Menu

Điền Viên Cốc Hương-Chương 261


Điền Viên Cốc Hương


Chương 261: 125: Trở Về Thành

An Cẩm Hiên cũng xem xong thư của mình, ánh mắt sáng lên, “Cốc Vũ, Kinh Trập nói cái gì? Xem ngươi vui thành như vậy.” Nói Cốc Vũ vui, ánh mắt hắn không nheo thành độ cong đẹp mắt sao.

Cốc Vũ cũng không gạt hắn, “Đại ca nói, sinh ý mứt đào là chúng ta độc nhất, đầu năm không phải ta đi vào thành sao, suýt chút xảy ra chuyện, về sau nếu có người mạo dùng tên tuổi Đào trang chúng ta, chúng ta sẽ gặp khó khăn. Sang năm thì tốt rồi, đại ca nói mứt đào của chúng ta kêu là đào nguyên mứt đào, đến lúc đó hắn ở bên kia giúp chúng ta làm tốt, về sau nếu ai dám mạo dùng tên của chúng ta là có thể báo quan!”

An Cẩm Hiên gật đầu, đối với biện pháp này hiển nhiên là rất đồng ý, “Kia… khác nhau chỗ nào đâu?”

“Để tiểu cô cô bọn họ lúc nung bình ở mặt trên khắc chữ, hoặc làm dấu hiệu, chẳng lẽ có biện pháp lại không thể làm? Cha, ngươi đi tìm tiểu cô cô nói chuyện được không?”

Lí Đắc Tuyền đáp ứng.

Hát kịch vẻn vẹn mười ngày, rốt cục giải tán, cả nhà lại bận rộn mừng năm mới.

Năm sau sẽ phân chia chuyện làm ăn.

Lí Đắc Tuyền cùng Đại Lâm hai thầy trò dĩ nhiên phân được cửa hàng gia cụ, không lâu sau Lí Đắc Tuyền trở về thành, Đại Lâm ở lại có một đám thợ mộc hỗ trợ, hẳn có thể ứng phó được, lại nói nếu Lí Đắc Tuyền ở trong thành không có việc gì, một tháng lại trở về mấy ngày. Phân chia như vậy mọi người đều không có ý kiến, đối với Lí Đắc Tuyền và Đại Lâm mà nói đều là trong nghề, không có khó khăn gì.

“Vậy thì tốt rồi, muốn chia cho chúng ta, là tốt là xấu phải phân rõ ràng, nếu có người tới quấy rối, bằng giá nào chúng ta đều đến.”

“Nắm tay của Tuyền cũng lưu loát lắm.”

Đại Lâm còn có chút lo lắng, hai thầy trò bọn họ chỉ cần lo cho cửa hang này, về sau Lí Đắc Tuyền trở về thành, chắc hắn phải ngốc ở trong này cả ngày, không biết có làm được hay không, “Trong lòng ta bồn chồn, có một số việc không biết phải thế nào cho phải.”

Trần Vĩnh Ngọc và Đại Lâm bên này rất nhanh sẽ thành thân thích, dù không là thân thích cũng phải giúp đỡ, “Nghe ngươi nói kìa, không còn chúng ta sao? Lại nói ngươi sẽ thành gia, việc này sớm hay muộn ngươi sẽ gặp, yên tâm đi, nhiều năm như vậy chúng ta từng gặp nhiều chuyện không qua được.”

Đúng là chống không lại lòng nhiệt tình yêu thương, Đại Lâm không có gì khác muốn nói, “Cũng đúng, ta ở trong cửa hàng, nếu có gì cũng có thể đi qua.”

Chuyện cửa hàng tính như vậy là xong, tiếp đến là ba thành công ty cổ phần ở tửu lâu cùng mứt đào sinh ý, giao cho Giang cùng Trần Vĩnh Ngọc, lại muốn mở rộng chi nhánh.

Lí Đắc Giang nghĩ thân phận Trần Vĩnh Ngọc có chút mẫn cảm, “Hay là ngươi lấy phần tửu lâu bên kia, quả đào bên này sợ là thôn trang nói ngươi làm việc thiên tư, lúc trước bạc cũng có phần ngươi, sợ là sẽ có phê bình kín đáo.”

