Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 7


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 7

Bàn chân cô trắng nõn mịn màng, ngón chân sơn màu hồng phấn nhàn nhạt, trắng và hồng nhạt kết hợp vô cùng xinh đẹp. Nhưng thứ gì xinh đẹp cũng thường là thứ đáng sợ nhất, một khi làm sai thì có thể bị hủy diệt bất cứ lúc nào.

Cô luôn nghĩ tới câu nói kia của anh, nếu như thật sự có một ngày cô rời khỏi anh, anh sẽ làm cô mất đi đôi chân hoàn mỹ này sao?

Cô vẫn đang vướng mắc vấn đề kia thì bàn tay ấm áp của anh đã dời đến trên đùi.

Chân cô thon dài trắng nõn, so với bàn chân thì đầy đặn hơn, nhưng anh cũng không phải như người bình thường, không có nhiều tham niệm với nơi này, chỉ vuốt ve trên dưới qua lại rồi sau đó cả người đè lên người cô.

Đầu lưỡi khéo léo của anh phác họa một vòng môi cô, bàn tay không ngừng xoa nắn bầu ngực căng tròn, lực đạo trong tay gia tăng, sau đó đầu lưỡi anh thăm dò vào trong miệng, trong nháy mắt môi cô bị lấp kín làm cô không thể không mở mắt ra, thấy mái tóc bù xù đang lay động trước mắt.

“Ngạo, em không muốn, em chỉ mới mười lăm tuổi!” Cảm nhận được sự phấn khích của anh, cô ngẩng đầu lên bắt đầu giãy giụa. Cô tự cười nhạo mình, cái gì mà thuận theo để đổi lấy yên bình, đổi lấy vô số mạng người thì cũng đáng? Nhưng đến thời khắc mấu chốt thì cô lại sợ hãi.

Anh nghe được lời nói kháng cự của cô, con ngươi lóe ra một chút tinh quang, rời khỏi môi cô, nhìn cô chằm chằm.

Khóe mắt vẫn còn lóng lánh nước, ánh mắt hoảng sợ. Cô ở cạnh anh nhiều năm như vậy rốt cuộc vẫn không thể tiếp nhận anh. Anh cũng không ngốc, cô ẩn nhẫn nhiều năm, sao anh lại không cảm giác được? Anh chỉ là đang giả ngốc, chờ cô lớn lên, rồi sẽ có một ngày anh hoàn toàn có được cô.

Anh xoay đầu cô qua, hơi giận nói: “Em quên thân phận của mình rồi sao?”

Cô muốn lắc đầu nhưng bị ngón tay anh giữ chặt không cách nào nhúc nhích, chỉ có thể thống khổ nói: “Em là vị hôn thê của anh.”

“Nếu đã không quên thì đừng phản kháng tôi!”

Trong đêm tối quỷ mị, tiếng nói vang vọng bên tai cô, giống như một chai rượu ngon hoặc là một ly độc dược, uống cũng không được, mà không uống cũng không được, chỉ có thể nhếch miệng nói: “Em không phản kháng, chỉ cảm thấy chuyện này tới quá sớm mà thôi.”

“Không sớm.” Giọng anh thâm tình dịu dàng, “Không sớm chút nào, nếu như phải đợi thêm nữa thì anh đã già mất rồi.” (khúc này ngọt quá nên đổi thành “anh” nha :3)

Anh lớn hơn cô mười tuổi, hai mươi lăm tuổi vốn đã có ham muốn về phương diện kia. Nhìn qua rất mạnh mẽ nhưng ngoài cô ra anh chưa từng có phụ nữ khác. Nguyên nhân rất đơn giản, anh đang đợi cô, những người phụ nữ khác không có cơ hội đến gần anh. Nên nếu phải đợi thêm mấy năm nữa thì anh cũng đã gần ba mươi tuổi rồi.

Cô còn muốn nói thêm gì nữa nhưng chưa kịp nói môi đã bị chặn lại, sau đó là một hồi mãnh liệt nhưng có chừng mực.

