Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 192


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 192: Chỉ Muốn Yêu Em Nhiều Hơn Chút (2)

Tại biệt thự.

Đêm khuya yên tĩnh, Hạ Tử Du ôm gối ngồi trên ghế sofa, cô không ngừng ngước mắt nhìn đồng hồ trên tường, vậy mà đồng hồ đã báo mười hai giờ đêm, thế nhưng anh vẫn không xuất hiện.

Hạ Tử Du ngồi trên ghế sofa, trong lòng mơ hồ cảm thấy đau đớn.

Anh đang giận cô sao? Cô không hiểu…. Tại sao anh lại phải tức giận với cô?

Bọn họ là vợ chồng, cô chỉ không muốn giấu giếm anh nên mới nói cho anh biết suy nghĩ thật lòng cô, vì sao anh không hiểu cho cô?

Đúng lúc Hạ Tử Du đang trầm tư suy nghĩ thì nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn của Đàm Dịch Khiêm bước vào biệt thự.

Nghe thấy tiếng bước chân Hạ Tử Du lập tức đứng lên khỏi ghế sofa, nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm, cô không biết phải làm sao nên do dự đứng im tại chỗ.

Đàm Dịch Khiêm đi về phía Hạ Tử Du, ánh mắt đen láy dừng lại trên khuôn mặt đang che giấu vẻ mệt mỏi của Hạ Tử Du, nhẹ giọng hỏi, “Sao còn chưa ngủ?”

Hạ Tử Du nhìn Đàm Dịch Khiêm, nghẹn giọng nói, “Chờ anh.”

Đàm Dịch Khiêm ôm lấy hông của Hạ Tử Du, thương yêu nói, “Về sau anh có về muộn cũng không cần đợi, đi ngủ sớm đi….”

Hạ Tử Du thuận thế ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, “Vậy về sau anh có thể đừng về muộn nữa có được không?”

Đàm Dịch Khiêm dừng lại bước chân, sau khi sâu sắc liếc mắt nhìn vào đôi mắt của Hạ Tử Du, anh giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt tinh xảo của cô, “Thật xin lỗi.”

Hạ Tử Du chụp lên mu bàn tay của Đàm Dịch Khiêm, ra sức lắc đầu, “Đừng nên nói lời khách sáo với em như vậy…. . Ông xã, anh đáp ứng em rồi phải không?”

Ngay lập tức, bàn tay Đàm Dịch Khiêm đang đặt trên khuôn mặt của Hạ Tử Du chợt khựng lại.

Hạ Tử Du cảm nhận được cô dường như đang nín thở chờ đợi anh nói cho cô biết đáp án.

Đàm Dịch Khiêm tỉ mỉ vuốt ve khuôn mặt Hạ Tử Du , bỗng dưng anh rút tay về, đưa mắt nhìn về phía ánh sáng nơi vườn hoa xinh đẹp ngoài cửa sổ, “Em lên ngủ trước đi, anh có việc muốn đến phòng sách xử lý.”

Hạ Tử Du chỉ nhìn thấy ánh mắt của Đàm Dịch Khiêm trở nên thâm trầm, lại đoán không ra ý định của anh vào giờ phút này, cô sững sờ hỏi, “Anh không đi với em trở về phòng ngủ sao?”

Đàm Dịch Khiêm xoay người, cất bước đi về hướng phòng sách, bình tĩnh nói, “Còn chút việc chưa xử lý xong, em lên trước đi…. Anh làm xong sẽ đi lên liền.”

Hạ Tử Du nhìn bóng lưng xoay người của Đàm Dịch Khiêm như có vẻ xa cách nào đó, trong lòng không hiểu đó chính là cảm giác gì.

Trong phòng sách, Đàm Dịch Khiêm ngồi sau bàn làm việc cầm điện thoại bấm một dãy số.

Một giây kế tiếp giọng nói của chị Dư cung kính truyền đến bên tai Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc.”

