Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 60


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 60

Edit & Beta: Nhi

Ở bệnh viện mấy ngày, tinh thần của Thước Tiểu Khả đã tốt lên rất nhiều. Mấy ngày nay đều là Lãnh Bà chăm sóc cô, ba và các anh cũng đến thăm vài lần, lần nào cũng vội vội vàng vàng nói chút chuyện xong lại đi.

Chuyện mang thai này, vì ba và các anh đều là đàn ông nên không thể chia sẻ được cảm giác mang thai mười tháng với cô, chỉ có mẹ cô, người đã sinh năm đứa con mới có thể hiểu được nỗi khổ làm phụ nữ. Cho nên mấy ngày này bà cũng thường xuyên đến bệnh viện thăm con gái.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, Phương Duy đã tới được một lúc lâu, đi theo bà còn có Đỗ Ngưng và Thước Lai Diệp.

Đỗ Ngưng vốn thích nói chuyện, phòng bệnh yên tĩnh nhờ có cô mà trở nên náo nhiệt hơn. Cũng may là Lãnh Ngạo vừa có việc phải rời đi, nếu không nhất định anh sẽ tức giận.

“Tiểu Khả, em còn nhỏ tuổi như vậy, nhất định phải sinh đứa con này ra sao?” Giọng nói của Đỗ Ngưng lanh lảnh nhưng cũng rất nhu hòa.

Thước Tiểu Khả vừa uống chút canh gà vừa gật đầu.

“Vậy em có tiếp tục đi học không?” Đỗ Ngưng lại hỏi.

“Đương nhiên là vẫn học.” Vấn đề này đúng là Thước Tiểu Khả chưa nghĩ tới, cũng chưa hỏi qua Lãnh Ngạo, chẳng qua cô cũng tự có quyết định của mình.

Ở nước A, mười bảy tuổi đã là tuổi kết hôn sinh con, cho nên không ít nữ sinh vừa đi học đại học vừa mang thai, đến ngày sinh thì nghỉ ngơi mấy tháng sau đó trở lại tiếp tục học. Cho nên cô tính toán như vậy trong lòng cũng không có gì đáng trách.

Lúc Đỗ Ngưng còn muốn nói tiếp thì Thước Lai Diệp không vui đẩy vai cô nói: “Đỗ Ngưng, em có yên đi hay không, cứ hỏi mãi không ngừng.”

Kỳ thực Đỗ Ngưng cũng là người nhanh mồm nhanh miệng, bị bạn trai nói như thế, cô nhanh chóng phản bác: “Không phải chỉ hỏi vài việc thôi sao?”

“Em ấy phải nghỉ ngơi.” Thước Lai Diệp chặn lời cô: “Chúng ta về đi, để mẹ ở lại nói riêng vài lời với Khả Nhi.”

Lúc này Đỗ Ngưng mới nhớ tới Phương Duy cũng ở đây, cô chỉ lo nói chuyện với Thước Tiểu Khả mà bỏ quên mất mẹ chồng tương lai rồi.

Phương Duy rất có kiên nhẫn, bà chỉ lẳng lặng ngồi đó nghe ba người trẻ tuổi cãi nhau. Thấy con trai nói như vậy bà mới đứng lên giải vây: “Không cần lo cho mẹ, các con có việc thì cứ nói cùng Khả Nhi đi.”

“Anh, anh đừng hung dữ với chị Đỗ Ngưng như vậy, cẩn thận chị ấy bỏ anh đó.” Thước Tiểu Khả bắt đầu bênh vực kẻ yếu.

Đỗ Ngưng được hai người ủng hộ, cô vênh váo tự đắc nói đùa với Thước Lai Diệp: “Mẹ và em gái anh đều đứng về phía em rồi, để xem về sau anh còn dám ăn hiếp em hay không.”

Thước Lai Diệp cũng giở tính tình trẻ con ra, cười nói: “Anh chưa từng bắt nạt em lần nào hết có được không?”

“Sao lại không chứ, mới vừa rồi không tính sao?” Đỗ Ngưng không chịu bỏ qua.

Thước Lai Diệp nói không lại cô, chỉ có thể mềm lòng, xoa đầu cô dịu dàng nói: “Được rồi, ồn ào quá, chuyện riêng của hai chúng ta cũng đừng tự làm mất mặt trước mặt mẹ và em gái.”

“Như vậy mới được chứ!” Đỗ Ngưng cũng nhẹ giọng theo.

Thước Tiểu Khả ngồi trên giường bệnh nhìn hai người bọn họ liếc mắt đưa tình mà cảm khái. Đây mới là thứ cô muốn, hai người cùng cãi nhau, cùng ngọt ngọt ngào ngào. Trước kia khi ở cạnh Lăng Thiên thì cô cũng giống như vậy, ân ân ái ái, hưởng thụ những điều tốt đẹp và hạnh phúc của tình yêu.

Phòng bệnh tuy ồn ào nhưng cô lại vô cùng vui vẻ, cũng rất hâm mộ. Cô không biết Lãnh Ngạo lo cho cô nên đang trên đường quay trở lại.

