Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 176


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 176: Dọn Sạch Trở Ngại Trước Hôn Lễ (2)

Nửa giờ sau, nhà họ Đàm nhận được điện thoại của Đường Hân gọi tới.

Đường Hân chỉ định muốn bà Đàm nghe điện thoại, nhưng lúc này tâm tình bà Đàm đang không tốt ngồi trên ghế sofa, người giúp việc nhìn thấy bà Đàm có vẻ không vui, chỉ đành cẩn thận dè dặt thăm dò bà Đàm, “Bà chủ, cô Đường Hân gọi điện thoại đến nói có một số chuyện quan trọng muốn nói với bà.”

Bà Đàm nghe nói tới Đường Hân, tâm tình vốn đang không tốt càng trở nên không vui, “Cô ta tìm tôi để làm gì? Dịch Khiêm và cô ta đã không còn quan hệ từ lâu nữa rồi, tôi không có gì để nói với cô ta.” Bà Đàm có thành kiến với Hạ Tử Du là bởi vì thân thế bối cảnh của Hạ Tử Du, thực ra bà Đàm cũng là người biết phân biệt đúng sai, đối với việc Đường Hân đã từng ích kỷ có hành vi tồi tệ tự nhận lấy thân phận là ân nhân cứu mạng của Đàm Dịch Khiêm nhiều năm qua, bà Đàm vô cùng căm ghét.

Người giúp việc truyền lại lời nói của Đường Hân, “Nhưng cô Đường nói chuyện cô ấy muốn nói với bà là chuyện có liên quan đến cậu chủ và cô Hạ .”

Bà Đàm sau khi nghe xong người giúp việc kể lại, sau đó mới cầm lên điện thoại lên, “Tôi đây, nói đi.”

Giọng nói Đường Hân vẫn ngọt ngào mềm mại như ngày trước, vui mừng nói, “Bác gái, cám ơn bác đã đồng ý nhận điện thoại của con……”

Bà Đàm không có kiên nhẫn nói, “Tôi không có thời gian nhiều lời với cô, cô nói đi, tôi đang nghe.”

Đường Hân nghẹn lời nói, “Bác gái, cho tới nay cũng không thể nói tiếng ‘Xin lỗi’ với bác, bấy lâu nay con không nói sự thật với mọi người là con không đúng, còn làm như vậy chỉ là vì con thật sự rất thích Dịch Khiêm……”

Bà Đàm nói lạnh lùng, “Những lời này cô đừng nên nói với tôi, nếu cô có thể làm cảm động được Dịch Khiêm là do bản lãnh của cô, còn nếu không có chuyện gì khác để nói với tôi, thì sau này đừng có gọi điện thoại đến nhà họ Đàm nữa.”

Trước khi bà Đàm đang muốn cúp điện thoại Đường Hân vội vàng nói, “Bác gái, con biết Dịch Khiêm và Tiểu Du sắp kết hôn rồi, cũng biết tâm tình của bác lúc này nhất định rất không vui, nếu hôm nay người kết hôn với Dịch Khiêm là cô Đan, nhất định con sẽ không gọi cuộc điện thoại này cho bác, bởi vì con vẫn luôn xem bác là người mà con kính trọng nhất, con không muốn nhìn thấy bác sau này phải khó chịu, nên, con muốn nói với bác là con biết được một chuyện…… Ba năm trước Tiểu Du sẩy thai vì vậy mà về sau sẽ không thể sinh con được nữa, sau này dù cô ấy có lấy Dịch Khiêm, cũng không thể sinh con cho Dịch Khiêm được……”

Bà Đàm sau khi nghe xong giật mình kinh ngạc, “Cô nói gì?”

Đường Hân lặp lại lời nói vừa rồi cho bà Đàm nghe một lần nữa.

“Hạ Tử Du đáng chết này, cô ta như vậy mà còn muốn gả cho Dịch Khiêm……Nhà họ Đàm chúng tôi tuyệt đối sẽ không chấp nhận người có khuyết điểm lớn như vậy!” Dứt lời, bà Đàm tức giận kết thúc cuộc nói chuyện.

Trời vừa hừng sáng, cửa phòng nhà trọ Hạ Tử Du liền truyền đến từng tiếng đập cửa vang dội.

Hạ Tử Du do suốt đêm mệt mỏi mà vùi trong ngực Đàm Dịch Khiêm ngủ say, bởi vì Đàm Dịch Khiêm là một người ngủ dễ tỉnh khi nghe được tiếng gõ cửa lập tức liền mở mắt ra.

Đàm Dịch Khiêm nhẹ nhàng gỡ ra cánh tay đang bị Hạ Tử Du gối đầu lên, khoác áo ngủ rồi bước xuống giường.

