Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 150


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 150: Ngoại Trừ Tiếp Tục Với Nhau, Chúng Ta Không Còn Lựa Chọn Nào Khác (2)

Mấy phút sau, xe dừng lại ở cửa chính hội sở Lolene.

Hạ Tử Du vừa bước xuống xe, nhân viên phục vụ trong hội sở đã chủ động đi tới cạnh cô, “Cô Hạ , xin chào!”

Hạ Tử Du sửng sốt, “À, xin chào!” Hội sở Lolene cũng tương đương với hội sở cao cấp nhất Los Angeles, đại đa số mọi người đều không thể trả nổi chi phí đây.

Nhân viên phục vụ nói tiếng Anh thông thạo, “Tổng giám đốc Đàm đã đến rồi, tôi dẫn cô lên.”

“Vậy khách hàng của tổng giám đốc Đàm đã tới chưa?” Không biết tại sao, sau khi đi tới hội sở, trong lòng Hạ Tử Du cứ có cảm giác lo lắng không yên.

Nhân viên phục vụ cười giải thích nói, “Khách hàng của tổng giám đốc Đàm vẫn chưa đến, nhưng cô Hạ đừng lo lắng, từ trước đến nay tổng giám đốc Đàm đều tới đây bàn việc làm ăn với khách hàng.”

“À.” Thật ra thì cô cũng không gì lo lắng gì cả, tuy rằng cô và Đàm Dịch Khiêm đã trải qua rất nhiều chuyện, cô cũng từng bị anh hãm hại ngồi tù hai năm. Nhưng có thể là sau khi biết rõ nguyên nhân năm đó anh hãm hại, nên hiện tại cô cũng không sợ anh sẽ còn tạo ra bất lợi gì cho cô nữa.

Hạ Tử Du đi theo nhân viên phục vụ vào thang máy, sau đó lên lầu sáu.

Lầu sáu là tầng cao cấp nhất hội sở, hành lang độc đáo được thiết kế xa xỉ theo kiểu cổ điển long trọng của Hoàng thất Châu Âu, đi tới trước cửa phòng được bao cũng có thể cảm thấy thân phận cùng địa vị của người trong phòng được bao.

Nhân viên phục vụ mở cửa phòng giúp Hạ Tử Du, cúi đầu nói, “Cô Hạ , mời, Tổng giám đốc Đàm đang đợi cô bên trong.”

Hạ Tử Du khẽ gật đầu, đợi sau khi nhân viên phục vụ đi khỏi, cô ngước mắt liếc nhìn cảnh trí bên trong phòng bao.

Đàm Dịch Khiêm ngồi ở một chỗ khuất trong phòng, anh lười biếng dựa vào ghế sofa, trên tay đang cầm một ly rượu đỏ, cô nhận ra màu rượu đỏ này chính là loại rượu mà anh giới thiệu cho cô khi họ còn ở nhà riêng tại Las Vegas.

Anh nhướng mắt liếc nhìn cô, đôi mắt đen như mực hoàn toàn ẩn vào trong bóng mờ, trong nháy mắt làm cô cảm giác đứng ngồi không yên.

Ngay lúc này, tuy rằng anh đang yên lặng, nhưng lại khiến cho cô có cảm giác áp bức càng lúc càng tăng.

Bất ngờ, anh ung dung mở miệng nói, “Sao không vào?”

Cô cất bước đi tới trước mặt anh, dùng giọng điệu cung kính của nhân viên nói với cấp trên, “Tổng giám đốc Đàm.”

Đàm Dịch Khiêm dùng ánh mắt ra dấu bảo Hạ Tử Du ngồi xuống ‘chỗ ngồi’ bên cạnh anh.”

Cô vờ như không thấy, nói sang chuyện khác, “Tổng giám đốc Đàm, hay là anh cho tôi xem qua tư liệu khách hàng trước, tôi sợ lát nữa khách hàng tới tôi không thể nào ứng đối được!”

Ánh mắt Đàm Dịch Khiêm nhìn Hạ Tử Du càng thêm thâm sâu, “Em ngồi xuống trước, tôi sẽ nói cho em biết.”

