Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 106


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 106: Dịch Khiêm…

“Được, nếu có tin tức gì xin hãy báo ngay cho chúng tôi…”

Kim Trạch Húc vừa kết thúc điện thoại với cảnh sát, Hạ Tử Du liền vội vàng túm tay anh “Thế nào rồi? Có tin tức gì của dì Lô chưa?”

Kim Trạch Húc lắc đầu bất đắc dĩ “Cảnh sát vẫn đang điều tra.”

Hạ Tử Du như quả bóng xì hơi “Không được, tôi không thể chờ thêm được nữa…” Ngay sau đó cô xoay người đi vào phòng ngủ.

Kim Trạch Húc đi vào theo cô, phát hiện Hạ Tử Du lấy hộ chiếu ra, anh có thể đoán được ý của cô “Cho nên, em quyết định đi tìm Đàm Dịch Khiêm?”

Hạ Tử Du bỏ hộ chiếu vào túi xách, dường như đã trả qua một cuộc vật lộn trong lòng, cô đã quyết định “Tôi phải làm như vậy, không thể để Liễu Nhiên xảy ra chuyện gì được…”

Kim Trạch Húc nhẹ nhàng đến bên cạnh, ôm lấy đôi vai gầy yếu của Hạ Tử Du, nghiêm mặt nói “Anh đã nói rồi, anh sẽ không để dì Lô và Liễu Nhiên xảy ra chuyện gì, em không thể tin anh một lần sao? Hay là, trong lòng em, chỉ Đàm Dịch Khiêm mới có thể làm em yên tâm?”

Hạ Tử Du vô cùng lo âu nói “Trạch Húc, rất cảm ơn anh đã giúp đõ, nhưng tôi không thể mạo hiểm với tính mạng của dì Lô và Liễu Nhiên, tôi phải đi tìm anh ta…”

Kim Trạch Húc siết chặt vai Hạ Tử Du, vẻ mặt càng thêm nghiêm túc “Đừng đi tìm anh ta, hãy tin anh một lần được không?”

Hạ Tử Du xua tay “Xin lỗi, Trạch Húc…”

Kim Trạch Húc tự biết không thể ngăn được cô, đành chậm rãi buông tay.

………..

Nhìn bóng dáng Hạ Tử Du vội vàng chạy đi, Kim Trạch Húc đấm mạnh một phát vào bức tường lạnh băng sau lưng.

Tại sao cô ấy vẫn muốn tìm anh ta? Rốt cuộc anh thua kém Đàm Dịch Khiêm ở đâu?

Lúc này, điện thoại của Kim Trạch Húc đổ chuông.

Liếc thấy số điện thoại, anh kìm chế tức giận nhấn nút trả lời, cố gắng giữ sự bình tĩnh “Ba nuôi.”

“Bây giờ con về đi.” Đầu kia điện thoại là giọng nam khàn khàn đã nhiều tuổi.

Kim Trạch Húc cung kích nói “Ba nuôi, bây giờ con đang xử lý vụ bắt cóc cho Tử Du, buổi tối con sẽ về chỗ ba.”

Kim Nhật Nguyên trầm giọng “Ta muốn nói chuyện với con về chuyện đó, trong vòng nửa giờ nữa, ta muốn gặp con.”

Kim Trạch Húc cho là Kim Nhật Nguyên muốn biết rõ tình huống con bé bị bắt cóc, cuối cùng gật đầu “Vâng ạ.”

Nửa giờ sau, Kim Trạch Húc xuất hiện ở khu nhà cao cấp của nhà họ Kim.

Người giúp việc mở cửa cho anh, cúi đầu nói “Cậu chủ.”

Kim Trạch Húc đi đến chỗ Kim Nhật Nguyên trước cửa sổ sát đất trong phòng khách, hơi khom người “Ba nuôi.”

Kim Nhật Nguyên xoay người, giọng từ tốn “Về rồi à.”

Kim Nhật Nguyên đã năm mươi tuổi, tuy đi đứng bất tiện phải chống gậy, nhưng nhìn khuôn mặt được chăm sóc rất tốt của ông có thể thấy khi còn trẻ ông nhất định là một người điển trai.

Kim Trạch Húc gật đầu “Vâng.”

Kim Nhật Nguyên chống gậy bước đến “Vụ bắt cóc điều tra đến đâu rồi?”

