Menu

Điền Viên Cốc Hương-Chương 304


Điền Viên Cốc Hương


Chương 304: 43: Trộm Tiểu Đào

Tiếng kêu đại ca thứ nhất của An Cẩm Lâm vang lên, Cốc Vũ ngẩn ra, còn tưởng là hắn gọi An Cẩm Hoa, còn có chút lo lắng có phải An Cẩm Lâm hối hận, có phải lúc đó huynh đệ hai người đối với An Cẩm Hiên bất lợi?

Mỗi tiếng sau đó càng không thích hợp, kết quả là, “Đại ca, đến cùng ngươi đi nơi nào, nhiều năm như vậy, vì sao ngươi chưa từng trở về qua…”, Cốc Vũ kinh ngạc, quay đầu nhìn An Cẩm Hiên, đã thấy hắn kích động nhịn không được run run, thần sắc thật phức tạp nhìn An Cẩm Lâm.

Bỗng dưng, hắn quay đầu vội rời đi.

Đợi Cốc Vũ phản ứng lại, nhanh chóng đuổi theo, ở cửa kêu một tiếng Văn đại ca, “Lấy canh tỉnh rượu ra phía sau viện!”

Một mình An Cẩm Hiên sải bước đi phía trước, người đến người đi không ít. Cốc Vũ ở phía sau vội theo sát, trong lòng ngàn hồi trăm chuyển. Vì sao? An Cẩm Lâm hẳn là đứa nhỏ của kẻ thù hại Cẩm Hiên, sao có thể nhớ thương An Cẩm Hiên? Là kẻ thù lại có tình thân ràng buộc sao? Nhưng họ không phải là huynh đệ cùng cha mẹ, cảm tình có thể tốt đến đâu chứ? Về sau có phải An Cẩm Hiên càng thêm rối rắm khổ sở không? Bất quá nhìn bộ dáng An Cẩm Lâm, thật là có chút xót xa. Chẳng lẽ đã nhìn ra chút gì cố ý thử? Nói như vậy chẳng phải là tâm cơ thâm trầm, An Cẩm Hiên ở trong cuộc không thấy mình có nên nhắc nhở không?

Dọc theo đường đi đầu Cốc Vũ không biết vòng vo bao nhiêu ý niệm, nhưng nghĩ không rõ.

Rốt cục, An Cẩm Hiên ngừng lại, ánh mắt có chút hoang mang cũng có chút nghi ngờ, đẩu đẩu môi, “Cốc Vũ, ngươi nói ta làm như vậy, đúng hay không?”

Thì ra hắn biết mình đi theo ở phía sau, đây là lần đầu tiên hắn hỏi như vậy. Cốc Vũ không biết trả lời sao, đành phải nói ngược lại: “Cẩm Hiên ca, lòng của ngươi đang rối loạn, lúc này chúng ta không nên nghĩ vấn đề này, qua chuyện sẽ rõ thôi.”

An Cẩm Hiên gật đầu, thở dài một tiếng, ánh mắt trống trơn tựa hồ về tới thật lâu trước kia, “An Cư cũng chỉ có hắn ta có thể coi trọng vài phần thôi. Cốc Vũ ngươi không biết, hồi nhỏ người ta nói ta sinh vào tháng ác ngày ác, bao nhiêu người đều xa lánh ta. Nhưng hắn không sợ, bất quá hắn so với ta còn đáng thương hơn, ngay cả cha mẹ ruột vì lấy lòng tổ phụ không muốn hắn gây chuyện, mỗi lần bị khi dễ liền về nhà khóc, lại không người giúp đỡ, ngược lại đôi khi còn bị cha mẹ giáo huấn một hồi, nói hắn không hiểu chuyện về sau sẽ như thế nào. Hắn là tuyến lệ, chúng ta còn cùng nhau đánh qua, giá…”

Nghe giọng điệu của An Cẩm Hiên, khống có oán giận hay phẫn hận, chỉ có hoài niệm. Hiện thời như vậy, làm sao hắn có thể an tâm xử lý quan hệ với An Nhị đây? Cốc Vũ có chút thất thần, “Cẩm Hiên ca, phải xem hiện tại ngươi để ý cái gì, nếu buông tha ai trong lòng ngươi băn khoăn. Dù sao ngươi chỉ muốn lấy lại công đạo, không phải là đuổi tận giết tuyệt, cũng không phải là oan oan tương báo, có phải không?”

An Cẩm Hiên tiếp tục trầm mặc, gật đầu. Hai người một đường trở về không nói gì khác.

Ngày vẫn như bình thường trôi qua, nhưng Cốc Vũ thấy có chút không thích hợp. An Cẩm Hiên và An Cẩm Lâm, vẫn giống dĩ vãng tiếp xúc như vậy, nhưng Cốc Vũ cảm thấy hai người tựa hồ càng ngày càng giống, nếu có khả năng, nàng hy vọng đây là sự thật, ít nhất An Cẩm Hiên còn có thân nhân, nếu có thể nói là thân nhân…

Phường nhuộm bên kia rất thuận lợi, hàng dệt nổi sẽ ra lô, cứ như vậy chỉ còn chờ quan phủ năm nay đến đóng dấu, bên thương hội tơ tằm còn không biết tranh chấp như thế nào. Nhưng mặc kệ như thế nào, Cốc Vũ xem ra, ban đầu An Cẩm Hiên có chút không gọi là bộ dáng, hiện tại lại không nhất định.

