Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 183


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 183: Cô Đã Biết Chuyện Nhất Thuần Có Con Của Anh

Tại biệt thự.

Buổi tối, Hạ Tử Du mở to mắt nhìn trần nhà, cứ thế trằn trọc không sao ngủ được.

Đàm Dịch Khiêm thấy vậy liền ôm cô vào ngực, nhẹ giọng hỏi, “Đang suy nghĩ gì?”

Cô đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, như thể không có cảm giác an toàn, cô khẽ nhíu mày.

Đàm Dịch Khiêm dường như hiểu rõ tâm tư của cô, “Đang nghĩ về chuyện lúc sáng?”

Hạ Tử Du khẽ thở dài, ngâp ngừng nói, “Ông xã, có phải em ích kỷ lắm không? Ban ngày nhìn thấy vẻ lưu luyến của Liễu Nhiên đối với Nhất Thuần em rất khó chịu…”

Đàm Dịch Khiêm điềm tĩnh an ủi, “Liễu Nhiên và cô ấy thân nhau cũng được ba năm, con bé lưu luyến như vậy cũng là chuyện tự nhiên. Đợi sau này lớn lên một chút, đương nhiên cũng sẽ chỉ biết có mỗi mình em thôi!”

Hạ Tử Du buồn bã cắn cắn môi, khổ tâm nói, “Em cũng muốn Liễu Nhiên có thể ôm em giống như ôm Nhất Thuần vậy, con bé trước kia cũng rất quấn lấy em……” Đêm đến cô không thể không nghĩ tới chuyện này, có lẽ là ông trời đang trừng phạt cô vì không có làm tốt vai trò của một người mẹ.

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu hôn tóc cô, “Đừng nên suy nghĩ nhiều……Thời gian trôi đi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”

“Thật không?” Hạ Tử Du không dám tin nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm gật đầu, “Dĩ nhiên.”

……

Hôm sau, tại tập đoàn Đàm thị.

Đàm Dịch Khiêm ngồi ở sau bàn làm việc, yên lặng trầm tư.

Lúc này chị Dư đi vào phòng làm việc, kính cẩn nói, “Tổng giám đốc, cô chủ tới.”

Đàm Dịch Khiêm cũng không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt đáp, “Không gặp!”

Ngay lúc đó Đàm Tâm cũng đã bước vào phòng làm việc, gấp gáp kêu, “Dịch Khiêm.”

Đàm Dịch Khiêm nghe vậy liền khẽ nhíu mày, nhiệt độ phòng làm việc dường như ngập tràn hơi lạnh.

Đàm Tâm cảm thấy được rõ ràng em mình đang không vui, cô nơm nớp lo sợ đứng yên tại chỗ áy náy nói, “Dịch Khiêm, xin lỗi…… Chị biết rõ chị và mẹ tự ý quyết định chuyện Nhất Thuần mang thai thật không đúng, nhưng mọi người cũng là vì tốt cho em, hy vọng em có thể tha thứ cho chị và mẹ.”

Đàm Dịch Khiêm nheo mắt lại đầy nguy hiểm, ngước đôi mắt ranh mãnh nhìn cô, “Một công đôi việc như vậy, chị nói là vì muốn tốt cho tôi?”

Đàm Tâm đột nhiên mở to mắt.

Ánh mắt sắc bén như dao kiếm của Đàm Dịch Khiêm liếc về phía cô, “Biết Robert có tình cảm với Đan Nhất Thuần, chị không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng nên dốc lòng dụ dỗ cô ấy mang thai, làm như vậy chẳng những có thể khiến cho Robert tuyệt vọng, lại còn có thể làm Hạ Tử Du hiểu lầm.”

Tâm tư bị lật tẩy, Đàm Tâm sợ hãi lui về sau một bước, lắp bắp, “Dịch Khiêm, chị…..”

Ngay sau đó, Đàm Dịch Khiêm thu hồi lại ánh mắt đang ném về phía Đàm Tâm, môi mỏng nói lạnh nhạt, “Trước khi tôi tức giận, tốt nhất chị nên về đi!”