Kim Trạch Húc trả lời thành thật “Hiện giờ chỉ điều tra được thân phận của Tỉnh Sâm, ngoài ra chưa phát hiện được gì thêm.”

Kim Nhật Nguyên đột nhiên ra lệnh “Chuyện này con đừng nhúng tay vào.”

“Dạ…” Kim Trạch Húc khó hiểu nói “Ba nuôi, Tử Du rất lo lắng, con không thể không giúp cô ấy.”

Kim Nhật Nguyên nói lạnh lùng “Con cứ làm như banói.”

“Ba nuôi, con không hiểu ý ba…” Ba nuôi là ông ngoại của đứa bé, tại sao có thể bảo anh khoanh tay đứng nhìn?

Bỗng dưng, Kim Nhật Nguyên xoay người nhìn Kim Trạch Húc đang hết sức hoang mang, nói lạnh lùng “Dì Lô và đứa bé là do basai người bắt cóc.”

Nghe Kim Nhật Nguyên nói vậy, Kim Trạch Húc sững sờ.

…………………..

Chín giờ, Hạ Tử Du đặt chân đến Los Angeles.

Vừa xuống máy bay, cô không hề chần chừ bắt xe taxi đi thẳng đến trụ sở Đàm thị.

Đến đại sảnh Đàm thị, cô lịch sự hỏi lễ tân “Xin chào, tôi muốn gặp chị Dư Mẫn, trợ lý tổng giám đốc, xin cô hãy chuyển lời, tôi là Hạ Tử Du”

Cô lễ tân này chính là người nhận điện thoại hôm trước của Hạ Tử Du, nghe thấy giọng Hạ Tử Du. Vì biết hôm đó chị Dư có nghe điện thoại của cô, nên trả lời khách khí “Được, cô chờ một lát.”

Một phút sau, lễ tân nói với Hạ Tử Du “Cô Hạ, cô có thể lên, trợ lý chờ cô ở tầng ba mươi sáu.”

Hạ Tử Du cảm kích “Vâng, cảm ơn cô.”

Hạ Tử Du đi vào thang máy với tốc độ nhanh nhất, vài giây sau, thang máy dừng ở tầng ba mươi sáu.

Khi cửa thang máy mở ra, bóng dáng chị Dư đã xuất hiện trong tầm mắt cô.

Chị Dư đứng ngoài cửa phòng làm việc, hiển nhiên là đang đợi cô.

Hạ Tử Du vội vã ra khỏi thang máy, chào hỏi “Chị Dư.”

Chị Dư rất kinh ngạc khi nhìn thấy Hạ Tử Du đứng trước mặt “A, cô Hạ.” Lúc lễ tân thông báo Hạ Tử Du muốn gặp chị, chị thấy khó mà tin nổi.

Hạ Tử Du kiềm chế sự nóng nảy, nói “Chị Dư, Đàm Dịch Khiêm đâu?”

Chị Dư nhìn khuôn mặt lo âu bất an của Hạ Tử Du, nghi ngờ hỏi “Cô Hạ, cô đến đây để gặp tổng giám đốc?”

Hạ Tử Du lập tức gật đầu “Phải, em có việc gấp tìm anh ta.”

Chị Dư ngẩn ra “A …” Lần trước trong bữa tiệc nhìn thấy dáng vẻ thong dong bình tĩnh của Hạ Tử Du, chị Dư còn tưởng cô đã hoàn toàn có một cuộc sống mới, giờ phút này lại thấy cô vội vàng muốn gặp Đàm Dịch Khiêm như vậy, chị rất hoang mang.

Hạ Tử Du nhỏ giọng khẩn cầu “Chị Dư, xin hãy giúp em… Nếu Đàm Dịch Khiêm trách cứ, em sẽ chịu tất cả trách nhiệm…”

Chị Dư bị làm khó nói “Cô Hạ, không phải tôi không muốn giúp cô, mà là tổng giám đốc thực sự không có ở đây…”

Hạ Tử Du đột nhiên chết lặng “Chị Dư, em thực sự không có thời gian, em cầu xin chị hãy giúp em… Liễu Nhiên xảy ra chuyện, bọn bắt cóc nói muốn gặp Đàm Dịch Khiêm…”

Chị Dư nghe Hạ Tử Du nói xong thì hoảng hốt “Cô nói gì? Tỉnh Sâm bắt cóc họ?”