Hạ Tử Du vốn muốn ngồi vào vị trí đối diện Đàm Dịch Khiêm, nhưng sau đó nghĩ đến có thể khách hàng sẽ ngồi ở đối diện với Đàm Dịch Khiêm, nên cuối cùng cô đành phải ngồi ở bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, dĩ nhiên giữa họ còn cách một chỗ ngồi nữa.

Sau khi Hạ Tử Du ngồi xuống, Đàm Dịch Khiêm nâng ly rượu đỏ lên khẽ nhấp một hớp, môi mỏng hờ hững nói, “Em không cần phải lo, vị khách hàng này em còn quen thuộc hơn bất kỳ ai.”

Hạ Tử Du sửng sốt. ‘Hả’ dù là ngày trước, cô cũng không quen biết khách hàng của anh nhiều lắm……

Cô tò mò lên tiếng hỏi anh, “Là ai vậy?”

Anh nghiêng mặt qua, đôi mắt đen u ám thâm sâu liếc nhìn cô, bỗng dưng anh nhếch môi cười một tiếng, “Người đó đến rồi.”

Ngay lúc này, vị khách hàng Đàm Dịch Khiêm vừa nói đúng lúc bước vào trong phòng.

Nghe thấy tiếng bước chân, Hạ Tử Du còn đang hoang mang ngước mắt lên nhìn người đang đi tớitheo bản năng, trong chớp nhoáng này, “Khách hàng” và Hạ Tử Du đều giật mình kinh ngạc.

Nhìn thấy Kim Trạch Húc mặc bộ vest thẳng thớm xuất hiện trong phòng, đôi mắt Hạ Tử Du trợn thật lớn, “Trạch Húc?”

Kim Trạch Húc nhìn thấy Hạ Tử Du ngồi ở bên cạnh Đàm Dịch Khiêm, cũng sững sờ tại chỗ.

Đàm Dịch Khiêm nhàn hạ tựa người vào ghế sofa, tay phải hơi nới lỏng cà vạt, tay trái lười biếng để ngang trên ghế sofa sau lưng Hạ Tử Du, thoạt nhìn vào có vẻ như anh và Hạ Tử Du vô cùng thân mật. Anh cũng không buồn đứng dậy, chỉ dùng ý cười quen thuộc mỗi khi trao đổi trong công việc làm ăn nói, “Tổng giám đốc Kim, mời ngồi.”

Giữa trán Kim Trạch Húc dần dần nhíu chặt. Anh không thể ngờ được lúc này Hạ Tử Du lại có thể ở Los Angeles, sở dĩ nhiều ngày qua anh không dám gọi cuộc điện thoại nào cho Hạ Tử Du, vì có một lần duy nhất gọi tới đã bị Hạ Tử Du tắt máy.

loading...

Thật ra lần Kim Trạch Húc gọi cho Hạ Tử Du cũng chính là khi Đàm Dịch Khiêm và Hạ Tử Du ôm hôn tại bờ biển.

Như nhìn ra được sự khốn hoặc trong mắt Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du muốn đứng lên theo bản năng. Thế nhưng, tay Đàm Dịch Khiêm nãy giờ đang để trên ghế sofa ngay lập tức ôm chặt eo Hạ Tử Du.

Thân thể Hạ Tử Du chấn động, quay mặt sang nhìn Đàm Dịch Khiêm, dáng vẻ Đàm Dịch Khiêm vô cùng tự nhiên, có vẻ như cũng không có ý định giải thích với Hạ Tử Du, Đàm Dịch Khiêm đưa mắt nhìn sang Kim Trạch Húc, “Tổng giám đốc Kim, trường phòng PR nghỉ phép tạm thời, Tử Du là nhân viên mới đảm nhiệm chức vụ trưởng phòng PR, bởi vì Tử Du cũng biết anh, nên tôi đã dẫn cô ấy tới đây.”

