Menu

Điền Viên Cốc Hương-Chương 311


Điền Viên Cốc Hương


Chương 311: 50: Suy Tính Đối Sách

Người vây quanh An Cẩm Hoa nghe An Cẩm Lâm nói xong, bắt đầu chỉ trỏ hắn, còn khe khẽ nói nhỏ, cảm giác ngày xưa lại trở lại, có chút chột dạ, tựa hồ hôm nay sở hữu hết thảy đều do mình không từ thủ đoạn đoạt lấy, chưa nói đến thủ đoạn của hắn bị bóc trần giữa ban ngày ban mặt làm cho người ta nói. Hắn có chút chịu không nổi.

Người chột dạ luôn có phản ứng, xám xịt rời đi là thượng sách, có người gào to tỏ vẻ lo lắng cho mình, An Cẩm Hoa không thích thế, nhưng chỉ có thể cắn răng hận An Cẩm Lâm. Hừ! đến bây giờ hắn còn dám lên mặt, qua vài ngày nữa xem hắn như thế nào. Cho hắn khóc!

Lúc này Chu quản sự thấy đám người vây quanh, đúng là lúc cần đến mình, huống hồ lúc này chắc là chủ tử có thể đứng vững gót chân, nên đại nhân chọn mua tư mới tới mới ra quy củ này, đối với hắn cực kỳ có lợi. Có lẽ những người khác không biết nhưng hắn rõ ràng nhất. Nếu mời người từ Bình Châu, Thanh Châu đến, thương nghiệp tơ tằm luôn có chút liên lạc với những người đó, vốn rất quen thuộc, không thiếu được nên chuẩn bị một phen. Lúc này đứng vững gót chân, chuyện khác không nói, chỉ sợ An Cư gia nghiệp sẽ do hắn quản, nếu mình có thể thành quản sự bên ngoài, sẽ rất thể diện hơn bất cứ cái gì.

Trong lòng vui sướng khát khao một tương lai tươi sáng, Chu quản sự âm thầm áp chế kích động, sắc mặt hung ác, “Nhìn cái gì! Người đâu?” Vài gã sai vặt vội vàng đi lên.

Có thế Chu quản sự mới cúi đầu khom lưng với An Cẩm Hoa nói: “Lần này cần chúc mừng chủ tử. Bên bọn họ sợ là không có gì để diễn xướng.”

Thấy bộ dáng hoà nhã của An Cẩm Hoa đang theo dõi hắn, Chu quản sự thầm kêu không tốt, quả thực là thế, “Ngươi làm ra chuyện gì! Bạc đưa đi nơi nào rồi? Tự mình nuốt sao?”

Tuy thanh âm vững vàng nhưng Chu quản sự đã phát run, “Tiểu nhân đâu có lá gan đó. Đã đưa đi, ai biết hôm nay đại nhân chọn mua tư ······ “

An Cẩm Hoa vốn đã kêu quản sự đưa bạc, tự cho là hạ thấp giọng để lót đường người ta lại mang ơn. Tất nhiên là không thể để quản sự đi, chuyện khác không nói, chỉ cảm thấy thương nhân làm chuyện gì cũng không sao. Có bao nhiêu gia nghiệp, không đều là thương hộ sao! Sĩ nông công thương, một cái xếp hạng đầu tiên một cái xếp hạng cuối cùng, có tiền lại bị khinh mạn như vậy. Lúc này hắn chi bạc, lại không đoán trước được hiệu quả, dĩ nhiên muốn truy cứu.

“Ngươi đưa cho ai? Đã không đưa cho đại nhân, thì hoàn trả lại cho ta.” An Cẩm Hoa nói xong câu này cũng không quay đầu lại, đi.

Còn lại Chu quản sự với vẻ mặt đau khổ, hắn tuyệt đối tin tưởng chủ tử nói được sẽ làm được.

An Cẩm Hoa trở về nhà, thấy phu nhân đang ôm Hồng Nhi tại kia chỉ vào này nọ dạy phân biệt, hai mẹ con cười thành một đoàn. Vốn định nói với nàng về chuyện của Hoa Ti Nhu, miễn cho có người mách lẻo với nàng mình sẽ phiền toái, nhưng bị An Cẩm Lâm nói một trận tâm hắn liền rối loạn, hơn nữa tình cảnh lúc này này không thích hợp nên nhịn xuống.

“Hồng Nhi, xem ai đã trở lại? Hôm nay có thuận lợi không?” Vẻ mặt ôn nhu cười.

An Cẩm Hoa bỗng nhiên nhớ tới cái gì, cười đem chuyện xảy ra hôm nay nói với vẻ sầu lo, “Ta quen biết nhiều, chỉ sợ Cẩm Lâm tên tiểu tử kia, không biết bị cái gì mê tâm trí, muốn đối đầu với chúng ta. Ta tự nhận ta đối với hắn cũng không tệ, nếu không lúc trước ta nên nói cùng tổ mẫu, muốn kế tục gia quy năm đó, hắn không nhất định có thể ở lại đây đâu.”