Bên Nguyên Dệt Tú Trang, Thiên Nhi đã mấy tháng, tuy Tiểu Mãn rất luyến tiếc, nhưng cũng nghe lời Vương Thị, “Đứa nhỏ, ngươi là nàng dâu người ta, không có đạo lý luôn ở đây. Bà bà ngươi một mình ở quê hương, sợ là cũng nhớ thương các ngươi. Tiểu Đào cũng phải đi về, nàng họ Đỗ, không muốn cho người chê cười.”

Tiểu Mãn ôm Tiểu Đào, hôn một cái, lại có chút nhớ nhung khóc.

Cốc Vũ và Hạ Xuyên ở một bên xem, cũng không nghĩ, lần trước Tiểu Mãn bị ủy khuất như vậy, nàng hận không thể có thể ở lại chỗ này, ít nhất có người giúp đỡ, huống hồ sau khi trở về Tiểu Mãn có thể làm được gì đây? Mang đứa nhỏ? Ở đây đã quen cuộc sống này, lại là tiệm thêu, tóm lại có hữu dụng, bất quá lời này Cốc Vũ ckhó mà nói ra, Tiểu Mãn gả cho người ta, phải do nhà chồng làm chủ.

Qua mấy ngày, Đại Lâm và Lí Đắc Tuyền làm tốt hoa lâu cơ, sẽ khởi hành về quê.

Bên này Vương Thị quan tâm giúp Tiểu Mãn thu thập này nọ, tâm thần không yên tại kia lải nhải, “Một chuyến trở về cũng không biết khi nào có thể gặp lại. Ở thôn trang không thể cùng bà bà ngươi bực bội, có chuyện gì phải viết thư đến, hoặc tìm Giang thẩm ngươi nói, không thể nghẹn khuất mình. Tiểu Đào đứa nhỏ này thanh tú, ngươi nhưng là. . . ··· “

Dặn dò thông suốt, Tiểu Mãn nhất nhất nghe xong, Vương Ninh Thị chê cười nàng, “Ngươi xem ngươi bộ dạng kìa, Tiểu Mãn có phúc khí của nàng, không phải ngươi nói là có thể thế nào, còn không để nàng ăn cơm, còn phải đi một đoạn đường nữa.

Có thế Vương Thị mới vội vàng bày cơm cho bọn hắn, rồi ra phía sau chuẩn bị sữa dê cho Tiểu Đào, lại lo lắng, “Kêu các ngươi kéo dê về ngươi lại không chịu, lúc này phải mua một đầu, bằng không ngươi không cho Tiểu Đào bú no, nàng gầy đi sẽ không tốt lắm, lúc này …”

Tiểu Mãn hé miệng cười, “Nương, được rồi, trong lòng ta biết.”

Vương Thị kéo mành vào cửa, đột nhiên vội vàng chạy đến, “Tiểu Mãn, Tiểu Đào đâu?”

Tiểu Mãn thấy nàng thất hồn lạc phách, “Nương, không ở trong phòng ta sao?”

Vương Thị lắc đầu, Tiểu Mãn có chút sốt ruột, lại an ủi nói: “Không chừng là cha ta ôm đi cửa hàng của sư công bên kia, ta qua đi xem.” Tiếng nói vừa dứt Lí Đắc Tuyền đi đến, phủ nhận, “Không phải buổi sáng ở phía trước sao?”

Đáng tiếc xe đẩy trống trơn, đi trong đi ngoài tìm, nhưng không thấy bóng dángTiểu Đào.

Tiểu Mãn quýnh lên khóc, “Tiểu Đào đi đâu, không bị người què bế đi chứ? Ngươi xem xe đẩy đặt ở cửa, xểnh một cái liền ôm đi , số khổ ——” nước mắt không dừng được.

Đại Lâm cũng khổ sở sốt ruột, lại ôm hy vọng an ủi Tiểu Mãn, “Ngươi đừng khóc, không chừng là ôm đi đâu đó, a?”

Tiểu Mãn khó thở sinh giận, “Lúc Tiểu Đào còn trong bụng đã không hài lòng, sinh ra con gái ngươi ước gì bị ôm đi có phải không? Ta có thể không nóng lòng sao?”

Lời này có chút quá, Đại Lâm tức giận, thấy Tiểu Mãn khóc thành như vậy lại đau lòng, lúng ta lúng túng nói: “Ngươi… Ta thương nàng không kém ngươi, sao ngươi nói như vậy chứ?”

loading...

Tiểu Mãn nói xong liền hối hận, cảm thấy miệng mình không đắn đo, lại kiên cường không chịu nói thêm một câu, trong lòng luôn nghĩ Tiểu Đào đi chỗ nào, nếu bị bắt cóc, về sau sợ là lại bị bán trao tay… Nàng không dám nghĩ thêm.