Hạ Tử Du gật đầu “Em đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát không tìm ra tung tích của họ… Bọn bắt cóc nói, nếu hai ngày sau không gặp được Đàm Dịch Khiêm, bọn chúng sẽ gây bất lợi cho dì Lô và Liễu Nhiên…”

Cuối cùng chị Dư cũng hiểu vì sao Hạ Tử Du phải lặn lội ngàn dặm xa xôi bay từ thành phố Y đến Los Angeles, chị nhẹ nhàng an ủi “Cô Hạ, trước mắt cô đừng nóng vội, bây giờ tôi sẽ nghĩ cách liên lạc với tổng giám đốc…”

Hạ Tử Du cứ nghĩ chị Dư nghe lệnh Đàm Dịch Khiêm, lúc này thấy chị cuống quýt tìm cách liên lạc với Đàm Dịch Khiêm, Hạ Tử Du đã bất đầu loại bỏ nghi vấn “Anh ta thực sự không có ở Los Angeles sao?”

Chị Dư nói “Cô Hạ, tôi không lừa cô, ngay sau bữa tiệc tổng giám đốc đã rời khỏi Los Angeles.”

………………..

Rốt cuộc, Hạ Tử Du đã tin là Đàm Dịch Khiêm thực sự không có ở đây.

Tận trong đáy lòng, cô chờ mong chị Dư có thể mau sớm tìm được cách liên lạc với Đàm Dịch Khiêm, bởi vì bọn bắt cóc không cho cô quá nhiều thời gian…

Đoán chừng dì Lô và Liêu Nhiên lúc này đang trong tình cảnh nguy hiểm, Hạ Tử Du không thể tha thứ được cho mình. Tại sao cô lại để dì Lô và Liễu Nhiên xảy ra chuyện được chứ. Nếu cô không lấy công việc làm trọng, có lẽ đã ở bên cạnh họ, và họ cũng sẽ không gặp phải chuyện này…

Bây giờ cô chỉ cầu mong Đàm Dịch Khiêm nhanh chóng xuất hiện, cô tin là, chỉ cần Đàm Dịch Khiêm trở về thành phố Y với cô, với năng lực của anh, Liễu Nhiên sẽ không sao cả.

…………………

Sau một đêm ở khách sạn, sáng sớm hôm sau Hạ Tử Du lại đến Đàm thị.

Còn 24 giờ nữa đến thời gian chỉ định của bọn bắt cóc, lúc này bất kể Đàm Dịch Khiêm đang ở đâu, chỉ cần anh có thể bay về thành phố Y ngay thì vẫn còn kịp…

Lúc Hạ Tử Du đi đến lầu ba mươi sáu, chị Dư đã đợi cô như hôm qua.

Nhìn thấy chị Dư, Hạ Tử Du gấp gáp “Chị Dư, thế nào rồi? Có liên lạc được với Đàm Dịch Khiêm không?”

Nhìn gương mặt lo lắng đến tiều tụy của Hạ Tử Du, Chị Dư lại do dự nói ra những lời từ đáy lòng, cuối cùng vẫn đành nói thật “Xin lỗi cô Hạ, tôi không thể liên lạc được với tổng giám đốc.”

Nghe lời nói của chị Dư, Hạ Tử Du bất giác lùi về sau một bước, lảo đảo suýt ngã, may là chị Dư đỡ kịp.

“Cô Hạ, cô cẩn thận…”

Nước mắt Hạ Tử Du rơi xuống, cô dùng hết sức lực cắn môi để không bật ra tiếng. Cả ngày hôm qua đến sáng hôm nay, cô gọi điện cho Kim Trạch Húc nhưng Kim Trạch Húc nói cảnh sát vẫn chưa có tin tức gì…

Không có tin của dì Lô cũng không tin tức của Đàm Dịch Khiêm, cô phải làm gì bây giờ?

“Cô Hạ, hay là cô nghỉ ngơi một chút đi, tôi thấy sắc mặt cô không được tốt…” Chị Dư biết cả đêm qua Hạ Tử Du chắc chắc không hề chợp mắt.

Hạ Tử Du hít một hơi thật sâu, cố gắng bình tĩnh lau nước mắt “Đúng, tôi không thể khóc, dì Lô và Liễu Nhiên còn đang đợi tôi, bây giờ tôi phải về…”

Chị Dư ngăn Hạ Tử Du lại, quan tâm hỏi “Cô Hạ, cô định đi đâu?”