“Thu mua hết toàn bộ cổ phần của “Trung Viễn”.”

“Vâng.”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng nhìn về phía trước, từ đôi môi lạnh lùng gằn ra từng câu từng chữ: “Sai người giám sát mọi hành động của Kim Trạch Húc, tôi muốn hắn ta vĩnh viễn không thể trở mình.”

— —

Sau nửa đêm Hạ Tử Du thấy Đàm Dịch Khiêm trở về phòng ngủ, nhưng đêm nay Đàm Dịch Khiêm không hề ôm cô ngủ như trước kia……………..

Hạ Tử Du vốn là kiên trì đợi cho đến khi Đàm Dịch Khiêm chủ động ôm cô, nhưng mà cô chờ đợi đến ngủ thiếp đi, đến khi trời gần sáng cô mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào anh đã ôm cô vào trong ngực.

Mọi bế tắc căng thẳng dường như đã qua, nhưng giữa Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm lại có vẻ như không còn được mặn nồng như lúc trước nữa, mặc dù ngoài mặt đã hòa thuận, nhưng có một loại ngăn cách vô hình tồn tại giữa hai người.

Nhìn theo bóng dáng Đàm Dịch Khiêm đến công ty, Hạ Tử Du không có nhiều tâm trạng để cùng đi tản bộ với Liễu Nhiên đến vườn hoa như thường ngày nữa, vì vậy cô và Liễu Nhiên ngồi trong phòng sách chơi ghép hình.

Liễu Nhiên giơ lên mô hình đã được ghép khoe với Hạ Tử Du: “Mẹ, Ngôn Ngôn ghép hình đã đúng chưa?”

Hạ Tử Du đang trong trạng thái thất thần, lần đầu tiên không đáp lại Liễu Nhiên.

Liễu Nhiên lại gọi một lần nữa, “Mẹ….”

Lúc này Hạ Tử Du mới hoàn hồn, thấy Liễu Nhiên ghép hình chính xác không có một lỗi sai nào cả, trên gương mặt hơi nhợt nhạt của Hạ Tử Du cố gắng nở ra một nụ cười, khen ngợi con gái: “Liễu Nhiên thật là giỏi.”

Liễu Nhiên nghiêng đầu, chu miệng hỏi Hạ Tử Du, “Mẹ, mẹ đang nghĩ gì vậy? Liễu Nhiên hỏi mẹ nhiều lần rồi.”

Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên ngồi lên ghế sofa, nhẹ thở dài, “Mẹ cảm giác ba con dạo này giống như không muốn nói chuyện với mẹ nữa….”

Liễu Nhiên nghi hoặc lắc đầu, “Nhưng mà Ngôn Ngôn không cảm thấy vậy, Ngôn Ngôn thấy ba rất thương mẹ, thương mẹ giống như thương Ngôn Ngôn vậy.”

Đừng nói là Liễu Nhiên không nhìn ra, mà đến cả người làm cũng không có phát hiện ra một chút lạ thường giữa bọn họ, chỉ là cảm giác này chỉ một mình Hạ Tử Du mới có thể cảm nhận được.

Bỗng dưng, Hạ Tử Du hỏi con gái bảo bối trong ngực, “Liễu Nhiên, mẹ muốn đến công ty thăm ba con một chút, con có thể bảo đảm ở nhà ngoan ngoãn chơi cùng các dì không?” Từ sau khi kết hôn cô dường như chưa từng tới “Đàm thị”, nếu như cô đột nhiên tới “Đàm thị” nhìn anh làm việc, anh có thể cảm thấy vui mừng hay không? Có lẽ như vậy mới có thể làm quan hệ của hai người dịu đi.

Liễu Nhiên gật đầu, “Dạ, mẹ đi đi, Ngôn Ngôn cũng không muốn ba không nói chuyện với mẹ….”