Ánh mắt Kim Trạch Húc vẫn luôn nhìn chằm chằm Hạ Tử Du rốt cuộc chuyển sang Đàm Dịch Khiêm, lại nở nụ cười tự tin ‘anh lừa tôi gạt’ trên thương trường, Kim Trạch Húc ngồi xuống ghế sofa đối diện Đàm Dịch Khiêm, nói lời sâu xa, “Tổng giám đốc Đàm, nếu hôm nay không nhìn thấy anh, tôi nghĩ tôi không bao giờ biết anh lại là ông chủ đứng sau khách sạn bảy sao cao cấp LLD, thì ra chính phủ Los Angeles mới đúng là đối tượng anh hợp tác.”

Hôm nay sở dĩ Kim Trạch Húc đến Los Angeles đúng lúc bởi vì sau khi hoàn thành hạng mục khách sạn LLD, ông trùm giấu mặt ở phía sau khách sạn nói muốn gặp anh một lần, còn nói muốn trả hết khoản tiền dự trù cho việc chuẩn bị thành lập khách sạn còn lại của Trung Viễn cho anh, trước đây Kim Trạch Húc vẫn luôn cho rằng khách sạn này thuộc về chính phủ, hôm nay biết được có ông chủ phía sau, Kim Trạch Húc cũng tò mò nên mới đến Los Angeles.

Nghe lời Kim Trạch Húc nói, Hạ Tử Du cũng sững sờ. Trời ạ, khách sạn bảy sao cao cấp LLD này lại là của Đàm Dịch Khiêm, vậy trước đây tại sao Đàm thị cạnh tranh đấu thầu hạng mục đó với Trung Viễn?

Đàm Dịch Khiêm chỉ cười không nói, “Sự thật chứng minh, Trung Viễn quả nhiên đã hoàn thành hạng mục này rất tốt.”

Kim Trạch Húc cùng cười theo một tiếng, nhưng không ai có thể nhìn ra nụ cười trên mặt anh đãcứng ngắc. Không ai ngờ rằng khi đó anh đã tự cho rằng mình cũng thắng Đàm Dịch Khiêm được một lần, nhưng rõ ràng lại đang làm công cho Đàm Dịch Khiêm. Đến hôm nay anh mới hiểu được, Đàm Dịch Khiêm có thể được gọi là vị thần trong giới thương mại quả thật là không thể nghi ngờ.

Năm đó Đàm thị và Trung Viễn cạnh tranh hạng mục này ở Los Angeles đã khiến cho toàn thế giới quan tâm, điều này khiến cho khách sạn chưa xây dựng cũng đã nổi danh, thế nhưng hôm nay chứng minh Đàm Dịch Khiêm mới chính là ông chủ ở phía sau khách sạn, nói rõ năm đó Đàm Dịch Khiêm muốn cạnh tranh với Trung Viễn hạng mục để muốn tuyên truyền cho khách sạn thôi. So với lợi nhuận tương lai khách sạn kiếm được thì số tiền năm đó Đàm thị thua lỗ cho hạng mục này quả thực không đáng kể.

Đàm Dịch Khiêm ghì chặt lấy Hạ Tử Du, nhếch khóe môi, “Chẳng qua chỉ là một sự hợp tác hoàn mỹ giữa chính phủ Los Angeles và nhà kinh doanh mà thôi, chính phủ đại diện, tôi chi tiền, lợi nhuận ba bảy, đôi bên đều vui vẻ sao lại không làm?”

Lửa giận đang hừng hực thiêu đốt trong lồng ngực Kim Trạch Húc, cộng thêm nhìn thấy tay Đàm Dịch Khiêm lúc này đang để ngang eo Hạ Tử Du, lửa giận của Kim Trạch Húc đã gần như bùng nổ cháy lan sang bên cạnh.

Lúc này Đàm Dịch Khiêm quay đầu nhìn Hạ Tử Du, thân mật nói, “Tử Du, lấy văn kiện đã hoàn thiện đưa cho tổng giám đốc Kim ký tên, anh mong rằng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác vói Tổng giám đốc Kim.”

Thân thể Hạ Tử Du cứng đờ.