Hạ Tử Du vội nói “Em phải về thành phố Y… Chị Dư, cảm ơn chị đã giúp đỡ.” Từ sau khi cô và Đàm Dịch Khiêm xảy ra nhiều chuyện như vậy, cô không ngờ chị Dư vẫn giúp đỡ cô.

Chị Dư khẽ gật đầu “Vậy cô cẩn thận chút.”

“Vâng” Hạ Tử Du đi vào thang máy.

Nhìn cửa thang máy đóng lại, chị Dư lúc này mới lắc đầu bất đắc dĩ, bỗng dưng, chị Dư bấm nút thang máy đi lên.

Hạ Tử Du ra khỏi thang máy mới phát hiện vì quá vội vàng cô đã để túi xách có hộ chiếu trên tầng ba mươi sáu, cô xoay người chạy vội vào thang máy ấn nút đi lên.

Thang máy đang có người sử dụng, cô mất hết kiên nhẫn nhìn số tầng đang chạy trước cửa thang máy, cô phát hiện, thang máy dừng ở tầng chín mươi tám vài giây rồi mới đi xuống.

Cô đã từng làm việc ở Đàm thị, cô biết Đàm Dịch Khiêm thích đặt phòng làm việc ở tầng cao nhất, bởi vì nơi đó thích hợp để làm ba cửa sổ sát đất, mà Đàm Dịch Khiêm rất thích đứng một mình trước cửa sổ sát đất.

Lúc này, thang máy dừng ở tầng chín mươi támchứng tỏ có người đến tầng chín mươi tám. Nhưng theo cô biết, nếu khôngphải là nhân viên cấp cao trong công ty, tầng dành riêng cho tổng giám đốc không cho phép nhân viên ra vào tùy ý. Mà Đàm Dịch Khiêm cũng không ở công ty, vậy ai sẽ lên tầng chín mươi tám?

Lúc cô đang suy nghĩ thì cửa thang máy mở ra.

Cô không do dự ấn phím chín mươi tám, trong lòng thấp thỏm không yên.

Vài giây sau, thang máy dừng ở tầng chín mươi tám, Hạ Tử Du vội rời khỏi thang máy.

………………

Cô cũng không hiểu, rõ ràng phải lên tầng ba mươi sáu lấy hộ chiếu, tại sao cô lại lên tầng chín mươi tám…

Thật ra lúc này cô nghĩ rằng có thể Đàm Dịch Khiêm đang ở tầng chín mươi tám, nhưng cô biết là không thể, bởi vì cô tin chị Dư.

Nhưng mỗi lúc gần đến phòng làm việc, linh cảm cô có thể gặp được Đàm Dịch Khiêm càng mãnh liệt hơn…

Rốt cuộc, bước chân cô dừng trước cửa phòng tổng giám đốc.

Chưa kịp giơ tay gõ cửa, bên tai cô đã truyền đến cuộc nói chuyện trong phòng làm việc…

Chị Dư đang kính cẩn báo cáo “Tổng giám đốc, cô Hạđã đi rồi…”

Đàm Dịch Khiêm khẽ đáp một tiếc “Ừ”

Hạ Tử Du đứng ngoài cửa nghe rõ tiếng đối thoại của họ, không thể kiềm chế nổi đẩy cửa đi vào.

loading...

Chị Dư đang định xoay người đi thì kinh ngạc thấy Hạ Tử Du đang đứng trước phòng làm việc.

Đàm Dịch Khiêm đang ngồi sau bàn, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt.

Chị Dư hoảng sợ thốt lên “Hạ… cô Hạ?”

Hạ Tử Du cắn môi thật mạnh, ánh mắt không hề chớp nhìn chằm chằm kẻ đang ngồi sau bàn làm việc.

Ánh mắt đen láy của anh cũng nhìn cô, vẻ mặt vẫn lạnh lùng không hề lay động.

Chị Dư lập tức xoay người giải thích với Đàm Dịch Khiêm “Tổng giám đốc, tôi thật sự không nói với cô Hạđang ở đây…”

Đàm Dịch Khiêm phất phất tay ý bảo chị Dư đi ra “Chị đi xuống trước đi.”

Chị Dư rầu rĩ ra khỏi phòng.

Ánh mắt Hạ Tử Du liếc nhìn Đàm Dịch Khiêm, cuối cùng chậm rãi mở miệng “Rõ ràng anh biết tôi ở dưới, nhưng lại muốn chị Dư gạt tôi?”