Trong miệng đều là nước miếng quấn quít, người kia luôn chiếm ưu thế mạnh mẽ, cho đến khi quấn mút được đầu lưỡi kia thì anh mới hài lòng thỏa mãn. (đoạn này chém hơi nhiều )

Đầu anh vùi vào giữa hai luồng căng tròn trước ngực cô, nghe mùi hương đặc biệt nơi đó, nồng tựa như mật.

Mười lăm tuổi đã có bộ ngực xinh đẹp đầy đặn, đó là kiêu ngạo của cô*, nên cô không chỉ xinh đẹp mà còn gợi cảm kiều diễm. Quan trọng nhất, cô đã trở thành bảo bối không thể thiếu bên cạnh anh. (*bản tiếng Trung là “tư bản, tư cách”, mình thấy kì quá nên chỉnh sửa lại 1 tí, xin thông cảm)

Hai đỉnh phấn hồng được nước miếng của anh thấm ướt, cô cũng bị trêu chọc đến phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp. Thật kỳ quái, rõ ràng cô không thể tiếp nhận người này, nhưng sao lại bị lửa tình của anh nhen nhóm, nằm dưới thân anh thở dốc như vậy?

Cảm giác được bàn tay anh hạ xuống vuốt ve bên dưới. Rất tốt, nơi đó đã sớm ướt đẫm, làm đầu ngón tay anh đặc sánh ánh nước, anh lại không thấy gì mà đưa đầu ngón tay đến trước mặt cô, đưa lưỡi liếm vài cái, ý vị sâu xa nói: “Khả nhi, đây là mùi vị trên người em, rất ngọt!”

Nhìn vẻ mặt mê say của anh, cô ghê tởm tột độ, rõ ràng là người con trai anh tuấn nhất, nội tâm lại âm u quái gở như vậy.

Liếm xong đầu ngón tay, anh mở hai chân cô ra vùi đầu vào đó, thè lưỡi trực tiếp liếm mút dịch ướt của cô. Mỗi một lần hút, lòng cô lại nhảy lên một chút, ngoại trừ cảm giác nhột còn có một cảm giác rất kỳ lạ, rất nhẹ, làm cô cảm giác như đang bồng bềnh trên mây.

Cô không nhịn được tiếng rên rỉ nữa. Ngâm lên.

Khúc dạo đầu xem như đã chuẩn bị đủ, chuyện chính cũng phải làm.

Anh ngẩng đầu lên, mắt chợt lóe, thân thể lại nằm đè lên người cô. Nghe thấy thanh âm trầm thấp tuyệt vời của cô, cánh môi mở ra, nuốt lấy toàn bộ thanh âm đó.

Trong miệng có một vị chua, cô biết đó là mùi vị bên dưới, rõ ràng không tốt nhưng sao anh cứ nói là nó rất ngọt đây?

Cô không kịp nghĩ nhiều, bên dưới có một vật cứng từ từ xâm nhập. Có lẽ vì là lần đầu tiên nên anh đi vào có chút chậm, chạm phải tầng chắn kia thì càng chậm hơn.

Hai tay cô không tự chủ vòng lên thắt lưng anh, cảm thấy bên dưới bị chậm rãi xé rách, móng tay cô bấu chặt vào da thịt anh, đến khi anh thật sự tiến vào thì móng tay cô đã để lại rất nhiều vết hồng.

Lãnh Bà cũng đã từng nói lần đầu tiên của người con gái sẽ rất đau, quả thật là vậy. Cái loại đau đớn này không giống như vết thương bị té ngã bình thường, không thể nói rõ là đau như thế nào, như lướt nhẹ qua nhưng lại dư âm để lại rất rõ ràng.

Môi của anh vẫn phủ trên môi cô, động tác tiến công chậm chạp nhưng chưa từng ngừng lại, từ chậm đến nhanh, từ nhanh đến vội, đâm vào rất sâu. Mỗi một lần xâm nhập sẽ làm cô vừa đau vừa có một loại khoái cảm khó hiểu.

Sau khi động tình được một lúc, anh lại rời khỏi môi cô, nâng hai chân cô lên cao, thế tiến công vẫn không giảm, đầu lưỡi của anh lại chuyển qua bàn chân và bắp đùi trắng nõn non mềm.

