Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 125


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 125: Thì Ra Cũng Luyến Tiếc Như Vậy

Ban đêm.

Hạ Tử Du lau mái tóc ướt đi ra từ phòng tắm.

Cô đang muốn thay áo ngủ, chợt liếc thấy Đàm Dịch Khiêm ngồi ở mép giường .

Khuôn mặt xinh đẹp của Hạ Tử Du liền nở nụ cười tươi rói, “Dịch Khiêm, không phải nói buổi tối phải đi xã giao sao? Sao lại về sớm thế?”

Đôi mắt sâu thẳm đen nhánh của anh nhìn cô, khóe miệng khẽ nhếch cười, “Lại đây!”

Cô rất biết điều khéo léo ngồi trên đùi anh, đề phòng hỏi, “Nhìn ánh mắt anh là lạ, không phải lại nghĩ ra chủ ý lệch lạc gì chứ?”

Anh chỉ cười không nói, ngay sau đó cầm tay phải nâng ngón áp út của cô lên,đeo chiếc nhẫn kim cương tuyệt đẹp đã được thiết kế tỉ mỉ vào ngón áp út tay phải của cô.

“A ……” Cô ngẩn ra.

Ngay sau đó anh tắt đèn ngủ.

Căn phòng thoáng chốc tối tăm, nhưng chiếc nhẫn ở ngón áp út trên tay phải của Hạ Tử Du lại phát ra tia sáng lóng lánh.

“Wa……” Cô nhất thời kinh ngạc, vui vẻ cầm chiếc nhẫn kim cương lên ngắm nhìn cẩn thận, “Sáng quá, đúng là chiếc nhẫn xinh đẹp!”

Trong bóng tối anh nhìn vẻ mặt mừng rỡ của cô không chớp mắt, khàn khàn nói, “Thích không?”

Cô không ngừng gật đầu, “Em rất thích!”

Anh gõ đầu cô, cánh tay ôm chặt lấy cô.

Chiếc nhẫn kim cương trước mắt thực sự có thiết kế tinh xảo nhất mà từ khi cô chào đời đến nay được thấy qua……

Thiết kế cũng không quá cầu kỳ, nhưng từ mỗi góc độ đều có thể thấy ánh sáng lóng lánh rực rỡ, hơn nữa trên mặt nhẫn chỗ viền quanh kim cương cũng không phải là kim cương bình thường, mà là kim cương huỳnh quang, bóng tối cũng không thể che giấu ánh sáng của nó.

Cô thừa nhận, lúc này niềm yêu thích của cô đối với chiếc nhẫn kim cương này hoàn toàn không phải giả dối.

Anh cưng chiều hôn lên má cô, “Thích là tốt rồi!”

Cô ngước đôi mắt sáng trong nhìn gương mặt trong bóng đêm vẫn tuấn dật phi phàm của anh, hỏi ngốc nghếch, “Sao anh lại đột nhiên tặng em chiếc nhẫn này?”

Anh quấn quít với năm ngón tay cô, “Em đã quên anh đã nói gì ở Las Vegas sao?”

Hình như anh có đề cập tới việc sẽ tặng cô một chiếc nhẫn tốt hơn……

Cô vẫn cho là anh chỉ nói bừa, không ngờ rằng anh lại làm thật.

“Chiếc nhẫn này coi như là……” Chiếc nhẫn này nhất định là niềm ngạc nhiên mà chị Dư nói Đàm Dịch Khiêm muốn dành cho cô, cô cũng đoán được tiếp theo Đàm Dịch Khiêm sẽ nói gì với cô, thế nhưng, cô vẫn cần phải làm bộ không biết, bởi vì trước mặt đàn ông phụ nữ ngu ngốc mới được coi là đáng yêu.

Anh cầm tay phải của cô lên, khẽ hôn mu bàn tay cô, “Khi chúng ta cử hành hôn lễ, em hãy đeo nó.”

Cô tỏ vẻ kinh ngạc, “Hả?”

Anh lên tiếng, không cho cự tuyệt, “Cử hành hôn lễ, tuần sau.”