Đàm Dịch Khiêm vẫn dựa vào thành ghế, điều chỉnh tư thế thoải mái, nói lạnh nhạt “Cô đang chất vấn tôi sao?”

Nhìn thái độ vô sự của anh, cô nghẹn ngào “Tôi biết là không nên tới tìm anh, nhưng chắc anh đã nghe nguyên nhân từ chỗ chị Dư… Tại sao anh không chịu gặp tôi?”

Đàm Dịch Khiêm nói chậm rãi “Tôi nhớ đã từng nói không muốn có bất kỳ quan hệ gì với đứa bé, và cô cũng đã đồng ý.”

Hạ Tử Du nhìn khuôn mặt đẹp lạnh lùng mà lòng dạ ác độc của anh mà tim đau đớn “Tôi biết anh ghét tôi, cũng biết là không nên tìm anh, nhưng Liễu Nhiên cũng là con anh, bây giờ con bé đang gặp nguy hiểm, làm sao anh có thể khoanh tay đứng nhìn như vậy?”

Lông mày của Đàm Dịch Khiêm hơi nhếch lên, không tin nói “Hạ Tử Du, tôi nhớ cô đã từng là người vì tiền mà vứt bỏ con gái, lúc này sao có thể đứng trước mặt tôi tỏ vẻ người mẹ hiền thế?”

Hạ Tử Du đột nhiên nhớ lại nửa năm trước vì muốn che giấu cho Đường Hân mà cô đã ngụy trang thành một người phụ nữ ti tiện vô liêm sỉ, cô tự nhiên lại quên mất anh ta luôn nhìn cô như vậy.

Hạ Tử Du nói ra một cái cớ hợp lý “Hổ dữ không ăn thịt con, tôi có thể vì tiền mà rời khỏi con bởi tôi biết ở bên anh chắc chắn con sẽ rất hạnh phúc, nhưng sao anh có thể trơ mắt nhìn Liễu Nhiên gặp chuyện không may mà không làm gì cả?”

Đàm Dịch Khiêm hừ lạnh “Lúc cô nhận một trăm triệu nên hiểu rõ rằng tôi không muốn có bất kỳ quan hệ nào với đứa bé này nữa, hơn nữa, đứa bé là do cô tự quyết định sinh ra, tôi chưa bao giờ cho rằng trên thế giới này có tồn tại đứa con nào của mình.”

Mỗi câu nói của anh như dao đâm vào tim cô, khiến cô đau đớn đến không thể thở, sống mũi cay xè, nước mắt không kiềm chế được tuôn rơi.

Cô nhìn khuôn mặt lạnh nhạt của anh, nghẹn ngào nói “Phải, con là do tôi tự sinh ra, tôi cũng đã lấy một trăm triệu của anh, thật sự tôi không có quyền cầu xin anh làm gì cho con…”

Đàm Dịch Khiêm ngồi dậy, cầm áo vest lên “Cô hiểu là tốt rồi.”

Nhìn bước chân anh như muốn rời khỏi phòng làm việc, cô vội vàng túm lấy tay anh.

Anh dừng lại, hàng mày thể hiện rõ vẻ không vui “Tôi nghĩ đã nói rõ rồi.”

Cô nắm chặt cánh tay anh, phút chốc không còn muốn giữ thể diện hay cao ngạo gì trước mặt anh nữa, cô khóc thê lương “Dịch Khiêm, tôi cầu xin anh cứu Liễu Nhiên… Tôi đã nghĩ tất cả mọi cách, trừ nghe lời bọn cóc tìm anh, tôi thật sự không còn biết phải làm gì nữa…”

Đây có lẽ là lần đầu tiên cô khóc trước mặt anh kể từ khi biết rõ nguyên nhân mình bị đi tù, cũng là lần đầu tiên không cố tình giữ khoảng cách.

Kêu tên anh từ đáy lòng lạnh nhạt …

Anh biết, nếu không phải cô đã thực sự đi vào đường cùng, người luôn quật cường kiêu ngạo như cô dù có khó khăn đến đâu cũng không cho phép hạ mình trước mặt anh…

Tim anh bị bóp nghẹt, đau đớn như bị sâu ròi bò khắp xương tủy.

Anh dừng lại.

Cô than thở khóc lóc cầu xin “Chỉ lần này thôi… Tôi đảm bảo sau này sẽ mang con cách xa anh, thậm chí về sau sẽ không bao giờ bước chân đến Mỹ nữa… Van xin anh!”