Như thể đột nhiên mất vòng ôm ấm áp, trong lúc ngủ mơ Hạ Tử Du ưm một tiếng.

Đàm Dịch Khiêm cúi đầu hôn nhẹ lên trán Hạ Tử Du, sau khi nhìn thấy Hạ Tử Du chìm vào giấc ngủ lần nữa mới đi ra khỏi phòng.

Sau khi mở cửa phòng liếc thấy đứng trước cửa phòng bà Đàm, Đàm Dịch Khiêm nhất thời nhíu mày.

Tận đáy lòng lúc này đã chuẩn bị vô số lời để nhục mạ Hạ Tử Du, sau khi bà Đàm nhìn thấy Đàm Dịch Khiêm thì im lặng.

Đàm Dịch Khiêm không nói gì với bà Đàm, mà là xoay người đi vào nhà trọ.

Bà Đàm cùng đi theo vào nhà trọ, nhíu mày nói, “Dịch Khiêm, con thật sự muốn kết hôn với con gái Kim Nhật Nguyên sao?”

Đàm Dịch Khiêm đưa lưng về phía mẹ mình, lạnh lẽo nói, “Cô ấy là cô ấy, Kim Nhật Nguyên là Kim Nhật Nguyên, nếu mẹ cứ muốn cả đời để tâm vào chuyện vụn vặt nữa, sau khi con và cô ấy kết hôn, e rằng cũng sẽ không thường về nhà đâu.”

Bà Đàm bước đến trước mặt Đàm Dịch Khiêm, kiên nhẫn thuyết phục, “Dịch Khiêm, mẹ có nghe nói, bây giờ cô ta hoàn toàn không thể sinh con được nữa……Nhà họ Đàm chúng ta làm sao có thể cho phép không có cháu trai đây? Nếu ngày nào đó ba con tỉnh lại, cũng chưa chắc sẽ đồng ý cho con và Hạ Tử Du kết hôn đâu!”

Đàm Dịch Khiêm liếc nhìn phía trước, ánh mắt bởi vì không vui mà càng thêm ảm đạm, “Đừng nói đến chuyện cơ thể cô ấy đang được điều trị, coi như cả đời này cô ấy không thể sinh con được nữa, cô ấy vẫn mãi sẽ là con dâu duy nhất của mẹ!”

Bà Đàm nghe vậy vô cùng tức giận, nhưng không thể nào phát tác trước mặt con mình, giọng nói chỉ có thể thành khẩn kêu gọi, “Dịch Khiêm!!”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm nhìn phòng của Hạ Tử Du, thản nhiên nói, “Cô ấy còn đang ngủ, con không muốn cuộc nói chuyện của chúng ta quấy rầy đến cô ấy.” Ẩn ý là, anh không đồng ý bà Đàm tức giận ở đây.

Bà Đàm thất vọng thốt lên, “Chẳng lẽ trong mắt con, lời của mẹ nói không thể lọt vào tai?”

Đàm Dịch Khiêm nhìn ánh mắt đau đớn của bà Đàm, giọng vừa mới lạnh lùng đã có chút hòa hoãn, bình tĩnh nói, “Mẹ, tại sao mẹ không thể vì con mà hòa hợp với cô ấy? Cô ấy là con gái của Kim Nhật Nguyên, nhưng cô ấy đã làm sai điều gì? Mẹ lúc nào cũng nói mẹ cô ấy là người phá hủy tình cảm của ba và mẹ, nhưng mẹ có từng nghĩ chưa, nguyên nhân thực sự khiến An Ngưng tự sát là vì bị mẹ uy hiếp……”

Bà Đàm trong phút chốc không nói được lời nào.

Đàm Dịch Khiêm không hề nhìn bà Đàm thêm nữa, xoay người cất bước đi, “Lời con muốn nói với mẹ cũng chỉ có bấy nhiêu, dù sau này mẹ có ý kiến gì với Hạ Tử Du, con cũng chỉ có thể đứng về phía cô ấy. Cô ấy rất mong muốn được cải thiện mối quan hệ mẹ chồng con dâu với mẹ, nếu như mẹ mong chờ sau này có thể trải qua cuộc sống ngậm kẹo đùa cháu, vậy thì hãy thử hòa thuận với cô ấy đi. Còn nữa…Hôn lễ ngày mai con sẽ giữ lại vị trí người chứng hôn cho mẹ, nếu mẹ đồng ý thì đến tham dự, không đồng ý thì hôn lễ của con và cô ấy cũng sẽ tiếp tục tổ chức!”

……

Trong lúc mơ màng ngủ, Hạ Tử Du mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện truyền vào trong phòng, cô từ từ mở đôi mắt buồn ngủ mông lung ra.