Phụ nhân cười nhẹ, trong lòng nói thầm chẳng phải năm đó các ngươi cũng chiếm đoạt của đại phòng, vô cớ xuất binh sao? Mấy chuyện đó nương từng nói qua, chỉ là mấy năm nay nhạt dần, lão thái thái một lòng muốn tẩy sạch, nhưng những lời này nàng vĩnh viễn sẽ không nói ra miệng, chỉ khuyên giải an ủi, “Ngươi không cần cùng hắn so đo nhiều như vậy, hắn chỉ nhất thời mê tâm trí, không phải ngươi đều chuẩn bị tốt sao?”

An Cẩm Hoa tự đắc một hồi, lại có chút khó xử, đem trọng điểm đại nhân chọn mua tư nói vừa rồi, là thỉnh người bình phán, nói một lần, sau đó lo lắng nói: “Ngươi cũng biết thương hộ đều đương đầu với tư lợi, vạn nhất hắn phải đi ra ngoài sẽ không ổn, những người đó sẽ thừa dịp chúng ta không để ý tính kế, còn nữa hai năm nay Cẩm Lâm chạy qua bên kia không ít.”

Phụ nhân để vú nuôi ôm Hồng Nhi đi, rồi mới nói: “Dù như vậy ngươi cũng đừng lo lắng, phụ thân cũng quen biết nhiều, đến lúc đó chờ những người đó đến, ta mang Hồng Nhi về nhà mẹ đẻ.”

Sắc mặt An Cẩm Hoa vui vẻ.

Bên An Cẩm Hiênkhông có thoải mái như vậy. An Cẩm Hoa sử chiêu này làm cho bọn họ bất ngờ không kịp đề phòng, cũng may lúc đó vũ yên la vẫn là tốt, nhưng hàng của An Cẩm Hoa cũng không kém, còn không biết là người nào.

An Cẩm Lâm cũng sứt đầu mẻ trán, “Thật là thất bại, ta muốn lấy danh nghĩa của ta đút lót, ta không tin bọn họ không động tâm!”

An Cẩm Hiên chưa nói gì, Đoàn Vô Vi lại thấy rõ, “Không được! Làm thế không khác chi giết địch một ngàn tự tổn hại tám trăm. Nếu chúng ta cho không bên kia cũng đưa, căn cơ của chúng ta không bằng người ta không chịu thua nổi cũng không có khả năng chi ra, lại nói biện pháp này quá nghiệt và cũng còn chưa tới bước đó.” Lúc này, Đoàn Vô Vi đồng tình không muốn bên kia đắc thế. “Chẳng qua hắn có ······ nhà mẹ đẻ phu nhân trợ lực, một ngoại thất nuôi ở bên ngoài cũng giúp đỡ, ngươi nói đây là số phận gì chứ!” Hiển nhiên là muốn nói đến cảnh ngộ lúc trước của mình.

Cốc Vũ nghe thế rùng mình, trong lòng âm thầm tính toán.

loading...

An Cẩm Hiên cũng nhanh nhạy, giờ phút này nhất quyết không thể buông tha, rất nhanh phân công công tác, “Ta nhất định phải biết rõ ràng, Đoàn đại ca đi tới xưởng của bọn họ tìm hiểu, nói vậy bên kia có người quen biết. Vừa rồi Cẩm Lâm cũng nói chưa từng thấy qua hàng dệt nổi kia, quả nhiên là đã… lấy ra, sợ là không thể làm được giống như đúc. Cẩm Lâm! Ngươi trở về tận lực hỏi thăm là người nào. Văn đại ca! Ngươi ở trong cửa hàng, có tin tức cái gì đều đến nơi này, Như Ý…”

Cả trái tim Như Ý luôn hồi hộp, bây giờ nghe Kim lão bản kêu, là lúc dùng mình, vẻ mặt nghiêm túc, “Kim đại ca! Chỉ cần ngài nói cần Như Ý, Như Ý…”

An Cẩm Hiên nhíu mày ngắt lời của nàng, vốn định để nàng trở về nói chuyện với Hoa Thị, giờ phút này bỏ ý niệm đó, “Thôi, ta đưa ngươi trở về, phường nhuộm bên kia ta có chuyện cần xử lý, Cốc Vũ —— “

Cốc Vũ cười cười, xua tay nói: “Ta còn có một số việc làm, các ngươi không cần để ý ta, đến lúc đó lại coi sao.”

Nói đến đây, sắc mặt mọi người đều ngưng trọng, chỉ có tâm tư Như Ý như nai con nhảy loạn, đỏ mặt vụng trộm đánh giá An Cẩm Hiên, nhưng An Cẩm Hiên đã ra cửa. Cốc Vũ cũng ra cửa tìm một chiếc xe.