Vậy mà, chỉ một giây, anh lại lạnh lùng hất tay cô ra, mặc cho tim đau đớn, anh vẫn lạnh như băng “Đừng nói nữa, tôi sẽ không mạo hiểm vì một câu nói ngớ ngẩn của cô… Quan hệ của cô và Kim Trạch Húc không vừa, vậy hãy để Kim Trạch Húc giúp cô đi”

Cô từ từ buông tay ra, thực sự muốn tiếp tục níu anh, nhưng anh đã dứt khoát rời khỏi phòng làm việc.

Thân thể yếu đuối của gục xuống, nước mắt vẫn rơi lã chã, đôi mắt thẫn thờ vô hồn.

Thân thể cao ngạo của Đàm Dịch Khiêm đứng vững vàng trước cửa sổ sát đất, trong tầm mắt anh là chiếc phi cơ trắng đang từ từ cất cánh.

Chiếc phi cơ này, Hạ Tử Du đang ngồi.

Chị Dư đứng sau lưng Đàm Dịch Khiêm khẽ thở dài “Lần này cô Hạnhất định rất đau lòng.” Mặc dù biết tổng giám đốc làm vậy là có dụng ý, nhưng nhìn bóng dáng mong manh tuyệt vọng của Hạ lúc rời đi, lòng chị cũng không dễ chịu, chị tin là tổng giám đốc cũng không vui vẻ gì…

Đàm Dịch Khiêm thu hồi ánh mắt âm trầm, quay lại, nói lạnh nhạt “Tôi sẽ về thành phố Y một chuyến, chuyện ở Đàm thị lại giao cho chị xử lý.”

Chị Dư gật đầu “Vâng.”

……………

Cùng lúc đó, trên phi cơ, Hạ Tử Du đang hồn siêu phách lạc dựa vào lưng ghế.

Nhớ lại lúc nói chuyện với anh trong phòng làm việc, lòng cô lại đau như bị lăng trì.

Thật ra thì, từ lâu cô vẫn cho là anh đã làm tất cả cho cô, và cô không có tư cách hận anh.

Anh trả thù cô là vì anh yêu Đường Hân, yêu một người là có thể làm tất cả cho người đó. Cô lại cố tình cướp mất thân phận bạn gái anh, cho nên, từ khía cạnh khác mà nói, Đường Hân mới là người phụ nữ của cuộc đời anh, anh hoàn toàn không có tình cảm gì với cô cũng là chuyện bình thường…

Bởi vì hiểu rõ những điều này, cho nên nửa năm qua, cô thề sẽ không nghĩ đến anh, cũng không muốn gặp lại anh, cô chỉ mong sẽ thực sự bước vào một cuộc sống mới. Nhưng mà tại sao ông trời còn bắt cô tìm đến anh?

Nếu chưa tìm đến, cô cũng không biết anh lại có thể lạnh lùng vô tình với cô và con như vậy… Mặc dù anh chưa bao giờ để ý đến cô, nhưng dù sao con cũng là cốt nhục của anh, tại sao có thể thản nhiên không thèm quan tâm như vậy?

Khi này, cô rất hận ông trời, tại sao lại cho cô gặp anh?

………….

Ôm trong lòng lo lắng về dì Lô và Liễu Nhiên, trải qua mười mấy giờ bay, cuối cùng Hạ Tử Du đã về đến thành phố Y.

Vì chênh lệch múi giờ, lúc Hạ Tử Du về đến thành phố Y vẫn là giữa trưa, cô mở điện thoại mới phát hiện Kim Trạch Húc gửi cho cô một tin nhắn.

Nội dung là “Tử Du, dì Lô và Liễu Nhiên đã về nhà an toàn…”

Hạ Tử Du không dám tin vào hai mắt mình, cô về nhà bằng tốc độ nhanh nhất có thể.

Mở cửa ra, liếc thấy Liễu Nhiên đang ngồi trên sàn phòng khách chơi đồ chơi, cô gần như vui sướng khóc thành tiếng “Bảo bối…”

Cô bé mở to đôi mắt vô tội nhìn Hạ Tử Du đang lo lắng, ngọt ngào gọi “Mẹ.”

Dì Lô đang làm vệ sinh trong nhà tắm nghe Liễu Nhiên gọi thì bước ra, đôi mắt rưng rưng, nghẹn ngào nói “Cô Hạ.”