Khuôn mặt cô lộ vẻ ngượng ngùng, “Nào có ai cầu hôn bá đạo như vậy chứ…..”

Khóe miệng anh cong cong, “Đừng quên em đã là vợ của anh!”

Cô bĩu môi, “Đều do anh bày kế với em……”

Anh khẽ nhíu mày, “Em có ý kiến hả?”

Cô ngượng ngùng nói, “Cũng không phải, nhưng em và anh kết hôn mà không hưởng thụ chút lãng mạn của người yêu nào cả. Như là cầu hôn, hoặc là anh nói vài lời dễ nghe……”

“Em muốn anh nói gì?”

Cô làm nũng ám hiệu, “Ví dụ như vài lời nói phụ nữ thích nghe.”

“Ví dụ như.” Anh nhướng mày giả bộ ngu ngốc.

Cô ra vẻ oán hận nói, “Ba cái chữ kia á! Nào có ai thậm chí còn không nói điều này……”

Lông mày anh nhíu chặt, ” Ba chữ gì?”

Cô buồn bực thốt ra, “Anh yêu em á!” Trời ơi, nhân loại chứng thực IQ và EQ không hề liên quan với nhau quả nhiên là kết luận vĩ đại nhất trên thế giới này.

“Cám ơn.” Anh cười tiếp nhận thổ lộ của cô.

“Này……” Cô chọc chọc lồng ngực rắn chắc của anh, “Em là bảo anh nói ‘Anh yêu em’, không phải nói ‘em yêu anh’ với anh, anh đừng chiếm lời của em như vậy có được không?”

“Không phải đều như nhau sao?”

Cô rất nói nghiêm túc cường điệu, “Chẳng giống nhau chút nào cả!!”

“Vậy sao?” Anh xoay người, thân thể của cô nhất thời ngã xuống giường, anh từ từ đẩy cô lên giường, sau đó đè lên người cô. “Khi kết hôn sẽ nói cho em biết.” Anh thì thầm bên tai cô.

“Này, anh vẫn chưa nói mà……”

Cô chưa dứt lời, môi đã bị người ta xâm chiếm……

— —–

Hai ngày sau, sáng sớm.

“Dịch Khiêm, Dịch Khiêm……”

Một tay Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào trong ngực, sờ soạng nói, “Chớ quấy rầy, ngủ tiếp một lát nữa.”

Hạ Tử Du dời cánh tay nặng nề của Đàm Dịch Khiêm đi, ôm chăn ngồi dậy, “Anh phải đi làm!”

Đàm Dịch Khiêm nhắm mắt, ăn vạ như thể là con nít, “Có ai quản anh đâu.”

Dĩ nhiên sẽ không ai quản anh, anh là ông chủ,nhưng……

“Anh mau dậy đi, em đi lấy vest và áo sơ mi cho anh, nếu không hôm nay lại có một nhóm người đợi anh đi họp!” Hạ Tử Du thuận tay cầm váy ngủ tơ tằm tối hôm qua bị Đàm Dịch Khiêm cởi ra rơi xuống đất. Sau khi mặc vào, cô nhảy vội xuống giường.

Sau khi Hạ Tử Du chuẩn bị vest và áo sơ mi chỉnh tề từ trong tủ quần áo, Đàm Dịch Khiêm vẫn ngủ say sưa trên chiếc giường lớn.

Hạ Tử Du tức giận di chuyển tới mép giường, kéo tay Đàm Dịch Khiêm, “Dịch Khiêm, anh mau dậy đi…… Cũng đã chín giờ rồi.”

Đàm Dịch Khiêm nhắm mắt, ăn vạ, “Em hôn anh một cái, anh liền đứng lên.”

Hạ Tử Du rất nghe lời khẽ hôn lên đôi môi mỏng của Đàm Dịch Khiêm, “Bây giờ có thể dậy rồi chứ?”

Lúc này Đàm Dịch Khiêm mới ngồi dậy, nhưng khi Đàm Dịch Khiêm xuống giường, Hạ Tử Du lại che mắt.