“Cốc Vũ, ngươi?” An Cẩm Hiên có chút không yên tâm.

Cốc Vũ biết hắn muốn nói cái gì, nhưng có một số việc không thích hợp nói ra trước mặt nhiều người, nên quay đầu cười cười, “Ta muốn đi tìm một người.”

An Cẩm Hiên vừa thấy động tác của nàng ngớ ra một chút, trong lòng biết Cốc Vũ có lời muốn nói, lập tức đổi ý, vẫy tay, “Hổ Tử! Ngươi đưa Như Ý cô nương trở về, ta đưa Cốc Vũ đi xem xét lát nữa sẽ về, ngươi ở phường nhuộm bên kia chờ ta.”

Như Ý cứng lại, xoắn khăn tay trong tay, phẫn nộ nhìn Cốc Vũ. Gặp chuyện lớn như vậy, nàng còn muốn làm gì? Lưng không thể khiêng tay không thể xách, không ngoan ngoãn cút về nhà ngốc còn chạy loạn bên ngoài, thời điểm mấu chốt còn muốn liên lụy Kim lão bản đưa nàng. Hừ! Loại tiểu thư này không thích hợp ở bên ngoài chạy. Thôi thôi! Sau này tự nhiên hắn sẽ hiểu mình mới là hữu dụng nhất, tốt nhất.

Cốc Vũ chờ bọn hắn phân công nhau làm việc xong, “Cẩm Hiên ca, ngươi hoài nghi phường nhuộm bị mất đồ?”

Theo lời An Cẩm Hiên nói, không có khả năng hàng dệt nổi giống nhau như đúc. Cốc Vũ còn nghi ngờ, nên An Cẩm Hiên muốn đi dò thám rõ rang. Đoàn Vô Vi sẽ đi tìm hiểu vì sao An Cẩm Hoa làm được. Nếu thật là một mình Hoa Ti Nhu, nàng đi ra ngoài không lâu lắm, theo lý mà nói không có khả năng hoàn thành trong thời gian ngắn như vậy. Hoa Ti Nhu có thể sử dụng hoa lâu cơ, nhưng nàng khác Hoa Thị, trong khoảng thời gian ngắn làm ra được như vậy, thật không thích hợp.

Như vậy chỉ có một khả năng, là An Cẩm Hoa không muốn bị bên này cướp đi mối mua bán, lớn mật kêu Hoa Ti Nhu trộm hàng dệt nổi đi. Đơn đặt hàng cùng giao hàng còn có một khoảng thời gian, hắn tin tưởng có thể làm được trong thời gian đó. Nhưng quy củ của đại nhân chọn mua tư lúc này, nếu hắn không thể làm ra mà mượn gà đẻ trứng, sợ là khó khăn.

Nhưng trước mắt tình thế của An Cẩm Hoa quả thật cực tốt, có nhà mẹ đẻ phu nhân và người tình của mình giúp đỡ, bằng không An Cẩm Lâm sẽ không nói dỗi muốn đi đút lót.

An Cẩm Hiên quay đầu thấy bộ dáng suy tư của Cốc Vũ, “Cốc Vũ, ngươi nghĩ gì?”

Cốc Vũ ngẩng đầu nhìn hắn, cúi đầu nói: “Vừa rồi Đoàn đại ca nhắc nhở ta, bọn họ có hai trợ lực, một người là vợ chính, một người không phải là kẻ chúng ta cứu trở về sao? Nhưng các ngươi đã quên, hai người trợ lực này có khả năng là thủy hỏa bất dung …”

An Cẩm Hiên nhìn Cốc Vũ, “Nếu lúc trước biết có hôm nay, ngươi vẫn cứu nàng sao?”

Kỳ thực sao nàng không hỏi lại mình chứ. Cốc Vũ dĩ nhiên hiểu tâm tư mâu thuẫn của hắn lúc này, có tính không là dẫn sói vào nhà không, “Cẩm Hiên ca, sự việc này chúng ta làm không sai. Trước kia chỉ nghĩ là cứu một mạng, sau này phát triển thành cái gì chúng ta không biết, cũng không thể tưởng được, chỉ bằng tâm tư lúc đó mà thôi. Có một số việc đã không thể đoán trước, chúng ta không thẹn với lương tâm là được. Chuyện này không vì người khác, mà vì chính mình.”

Nói ra là tiếng lòng của An Cẩm Hiên. Hắn kích động, cầm tay Cốc Vũ. Tìm được một người hiểu mình như thế thật rất khó, bất quá hắn đau lòng, “Cốc Vũ, cuốn ngươi vào chuyện xưa của ta như vậy, ta thật áy náy. Ta đã đáp ứng Kinh Trập…”

Cốc Vũ không muốn nghe hắn nói tiếp, trái lại tự đi lên xe, “Không so với ta còn có người thích hợp hơn, Cẩm Hiên ca! Đưa ta đi gặp Lư nhị nãi nãi.”

Mục lục
loading...