Hạ Tử Du ôm lấy Liễu Nhiên, nước mắt rơi lã chã vì mừng rỡ. “Dì Lô.”

…………………..

Một giờ sau, Hạ Tử Du ôm Liễu Nhiên và dì Lô đến bệnh viện lớn nhất ở thành phố Y.

Đứng ngoài phòng bệnh, dì Lô ôm lấy Liễu Nhiên từ tay Hạ Tử Du, khẽ nói “Cô vào gặp tổng giám đốc Kim đi, tôi và Liễu Nhiên đợi ở ngoài.”

Hạ Tử Du hôn lên đôi má mềm mại của Liễu Nhiên sau đó mới gật đầu “Được.”

Khẽ đẩy cửa phòng bệnh, cô thấy Kim Trạch Húc đang nhắm hai mắt nằm trên giường.

Cô ngồi bên cạnh, khẽ gọi “Trạch Húc…”

Kim Trạch Húc trả lời trong cơn mê man. “Hả?”

Cô áy náy nói “Xin lỗi anh…”

Có lẽ Kim Trạch Húc nghe được giọng Hạ Tử Du, anh từ từ nâng mí mắt nặng trĩu lên, vẻ mặt nhợt nhạt,cười gượng khẽ nói”Tử Du, em về rồi, … Sao lại xin lỗi anh?”

Hạ Tử Du nhìn gương mặt tái nhợt cắt không còn giọt máu của Kim Trạch Húc, đau lòng nói “Nếu không vì cứu dì Lô và Liễu Nhiên, anh cũng sẽ không bị thương nặng như vậy…”

Đúng vậy, Hạ Tử Du đã nghe dì Lô kể ngọn nguồn việc Kim Trạch Húc cứu họ.

Ngày đó, dì Lô ôm Liễu Nhiên chuẩn bị đi tắm, đột nhiên có người gõ cửa…

Dì Lô thấy người đàn ông trung nhiên ăn mặc như công nhân nhà máy nước, lại nghe ông ta giải thích muốn kiểm tra toàn bộ hệ thống nước cho các nhà, cho nên mở cửa cho ông ta.

Nhưng dì không ngờ, vừa mở cửa ra, mấy kẻ giả trang công nhân nước tỏ vẻ dữ tợn.

Sau đó dì Lô và Liễu Nhiên bị nhốt vào một phòng tối, mặc dù bị giam nhưng bọn chúng cũng không làm gì họ, thậm chí còn chuẩn bị thức ăn cho họ.

Vì có dì Lô bên cạnh nên Liễu Nhiên cũng không quá sợ nhưng thỉnh thoảng có khóc vì nhớ Hạ Tử Du.

Dì Lô cũng không nhớ bị nhốt mấy ngày, nhưng sáng nay họ đột nhiên nghe thấy tiếng nổ “ầm” rất mạnh, Liễu Nhưng sợ quá khóc toáng lên, dì Lô chưa kịp phản ứng gì đã thấy cửa bị đá văng ra, sau đó cảnh sát vọt vào…

Sau khi được cứu dì Lô mới biết là Kim Trạch Húc không quản tính mạng để cứu họ.

Thì ra, sáng sớm cảnh sát đã phát hiện được dì Lô và Liễu Nhiên bị giam giữ ở một nhà xưởng bỏ hoang vùng ngoại ô, Kim Trạch Húc đã theo cảnh sát đến đó. Tỉnh Sâm và đồng bọn thấy Kim Trạch Húc và cảnh sát xuất hiện thì mất khống chế, Tỉnh Sâm chĩa súng muốn cảnh sát đưa Đàm Dịch Khiêm tới, nếu không ông ta sẽ cho nổ tung căn phòng đặt sẵn bom hẹn giờ đằng sau để tất cả cùng xuống địa ngục.

Cảnh sát cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng thời gian trôi qua chậm rãi, cuối cùng nhân lúc bọn chúng mất cảnh giác, Kim Trạch Húc đã cướp súng trong tay ông ta, lật ngược tình thế. Bọn cướp cũng đã nổ súng trong lúc hốt hoảng…

May mắn là mặc dù Kim Trạch Húc bị thương ở chân, nhưng vẫn cướp được bảng điều khiển bom hẹn giờ.

Cuối cùng cảnh sát cứu được dì Lô và Liễu Nhiên…

“Ngốc ạ, anh không sao…” Kim Trạch Húc vẫn mỉm cười, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt Hạ Tử Du.

