Menu

Điền Viên Cốc Hương-Chương 260


Điền Viên Cốc Hương


Chương 260: 124: Kinh Trập Gởi Thư

Vài ngày nay, có Giang Thị thu xếp, người hỗ trợ càng nhiều lên, nhân viên làm mứt đào cũng đều cùng nhau tới giúp một tay, phụ nhân đến, bọn nhỏ dĩ nhiên không thể vắng mặt theo một đám, Lí gia sân náo nhiệt hẳn lên.

Xuân Đào là nàng dâu mới, thành thân ngày trước ngày sau với Tiểu Mãn, hai người bình thường rất thân thiết, lúc này tới hỗ trợ, có nàng đi đầu, một đám đại cô nương tiểu nàng dâu đều tới, mọi người ở một chỗ tự nhiên nói, “Chưa từng nghĩ tới thôn trang chúng ta náo nhiệt như vậy, tẩu tử ta còn ghét bỏ ta gả nhà bên này nghèo, không muốn qua bên đây, hôm qua còn đi lại nói giữ ghế cho nàng, ngươi nói lần náo nhiệt này, hàng năm đều có thể tổ chức thật tốt.”

Thúy Bình miệng lưỡi lợi hại, nghe Xuân Đào nói nàng cũng cảm khái, vốn ngày qua coi như không có trở ngại, dựa vào cánh đàn ông ra ngoài kiếm tiền, các nàng đều phải quản gia. Hôm nay xuân đến, đi gọt vỏ bỏ hạt đào việc nhẹ như vậy cũng kiếm được chút tiền, đỉnh đầu dư dả một ít, tự mình kiếm được tiền sống lưng thẳng hơn. Người tay đang bị dính cháo gần đó, giận liếc Xuân Đào một cái, “Ngươi nghĩ đến hay, lúc này đừng nói thỉnh bên ngoài, chúng ta làm mấy thứ này, còn không phải toàn bộ đào bạc bên Tiểu Mãn, nếu hàng năm đều có, chẳng phải là làm cho toàn bộ Đào trang chúng ta qua năm?”

Cốc Vũ tại kia nhìn một đám cô nương, nàng dâu lớn nhỏ tụ ở một chỗ, làm không sai biệt lắm, từng rổ từng rổ, lời Xuân Đào vừa nói làm nàng cảm khái, bình thường ngơ ngác nghĩ nhà mình thế nào qua, lúc này coi như tốt, về sau nếu có chuyện gì, cả một thôn trang sẽ cùng đứng lên, nàng nhất định vui tổ chức. Nhưng ý niệm này nhất thời bốc lên thôi, sang năm phải về thành, chỉ sợ mấy ngày nữa thôi sẽ xa cách, đâu có thể bận tâm nhiều như vậy.

Qua mấy ngày, sân khấu kịch được dựng đằng trước Đào trang, gánh hát vào ở. Đào trang như là mừng năm mới, già trẻ lớn bé vây quanh, mảnh đất trống vừa khéo vị trí thật tốt, chỗ dựng sân khấu kịch thấp một chút, đằng trước là vài khoảng đất trống bằng phẳng lớn nhỏ, lúc này một hàng mấy cái bàn, vài người Trần Vĩnh Ngọc thương lượng qua, hơn phân nửa là để một sỗ lão nhân thôn trang ngồi ở phía trước, ngoại trừ một số không đi được, đã số đều do con cháu khiêng tới, miệng không còn mấy cái răng thỏa mãn cười.

Lát sau vài người khác cũng có một bàn, là Trần Vĩnh Ngọc, Lí Đắc Giang, hắc tử đại ca, đàn ông chủ gia đình ngồi, địa thế phía sau cao hơn, là băng ghế của các nhà các hộ, sớm đến giữ chỗ sẵn, chật chội ồn ào náo nhiệt.

Tiểu hài tử ngồi không yên lại nói chỉ là thấy sân khấu kịch hiếm lạ, mặc kệ trên kia hát cái gì, chỉ vui đùa náo nhiệt, một bên là vài cái cái sọt lớn, bên trong là đồ ăn vặt để mọi người bốc ăn. Vì thế, trong không khí náo nhiệt ở đây, lại có một ít dầu chiên đồ ăn thơm phức, người bên ngoài chỉ hận mình không sinh ở Đào trang. Liễu Bá Tử từ khi được Trần Vĩnh Ngọc tương trợ luôn lui tới, Đào trang bên này hát hí khúc bên kia cũng đưa tới này nọ, đương nhiên người cũng theo tới.

Đầu ngày hát tuồng “hỉ đường hồng”, được cả sảnh đường ủng hộ, một mở đầu tốt đẹp. Tiếp theo là tuồng “tam thăm người thân”, “Trạng nguyên mối” được cánh phụ nữ yêu thích xem, đa phần là thư sinh đi thi gặp khó khăn, được tiểu tỷ trợ giúp rồi cao trúng, thành tựu một đoạn giai thoại nhân duyên. Cánh phụ nữ nước mắt rưng rưng xem giai đại hoan hỉ, tiểu sinh anh tuấn trên sân khấu kịch không biết bắt cóc bao nhiêu trái tím người xem.