Cốc Vũ thấy bộ dáng gà bay chó sủa, cũng đi cửa hang, hậu viện thậm chí bên sư công tìm khắp một lần, đều không có, gấp muốn khóc ra, Khưu thẩm bên kia nghe tin đi lại, trong tay còn có chút bột phấn, “Có chuyện gì vậy?”

Tiểu Mãn khóc không ngừng, Vương Thị hoang mang lo sợ, Đại Lâm mặt ủ mày chau, Lí Đắc Tuyền quyết định đi ra cửa tìm, còn có Cốc Vũ luôn để ý kết quả ra sao. Vương Ninh Thị dấy lên hy vọng, vội hỏi: “Thẩm hắn, Tiểu Đào có ở bên ngươi không?”

Khưu thẩm nghĩ nghĩ, “Ta còn tưởng cái gì, vừa rồi người nhiều lắm, Đình Hữu và Hạ Xuyên còn đang chơi, cũng không biết có ôm Tiểu Đào không, qua xem là biết.”

Một hàng chạy đi, trở về mang theo thất vọng, “Hai người đang chơi, không có gặp Tiểu Đào.”

Cốc Vũ cảm thấy bỏ sót cái gì, lại nghe Khưu thẩm khuyên giải an ủi mới phát hiện, Hạ Xuyên vốn thích quản chuyện, rất thương Tiểu Đào, Tiểu Đào không thấy, Khưu thẩm còn đi qua tìm, không đạo lý lại bình yên như vậy, trừ phi ——

Nàng không nói nhiều, vội vàng đi qua, vào nhà Khưu thẩm, thấy hai người kia trên mặt đất dùng bùn làm sủi cảo bánh bao, đặt ở trên lá sơn trà, cũng có chút bộ dáng. Cốc Vũ nhìn chằm chằm Hạ Xuyên hỏi: “Tiểu Đào không thấy, ngươi có thấy không?”

Đình Hữu vội nói: “Không gặp, không gặp.”

Hạ Xuyên cũng không ngẩng đầu, “Không.”

Cốc Vũ lôi hắn đứng lên, “Chúng ta trở về tìm xem.”

Hạ Xuyên không nói chuyện, Cốc Vũ lại kéo Đình Hữu, “Đình Hữu cũng đi giúp đỡ một chút, chúng ta đều đi tìm.”

Thấy bị lôi ra cửa, có thế Hạ Xuyên mới nói: “Nhị tỷ, ta nhỏ như vậy ta không đi, vạn nhất ta bị lạc các ngươi còn phải đi tìm ta.”

Đình Hữu phụ họa: “Ta cũng vậy, ta cũng vậy.”

Cốc Vũ đâu quản nhiều như vậy, mỗi tay kéo một đứa đi ra ngoài, Hạ Xuyên giãy dụa, “Ta không đi tìm.”

Cốc Vũ trừng hắn: “Cả nhà đều gà bay chó sủa, đại tỷ bên kia khóc thành như vậy, vạn nhất khóc hư mắt phải làm sao bây giờ? Còn Tiểu Đào thì sao? Cũng không biết Tiểu Đào ở đâu, vạn nhất bị người ta bắt cóc sẽ không tốt, còn có thể bị bán ······ “

Đình Hữu sốt ruột, vội nói: “Sẽ không bị bán, Tiểu Đào sẽ không bị bán!”

Hạ Xuyên bĩu môi không nói chuyện.

Cốc Vũ thấy có đầu mối vội rèn sắt khi còn nóng, liên tục hù dọa: “Còn không mau đi tìm! Vạn nhất Tiểu Đào xỉu ở chỗ nào đó phải làm sao? Lỡ đói bụng thì sao? Nàng còn nhỏ như vậy đúng không?”

Cuối cùng Khưu thẩm tới, thần sắc Cốc Vũ thật nghiêm trang, vừa định mở miệng khuyên bảo ngươi không nên làm đứa nhỏ sợ, chợt nghe Đình Hữu khóc lên, “Tiểu Đào không có việc gì, không có việc gì.”

Rồi chạy về hướng phòng của Khưu thẩm, Hạ Xuyên thốt ra, “Nàng lừa gạt ngươi, muốn đem Tiểu Đào đi!”

Đáng tiếc là đã quá chậm, Cốc Vũ và Khưu thẩm theo vào, thấy Tiểu Đào đang ở trên giường lớn ngủ say sưa, nước miếng còn đọng trên khuôn mặt nhỏ nhắn. Ở mép giường còn có mấy khối gạch, nhưng đã biến thành bẩn hề hề, non nửa bát sữa dê Tiểu Đào uống đặt ở trên tủ kề bên.

Cốc Vũ dở khóc dở cười ôm lấy Tiểu Đào, Hạ Xuyên không phục theo ở phía sau.

Tiểu Mãn vừa thấy, ôm gào khóc.

Tiểu Đào mới tỉnh.

Vương Thị hỏi: “Sao tìm được?”

Cốc Vũ đẩy Hạ Xuyên ra phía trước.

Mục lục
loading...