Hạ Tử Du vừa định ngồi dậy, thì lúc này Đàm Dịch Khiêm lại vừa vặn bước vào phòng.

loading...

Hạ Tử Du buồn ngủ mắt nhập nhèm hỏi, “Dịch Khiêm, có người tới sao?”

Đàm Dịch Khiêm ngồi xuống mép giường, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, “Không có, anh vừa ra phòng khách gọi điện thoại.”

Hạ Tử Du lập tức khẩn trương, “Không phải công ty có chuyện phiền phức gì nữa chứ?”

Đàm Dịch Khiêm cười nhẹ một tiếng, “Tất cả mọi chuyện phiền lòng gần đây của anh đều là đang suy nghĩ, không biết ngày mai em có thích hôn lễ anh chuẩn bị hay không?”

Hạ Tử Du lười biếng tựa vào ngực Đàm Dịch Khiêm, nghe tiếng nhịp tim anh đập, thõa mãn nói, “Dù hôn lễ anh chuẩn bị ra làm sao, dù cho chỉ có hai người anh và em đứng trước mặt Mục Sư, em cũng vui rồi….. Dịch Khiêm, em không bao giờ có thể tin được đã trải qua nhiều chuyện như thế mà chúng ta vẫn còn có thể sống cùng với nhau…… Sau phiên tòa, em lúc nào cũng nghĩ cả đời này có lẽ anh không bao giờ cần em nữa……”

Đàm Dịch Khiêm nâng cằm Hạ Tử Du lên, thương yêu nói, “Đồ ngốc, ngày mai kết hôn rồi, từ bây giờ anh không cho phép em bắt đầu suy nghĩ lung tung nữa!!”

Hốc mắt Hạ Tử Du đỏ lên, cô quyến luyến đưa tay ôm chặt lấy Đàm Dịch Khiêm, nức nở nói, “Em cam đoan với anh, về sau bất kể xảy ra chuyện gì, chỉ cần không phải chính miệng anh nói không cần em, em sẽ không rời khỏi anh nữa, em muốn cả đời này ở mãi bên cạnh anh……”

Đàm Dịch Khiêm hôn lên bờ môi Hạ Tử Du, nói nghiêm túc, “Chính là em nói nhé, không được nuốt lời đó……”

— —

Tập đoàn Đàm Thị.

Chị Dư đứng trong phòng làm việc của tổng giám đốc báo cáo với Đàm Dịch Khiêm, “Tổng giám đốc, hôn lễ đã chuẩn bị xong xuôi……”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt liếc nhìn chị Dư, “Rất tốt.”

Chị Dư lại nói, “Tổng giám đốc, còn có một việc…… Tôi điều tra được tối hôm qua Kim Trạch Húc đã bay đến Los Angeles, chắc là vì chuyện cô Hạ và cậu sắp kết hôn, tôi sợ anh ta sẽ quấy rối hôn lễ của cậu và cô Hạ .” Tuy rằng chị Dư không chào đón Hạ Tử Du, nhưng Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du sắp kết hôn đã thành sự thật, chị Dư cũng không thể nào có dị nghị gì.

Cả người Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào thành ghế, lạnh lùng nói rõ ràng, “Nếu anh ta đã đến, tôi lại không cần phải hao tâm phí sức.”

……

Trong một quán cà phê ngoài trời, Kim Trạch Húc sau khi tìm được vị trí đã hẹn gặp Hạ Tử Du, ánh mắt lại vô tình bắt gặp Đàm Dịch Khiêm cũng đang nhàn hạ ngồi ở vị trí đó.

Kim Trạch Húc nhất thời sửng sốt, anh lập tức bước tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm, hờ hững nói, “Tổng giám đốc Đàm, sao anh lại ở đây?”

Đàm Dịch Khiêm không nhìn Kim Trạch Húc, giọng tỉnh bơ lạnh đạm nói, “Anh đang nghi ngờ tại sao người tới gặp anh không Hạ Tử Du, đúng không?”

Kim Trạch Húc lập tức hiểu ra, “Thì ra Tử Du hoàn toàn không liên lạc với tôi, là anh?”

Đúng vậy, Kim Trạch Húc vừa xuống máy bay đã nhận được một tin nhắn có chữ ký của “Hạ Tử Du” để lại, vì sợ bỏ lỡ cơ hội được gặp Hạ Tử Du, nên Kim Trạch Húc không hề suy nghĩ liền đi tới quán cà phê “Hạ Tử Du” hẹn gặp anh.

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn Kim Trạch Húc hơi nheo lại, “Đừng có mở miệng ra câu nào cũng gọi tên của cô ấy, Tổng giám đốc Kim đừng quên, bắt đầu từ ngày mai cô ấy chính là vợ tôi rồi!”