Lần náo nhiệt này, Cốc Vũ nhìn qua một hồi, ngại bên ngoài quá lạnh thêm giọng hát quá mức khó hiểu nên bỏ cuộc về nhà, thế nhưng cũng có chút tâm sự.

An Cẩm Hiên vừa khéo nhân cơ hội này cùng nàng đứng chung một chỗ, có đôi khi hai người không nói gì, một người ngồi ở nhà chính ngây người nhìn cái sọt, một người nằm ngoài hiên hóng gió cười mỉm chi, ngẫu nhiên Cốc Vũ cầm một quyển sách lên câu được câu không xem, An Cẩm Hiên tại kia pha chế thuốc nhuộm, hoặc cầm mấy khối vải lên xem xét, tuy không nói gì nhưng thật ấm áp.

Mọi câu nói trở nên đơn giản, “Sẽ mở cửa hàng sao?” “Ân.”

Trầm mặc một lát, giọng nữ lại vang lên, “Cần vài năm?”

“Không biết.”

“Tốt.”

Nếu người khác ở đó sẽ không hiểu bọn họ đang nói gì, đơn giản vài lời như vậy nhưng bọn họ hết sức rõ ràng. Cốc Vũ trong lòng đã định, phải đợi đi qua mới biết. Khi nào thì chuyện của An Cẩm Hiên lại biến thành chuyện của mình? Hắn muốn đi làm nàng cũng muốn đi làm, không cần lý do, cứ đơn giản như vậy.

Nghĩ đến đây, nàng mỉm cười, lời nói rốt cục cũng nhiều hơn, “Cẩm Hiên ca, chuẩn bị hát hí khúc sao?”

“Rất nhanh hoá trang lên sân khấu!” An Cẩm Hiên thật phối hợp.

Cẩm Hiên trở về thành xong, Nhị thúc công đã giúp đỡ an bày chỗ đi, là một tiệm vải không quá thu hút, chẳng qua trong lòng bọn họ đều hiểu, tiệm vải này sẽ từ từ khuếch đại, chờ đúng thời cơ đánh cửa hiệu lâu năm kia một cú.

Giống như diễn kịch vậy, người trên đời không thể tránh khỏi cùng người diễn kịch, diễn trong diễn ngoài, đâu dễ dàng phân rõ ràng như vậy!

Hát mấy ngày, người không ít đi, ngược lại đông hơn, nhưng lão nhân có chút chịu không nổi. Nhưng không sao, chỉ cần không đến quấy rối là được.

loading...

Sân khấu kịch hát đến ngày thứ tám, Hứa Thế Cùng bị kích động chạy tới xem, liên tục thở dài bây giờ rất lạnh, lúc xuân về hoa nở là hợp nhất. Bất quá mọi người cũng coi hắn như nói giỡn thôi, xuân về hoa nở là lúc, kế hoạch không thiếu, chẳng qua nông dân lúc này cày cấy, ai có tâm trí xem diễn.

Lần này Hứa Thế Cùng tới, ngoại trừ xem diễn còn mang đến một việc vui, Kinh Trập gởi thư.

Vương Thị nhớ đến phát hoảng, đâu còn nghĩ đến diễn hay không diễn, Kinh Trập đi nhiều ngày như vậy, tâm nàng tâm luôn trầm trọng, vài năm nay, nàng thật đem hắn thành Kinh Trập của mình, nghĩ lần này hắn trở về là có thể yên tâm, nhưng không biết sao nàng không thể an tâm được, không lo lắng bị đói, chỉ là cuộc song cha con hai người nhất định chịu chút ủy khuất, cho dù có nha đầu, cũng không thấy thỏa mãn.

Kinh Trập gởi thư, nàng kêu Lí Đắc Tuyền theo Hứa Thế Cùng cùng nhau về nhà, Kinh Trập thật cẩn thận, bên trong còn có hai cái cho Cốc Vũ và An Cẩm Hiên. Bọn họ nhận thư rồi không đề cập tới.

Cốc Vũ thấy giấy hơi ố vàng, nhưng thuận mắt, vừa mở ra, nét chữ vững vàng, sáng sủa phiêu dật của Kinh Trập ở trước mắt, nàng đột nhiên nghĩ đến Kinh Trập ngồi ngay ngắn ở trước bàn, mỉm cười viết thư cho bọn hắn, ân, là như thế này.

Cốc Vũ:

Thấy chữ như thấy người!

Ngày đó từ biệt đã trên ba tháng, hết thảy mạnh khỏe không? Ta không muốn chào từ biệt. Nhưng, đại trượng phu làm sao có thể bịn rịn, đành nhịn đau tạm đừng… Chờ xắp xếp làm xong việc, một nhà hưởng phúc, sẽ không xa cách.