Hạ Tử Du hôn lên gương mặt non nớt mềm mại của con gái, ngay sau đó đưa Nhiên cho người giúp việc ôm, đồng thời dặn người giúp việc vài thứ, sau đó Hạ Tử Du bảo tài xế trong nhà chở cô đến “Đàm Thị”.

Từ sau khi kết hôn cô dường như chưa từng tới “Đàm thị”, nhưng các nhân viên “Đàm thị” đầu tiên nhìn thấy cô liền cung kính lễ phép chào cô là “Bà tổng giám đốc ”.

Lúc Hạ Tử Du tình cờ gặp thư ký của Đàm Dịch Khiêm ở tầng dưới, thư ký nhìn thấy Hạ Tử Du thì muốn báo trước cho Đàm Dịch Khiêm, nhưng Hạ Tử Du muốn cho Đàm Dịch Khiêm một sự ngạc nhiên bất ngờ nên bảo thư ký căn dặn mọi người đừng thông báo với Đàm Dịch Khiêm chuyện cô tới công ty.

Thư ký thấy Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm vẫn duy trì tình cảm ân ái giống như vợ chồng mới cưới, nên cũng phối hợp với Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du vào thang máy dành riêng cho tổng giám đốc lên thẳng lầu 98, bước ra khỏi thang máy, Hạ Tử Du cố ý nán lại bên trong thang máy soi gương, mong có thể xuất hiện trước mặt Đàm Dịch Khiêm trong tư thái toàn mỹ nhất.

Hạ Tử Du bước nhẹ đến phòng làm việc của tổng giám đốc, cô nín thở đứng trước cửa phòng làm việc, đang muốn giơ tay gõ cửa lại mơ hồ nghe thấy cuộc đối thoại trong phòng làm việc ——

“Tổng giám đốc, đã theo lời anh nói thu mua hết toàn bộ cổ phần ‘Trung Viễn’ rồi…. ‘Trung Viễn” hiện giờ chẳng qua chỉ còn là một cái vỏ, việc thu mua đối với chúng ta dường như không có giá trị lợi ích nào….”

“Chuyện lợi ích chị không cần phải suy nghĩ, đi làm những chuyện khác mà tôi giao cho chị.”

“Vâng.”

Hạ Tử Du nghe xong đoạn đối thoại này sững sờ đứng nguyên tại chỗ.

Chị Dư vừa mở cửa, lại ngoài ý muốn nhìn thấy Hạ Tử Du trước mặt, “A, Bà tổng giám đốc .” Mặc dù chị Dư không thích Hạ Tử Du, nhưng bởi vì Đàm Dịch Khiêm, chị Dư cũng chỉ có thể tôn kính đối mặt với Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu chào chị Dư rồi ngước mắt nhìn về phía Đàm Dịch Khiêm đang ngồi sau bàn làm việc.

Chị Dư thức thời rời khỏi tầng lầu 98.

Hạ Tử Du liếc mắt nhìn Đàm Dịch Khiêm một cái sau đó xoay người bước đi.

Đàm Dịch Khiêm đuổi theo, bá đạo tóm lại cổ tay mảnh khảnh của Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du đưa lưng về phía Đàm Dịch Khiêm, lạnh lùng nói, “Buông ra!”

Đàm Dịch Khiêm xoay người Hạ Tử Du lại, tròng mắt đen nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh lùng của cô: “Tại sao mới vừa đến đã lại muốn đi rồi?”

Hạ Tử Du nói sự thật: “Em nghe thấy cuộc nói chuyện của anh với chị Dư.”

Tròng mắt đen Đàm Dịch Khiêm bỗng chốc căng tròn, “Thì thế nào?”

Hạ Tử Du tránh khỏi bàn tay Đàm Dịch Khiêm đang giữ vai cô, khó chịu nói: “Em cho rằng hôm qua chúng ta đã nói chuyện xong đâu vào đó rồi, anh sẽ bỏ qua cho anh ấy…. …..”