Tư thế này giữ một lúc rất lâu, cuối cùng anh điên cuồng đâm vào, phía dưới chấn động mạnh một cái rồi mới ngừng lại.

Cô cho là như vậy mình có thể an ổn đi ngủ, nhưng không ngờ anh lại lặp lại khúc dạo đầu kia, si mê bắt đầu hôn chân cô. Trong mắt anh, chân cô như một khối thịt tươi, càng cắn càng thơm, càng cắn càng có lực.

Đêm, dưới sức lực quái dị của anh càng trở nên rất dài.

Lần đầu tiên của cô, ký ức vẫn còn rất mới mẻ. Cô nhớ rõ đêm hôm đó, cô trở thành phụ nữ một cách vừa đau đớn vừa ngọt ngào.

Đêm đó anh muốn cô ba lần, mỗi lần bắt đầu và kết thúc anh đều sẽ liếm chân cô mà chưa từng có cảm giác chán ghét, ngược lại càng ngày càng trầm mê.

Từ sau đêm nửa năm trước đó, cô không còn ngủ ở phòng mình nữa mà quanh minh chính đại chuyển đến ngủ cùng phòng với anh.

loading...

Thân mật tiếp xúc một lần lại một lần. Nếu như nói trước đó cô là một người không có linh hồn, vậy thì sau này cô không chỉ mất linh hồn mà còn mất luôn cả sự đơn thuần vốn có.

Cô chỉ mới mười lăm tuổi!

Ký ức thống khổ tràn vào đầu, nước nóng và Lãnh Ngạo đang thong thả mà nguy hiểm tới gần đã kéo cô trở về thực tế, lúc cô lấy lại tinh thần thì phát hiện Lãnh Ngạo đã đứng trước mặt mình, con ngươi tối tăm không nhìn ra hỉ nộ. (hỉ: vui, nộ: giận. Để hỉ nộ hay hơn, khí thế hơn )

Thân hình anh rất hoàn hảo, cơ bụng cường tráng, mặc quần áo hoa lệ vào thật đúng là lãng phí vóc người tuyệt hảo của anh.

“Khả nhi, du thuyền chơi vui không?” Anh nâng cằm cô lên, nghiền ngẫm hỏi.

Thước Tiểu Khả hiểu ý cười một tiếng, nhếch miệng nói: “Rất kích thích, chưa bao giờ kích thích như vậy!” Cô vĩnh viễn không quên được cảm giác được lướt trên sông, tự do, không bị cản trở, rất thoải mái!

Có lẽ đã lâu không được nếm thử tư vị tự do này, trong mắt cô đó chính là kích thích!

“Như vậy có muốn cảm giác kích thích hơn hay không!” Lời vừa ra, Lãnh Ngạo đột nhiên xoay người cô lại, đè cô lên vách tường lạnh như băng.

Cảm thấy trước ngực lạnh lẽo, nửa bên mặt, gò má Thước Tiểu Khả dán vào tường, cô nhịn đau, không nói lời nào.

Lãnh Ngạo gỡ vòi hoa sen xuống, hung hăng phun nước vào tóc cô, tóc cô vốn đã ướt, bị giội lần nữa thì mặt mũi đều ướt đẫm, tiếng nước rào rào theo tóc, theo trán chảy xuống.

“Tại sao không nói chuyện?” Thân thể của anh dính sát vào lưng cô. Thứ cực đại bên dưới vừa vặn chạm vào cái mông vểnh lên của cô.

Nửa mặt của Thước Tiểu Khả bị đè nên vặn vẹo, nửa mặt còn lại vẫn kiều diễm như hoa.

Từ sau khi ông nội qua đời, trước mặt người khác anh luôn cưng chiều cô, nhưng khi chỉ có hai người anh liền biến thành một người khác.

Lúc cô còn nhỏ, anh chỉ thích vuốt ve, hôn nhẹ thân thể cô, nhưng từ nửa năm trước anh như phát điên chiếm đoạt cô.