Cô thét lên kinh ngạc, “A!”

Trời ơi, ai đó đâu chỉ là nửa người trên trần truồng, ngay cả nửa người dưới cũng không hề che đậy.

Đàm Dịch Khiêm nhặt áo ngủ ở bên choàng vào, đột nhiên ôm vòng eo thon mảnh của Hạ Tử Du,thì thầm bên tai Hạ Tử Du, “Còn có thể xấu hổ sao?”

“……” Cô nhắm mắt lại, vùng vẫy đẩy anh ra, “Anh đi tắm nhanh đi!”

“Đây là một vấn đề rất nghiêm túc……” Anh ôm eo của cô rất chặt, hơi thở nóng rực phả bên tai cô, ánh mắt quyến rũ, “Có phải độ quen thuộc vẫn chưa đủ không……”

Mặt của cô đã đỏ như tôm luộc, cô nói như muỗi kêu: “Quen thuộc cái đầu anh!”

Nếu không quen thuộc, thân thể của cô sẽ phải rời ra từng mảnh.

Khóe miệng anh nhếch lên độ cong gian xảo, thấy cô đã ngượng đến mức muốn độn thổ cho xong, anh mới đi vào phòng tắm.

Nhìn bóng lưng của anh, cô thở phào nhẹ nhõm.

Khoảng nửa giờ sau, Đàm Dịch Khiêm đi ra từ phòng tắm.

Đàm Dịch Khiêm đã tắm rửa qua dĩ nhiên vẻ mặt rất thoải mái, Hạ Tử Du vội vàng đưa bộ vest và áo sơ mi đã chuẩn bị sẵn cho Đàm Dịch Khiêm.

Thay áo sơ mi thắt cravat xong, Đàm Dịch Khiêm trở nên chỉn chu hẳn, nghiễm nhiên không còn là “mặt người dạ thú” buổi đêm nữa.

Hạ Tử Du thỏa mãn đi tới trước mặt Đàm Dịch Khiêm, rất tự nhiên sửa sang lại cà vạt cho Đàm Dịch Khiêm, dặn dò như thể một người vợ mẫu mực, ” Em biết tối nay anh có buổi xã giao, nhưng nhớ về sớm chút nha……”

Anh cúi thấp đầu chạm nhẹ vào cánh môi cô, “Được.”

Tiễn Đàm Dịch Khiêm ra cửa phòng như thường ngày, Hạ Tử Du đứng ở hành lang, ngắm nhìn bóng lưng của Đàm Dịch Khiêm, cô sững sờ hồi lâu.

Sau vài giây yên lặng, Hạ Tử Du chợt chạy tới sân phơi đồ ở lầu hai.

Bãi đậu xe trong vườn hoa, Đàm Dịch Khiêm đang nhấn khóa từ xa của xe.

Hạ Tử Du dựa vào lan can sân phơi, lớn tiếng gọi, “Dịch Khiêm……”

Đàm Dịch Khiêm ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, gương mặt điển trai chợt hiện lên nụ cười nhu hòa, lúc này anh cười rất nhẹ, lại làm cho người ta có cảm giác như gió xuân.

Cô gắng chịu đựng sự khô khốc nơi hốc mắt, xoay người chạy hết tốc lực xuống vườn hoa lầu một.

Trong vườn, anh nâng khuôn mặt tinh xảo mỹ lệ của cô lên, dịu dàng hỏi, “Làm sao vậy?”

Cô mỉm cười lắc đầu,khẽ nói, “Em tiễn anh ra cổng! Em nghe nói người phụ nữ xứng đáng làm vợ nhất trên thế giới là người có thể tiễn chồng mình ra cổng mỗi ngày. Em muốn học làm một người vợ đạt tiêu chuẩn.”

Anh thương yêu hôn lên trán cô, “Không cần, em trở về phòng ngủ thêm đi!”

Cô kiễng chân lên hôn lên môi anh, “Được.”

Sau đó anh khom lưng tiến vào buồng xe.

Nhìn xe của anh chậm rãi lái ra vườn hoa biệt thự, hốc mắt cô đã ướt dần.