Đàm Dịch Khiêm không chạm vào người cô nữa, mà chỉ lạnh lùng nói: “Hạ Tử Du, anh cảnh cáo em không được ở trước mặt anh ra vẻ quan tâm thái quá đến hắn ta như vậy!”

Hạ Tử Du bực tức thốt lên, “Sao anh lại độc tài như vậy, chẳng lẽ mỗi việc anh làm đều dựa vào sự yêu ghét của bản thân anh mà không cần quan tâm đến bất cứ sự sống chết của người khác sao?”

Đàm Dịch Khiêm tức giận nói, trên khuôn mặt biểu lộ sự âm trầm đáng sợ. “Đúng, ngay từ ngày đầu tiên em biết anh thì em nên hiểu anh chính là loại người như vậy.”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn Đàm Dịch Khiêm, bỗng dưng cô lựa chọn dứt khoát xoay người.

Cô vừa bước chân ra khỏi phòng, phía sau cô cũng truyền đến một tiếng đóng cửa thật mạnh.

Hạ Tử Du xoay người lại, nhìn cửa phòng làm việc đã bị anh đóng chặt, trong lòng cô dâng lên một nỗi cay đắng vô hạn.

— —

“Tử Du, nếu có một ngày anh gặp khó khăn cần sự giúp đỡ của em, em sẽ giúp anh sao?”

“Dĩ nhiên, chỉ cần anh cần giúp, em sẽ trợ giúp anh giống như anh đã từng giúp đỡ cho em.”

“Có những lời nói này của em đã làm cho anh thực sự cảm thấy thỏa mãn rồi…. . Anh nghĩ cả đời anh cũng sẽ không làm phiền tới em, anh chỉ muốn nghe mấy lời này của em thôi.”

loading...

….

Trong giấc mộng, Hạ Tử Du nhớ lại cuộc nói chuyện của cô và Kim Trạch Húc vào cái đêm ở khách sạn “LLD”, cô chợt ngồi bật dậy, mới phát hiện cả người đã ướt đẫm mồ hồi lạnh, cho dù đang ngủ, cô vẫn không thể nào loại bỏ được cảm giác áy náy với Kim Trạch Húc.

Hạ Tử Du ngồi dậy, tựa vào đầu giường, mới phát hiện tối nay Đàm Dịch Khiêm không có về , mà kim đồng hồ trên tường cũng đã chỉ đến số ba.

Nhìn vị trí vắng vẻ bên cạnh, nhớ tới lúc ban ngày cô cãi nhau với Đàm Dịch Khiêm ở Đàm thị, trong lòng cô bỗng nhiên cảm thấy đau nhói.

Cô thật khó chịu…. Tại sao chỉ cần anh đồng ý với một cái yêu cầu của cô thôi mà anh cũng cảm thấy khó khăn như vậy? Trạch Húc cũng đâu có làm chuyện gì nhằm phá rối chuyện tình cảm của bọn họ, nhưng tại sao từ ba tháng trước anh đã bắt đầu sắp đặt kế hoạch để đối phó với Trạch Húc ? Anh biết rõ ràng giữa cô và Trạch Húc không hề có chút quan hệ tình cảm nào, tại sao anh không thể khoan dung hơn một chút? Anh có biết, cô không thể cho phép anh làm tổn thương đến Trạch Húc…..

Trong lòng dâng lên một nỗi đau đớn khó có thể nói bằng lời, cô cầm lấy điện thoại trên tủ đầu giường, rất muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng trong chuyện này cô lại không muốn mình yếu thế hơn anh, cô cảm thấy trong câu chuyện lần này cô không hề làm sai, là anh đã quá tự phụ và độc tài, mới không thể nào chịu đựng được sự tồn tại của Kim TRạch Húc, hơn nữa lúc trước anh đã giải thích với cô rằng anh không làm tổn thương đến Trạch Húc, vậy mà kết quả hôm nay lại chính là anh thu mua “Trung Viễn”….