Cửa phòng bệnh đột nhiên bị đẩy ra, Lãnh Ngạo lạnh mặt đứng ngay cửa. Vì anh đến bất ngờ nên Đỗ Ngưng và Thước Lai Diệp đang đùa giỡn cũng lập tức yên tĩnh lại.

“Sao không nói nữa?” Lãnh Ngạo đút hai tay vào túi, chậm rãi bước vào: “Tiếp tục nói đi.”

Đỗ Ngưng và Thước Lai Diệp sao lại không hiểu lời anh nói, hai người còn chưa kịp giải thích Thước Tiểu Khả đã cướp lời: “Ngạo, bọn họ là đến thăm em, em rất vui. Không phải anh có việc à, sao lại trở về rồi?”

“Nếu tôi không về, ở đây sẽ biến thành cái chợ.” Lãnh Ngạo tức giận trừng mắt nhìn hai người, sau đó mới đi đến bên cạnh Thước Tiểu Khả, “Nằm xuống đi, bác sĩ nói em phải nghỉ ngơi cho tốt.”

Câu sau đương nhiên là nói cho mấy người kia nghe.

Phương Duy cũng biết nơi này không thể ở lâu, bà kéo tay Đỗ Ngưng và Thước Lai Diệp nói: “Chúng ta đi thôi, để cho Khả Nhi nghỉ ngơi.”

Thước Lai Diệp rất biết điều, lập tức nhấc chân đi ra ngoài, nhưng Đỗ Ngưng hiển nhiên là không biết chuyện của Lãnh Ngạo, trước khi đi cô còn lẻn vào giường nói với Thước Tiểu Khả: “Khả Nhi, chị đi đây, đến lúc sinh con nhất định phải báo cho chị đấy.”

Thước Tiểu Khả dịu dàng cười, yên lặng gật đầu.

loading...

Đỗ Ngưng tựa hồ có chuyện nói không hết, thấy cô gật đầu thì lại tiếp tục nói: “Khả Nhi, chị thích em sinh con gái hơn, em còn trẻ như vậy, vài năm sau hai mẹ con đứng cạnh nhau nhất định sẽ giống một đôi chị em xinh đẹp…”

Cô vừa nói vừa cười, hồn nhiên không biết sắc mặt của Lãnh Ngạo đã âm trầm đến cực điểm.

“Có yên đi không.” Một tiếng gầm giận dữ cắt đứt lời cô, phòng bệnh chìm vào bầu không khí khác thường

“Hung dữ cái gì chứ, đường đường là đàn ông mà bụng dạ lại hẹp hòi như vậy!” Đỗ Ngưng nhịn đã lâu, trong mắt cô, người đàn ông của Thước Tiểu Khả tuy vẻ ngoài không tệ, nhưng lại không thể ở chung được. Từ lần trước anh ta đến bệnh viện gặp anh trai cô, cô đã luôn nhịn rồi, nhưng hôm nay lửa giận cô cũng bộc phát.

Thước Lai Diệp và Phương Duy thấy tình hình không ổn thì lập tức kéo Đỗ Ngưng rời đi.

Phòng bệnh yên tĩnh trở lại, im lặng đến mức Thước Tiểu Khả có thể nghe rõ tiếng hít thở giận dữ của Lãnh Ngạo. Lúc này cô cũng không dám nói nhiều, cô hiểu rất rõ tính tình của anh, chỉ cần ai nói chuyện lâu với cô là anh sẽ tức giận hoàn toàn không để ý đến cảm thụ của cô.

Cô không dám thở mạnh nằm xuống giường ngủ, nhưng có một người đàn ông đứng bên cạnh như vậy sao cô ngủ được đây? Cô chỉ có thể nhắm mắt lại cẩn thận cảm nhận động tĩnh chung quanh.

Mấy phút sau, cô cảm thấy Lãnh Ngạo từ từ đi vào, anh nhẹ nhàng xốc chăn lên, xoa xoa đầu cô, sau đó dém chăn lại như cũ, rồi không còn một tiếng động nào nữa. Nhưng cô vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của anh bên cạnh mình. Chẳng lẽ anh định nhìn cô ngủ thật sao?

Ba người vừa ra khỏi phòng bệnh lại ồn ào không ngừng, đặc biệt là Đỗ Ngưng đang ôm một bụng tức.

“Lai Diệp, bác gái, chồng của Thước Tiểu Khả rốt cuộc là làm sao vậy, dáng vẻ không tệ nhưng lại khó ở chung quá đó.”

Thước Lai Diệp nghe cô nói vậy thì tâm tình cũng không tốt, anh đen mặt nói: “Em nghe nói đến Lãnh Ngạo bao giờ chưa?” Đây là lần đầu tiên anh nhắc đến tên của Lãnh Ngạo trước mặt bạn gái.