— —–

Sau bữa ăn tối, theo như thói quen thường ngày Hạ Tử Du sẽ ôm Liễu Nhiên trở về phòng, sau đó chơi với Liễu Nhiên một lát thì dỗ Liễu Nhiên ngủ. Nhưng hôm nay, Hạ Tử Du lại ôm Liễu Nhiên ngồi ở đại sảnh chơi trò trốn tìm.

Mọi người thấy hai mẹ con cô thân thiết,cũng không quấy rầy Hạ Tử Du. Liễu Nhiên có mẹ chơi trò trốn tìm cùng nên có vẻ cực kỳ hưng phấn, tinh thần hứng khởi.

Chơi hơn một giờ, người hầu cũng đã đi làm việc, Liễu Nhiên cuối cùng cũng ngủ thiếp trong ngực Hạ Tử Du vì mệt mỏi.

Hạ Tử Du ôm chặt Liễu Nhiên, nhìn đại sảnh biệt thự vắng vẻ, cô lập tức ôm Liễu Nhiên rời khỏi biệt thự.

Ban đầu khắp nơi quanh biệt thự đều có bảo vệ, thế nhưng mấy ngày gần đây, có lẽ Đàm Dịch Khiêm cảm thấy tình cảm của anh và Hạ Tử Du đã ấm lên, nên bảo vệ trong biệt thự đã rút đi, chỉ còn lại người giám sát bên trong biệt thự, dĩ nhiên còn có người gác cổng.

Hạ Tử Du đã căn đúng thời gian, lúc này người gác cổng sẽ đi dùng cơm, nên chỉ cần anh ta tránh khỏi vị trí Camera giám sát, cô có thể rời khỏi biệt thự mà thần không biết quỷ không hay. Dĩ nhiên, để bảo đảm chắc chắn, cô đã âm thầm dò xét vị trí Camera, cô tin cô có thể tránh được.

Ôm Liễu Nhiên đang ngủ say, Hạ Tử Du nhẹ chân nhẹ tay đi về phía cổng chính biệt thự.

loading...

Quả nhiên người gác cổng không có ở đây, mà cô cũng trốn được Camera.

Hạ Tử Du vừa mới xuất hiện, một chiếc xe hơi màu đen chìm trong bóng tối liền chậm rãi chạy ra từ dưới tàng cây Lục Ấm.”Tử Du!”

Hạ Tử Du mừng rỡ, “Trạch Húc!”

Kim Trạch Húc mở cửa xe, quan tâm ôm Liễu Nhiên từ trong ngực Hạ Tử Du, khẽ nói, “Nhanh lên xe thôi…… Phi cơ đã chuẩn bị xong!”

“Cám ơn.”

Hạ Tử Du khom lưng chui vào buồng xe.

……

Trong bóng tối, tài xế của Kim Trạch Húc lái xe đi về phía ngược lại đoạn đường Đàm Dịch Khiêm có thể đi ngang qua.

Hạ Tử Du ngồi ở bên cạnh Kim Trạch Húc, liếc mắt nhìn Liễu Nhiên vẫn ngủ say trong ngực Kim Trạch Húc, lúc này Hạ Tử Du mới thả lỏng dựa vào thành ghế.

Trong bóng tối, cô quay đầu liếc nhìn căn biệt thự từ từ lui về phía sau, cô khe khẽ cắn môi.

Kim Trạch Húc chú ý tới ánh mắt Hạ Tử Du vẫn dừng ở hướng biệt thự, không khỏi mở miệng, “Không nỡ sao?”

Hạ Tử Du im lặng lắc đầu.

Kim Trạch Húc không nói gì thêm.

Cho đến khi biệt thự hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, Hạ Tử Du mới chậm rãi thu ánh mắt lại.

Nhìn bóng tối phía trước, trong đầu cô tự nhiên thoáng qua hình ảnh mấy ngày gần đây cô và Đàm Dịch Khiêm “thân mật”.

Bỗng dưng, mũi cô đột nhiên chua xót, trong đầu bỗng dưng hiện lên hình ảnh buổi sáng.