Nằm xuống giường một lần nữa, cô vẫn không thể nào tiếp tục ngủ.

Suy nghĩ trong đầu về mấy lần cãi nhau giữa cô và anh, hốc mắt cô không kiềm chế được lại nhuộm đỏ.

….

Lúc trời vừa sáng, mới chìm vào giấc ngủ không lâu, Hạ Tử Du mơ hồ nghe thấy trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.

Hạ Tử Du từ từ mở cặp mắt sưng vù, trong không khí còn thoang thoảng mùi thơm dễ chịu của Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du ôm lấy chăn ngồi dậy tựa vào đầu giường.

Tiếng nước chảy trong phòng tắm sau một hồi lâu mới dừng lại, thân dưới Đàm Dịch Khiêm quấn một chiếc khăn tắm đi ra khỏi phòng tắm.

Anh chỉ liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hạ Tử Du đang ngồi ở đầu giường, anh đi đến đầu giường, ánh mắt dừng lại trên đôi mắt sưng vù của cô.

Anh tự trách mình một lần nữa lại khiến cô phải rơi lệ, nhưng giờ phút này tâm trạng anh cũng không cảm thấy dễ chịu hơn cô.

Bốn mắt chạm nhau, cũng chỉ có ánh mắt trao đổi, không ai chịu mở miệng lên tiếng trước.

Đột nhiên anh rút chiếc khăn tắm ra, đứng ở trước gương toàn thân giống như thường ngày vô cùng tự nhiên mặc áo sơ mi và âu phục.

Cô nhìn anh chăm chú, ngón tay trên ga trải giường bất an níu chặt lại.

Anh thắt xong cà vạt cuối cùng cũng xoay người nhìn về phía cô: “Bác sĩ nói với anh đến bệnh viện ở phía Đông theo dõi tình hình của người mang thai hộ, nếu như thuận lợi thì sau hai tháng sau sẽ có thể tiến hành phẫu thuật cho Liễu Nhiên.”

Cô kích động nhảy xuống giường, “Thật không?”

“Ừ.”

Tảng đá lớn đè nặng trong tim như trong nháy mắt được nhấc ra ngoài, cô vui mừng nói: “Thật tốt quá!”

Hai người dường như ăn ý phối hợp không nói tới chuyện có liên quan đến Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm sửa lại cà vạt cho anh cũng giống như thường ngày: “Bây giờ anh phải tới phía Đông sao?”

Đàm Dịch Khiêm để tùy cho Hạ Tử Du chỉnh sửa lại cà vạt, chậm rãi nói, “Nửa giờ sau lên đường. Người mang thai hộ có lẽ phải làm nhiều loại kiểm tra, có chút chuyện liên quan đến việc giải phẫu thuật cần anh đến quyết định, anh đến đó sẽ ở lại hai ngày, tối mai về.”

Hạ Tử Du nhẹ gật gật đầu, “Vậy có cần em đi với anh không?” Cô biết bọn họ cũng cần phải làm dịu đi không khí căng thẳng như lúc này, cảm giác xa cách anh khiến trong lòng cô cũng thấy vô cùng mất mát.

Đàm Dịch Khiêm nói, “Không cần, em đi rồi không có ai chăm sóc Liễu Nhiên, anh xử lý xong sẽ lập tức trở về….”

“Dạ.”

Đúng vậy, sức khỏe của Liễu Nhiên lúc nào cũng cần phải chú ý cẩn thận, cô không thể nào bỏ đi được.

Đàm Dịch Khiêm cúi thấp đầu hôn lên má Hạ Tử Du một cái, nhẹ giọng nói, “Anh đi nha…. .”

Vào lúc Đàm Dịch Khiêm xoay người bỗng nhiên Hạ Tử Du gọi anh lại, “Ông xã!”