Đỗ Ngưng có nói nhiều hơn nữa, có dốt nát đi nữa thì cũng không thể không biết đến ông vua hắc đạo Lãnh Ngạo của nước A. Nghe đồn anh ta là phú khả địch quốc, hung tàn thô bạo, hôm nay vừa gặp quả nhiên không sai.

Thấy vẻ mặt nghi ngờ của cô, Thước Lai Diệp nói thêm: “Xem ra anh trai em chưa nói gì với em rồi.”

Nhắc tới anh trai cô mới nhớ, mấy tháng trước anh là một ông chủ khai thác mỏ, anh còn kêu thêm ba cô vào việc khai thác đá Poudretteite hiếm có nữa chứ, mà đá quý đó lại là của Lãnh Ngạo. Nếu cô đoán không sai, người thuê anh trai cô chính là anh ta.

Sau khi biết thân phận thật sự của anh ta, cô không nhịn được trợn mắt há hốc mồm, thầm nghĩ không ổn. Anh trai và ba cô còn không dám trêu chọc đến người này, sao cô lại đắc tội anh ta chứ. Hiện giờ cô chỉ hy vọng Thước Tiểu Khả nói tốt cho mình trước mặt anh ta thôi.

“Sợ rồi sao?” Thước Lai Diệp cố ý hỏi.

“Sợ.” Đỗ Ngưng vội vàng quay đầu kéo tay Phương Duy: “Bác gái, chúng ta mau rời khỏi đây thôi.”

___

Phòng bệnh im ắng, Thước Tiểu Khả vẫn đang giả bộ ngủ, còn Lãnh Ngạo ngồi ở đầu giường, si mê nhìn hai gò má ửng hồng của cô.

Một lúc sau, Lãnh Ngạo mím môi, chậm rãi nói: “Khả Nhi, tôi biết em không ngủ, nhưng em không cần mở mắt cũng được, cứ để tôi nghĩ là em đã ngủ say rồi đi, như vậy tôi mới có thể bình ổn nói cùng em.”

Thước Tiểu Khả tuy nhắm chặt hai mắt nhưng lại hơi hơi nhíu mày.

“Khả Nhi, chúng ta không cần đứa con ngày được không?” Giọng nói của anh lạnh nhạt như nước, nếu là anh, anh cũng cảm thấy câu này rất kỳ quái, huống chi là Khả Nhi. Cô không hiểu, vì sao ham muốn chiếm hữu điên cuồng của anh lại không chấp nhận được con của chính mình.

“Em cũng biết, tôi không thích trẻ con, lúc em được sáu tháng tuổi, trong mắt tôi em căn bản không phải trẻ con mà là nguồn ấm duy nhất trong lòng tôi. Về sau em dần trưởng thành lên, tôi càng hi vọng thế giới này chỉ còn lại tôi và em, không ai được phép cản trở giữa chúng ta. Cho nên, đứa bé này không thể sinh ra, chính xác là, tôi không muốn đứa con sẽ chen vào cuộc sống của mình.” Lời anh nói tựa như đang tỏ tình, rõ ràng là muốn bỏ con, nhưng lại nói đến tình ý miên man như vậy.

“Khả Nhi, không phải là tôi tàn nhẫn, thai nhi chỉ mới hai tuần, vẫn chưa thành hình, hiện tại phá thai vẫn còn kịp.” Anh tiếp tục rì rầm nói: “Đứa bé ra đời, tôi chỉ cảm thấy em càng cách xa tôi thôi, cho nên đứa bé này không nên có thì tốt hơn.”

Nói tới đây, anh ngừng lại quan sát vẻ mặt của Thước Tiểu Khả. Lông mi cô hơi run rẩy, sau đó một giọt nước mắt chảy dọc theo má thấm vào gối, tạo thành một vệt nước trên mặt. Cô như vậy, không chỉ xinh đẹp mà còn rất đau buồn, anh không có dũng khí nói tiếp nữa.

Anh vốn là muốn tiền trảm hậu tấu*, gạt cô đi làm phẫu thuật phá thai, sau đó mới nói với cô đứa trẻ đã mất rồi. Vừa rồi anh định sẽ nói với bác sĩ chuyện phẫu thuật sinh non, nhưng chưa kịp gặt bác sĩ thì anh đã chùn chân lại.

(*) Tiền trảm hậu tấu: Làm trước thông báo sau.

Anh đi khắp hoa viên bệnh viện, hút rất nhiều xì gà, sau khi im lặng suy nghĩ thì cảm thấy kế này không ổn, anh vẫn nên nói thẳng rõ ràng với Khả Nhi. Có đôi khi anh cũng muốn giống như người bình thường, nhìn vợ và con cái vây quanh mình, một nhà hòa thuận vui vẻ. Nhưng nghĩ đến cảnh mẹ giết cha năm xưa, anh lại cảm thấy tâm phiền ý loạn. Anh dường như đã trở về năm anh năm tuổi, trở về là một đứa trẻ có chứng tự bế, lạnh nhạt với tất cả mọi chuyện.

Hết chương 60

Mục lục
loading...