Hạ Tử Du kéo bàn tay hơi thô của Kim Trạch Húc nhẹ nhàng đặt lên má mình, lòng đầy cảm kích, đồng thời cũng áy náy vì anh bị thương.

…………….

Hạ Tử Du ở bệnh viện chăm sóc Kim Trạch Húc cả ngày, đến tận đêm bị Kim Trạch Húc ép mới về nhà ngủ.

Hạ Tử Du vừa đi ra, Kim Nhật Nguyên đứng ở góc khuất bước vào.

“Ba nuôi” Nằm trên giường bệnh, Kim Trạch Húc giùng giằng muốn đứng dậy, Kim Nhật Nguyên vỗ nhẹ ý bảo anh cứ nằm.

Kim Nhật Nguyên quan tâm hỏi “Chân còn đau không?”

Kim Trạch Húc xua tay “Lấy đạn ra rồi, bác sĩ bảo không có gì đáng ngại.”

Kim Nhật Nguyên khẽ gật đầu, tự trách hỏi “Trạch Húc, con có trách ba nuôi đã khiến con bị thương không?”

Kim Trạch Húc không nói gì.

Kim Trạch Húc thở dài “Con không nói gì có phải đang trách ba không…”

Kim Trạch Húc quay đầu nhìn Kim Nhật Nguyên, trong lòng hơi hoang mang, nhưng anh cũng không chất vấn Kim Nhật Nguyên bằng giọng gây sự mà vẫn tôn kính trước “Ba nuôi, con thật sự không hiểu tại sao ba lại muốn bắt cóc dì Lô và Liễu Nhiên? Ba có biết Tử Du khổ sở thế nào không, cô ấy thậm chí còn hoang mang lo sợ chạy đi Mỹ tìm Đàm Dịch Khiêm… Con biết là ba hận Đàm Dịch Khiêm năm đó đã đưa Trung Viễn vào tử địa, nhưng con đã nói sẽ dùng năng lực của mình đánh bại Đàm Dịch Khiêm báo thù cho ba, tại sao ba lại kéo Tử Du và con cô ấy vào cuộc phân tranh này”

Kim Nhật Nguyên chầm chậm ngồi xuống ghế, để chiếc gậy bằng đồng sang một bên mới mở miệng “Con cho rằng với năng lực của mình có thể thắng nổi Đàm Dịch Khiêm sao?”

Kim Trạch Húc khó hiểu “Ba nuôi, chẳng lẽ những năm qua, những gì con là cho Trung Viễn chưa đủ chứng minh năng lực của con? Mấy ngày trước con còn đánh bại Đàm thị giành được hạng mục đầu tư khách sạn bảy sao ở Los Angeles.”

Khóe miệng Kim Nhật Nguyên nở nụ cười sâu xa “Con có khả năng kinh doanh thiên phú, nhưng về lòng dạ và mưu kế, con không thể sánh được với Đàm Dịch Khiêm… Con thật sự cho là mình đã đánh bại Đàm thị giành được hạng mục Los Angeles sao? Không, Đàm Dịch Khiêm đang bận chuyện xử lý một hạng mục dầu mỏ quan trọng với chính quyền Saudi, mấy ngày nay anhta không ở Mỹ là vì đã đến Saudi…”

Kim Trạch Húc giật mình kinh ngạc “Thế nào con lại không biết chuyện này.”

Kim Nhật Nguyên bình tĩnh nói “Đây là sự chênh lệch giữa con và Đàm Dịch Khiêm, con không thể nào phủ nhận một điều rằng anhta là một kẻ có đầu óc kinh doanh tuyệt vời.”

Lúc này Kim Trạch Húc dường như đã hiểu rõ tại sao Kim Nhật Nguyên phải làm như vậy…

Hạ Tử Du bất đắc dĩ phải đi tìm Đàm Dịch Khiêm, nếu Đàm Dịch Khiêm vẫn có tình cảm với đứa con chung với cô, anh sẽ bỏ qua việc ở Saudi mà bay về thành phố Y cứu con, như vậy, Đàm Dịch Khiêm sẽ mất hạng mục dầu mỏ. Còn nếu Đàm Dịch Khiêm vì công việc mà không quan tâm đến sự sống chết của con, sau khi về nước, Hạ Tử Du sẽ hoàn toàn từ bỏ Đàm Dịch Khiêm.

Mục lục
loading...