Trời mới biết, sáng nay thiếu chút nữa cô đã để lộ……

Cô cho rằng cô sẽ dứt khoát ra đi, dù sao chuyện này là kế hoạch mà co tính trước, cô cũng đã chuẩn bị để rời đi bất cứ lúc nào. Nhưng cô không ngờ rằng, khi thấy anh xoay người rời khỏi, lòng của cô lại khó khống chế như vậy……

Kim Trạch Húc quay đầu nhìn Hạ Tử Du, cho dù là trong màn đêm, anh vẫn thấy rõ đáy mắt Hạ Tử Du lóng lánh ánh nước.

Khi Kim Trạch Húc đang muốn mở miệng hỏi Hạ Tử Du thì lại chú ý tới chiếc nhẫn kim cương huỳnh quang trên ngón áp út ở tay phải của Hạ Tử Du.

Kim Trạch Húc nhỏ giọng hỏi, “Anh ta tặng em?”

Hạ Tử Du theo ánh mắt Kim Trạch Húc chú ý tới chiếc nhẫn trên ngón áp út tay phải mình, cô đột nhiên hô lên, “Trạch Húc, mau quay đầu…… Em phải trở về!”

Kim Trạch Húc nhíu mày, “Tại sao?”

Hạ Tử Du nhìn chiếc nhẫn lóng lánh ánh huỳnh quang, nghẹn ngào nói, “Em không thể mang chiếc nhẫn này đi……”

Kim Trạch Húc khó xử đáp, “Nhưng không còn thời gian……”

Hạ Tử Du vội vàng nói, “Không sao đâu, bình thường Đàm Dịch Khiêm cũng không về sớm như vậy, anh phải tin tưởng em.”

Kim Trạch Húc nhìn khuôn mặt cầu xin của Hạ tử Du, cuối cùng gật đầu, ra lệnh cho tài xế, “Quay xe.”

Tài xế lập tức quay đầu xe, xe trở về biệt thự bằng tốc độ nhanh nhất.

……

Hơn mười phút sau, xe dừng lại ở dưới tàng cây không dễ phát hiện.

Hạ Tử Du gấp gáp mở cửa xe, nhưng lúc cô muốn xuống xe, Kim Trạch Húc lại bắt lấy cổ tay cô.

“Dạ?” Hạ Tử Du quay đầu nhìn Kim Trạch Húc.

Kim Trạch Húc nhìn Hạ Tử Du nói nghiêm túc, “Anh sẽ luôn ở đây chờ em.”

Từ trong ánh mắt u ám của Kim Trạch Húc, Hạ Tử Du biết Kim Trạch Húc đang lo lắng, Hạ Tử Du kiên định nói “Anh hãy yên tâm đi, em sẽ không do dự…… Chăm sóc cho Liễu Nhiên, em sẽ lập tức trở lại.”

Kim Trạch Húc từ từ buông Hạ Tử Du ra.

Hạ Tử Du lặng lẽ đừng ngoài cổng chính trong chốc lát, đợi khi nhìn thấy người gác cổng và một người giúp việc trong biệt thự nói chuyện với nhau, Hạ Tử Du lén lút chạy vào biệt thự.

Cô bước nhẹ trở lại phòng ngủ của cô và Đàm Dịch Khiêm, không hề chậm trễ đưa tay định tháo chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út tay phải xuống.

Vậy mà khi cô muốn tháo nhẫn, chiếc nhẫn như thể mọc rễ trên ngón tay áp út của cô, không thể nào tháo được.

Lúc Đàm Dịch Khiêm đeo chiếc nhẫn này vào ngón áp út của cô, cô cũng từng cảm thấy chiếc nhẫn này nhỏ như vậy thì rất phù hợp với ngón tay cô, nhưng cô chưa từng nghĩ rằng không thể nào tháo chiếc nhẫn này ra được.

Ngay sau đó Hạ Tử Du đi vào phòng tắm, dùng xà phòng rửa tay để tháo nhẫn ra.

