Menu

ĐỊNH MỆNH ANH VÀ EM 2-Chương 101


Định Mệnh Anh Và Em 2


Tác giả: Quai Quai Băng


Chương 101: Gặp Người Giúp Đỡ Mình

Nhà hàng Xuyên Thần.

Hạ Tử Du ôm con gái đã ngủ dậy tới nhà hàng Hàn Quốc.

Đây là nơi sang trọng, không khí yên tĩnh, những người đến đây đều ăn mặc khác hẳn những kẻ tầm thường.

Hạ Tử Du nhìn quanh nhà hàng một lượt nhưng không thấy ai ngồi một mình cả.

Đôi mắt đen nhánh của bảo bối trong ngực đảo nhanh như chớp, có vẻ rất hứng thú với khung cảnh màu hồng làm chủ đạo ở đây.

Hạ Tử Du đang nghi ngờ thì một người nhân viên phục vụ đi tới, “Xin chào, cô là cô Hạphải không?”

Hạ Tử Du khẽ gật đầu, “Phải!”

Người nhân viên phục vụ mỉm cười nói, “Bạn của cô đang đợi cô trên phòng riêng ở tầng hai, để tôi đưa cô lên.”

“À, được, cảm ơn.”

Mặc dù không khí ở đây rất tốt cộng với việc có đồn cảnh sát ngay cạnh khiến cô không còn băn khoăn nhưng cô vẫn lo lắng khi phải gặp người lạ.

Nhân viên phục vụ mở cửa phòng cho cô, kính cẩn nói, “Cô Hạ, xin mời.”

Hạ Tử Du sững sờ nhìn vào phòng, đập vào mắt là một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồ tây, cầm ly rượu đỏ trong tay, ngồi nhàn nhã trên ghế salon.

Hạ Tử Du chần chừ đứng bên ngoài phòng, khẽ nói, “À, xin chào, xin hỏi anh là…”

Người đàn ông ngước mắt nhìn Hạ Tử Du, khóe miệng nở một nụ cười, “Cô Hạ, thật vui vì cô đã đến.”

Người đàn ông nói vài câu đơn giản về thân phận của mình, Hạ Tử Du khẽ mỉm cười, bước vào phòng.

Có lẽ lo lắng Hạ Tử Du không cảm thấy an toàn, người đàn ông này không đóng cửa phòng, ngược lại thân thiện nói với cô, “Mời ngồi!”

Hạ Tử Du trả lời với vẻ hơi căng thẳng, “Được.” rồi ngồi đối diện anh ta.

Hạ Tử Du vừa ngồi xuống, con gái trong lòng đã ngọ ngoậy. “Mẹ… meo…”

Hạ Tử Du vội cúi đầu hỏi, “Sao vậy?”

Đầu ngón tay đáng yêu của cô bé chỉ vào khu vui chơi dành cho thiếu nhi trong một góc phòng, ở đó chất đầy đồ chơi trẻ con, dĩ nhiên, tất cả đều phù hợp với trẻ một tuổi.

“A…”

Người đàn ông trẻ tuổi thấy vậy bật cười, “Căn phòng này chuẩn bị cho những gia đình có trẻ con…Cô hoàn toàn có thể yên tâm, nhân viên phục vụ sẽ đứng đó trông con bé”

“Cũng chưa cần đến…” Hạ Tử Du không yên tâm ôm chặt con, khẽ nói với con gái trong lòng, “Bảo bối ngoan, đợi lát nữa mẹ mua đồ chơi cho con…”

Cô bé dường như nghe lời mẹ, mặc dù hơi buồn nhưng không ngọ nguậy nữa.

Người đàn ông dựa vào ghế, từ tốn nói, “Xem ra cô Hạlà một người mẹ rất cẩn thận.”

Hạ Tử Du ngước mắt nhìn về phía đối diện, thấy khuôn mặt và dáng vẻ điển trai của anh ta, từ bộ đồ đắt đỏ có thể thấy anh ta cũng khôngphải người thường.

loading...

Hạ Tử Du cười xấu hổ “À, xin lỗi, tôi đến chỗ lạ cho nên…”

Người đàn ông dựa lưng vào ghế salon, nhìn Hạ Tử Du không chớp mắt, hoàn toàn không để ý “Cô Hạkhông cần giải thích với tôi, người bình thường ai cũng phòng bị với những người xa lạ.”