Kim Trạch Húc tức giận nói, “Đàm Dịch Khiêm, anh cố ý khiến cho quan hệ của tôi và Tử Du càng thêm bế tắc, anh thật hèn hạ!!”

Ngày đó ở hội sở, sau khi nhìn thấy Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm ở bên nhau, Kim Trạch Húccực kỳ thất vọng với việc Hạ Tử Du được Đàm Dịch Khiêm ôm vào trong ngực, nhưng sau khi về lại thành phố Y, Kim Trạch Húc vẫn không nhịn được muốn liên lạc với Hạ Tử Du, nhưng anh lại không thể gọi điện thoại cho Hạ Tử Du được, cộng thêm nhận thấy Hạ Tử Du không hề muốn nhận điện thoại của anh…… Mới đầu có một thời gian Kim Trạch Húc cũng sa sút tinh thần đắm chìm trong sự mất mát đó, cho đến ngày gần đây biết được tin Hạ Tử Du và Đàm Dịch Khiêm sắp kết hôn, bởi vì đáy lòng Kim Trạch Húc khó chịu nên cố gắng liên lạc với Hạ Tử Du một lần nữa, nhưng mà điện thoại Hạ Tử Du vẫn không thể liên lạc được. Cuối cùng không ngăn cản được nỗi nhớ,Kim Trạch Húc lập tức đi đến công ty thông tin khách hàng tìm hiểu thử xem Hạ Tử Du có còn sử dụng số này hay không, kết quả lại để Kim Trạch Húc vô tình điều tra được Hạ Tử Du có từng liên lạc với anh, nhưng điện thoại của anh thì chưa bao giờ nhận được cuộc gọi của cô.

Lúc này Kim Trạch Húc mới suy nghĩ ra, ngày đó ở hội sở nhìn thấy Hạ Tử Du có lẽ mọi chuyện thật sự là do Đàm Dịch Khiêm âm thầm thao túng, nên khi nhận ra được điều này, Kim Trạch Húc lập tức bay đến Los Angeles.

Đàm Dịch Khiêm nhếch môi cười, giương mắt nhìn sang Kim Trạch Húc, không nhanh không chậm nói, “Nói về hèn hạ, tôi hình như còn thua xa anh…… chuyện Tử Du không thể sinh con, tôi đoán là do anh tiết lộ cho Đường Hân, nhờ đó mà Đường Hân mới có cơ hội lợi dụng mẹ tôi!” Đối với hành động của Đường Hân, trong lòng Đàm Dịch Khiêm đều biết rõ.

Kim Trạch Húc cũng không phủ nhận, “Đúng, tôi quả thật không muốn Tử Du gả cho anh, bởi vì anh hoàn toàn không xứng có được Tử Du!”

Đàm Dịch Khiêm không hề giận dữ, ngược lại khóe môi còn nhếch lên nở nụ cười, nói hờ hững, “Nhưng anh không thể nào phủ nhận lòng của cô trước sau vẫn chỉ thuộc về tôi.”

Lời Đàm Dịch Khiêm nói là vết thương bấy lâu nay trong lòng Kim Trạch Húc, nhưng lúc này Kim Trạch Húc lại cười nhẹ nói, “Lòng có thể thuộc về anh, nhưng Tổng giám đốc Đàm có thể chắc chắc cơ thể của cô ấy cũng chỉ thuộc về một mình anh hay không? Nếu Tổng giám đốc Đàm điều tra cặn kẽ rõ ràng, chắc cũng đã biết tôi và Tử Du từng ở bên nhau ở khách sạn LLD của anh hai đêm……”

Đàm Dịch Khiêm quỷ quyệt nhếch môi, “Nếu tôi nói với anh rằng, chính miệng cô ấy đã từng nói cho tôi biết ‘cô ấy chỉ thuộc về một mình tôi’, vậy anh nghĩ thử xem, trong tình huống nào khiến cho cô ấy nói ra câu đó với tôi?”

Sắc mặt Kim Trạch Húc xanh mét trong chốc lát.

Lời nói giữa đàn ông với nhau luôn gọn gàng dứt khoát như vậy.

Vệ sĩ sau lưng Đàm Dịch Khiêm kéo ra ghế dựa cho anh, Đàm Dịch Khiêm mỉm cười đứng lên, tầm mắt nhìn thẳng về phía trước, từ tốn nói, “Tổng giám đốc Kim, tôi hy vọng anh nhớ kỹ, đừng vì chữ yêu mà đánh mất tư cách, sử dụng một số thủ đoạn nhỏ để phá hoại tình cảm của người khác, nếu không người cuối cùng bị tổn thương cũng chỉ có bản thân mình, hơn nữa tôi cũng sẽ không bỏ qua đâu!”

Mục lục
loading...