Đàm Tâm nghe vậy bàng hoàng lo sợ, “Dịch Khiêm……”

Anh coi như không nghe thấy gì, mở tập văn kiện trước mặt ra, không thèm ngước mắt nhìn chị mình.

Chị Dư ở bên cạnh đưa mắt ý bảo Đàm Tâm rời đi, thế nhưng Đàm Tâm lại từ từ dời bước đếntrước mặt Dịch Khiêm, cô cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi trong đáy lòng, yếu ớt nói, “Dịch Khiêm, chị biết em tức giận, nhưng chúng ta là người nhà, không có gì là không thể giải quyết…… Em nên biết mẹ đã bị bệnh mấy ngày nay, bà rất muốn gặp em, hôm nay em có thể trở về thăm mẹ được không?”

Ở bệnh viện,Bà Đàm biết được tin đứa bé của Nhẩt Thuần không còn nên mới thấy không khỏe, nhưng trong mắt Đàm Dịch Khiêm, có lẽ đây lại là kỹ xảo mới của mẹ mình.

Đàm Tâm thấy ĐàmDịch Khiêm cũng không không buồn hỏi han, cô lại nhỏ giọng mềm mỏng nói tiếp, “Mẹ thật sự bị bệnh, bác sĩ cũng đã tới nhà khám mấy lần…… Em không tin có thể về nhà xem!”

Đàm Dịch Khiêm dường như không kiên nhẫn nghe Đàm Tâm nói tiếp, lạnh lùng đáp, “Đi ra ngoài!”

Cô khẩn cầu, “Dịch Khiêm……”

Đàm Dịch Khiêm cuối cùng cũng chịu liếc cô với vẻ lạnh lùng, “Hay là chị muốn tôi gọi bảo vệ.”

Nghe vậy, lửa giận của Đàm Tâm cố gắng áp chế tận đáy lòng rốt cục bùng nổ, “Em trai, chẳng lẽ vì Hạ Tử Du kia mà ngay cả đến việc mẹ sống chết em cũng không để ý sao? Đúng, chị và mẹ sắp đặt tìm cách để Nhất Thuần mang thai như vậy là không đúng, nhưng em có nghĩ tới tại sao mọi người phải làm như vậy không? Bằng điều kiện của em, kiểu phụ nữ nào em muốn mà không có, nhưng còn em tại sao lại cứ một mực chọn cô ta? Hạ Tử Du đó có điểm nào hơn được Đan Nhất Thuần? Nhất Thuần biết tin mẹ ngã bệnh, ngày hôm qua vừa ra viện liền đến nhà chúng ta thăm mẹ, mà Hạ Tử Du của em thì ở chỗ nào? Chị còn e rằng không biết sau lưng mọi người, cô ta còn nói xấu mọi người trước mặt em như thế nào nữa! “

Đàm Dịch Khiêm ngay lập tức gọi vào đường dây nội bộ.

Ngay lập tức, nhân viên bảo vệ của Đàm thị xuất hiện.

Đàm Tâm không thể tin nhìn Đàm Dịch Khiêm.

Đàm Dịch Khiêm không thèm liếc nhìn Đàm Tâm, lạnh nhạt mở miệng, “Mang chị ta ra ngoài!”

—-

Tại nhà họ Đàm.

loading...

Bà Đàm tựa vào đầu giường, mặt mũi ung dung cao quý lúc này không còn hung hăng càn quấy như thể thường ngày, ngược lại sắc mặt mệt mỏi như không có tinh thần.

Nhất Thuần bưng tới một ly nước ấm và thuốc an thần cho bà Đàm, ngồi ở mép giường, khéo léo nói, “Bác sĩ nói thân thể bác thực ra không có vấn đề gì, không thoải mái là bởi vì bác suy nghĩ quá thôi…… Đây là đơn thuốc bác sĩ kê, bác dùng là có thể an tâm ngủ ngon một giấc, nhớ là không được lại suy nghĩ quá nhiều.”