Có lẽ do không quen bị người khác nhìn chăm chú như vậy, Hạ Tử Du chuyển đề tài vào việc chính “À, Ông chủ, thật ra, tôi đến gặp anh vì rất cảm kích anh đã giúp đỡ, còn nữa, tôi cũng muốn biết vì sao anh muốn giúp tôi.”

Có lẽ người đàn ông cũng chú ý thấy Hạ Tử Du không quen như vậy, anh vô cùng tự nhiên thu lại ánh mắt trên người cô, nâng ly rượu nhấp một ngụm rồi nói khẽ “Không biết cô Hạcòn nhớ cô đã từng ngất xỉu ở ven đường không?”

Hạ Tử Du chợt mở to mắt “Là anh đưa tôi đến bệnh viện?”

Ánh mắt anh ta lướt qua gương mặt ngạc nhiên của Hạ Tử Du, nói ôn tồn “Tôi họ Kim, Kim Trạch Húc, ngày đó đúng lúc tôi đi qua con đường đó.”

Hạ Tử Du khẽ cúi đầu, cảm kích “Ông Kim , thật sự cảm ơn anh đã đưa tôi đến bệnh viện…”

Kim Trạch Húc nhẹ nhàng xua tay “Đây là việc nhỏ, bất kỳ người bình thường nào đi đường thấy vậy cũng sẽ ra tay tương trợ.”

Hạ Tử Du hơi ngượng. “Rất xin lỗi anh còn phải trả tiền chữa bệnh cho tôi, nếu có thể sau này tôi xin gửi lại.”

Kim Trạch Húc nở nụ cười hứng thú “Cô thật đáng yêu… Nhưng mà tôi không trả viện phí cho cô, mà nếu tôi có thanh toán thì cô cảm thấy tôi có cần cô trả lại không?”

Đôi mắt Hạ Tử Du mở to “Không phải anh trả sao?”

Kim Trạch Húc gật đầu “Người của tôi đưa cô đến bệnh viện đã có người nói sẽ trả viện phí cho cô, tôi cũng rất tò mò tại sao có người biết cô bị đưa vào viện mà không lộ diện.”

Không phải Ông Kim trả hộ cô, vậy thì là ai?

Trong đầu Hạ Tử Du nhất thời lóe lên một bóng dáng tuấn dật, nhưng cô lập tức phủ quyết trong lòng. Không, sao có thể là anhta được?

Kim Trạch Húc thấy Hạ Tử Du vẫn đang đắm chìm trong suy nghĩ, dò hỏi “Cô Hạ, cô có tâm sự gì à?”

Hạ Tử Du cuống quýt ngước mắt “Không có…”

Đúng lúc này nhân viên phục vụ bưng đồ ăn vào phòng cho họ.

Kim Trạch Húc nhìn vẻ mặt không yên của Hạ Tử Du “Ở đây là quán ăn Hàn Quốc chuẩn nhất thành phố Y, tôi cũng không biết cô thích ăn gì, nhưng tôi nghĩ phụ nữ thường thích nơi này… Cô nếm thử đồ ăn ở đây xem.”

Hạ Tử Du không ăn cơm mà vội hỏi Kim Trạch Húc “Ông Kim , thật ra tôi vẫn muốn biết vì sao anh lại giúp tôi…”

Kim Trạch Húc nói nghiêm túc “Bởi vì từ lần đầu tiên gặp cô, tôi đã cảm thấy rất hứng thú.”

Hạ Tử Du chợt ngước mắt nhìn Kim Trạch Húc, kinh hoàng xua tay “Ông Kim , xin anh đừng đùa tôi…”

Kim Trạch Húc cười ý nhị “A, với vẻ đẹp của cô, ngay từ lần đầu gặp cảm thấy hứng thú cũng không lấy làm lạ, nhưng… đây không phải nguyên nhân chủ yếu tôi giúp cô”

Hạ Tử Du không hiểu “À, vậy rốt cuộc là vì sao?”

Kim Trạch Húc đưa tấm hình đã chuẩn bị sẵn ra trước mặt Hạ Tử Du “Cô nhìn tấm hình này trước đi”

Hạ Tử Du nghi ngờ nhận lấy tấm ảnh, khi liếc nhìn vào cô gái yểu điệu trong đó, cô sững sờ cả người.

Mục lục
loading...