ôm ngang Hạ Tử Du, “Em đứng quá lâu rồi, vào trong phòng nghỉ ngơi một lát, đừng để ảnh hướng tới bé cưng trong bụng em, chờ một chút chúng ta cùng về.”

….

Sau khi Hạ Tử Du thử đến thăm dò, cuối cùng cô đã biết Đàm Dịch Khiêm không nhận được món quà mà cô cứ nghĩ anh sẽ nhận được, vì thế Hạ Tử Du thở phào nhẹ nhõm một hơi thật lớn, ngay sau đó thoải mái nằm lên giường trong phòng nghỉ của Đàm Dịch Khiêm ngủ một giấc.

Ngủ cho đến khi tự nhiên tỉnh lại, Hạ Tử Du cảm thấy rất khoan khoái, liếc mắt nhìn thoáng qua đồng hồ trên tường đã gần tới giờ tan sở của Đàm thị, Hạ Tử Du đang muốn xuống giường, điện thoại di động của cô đột nhiên vang lên tiếng chuông.

Liếc mắt nhìn thấy trên màn hình điện thoại di động hiển thị một dãy số lạ, Hạ Tử Du nghi ngờ bắt máy, “Xin chào.”

Điện thoại di động truyền đến một giọng tiếng Anh, “Xin hỏi có phải là cô Hạ Tử Du hay không? Tôi là Ellen luật sư đại diện của Kim Trạch Húc, Ông Kim Trạch Húc bị nghi là kẻ buôn lậu quốc tế nên đã bị cảnh sát nước Anh tạm giữ, đương sự của tôi Kim Trạch Húc nói cô là em gái của anh ấy, có một số vấn đề tôi cần hỏi cô, xin hỏi cô có thể tới nước Anh một chuyện được không?”

Mục lục
loading...