Bước chân Đàm Dịch Khiêm khựng lại, Hạ Tử Du đột nhiên đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm từ phía sau, “Em không quen ngủ một mình, anh đừng bỏ lại em một mình, có được hay không?”

Đàm Dịch Khiêm xoay người lại, nhẹ ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, “Tối hôm qua làm việc muộn, lúc về trời đã gần sáng, thấy em ngủ nên không muốn đánh thức em.”

Hạ Tử Du quyến luyến tựa vào trong ngực Đàm Dịch Khiêm , giờ phút cô này chỉ muốn ôm anh.

Đàm Dịch Khiêm buông Hạ Tử Du ra, “Anh đi nha.”

“Ừm.”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên cánh môi của Hạ Tử Du một lần nữa, “Chăm sóc cho Liễu Nhiên thật tốt, anh sẽ trở về sớm.”

Hạ Tử Du gật đầu.

— —

Sau khi Đàm Dịch Khiêm rời đi, Hạ Tử Du trở về giường ngủ một lúc, gần tới giữa trưa Hạ Tử Du mới thức dậy.

Lúc Hạ Tử Du đi xuống tầng một thấy mấy người giúp việc đang chơi với Liễu Nhiên ở trong phòng sách, nhưng hôm nay dường như không thấy Liễu Nhiên chơi hăng hái như mọi khi, chỉ nhìn người làm chơi đùa, nhưng không tham gia chơi cùng.

Nhóm người làm nhìn thấy Hạ Tử Du cung kính gọi, “Cô chủ!”

Hạ Tử Du thân thiện cười với họ, sau đó ôm lấy Liễu Nhiên ngồi trên ghế sofa, bắc chước giọng nói ngây thơ của con gái hỏi: “Tiểu bảo bối của mẹ hôm nay sao không chơi cùng các dì vậy?”

Liễu Nhiên tựa vào trong ngực Hạ Tử Du, sắc mặt thoáng biến thành tái nhợt, “Mẹ, con thấy khó chịu….”

Hạ Tử Du đưa tay lên trán Liễu Nhiên phát hiện Liễu Nhiên có chút nóng, Hạ Tử Du tập tức ôm Liễu Nhiên lên, khẩn trương nói với người giúp việc: “Mau mời bác sĩ tới đây.”

Sau khi người giúp việc rời đi, Hạ Tử Du bế Liễu Nhiên lên lầu hai.

Bác sĩ tới biệt thự sau đó kiểm tra tổng quát cho Liễu Nhiên, Hạ Tử Du lo lắng chờ đợi kết quả của bác sĩ.

Bác sĩ kiểm tra qua cho Liễu Nhiên xong sau đó nói: “Cô chủ, trong thời gian tới đứa nhỏ sẽ có triệu chứng sốt và thiếu máu ngày càng thường xuyên, đây chính là nguyên nhân trong hai tháng phải làm phẫu thuật……. Tôi sẽ cho đứa nhỏ uống thuốc hạ sốt, có lẽ rất nhanh sẽ hạ sốt, đứa nhỏ sẽ không có gì đáng ngại, nhưng mà vẫn cần phải để ý nhiều hơn chút, tốt nhất lúc này phải luôn có người ở bên cạnh để chăm sóc đứa nhỏ.”

Nghe xong lời bác sĩ nói, Hạ Tử Du lại như có một tảng đá lớn nặng nề đè trong tim, cô nhìn khuôn mặt của Liễu Nhiên vì phát sốt và trở nên đỏ hồng, trong lòng lo lắng không thôi.

Bác sĩ an ủi Hạ Tử Du, “Cô chủ, không cần lo lắng quá mức, cấy ghép tủy tỷ lệ thành công rất cao, sau hai tháng con bé nhất định sẽ có thể khỏe mạnh.”

Hạ Tử Du gật nhẹ đầu một cái, “Dạ, cám ơn bác sĩ.”