Trần Vĩnh Ngọc cũng không muốn ngồi không mà được chia tiền, chê cười Lí Đắc Giang, “Ngươi có ba người, cặp song sinh còn chưa lớn, ngươi còn rộng lưộng như vậy, không bằng ngươi lấy tửu lâu tốt hơn.”

Đều vì đối phương mà suy nghĩ, sau đó lại nở nụ cười, “Chẳng phân biệt được, dù sao chúng ta quanh năm suốt tháng đều ở đây, về sau Tiểu Hàn bọn họ lớn một chút lại phân cũng không muộn!”

“Ta cũng nghĩ như vậy!”

Tiếp theo lại đề nghị, sinh ý phân như vậy không quá thỏa đáng, rõ ràng phân ra để quản, tỷ như cửa hàng gia cụ do Đại Lâm và Tuyền quản lý, bọn họ chiếm 6 phần, Trần Vĩnh Ngọc và Giang chiếm 4 phần, mứt đào do Giang và Ngọc quản, Đại Lâm và Tuyền cũng chiếm một phần, như vậy bọn hắn không quản sự nhưng cũng có vài thứ, về sau dù một mối sinh ý làm không nổi nữa, cũng không đến mức. Tửu lâu bên kia ba phần cho Cẩm Nhi, hắn về sau cần bạc.

Cứ như vậy định xuống.

Lí Đắc Tuyền gõ bàn, có chút ngập ngừng nói: “Máy tuốt hạt của chúng ta, bằng không để cho Hà, hắn làm việc thỏa đáng, cũng không sợ chịu thiệt, nhân tiện có thể ở nhà hiếu kính cha mẹ.”

Mọi người đều đồng ý.

Lí Đắc Giang lại có chút lo lắng, “Hà có khả năng, chỉ là như thế sợ đại ca bên kia cũng không tiện nói, hay là để bọn hắn cùng nhau làm, mỗi người một nửa, Lập Xuân, Lập Hạ cũng có thể giúp, một mình Hà làm cũng không hết việc.”

Như vậy là tốt nhất.

Không có dị nghị gì, sinh ý chia như vậy.

Về phần An Cẩm Hiên, tiệm vải cũng cần có người trông coi, tính tới tính lui vẫn là Trần Giang Sinh thích hợp, Trần Vĩnh Ngọc cũng không chối từ, thay con nhận trách nhiệm. Vì thế lúc chia bạc, dĩ nhiên chia thành 5 phần, phần của An Cẩm Hiên nhiều hơn một chút cũng không để hắn biết, còn lại chia đều ra.

Lí Đắc Tuyền sờ túi tiền vài năm nay cả nhà dành dụm được, thế nhưng cũng có đến ngàn lượng, là hiện ngân, cứ như thế này đi qua, về sau cuộc sống sẽ không bị nghẹn khuất, cha mẹ vợ có thể an hưởng tuổi già, nếu cả nhà đều dựa vào hắn mà nói… Đứa nhỏ chung quy so với hắn có tiền đồ hơn.

Phần của Đại Lâm đưa Văn thẩm cầm, nàng vừa thấy liền phát hoảng, xoay người đưa cho Tiểu Mãn.”Lão bà này cũng nên hưởng phúc, về sau đều do các ngươi tuổi trẻ làm, ta thấy nhiều như vậy bạc sẽ mụ đi, không biết dùng như thế nào.”

Tiểu Mãn không chịu lấy, dẩy tới lui vài lần, Văn Thị cầm hơn phân nửa cất, còn lại để Tiểu Mãn cầm chi phí gia dụng.

loading...

Lí Đắc Giang ha ha cười không ngừng, “Ta cũng không biết nói gì, bao năm qua không thể so sánh được, trước kia một năm chỉ có năm lượng bạc thôi.”

Nghe nói cả nhà Vương Thị sẽ trở về thành, thật nhiều người đến nhà Lí gia, đa số là đến cáo biệt, tặng không it quà, một rổ trứng gà, một khối thịt khô, thậm chí là một khúc vải, một bao bánh gạo tự mình làm, Xuân Đào còn đưa tới một bao lớn khoai lang khô, một gói to khoai lang, “Không có gì cho các ngươi, thấy Cốc Vũ thích ăn cái này, sợ là trong thành mua không được hợp ý, liền mang đến, cũng không biết khoai lang có ngon không, ăn ngon lần tới nói với ta, trong nhà có!”