Cốc Vũ thở dài nhẹ nhõm, trong lòng có chút là lạ, đại ca có chút khách khí, chẳng lẽ ngày đó hắn ra đi mình lại hẹp hòi nói hắn không lương tâm sao? Rồi lập tức thoải mái, nghĩ Kinh Trập ở bên kia tất nhiên là tốt, bằng lá thư này, tựa hồ người nhẹ nhàng không ít, người cẩn thận chặt chẽ nhưng cũng thay đổi, lúc này chỉ nghĩ làm thế nào để thi triển khát vọng thôi. Nghĩ đến cũng là người trẻ tuổi huyết khí sôi trào trẻ, bị liên luỵ vài năm qua không được như ý, nếu luôn thuận lợi trưởng thành, sợ là cách biệt một trời so với hiện tại.

Nhớ kỹ dưỡng dục chi ân của cha mẹ, lại có chút hồ đồ, cả nhà lại thế nào, về sau mình cũng lập gia đình sinh con, hắn cũng phải cưới vợ, đến lúc đó đâu có thể như người một nhà, chẳng qua nói như vậy nàng cũng cảm thấy không gì. Biểu hiện quyết tâm thôi, nhớ ngày đó lúc mình mười mấy tuổi, còn không phải nằm trên giường bệnh viết, ta nhất định phải đánh lui bệnh tật, để sinh mệnh như hoa tươi sáng nở rộ. Đáng tiếc chung quy đánh không lại mệnh trời thôi.

Cốc Vũ không nghĩ nhiều, thu hồi suy nghĩ tiếp tục đọc, ngoại trừ khách khí kêu nàng chiếu cố cha mẹ, cuối thư viết hai hàng chữ nhưng đúng tâm ý Cốc Vũ: biết ngươi lo lắng chuyện mứt đào, cùng Ngô phụ bàn qua, đã đăng ký tên hiệu, nhờ tiểu cô chế bình là lúc đóng tên hiệu phía trên, đến lúc đó như có người mạo dùng, cáo quan phủ là được. Tên từ tên ngươi đặt, hai chữ Đào Nguyên, hợp ý ngươi chứ.

Cốc Vũ ý cười càng nồng liệt, thư tổng cộng bốn trang, không gì ở trang trước, trang thứ tư Kinh Trập tô đậm hai chữ “Đào Nguyên”.

Từ lần trước đi Vân Châu thành gặp tửu lâu cho người làm giả mứt đào hại người, trong lòng nàng bồn chồn, nếu mặc kệ chỉ sợ sinh ý mứt đào sẽ không lâu dài, sau khi trở về cũng không nghĩ ra biện pháp. Nào ngờ Kinh Trập luôn nhớ tới, lúc này gởi thư còn dặn đi dặn lại chuyện đặt một tên hiệu, đến lúc có người dám mạo dùng là có thể báo quan, Cốc Vũ thật không ngờ thì ra chỗ này cũng chú ý đăng ký nhãn hiệu? Mặc kệ như thế nào, dù sao có thể đăng ký tên hiệu lại không bị người làm khó dễ là tốt.

” Đào Nguyên mứt đào, Đào Nguyên mứt, Đào Nguyên chốn đào nguyên!” Cốc Vũ không khỏi nói thầm ra tiếng, hận không thể nhảy lên, “Cha, nương, về sau không sợ mứt đào của chúng ta!”

Vương Thị vừa nghe Hứa Thế Cùng đọc thư xong, nghĩ Kinh Trập mấy ngày nay thế nào qua, lại thấy thư không có nhắc tới chuyện khó xử gì, đa phần đều quan tâm chuyện trong nhà, thầm nghĩ đứa nhỏ này quả nhiên không uổng thương hắn, nước mắt không dừng được chảy xuống. Nghe Cốc Vũ kêu hào hứng như vậy, vừa lau nước mắt vừa giận dữ mắng: “Đều là người sắp lập gia đình còn có bộ dáng này, cũng không biết có thể gả ra ngoài hay không!” Đột nhiên dừng lại, lại cười, trong mắt trừ bỏ yêu thương còn có một chút… Xem kỹ. Cười đến Cốc Vũ tò mò.

Nàng nhịn không được hỏi, “Nương, ngươi làm sao vậy, đại ca gởi thư ngươi không vui?”

Vương Thị lấy mu bàn tay lau khô nước mắt, nở nụ cười, “Ngươi đứa nhỏ này nào có cái gì, đại ca ngươi muốn ăn tương ớt mẫu làm, cũng không phải là việc khó gì, đứa nhỏ này!” Nói xong, vẻ mặt tươi cười đi bận việc chuẩn bị.

Cốc Vũ thầm nghĩ Kinh Trập thực biết xử lý, nếu thư nói hết thảy mà không muốn được quan tâm, đa số cha mẹ ngược lại sẽ cảm thấy về sau không thể giúp hắn, cảm thấy chính vô dụng mà nghĩ nhiều, nếu nói mình ở ngoài sẽ như thế nào, nghĩ kêu bọn họ giúp đỡ làm cái gì, vẫn nên làm cho bọn họ càng thêm thỏa mãn, làm cha mẹ tâm…

Mục lục
loading...