Cuối cùng khi cô gần như siết ngón áp út sưng lên, cô cũng tháo được chiếc nhẫn ra.

Nhìn chiếc nhẫn cô đã từng rất thích này, nhẹ nhàng đặt chiếc nhẫn lên bồn rửa tay.

Nuốt xuống thứ nghẹn chát chặn ngang cổ họng, cô đặt chiếc nhẫn ở vị trí anh liếc mắt là có thể nhìn thấy.

Đây là chiếc nhẫn kim cương anh dành cho vợ anh, thế nhưng, chiếc nhẫn này không thuộc về cô…… Cô và anh không bao giờ có thể đi tiếp, chiếc nhẫn này sẽ để lại cho người thích hợp với anh.

Cô nghĩ vậy, đi ra khỏi phòng tắm.

Trải qua nhiều lần đau đớn khắc cốt ghi tâm như vậy, cô đã học được cách khống chế nước mắt, nênlúc này, cô không cho phép mình rơi lệ.

Nhưng Hạ Tử Du không nghĩ đến khi cô đưa tay mở cửa phòng ra, cô lại bất ngờ đối mặt với Đàm Dịch Khiêm.

“Bà xã!”

Đàm Dịch Khiêm bế Hạ Tử Du lên.

Hạ Tử Du hoàn toàn không hiểu mọi chuyện ra sao, Đàm Dịch Khiêm đã để áo vest và chìa khóa xe xuống, áp cô vào cửa phòng, sau đó khao khát tìm lấy hai cánh môi đào đỏ mọng của cô.

Hạ Tử Du lập tức đẩy Đàm Dịch Khiêm ra, “Đừng như vậy, có người nhìn thấy mất……”

Đàm Dịch Khiêm bỏ qua cho Hạ Tử Du, đôi mắt đen sáng rực nhìn chằm chằm vào Hạ Tử Du, khóe miệng hơi cong lên, “Có nhớ anh không?”

Hạ Tử Du sửng sốt, mấy giây sau mới phản ứng được, “A , tối nay anh không đi xã giao à?”

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du vào phòng, “Em quên ngày mai chúng ta có chuyện quan trọng cần tuyên bố sao?”

“A…..” Hạ Tử Du sợ hãi đưa tay ôm lấy Đàm Dịch Khiêm, đi theo anh vào phòng.

Đàm Dịch Khiêm kéo lỏng cà vạt trên cổ, thuận miệng hỏi, “Liễu Nhiên đã ngủ chưa?”

Hạ Tử Du gật đầu, “Dạ, vừa mới ngủ.” Cô không nghĩ rằng cô có thể nói dối lưu loát như vậy.

Đàm Dịch Khiêm ôm Hạ Tử Du ngồi trên đùi mình, thương yêu hỏi, “Có mong chờ ngày mai không?”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn khuôn mặt tuấn dật khẽ mỉm cười nhu hòa của Đàm Dịch Khiêm, im lặng gật đầu.

Sau đó Đàm Dịch Khiêm hôn lên mi tâm Hạ Tử Du, khẽ nói, “Anh đi tắm.”

Hạ Tử Du không trả lời, vẫn ngồi trên đùi anh.

Hơi thở và nhiệt độ của anh gần cô trong gang tấc, lúc này cô có thể cảm nhận anh qua từng hơi thở……

Đàm Dịch Khiêm thấy cô mất hồn, trêu chọc hỏi, “Không chịu đứng lên sao?”

Hạ Tử Du đứng dậykhỏi đùi anh, lúng túng nói, “Nào có!”

Đàm Dịch Khiêm cười đứng dậy đi vào phòng tắm.

Hạ Tử Du nhìn bóng dáng cao ngất của Đàm Dịch Khiêm sắp vào phòng tắm, trong đầu đột nhiên thoáng qua những lời anh nói với cô đêm đó…..

Đúng, anh quan tâm tới em, Hạ Tử Du!!