Cốc Vũ vội vàng cảm tạ, mấy thứ này không quý trọng, khó được là tâm ý.

Nhiều ngày qua Tiểu Mãn đều ở bên cạnh hỗ trợ thu thập, kỳ thực đồ đạc không nhiều, là Vương Thị luôn tiếc vật, luyến tiếc vứt đi muốn mang về, việc này có chút phiền phức, Tiểu Mãn thấy nàng như vậy nói, “Nương, nếu ngài thương ta để cho ta là được, dù sao ta còn chưa có đầy đủ hết, đệm giường ngươi muốn mang về làm chi a? Cũng không phải vừa tới …” Nói xong Tiểu Mãn biết gợi lên chuyện thương tâm của Vương Thị, lúc bọn họ về thôn trang trời cũng lạnh như vậy, vốn nghĩ tốt xấu gì cũng về đến nhà, nào là tình trạng như vậy.

Nàng vội chuyển giọng, “Nương, ngươi cũng không nghĩ lại, bây giờ thu dọn đồ, lúc trở về là ngày gì? Đến lúc đó mua một đệm giường là xong, đâu cần phải mang, cứ đem tiền theo, cái gì mua không được? Không chuẩn mỗ mỗ ông ngoại đã sớm chuẩn bị tốt!”

Vương Thị có thế mới có ý cười, “Ta không nghĩ tới, cũng đúng, mấy thứ này mang về quả thật là không có lợi gì, không bằng mang thứ khác trở về, ca ngươi thích ăn tương ớt ta làm, Cốc Vũ thích ăn khoai lang, cha ngươi hút thuốc không ít, mang theo mấy thứ đó không sai, cũng không phải là không trở lại, ta thật hồ đồ.”

Tiểu Mãn giận dữ nói nàng một câu, “Quăng khuê nữ ở đây không nghĩ về thăm?”

Vương Thị thấy bộ dáng Tiểu Mãn, biết nàng đang nói giỡn, có chút xót xa, Tiểu Mãn từ nhỏ đã biết chuyện, chưa từng xa người nhà, vốn nghĩ gả gần một chút dễ chăm sóc, không ngờ cũng phải tách ra, ánh mắt còn có chút ghen tuông, “Tiểu Mãn, nương thật muốn các ngươi ở chung…”

Tiểu Mãn phản ứng lại, “Nương, nghe ngươi nói kìa, nhị bá mẫu bọn họ không ở đây sao? Còn có đại bá mẫu, tứ thẩm, bà bà ta cũng thương ta, ngươi còn lo lắng gì, hơn phân nửa thôn trang đều quen biết, ở đây thật tốt, dù sao mỗi tháng phụ thân đều sẽ trở về, nếu ngươi lo lắng không có thể đi theo sao?”

Vội bận rộn năm mới rất nhanh đã đến.

Bên sân Lí gia sân bày cơm tất niên. Người đến rất chỉnh tề.

Vợ Lập Xuân đã có thai, Lí Lão Đầu và Lí Hà Thị mắt thấy năm sau sẽ ôm chắt, thật vừa long. Lập Thu hai năm nay xuất giá, vài nàng dâu cũng miễn cưỡng không có trở ngại, Ngọc Nga bên kia cũng không gì lo lắng. Lí Hà Thị cảm thấy mình già đi, không so đo như trước kia nữa.

Lão đại, Lão Tứ nghe nói đem máy tuốt hạt đưa cho bọn hắn, thật cao hứng, phải biết nếu làm tốt, một năm mấy chục lượng bạc là không thành vấn đề, Lập Xuân, Lập Hạ ở nhà coi như không có trở ngại. Bên cửa hàng Lí Đắc Hà cũng có một phần bạc, Trần Thị không cần băn khoăn về nhà ở, nhất thời giai đại hoan hỉ.

Mừng năm mới xong là bắt đầu đi tới từng nhà thân thiết từ giã.