Bà Đàm nhận lấy thuốc Đan Nhất Thuần đưa tới, khẽ thở dài, “Là Dịch Khiêm không may mắn, không biết quý trọng con…… Bác thực sự xin lỗi con, làm hại thân thể con cũng bị ảnh hưởng theo……”

Cô thoải mái lắc đầu, “Bác à, cơ thể con không có chuyện gì mà……”

Bà Đàm luyến tiếc nói, “Nhất Thuần, con đừng đi, cứ ở lại đây, bác tin rằng cuối cùng sẽ có một ngày Dịch Khiêm biết được lòng tốt của con.”

Đan Nhất Thuần nghe vậy liền cười từ chối, “Bác gái, con đã mua xong vé máy bay tối nay rồi, cũng xin bác đừng vì chuyện của con và Dịch Khiêm mà làm ảnh hưởng đến tinh thần….. Chuyện tình cảm hoàn toàn không thể miễn cưỡng, tự đáy lòng con chúc phúc cho Dịch Khiêm và Tử Du có thể hạnh phúc mãi mãi.”

“Cô bé ngốc……”

Bà Đàm đang muốn an ủi Nhất Thuần thì Đàm Tâm đi vào phòng.

Bà Đàm gấp gáp hỏi, “Dịch Khiêm có về không?”

Đàm Tâm buồn bã lắc đầu, “Từ trước tới giờ, con chưa từng thấy Dịch Khiêm giận con đến mức như vậy. Con còn bị nó gọi bảo vệ an ninh đưa ra ngoài.”

Bà Đàm chấn động, nặng nề dựa vào đầu giường.

Thấy vậy, Nhất Thuần liền an ủi Đàm Tâm, “Chị Tâm, chị là chị của Dịch Khiêm, cứ coi như Dịch Khiêm nhất thời tức giận đi, về sau cũng sẽ tha thứ cho chị thôi.”

Đàm Tâm nhìn cô, “Trong lòng chị thật sự thương em, không dễ gì mới có con lại bị Dịch Khiêm kiên quyết phá bỏ nó…… Dịch Khiêm làm sao có thể tàn nhẫn như vậy?”

Nhớ lại lúc bị Đàm Dịch Khiêm lạnh lùng bảo phá thai, Nhất Thuần chợt cảm thấy tan lòng nát dạ cùng đau đớn.

Bà Đàm nói, “Nói tới mới nói, sao Dịch Khiêm biết chuyện Nhất Thuần mang thai?”

Đàm Tâm cũng khó hiểu “Đúng vậy, là con đến chỗ của bác sĩ Lynda lấy tinh trùng của Dịch Khiêm…… Bác sĩ Lynda đã nhận của chúng ta số tiền lớn như vậy, cô ấy đương nhiên là sẽ không dám nói cho Dịch Khiêm biết.”

“Bác gái, Dịch Khiêm thông minh như vậy, con nghĩ rằng lúc anh ấy biết con mang thai, hẳn là đã nghĩ ra có liên quan tới mình……” Cô vẫn nhớ được dáng vẻ hoảng hốt lo sợ của anh ngày ấy sau khi cô nôn nghén trước mặt anh, nhưng ngay lúc đó anh vẫn bình tĩnh, không hề lộ ra chút sơ hở, thấy vậy cô ôm may mắn trong lòng cho rằng anh đã tin tưởng và nghe theo lý do nảy sinh trong lúc hoảng loạn của cô, nhưng cô không ngờ tới, anh không biến sắc là vì để cho cô không hề phòng bị mà bỏ đi đứa bé này.

Về phần anh có thể đoán được chuyện này rất rõ ràng, anh đã sớm biết sự thật là cô thích anh…..

Qua chuyên này cho tới bây giờ cô mới biết, cô dường như chưa bao giờ hiểu về anh…… Tâm tư của anh thật kín đáo, không ai có thể lường được.

Đàm Tâm bất đắc dĩ nói, “Cũng là mẹ quá nóng lòng kích động Hạ Tử Du! Dịch Khiêm vì bảo vệ Hạ Tử Du mà không nói chuyện Liễu Nhiên mắc bệnh cho cô ấy biết, chúng ta còn làm hỏng kế hoạch của Dịch Khiêm, kết quả là không những không làm cho Dịch Khiêm hiểu lầm Hạ Tử Du, không hay chính là chúng ta không tạo được sự hiểu lầm cho Dịch Khiêm và Hạ Tử Du, ngược lại còn làm cho Dịch Khiêm nghi ngờ, cộng thêm chuyện Nhất Thuần mang thai bất ngờ bị Dịch Khiêm biết, Dịch Khiêm điều tra qua loa cũng biết được cô ấy đang nói dối.”