Anh chưa bao giờ nói lời ước hẹn hoặc những gì liên quan đến tình yêu nam nữ với cô, duy chỉ có một đêm kia, cô nghe thấy anh thừa nhận……

Thật ra thì, trong đêm đó cô đã tự nói với mình, dù cho anh giải thích như thế nào, dù cho anh có nói gì, cô cũng không thể coi trọng bởi vì, anh bí hiểm khiến cô không bao giờ có thể đoán được.Cô nghĩ, nếu không phải cô dùng thành khẩn để đổi sự tin tưởng trước mặt anh, lúc này cô e rằng đúng như lời anh nói ở phòng tắm trong đêm đó, cô tuyệt đối không thể rút lui an toán……

Nhưng, cho dù đáy lòng đã kiên định như vậy, khi nghe anh nhắc tới hai chữ “quan tâm”, lòng của cô vẫn rung động như vậy……

Khi Đàm Dịch Khiêm sắp đi vào phòng tắm, Hạ Tử Du đột nhiên đi về phía Đàm Dịch Khiêm, ôm lấy anh từ đằng sau.

Cô không thể tiếp tục khống chế nước mắt, nước mắt chảy xuống từ hốc mắt như nước lũ vỡ đê.

“Làm sao vậy?” Đàm Dịch Khiêm xoay người lại nhìn cô.

Gương mặt mang theo nước mắt của cô dính vào sống lưng anh,nói trong tiếng khóc nức nở, “Em cảm thấy mình thật hạnh phúc, em cho rằng cả đời này em cũng không thể ở bên anh……” Không ai biếng rằng khi cô nói những lời này thì phải nhẫn nhịn sự chua xót ra sao……

Đàm Dịch Khiêm mỉm cười, “Ngốc à, ngày mai anh sẽ chứng minh cho em.”

Anh muốn xoay người, cô lại đột nhiên cười, “Đúng vậy, em cứ đa sầu đa cảm như thế…… Anh đi tắm đi!”

“Ừm.”

Nhìn anh bước vào phòng tắm, cô cắn chặt cánh môi, cố gắng không bật ra tiếng nức nở.

Cho đến lúc này, cô mới biết, thì ra cô vẫn lưu luyến anh như vậy……

Cô một lòng cho rằng tình cảm đối với anh đã phai nhạt sau những chuyện đã trải qua, nhưng khi nhìn bóng lưng anh xoay người, nghĩ đến tương lai cô và anh sẽ không bao giờ gặp nhau nữa, tim của cô đột nhiên như thể rơi vào khoảng không, thật như thể toàn bộ thế giới đều tối tăm……

Cô không thể không thừa nhận, khi cô ôm anh, cô chỉ muốn được mãi mãi ôm anh như vậy, thân mật như vậy, hạnh phúc như vậy……

Vậy mà, không điều gì có thể cả……

Dù cho cảm tình anh dành cho cô là thật hay không, dù cho cái chết của mẹ có tồn tại anh hay không, cô đều không muốn tìm hiểu thêm nữa…..

Khi cô tiếp cận anh đã từng nghĩ tới nếu có thể điều tra được những việc liên quan tới anh, cô sẽ không quan tâm, kiện anh ra tòa, giống như anh đã từng tàn nhẫn hãm hại cô trong ngục hai năm như vậy. Nhưng mà, tới hôm nay cô mới biết, cô thật sự không làm được, bởi vì trái tim cô đã vụn vỡ từ hai năm trước, cô không bao giờ có thể tàn nhẫn với anh như vậy……

Bởi vì không làm được, cô chỉ có thể rời đi……

Hi vọng, cô tin tưởng, không có anh trong cuộc đời, cô sẽ sống rất tốt, rất tốt……

Cô bỗng xoay người.

Khi tay cô nắm lấy thanh vịn trên cánh cửa, cô quay đầu liếc nhìn cửa phòng tắm theo bản năng. Lúc này cô không còn thấy anh nữa, chỉ nghe tiếng nước chảy ào ào trong phòng tắm, cô rốt cuộc khóc thất thanh……

Đóng cửa phòng, cô không cho mình có chút do dự nào, bước đi càng lúc càng xa anh, cô chỉ có thể tạm biệt anh trong đáy lòng.

Mục lục
loading...