Cốc Vũ có chút sợ hãi đi gặp Miêu lão tiên sinh, bản thân là đồ đệ mà ba ngày đánh cá hai ngày phơi võng, không chút vững chắc, lại phải đi, để lại một lão nhân ở trấn trên, thật bất đắc dĩ.

Nhưng Miêu lão tiên sinh không nghĩ nhiều như vậy, dặn dò một hồi xong, cũng không khách khí, “Thần tiên quả ngày khác ngươi mang ta đi qua nhìn một cái.”

Cốc Vũ kinh hãi, thì lão nhân còn nghĩ đến trà này, giao cho ai cũng không yên tâm, nàng còn tưởng hàng năm trở về chăm sóc một hai lần, nghe sư phụ nói như thế, cũng chỉ có hắn mới có thể phát huy cách sử dụng lớn nhất, tức thời vui vẻ. Không đến hai ngày, ở nhà nghĩ lại chăm sóc cây như thế nào, mùa đông bón phân câu cắt rể cây ra sao, không để lạnh quá, mùa xuân đâm chồi là lúc không thể tham nhiều, để có thể đậu nhiều quả, mọi thao tác đều viết ra, giao cho sư phụ bảo quản.

Rồi đi tửu lâu gặp Thấm Nhi, bộ dáng tròn phúng phính như trước, mặt mày nẩy nở một chút, gặp Cốc Vũ rất vui sướng, nghe nói phải đi, vụng trộm nói cho Cốc Vũ cha nàng cha đã đồng ý Ninh gia, với điều kiện là không thể đưa nàng vào thành, phải ở tại trấn trên.

Cốc Vũ cười thầm, tính ra Thấm Nhi còn nhỏ hơn mình môt chút, còn hơn một năm nữa mới đủ mười lăm, đã quan tâm chuyện đó, nhưng chợt hiểu rõ, cậu chỉ có một khuê nữ bảo bối, hơn nữa lần trước đi vào thành sau gặp đủ chuyện, nhận định nơi đó không phải là chỗ nên đến, nên mới ra điều kiện đó, tính ra cũng không là chuyện lớn gì, còn rất nhiều thời gian để hắn thay đổi, nên không nói thêm gì.

Đầu tháng ba, lúc này hồi hương càng có thể cảm thụ được xuân ý dạt dào, một nhà Cốc Vũ rốt cục khởi hành.

Một trước một sau hai chiếc xe ngựa, An Cẩm Hiên chia tay Nhị thúc công, theo bọn họ cùng nhau trở về, qua một phen mưa gió, cũng chỉ có thể tự hắn đi.

Hạ Xuyên khóc náo không chịu đi, chọc Lí Hà Thị rớt nước mắt một hồi, Vương Thị cũng luyến tiếc Tiểu Mãn, nhưng nghĩ đến lúc thấy cha mẹ vui sướng nên thôi, bánh xe hồi hương lăn trên con đường bùn xốp, dấu bánh xe lưu lại niềm vui cùng sự lưu luyến tràn đầy.

Cốc Vũ mang theo Hạ Xuyên ngồi ở chiếc xe cùng An Cẩm Hiên đi trước, Lí Đắc Tuyền chở Vương Thị ở phía sau. Bên ngoài mưa nhỏ, nàng chỉ có thể thấy bóng lưng mơ hồ của An Cẩm Hiên, thở dài một tiếng, đột nhiên hạ quyết tâm, “Về sau dù mưa dù gió, sẽ cùng nhau qua.”

Hạ Xuyên còn đang khóc, quẹt mắt đứng lên vén lên mành. Lúc qua cầu, địa thế khá cao, còn thấy một đám người thôn trang tới đưa tiễn chưa rời đi. Cốc Vũ không đành lòng quay đầu nhìn, kéo Hạ Xuyên, “Tốt lắm, về sau chúng ta còn có thể trở về.”

“Nhị tỷ, bên ngoài mưa rất nhỏ, không có chút gió nào, ngươi nói lung tung !”

Cốc Vũ không trả lời, đột nghe thấy tiếng cười sang sảng của An Cẩm Hiên vọng lại.

Hết cuốn hai

Mục lục
loading...