“Bác gái, chị Tâm, mọi chuyện đều đã qua, con tin rằng Dịch Khiêm cũng sẽ không muốn chúng ta cứ nói về những chuyện này nữa….Đã đến giờ con phải đi rồi, bác gái, sức khỏe bác hiện không tốt, bác nhớ tự chăm sóc mình thật tốt.” Đan Nhất Thuần đứng dậy.

Đàm Tâm kéo lấy cánh tay Nhất Thuần, “À, Nhất Thuần, em đừng đi vội, chị còn lời muốn nói với em.”

Nhất Thuần nghi ngờ, “Dạ?”

Đàm Tâm thử dò xét nói, “Em cảm thấy Robert là người như thế nào?”

Nhẩt Thuần nhẹ giọng cười một tiếng, “Chị Tâm, em không ngốc, em biết chị muốn nói gì với em…… Lúc em ở bệnh viện Robert thật sự có đến thăm em mấy lần, tuy rằng em không biết tại sao Robert lại quan tâm tới em, nhưng em vẫn luôn coi Robert là bạn cũng như Dịch Khiêm…… Trái tim của cô thật ra thì rất nhỏ, đời này chỉ có thể chấp nhận một người mà thôi.

Đàm Tâm thở phào nhẹ nhõm, áy náy nói, “Nhất Thuần, em đừng trách chị.. Chị cũng chỉ là vì bị tình cảm trói buộc, chị ích kỷ là bởi vì chị quan tâm.”

“Chị Tâm, em chúc chị sẽ sớm tìm ra tình yêu đời mình.”

Đàm Tâm cảm kích gật đầu.

Nhất Thuần định nói lời cuối cùng với bà Đàm, đột nhiên tiếng chuông điện thoại di động của cô vang lên.

Thoáng nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, cô liền nói tiếng xin lỗi với hai mẹ con họ Đàm, ngay sau đó ấn nút trả lời, “Chị Dư!”

Giọng nói chị Dư trong điện thoại thể hiện rõ sự khó xử, muốn nói lại thôi, sau cùng vẫn không thể không nói ra, “Cô Đan , tổng giám đốc bảo tôi chuyển đến cô một vài câu…..”

Nhắc tới Đàm Dịch Khiêm, trong lòng cô run lên.”Chị nói đi.”

Chị Dư nhắm mắt nói, “Tổng giám đốc đã sắp xếp cho ba mẹ của cô đến Pháp làm việc, tổng giám đốc hy vọng cô có thể đi theo gia đình đến Pháp định cư, về sau đừng đặt chân tới Mỹ nữa!” Muốn vợ chồng nhà họ Đan đến Pháp làm việc thực ra chỉ cần tốn ít tiền.

Nghe vậy, tay cầm điện thoại của Nhất Thuần liền run rẩy, nước mắt dần dần ngưng tụ nơi hốc mắt, nghẹn ngào đáp, “Chị nói với Dịch Khiêm, tôi sẽ làm được.”

Chị Dư nghe tiếng nói đầy chua xót của cô, tâm tư cũng trở nên khó chịu “Xin lỗi, cô Đan .”

Nhất Thuần từ từ bỏ điện thoại xuống, thân thể vô lực tựa vào mặt tường lạnh như băng ở phía sau. Anh ấy không muốn mình đặt chân tới Los Angeles nữa là bởi vì không muốn Hạ Tử Du và Liễu Nhiên gặp lại cô…… Anh bảo vệ Hạ Tử Du như vậy, yêu thương Hạ Tử Du như vậy, tất cả sự thương yêu anh đều chỉ dành cho Hạ Tử Du, cô thừa nhận, cô rất ghen tỵ……

Song, cô hiểu rõ, vào lúc này cô không nên đa cảm, dù sao cô cũng đã sớm biết, chỉ có người phụ nữ được anh ấy yêu mới có thể hạnh phúc.

Mục lục
loading...