Lửa giận của Kim Trạch Húc rốt cuộc cũng bùng nổ, anh nhìn Hạ Tử Du bằng ánh mắt không thể tin được, “Tử Du, đây chính là nguyên nhân mà em dứt khoát không liên lạc với anh sao?” Anh cứ nghĩ là cô đang tức giận chuyện Đường Hân tiết lộ rất nhiều việc mà anh đã từng giấu diếm cô, nhưng cho dù cô không còn xem anh là bạn, cũng không còn quan tâm đến anh, anh đều sẵn lòng chấp nhận. Bởi vì ít nhất trong lòng cô cũng nên hiểu rõ anh làm tất cả mọi chuyện đều là vì cô. Thế nhưng, lúc này cô lại có mặt ở Los Angeles, hơn nữa còn thân mật với Đàm Dịch Khiêm như thế, anh không thể nào chịu đựng được!!

Hạ Tử Du gấp gáp muốn đứng lên, “Trạch Húc, không phải như thế……”

Để tránh cho cơn giận thật sự bộc phát, Kim Trạch Húc cố nén đau lòng mà nói, “Tử Du, hôm khác anh sẽ hẹn em sau, nhưng mà hôm nay em thật sự làm cho anh rất thất vọng.”

Nói xong những lời này, Kim Trạch Húc không hề do dự ký tên mình lên văn kiện đã thảo sẵn, sau đó không hề lưu luyến đứng lên rời khỏi phòng bao.

……

Đến khi Kim Trạch Húc đi ra khỏi phòng, Đàm Dịch Khiêm mới buông bàn tay đặt trên eo Hạ Tử Du ra.

Hạ Tử Du đứng trước mặt Đàm Dịch Khiêm, lạnh lùng trừng mắt nhìn dáng vẻ thảnh thơi trên ghế sofa của Đàm Dịch Khiêm, “Anh cố ý bảo tôi tới đúng không?”

“Đúng!” Đàm Dịch Khiêm không hề phủ nhận.

“Tại sao anh phải làm như vậy?”

Đàm Dịch Khiêm đứng lên, bình tĩnh nói, “Là vì em!”

Hạ Tử Du nhìn thẳng vào ánh mắt Đàm Dịch Khiêm, như thể thất vọng mà nói, “Tôi cho rằng hôm qua tôi đã nói rõ ràng với anh rồi…… Tôi và Kim Trạch Húc đang ở bên nhau, tôi yêu anh ấy, làm sao anh có thể lợi dụng tôi để làm tổn thương Trạch Húc chứ?”

Lúc này cô rất rõ ràng, anh không hề biết quan hệ thật sự giữa cô và Kim Trạch Húc.

Sau khi cô tới Los Angeles thăm Liễu Nhiên thì Đàm Dịch Khiêm mới bắt đầu điều tra về cô, nếu như anh đã sớm điều tra được quan hệ giữa cô và Kim Trạch Húc từ phía khách sạn, khi ở Male anh cũng không tức giận đến thế…… Đương nhiên, anh không điều tra được là vì luật pháp bảo vệ thông tin khách hàng lưu trú, cho dù anh có là ông chủ thực sự ở phía sau khách sạn bảy sao cao cấp LLD, anh cũng không thể kiểm tra được chuyện riêng tư của khách thuê phòng, huống chi rõ ràng khách sạn này là anh vẫn luôn để người bên phía chính phủ Mỹ thay mặt quản lý.

Bất thình lình, Đàm Dịch Khiêm kéo Hạ Tử Du về phía mình, anh bất chợt đè cô lên ghế sofa……

Cô còn chưa kịp hoàn hồn lại thần trí hoang mang thì đã bị anh đè xuống dưới, anh khóa chặt hai tay cô, đôi mắt đen giảo hoạt nhìn xoáy vào cô, còn ẩn chứa một chút u ám dữ tợn nhưng cũng không đến nỗi khiến cô sợ hãi, anh gằn từng chữ, “Hạ Tử Du, tôi đồng ý để em đi…… Nhưng mà, tôi lại suy nghĩ, đời người dài như thế, mất mấy năm cũng không thấm vào đâu, trời cao nếu đã cho chúng ta gặp lại nhau chỉ trong chớp mắt, vậy thì ngoại trừ tiếp tục với nhau, chúng ta không còn lựa chọn nào khác!!”

Mục lục
loading...