Từ đó về sau, anh luôn thích bắt đầu từ bàn chân, từ trên xuống dưới liếm khắp toàn thân cô, vừa liếm vừa nói những lời hết sức kỳ quái. Mặc dù những lời đó là bày tỏ tình cảm với người mình yêu, nhưng từ miệng anh nói ra thì ý nghĩa cũng đã thay đổi.

Rốt cuộc tình yêu của anh với cô là gì, cô nhất thời nói không rõ, dù sao từ lúc cô sinh ra đã phải quấn quít cùng anh rồi.

“Em không nói cũng không sao, anh làm em vui vẻ kích thích là được!”

Sau lời nói nguy hiểm đó, thứ to lớn kia liền trực tiếp đi vào, hai tay như gọng kiềm siết chặt hông cô, không ngừng luật động.

Phòng tắm lúc này tràn ngập tình cảm nồng đậm. Ham muốn, xen lẫn tiếng nước chảy ào ào, vừa tuyệt vời lại vừa ghê tởm.

Sau đợt tiến công mãnh liệt như dời sông lấp biển, Lãnh Ngạo ôm cô thật chặt, cằm tựa vào tóc cô, thở dốc không ngừng.

“Khả nhi, kích thích không?” Anh thở hổn hển hỏi.

Thước Tiểu Khả đã sớm bị anh hành hạ đến kiệt sức, làm gì còn sức để trả lời nữa.

“Nếu không đủ, có muốn thêm vài lần nữa hay không?” Anh vuốt tóc cô, động tác dịu dàng vô cùng lại không hề tương xứng với lời nói.

“Không, không, rất kích thích, rất kích thích!” Cô bị buộc rốt cuộc cũng phải mở miệng.

Thấy cô chịu nói, anh cười hài lòng, nhưng nụ cười trong nháy mắt đã đông lại. Anh tự tay lấy khăn tắm, mở ra, nhẹ nhàng lau tóc cho cô.

Anh không chỉ lau tóc cho cô một lần, nên động tác vô cùng quen thuộc.

Mái tóc đen dài được động tác cưng chiều của Lãnh Ngạo làm lay động, Thước Tiểu Khả cũng thoáng thả lỏng, không dán chặt vào vách tường như trước nữa.

Không biết qua bao lâu, tóc cô đã nửa ướt nửa khô, anh lại lấy xuống một cái khăn tắm khác lớn hơn, xoay người cô lại dựa lưng vào vách tường, sau đó bọc lại cơ thể lung linh hấp dẫn đang không ngừng run rẩy của cô, ôm đến giường lớn cuối phòng.

Sau chuyện du thuyền buổi sáng, vừa nãy lại bị anh giày vò, Thước Tiểu Khả đã mệt mỏi vô cùng, mắt vừa muốn nhắm lại thì nghe anh nói: “Muốn ngủ?”

Cô gật đầu.

“Ngủ thì có thể, nhưng em trả lời cho tôi một vấn đề trước.” Anh nghiêng người, một tay chống đầu, một tay khác thưởng thức lọn tóc trên trán cô.

“Hỏi đi.” Giọng nói của cô lười biếng mười phần.

“Tôi nhớ tôi từng nói với em, nếu em dám can đảm rời khỏi tôi, tôi sẽ khiến em phải mất đi đôi chân này.” Anh vừa nói, một chân anh vừa cọ vào bắp chân cô, từ từ trượt xuống dưới lòng bàn chân.

Bị lời của anh dọa đến rợn tóc gáy, toàn thân cô run lên, vẻ lười biếng biến mất hoàn toàn.

Cô nhớ lần đầu tiên anh chiếm đoạt cô đã từng nói qua câu này, lúc đó cô nghe nhưng cũng không để ý, nhưng bây giờ nghe lại, anh tuyệt đối không giống như nói giỡn. Hôm nay đúng là cô đã dùng du thuyền chạy trốn, chẳng lẽ anh thật sự sẽ làm cô mất hai chân này sao?

Nhìn ý cười của anh từ từ tràn ra, cô kinh sợ.

Mục lục
loading...