Sau khi bác sĩ rời đi, Hạ Tử Du gọi Liễu Nhiên tỉnh lại, theo dõi cho Liễu Nhiên uống thuốc xong, Hạ Tử Du một tấc cũng không rời giường mà ở bên cạnh chăm sóc Liễu Nhiên.

Thời gian trôi qua, mặc dù Liễu Nhiên còn đang ngủ nhưng đã dần dần hạ sốt, lúc này tảng đá trong lòng Hạ Tử Du mới được đặt xuống.

Lúc Hạ Tử Du đứng dậy đang chuẩn bị đến phòng rửa tay rửa mặt, người giúp việc đi tới trước mặt cô nói, “Cô chủ!”

“Hả?”

“Bệnh viện ‘JHE’ gọi điện thoại tới, nói cô có một người bạn họ Kim bị tai nạn xe cộ đưa đến bệnh viện này, bởi vì bệnh viện thấy trong điện thoại di động của anh ấy chỉ có mỗi số điện thoại của cô, cho nên bệnh viện gọi điện thoại cho cô mong cô có thể lập tức đến bệnh viện một chuyến.”

Tai nạn xe cộ?

Bạn cô chỉ có Trạch Húc họ Kim, chẳng lẽ người xảy ra chuyện là Trạch Húc sao?

Ý thức được sự nghiêm trọng của chuyện này, Hạ Tử Du không dám chậm trễ, cô căn dặn người giúp việc, “Liễu Nhiên đã hạ sốt, chị chăm sóc Nhiên cho thật tốt, tôi ra ngoài một chút sẽ lập tức trở lại ngay.”

Người giúp việc gật đầu, “Dạ.”

….

Hôm sau, tại phía Đông Los Angeles.

Đàm Dịch Khiêm đang cùng bác sĩ thảo luận chuyện phẫu thuật của người mang thai hộ, điện thoại Đàm Dịch Khiêm giờ phút này bất chợt vang lên.

Đàm Dịch Khiêm liếc thấy trên màn hình điện thoại di động hiện lên số điện thoại nhà, anh lập tức ấn nút trả lời: “Tổng giám đốc.”

Nghe thấy giọng nói của chị Dư, Đàm Dịch Khiêm nhất thời nhíu mày, “Chuyện gì?”

Chị Dư lo lắng nói, “Lúc nữa đêm tới sáng cô Ngôn Tư đột nhiên phát sốt, bác sĩ đến kiểm tra rồi nói bây giờ có chích thuốc hạ sốt cũng không kịp, hiện giờ không có cách nào để hạ sốt, bệnh tình có chiều hướng xấu, bác sĩ đề nghị phải lập tức đưa cô Ngôn Tư đến bệnh viện uy tín chỗ phía Đông cậu đang ở ….”

Đàm Dịch Khiêm nhíu chặt đầu lông mày, “Sao lại là chị báo với tôi? Tử du đâu?”

Chị Dư thành thật nói, “Người giúp việc không liên lạc được với Bà tổng giám đốc , cũng không thể liên lạc được với cậu, cho nên gọi điện thoại bảo tôi liên lạc với cậu, lúc tôi đến biệt thự Bà tổng giám đốc cũng không có ở đấy, tôi nghe người giúp việc nói buổi trưa hôm qua Bà tổng giám đốc rời khỏi biệt thự sau đó không có trở về…… Buổi tối là do người giúp việc chăm sóc cô Ngôn Tư , nhưng sau nửa đêm người giúp việc ngủ quên nên không kịp phát hiện Cô Ngôn Tư đột nhiên phát sốt cao, đến lúc bác sĩ đến thì tình trạng đã nghiêm trọng như thế….”

Đàm Dịch Khiêm lạnh giọng ra lệnh, “Lập tức sai người đưa Liễu Nhiên tới bệnh viện, chị cũng đi theo đi, tôi không cho phép giữa đường Liễu Nhiên xảy ra bất kỳ chuyện gì!”

Mục lục
loading...