Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 6


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 6

Sau tang lễ, Thước Tiểu Khả lại trở về đảo nhỏ, tiếp tục cuộc sống như trước kia. Mặt trời mọc thì dậy, mặt trời lặn thì đi ngủ, đi học, luyện piano, cuộc sống ngột ngạt mà buồn tẻ.

Lãnh Ngạo lại như không bận bịu việc gì, thường xuyên ở bên cô, nhìn cô đi học, nhìn cô chơi đàn dương cầm, dường như thế giới của anh chỉ có cô, mà tâm hồn cô yếu ớt, ánh mắt đờ đẫn, không ai biết cô đang nghĩ gì.

__

Tám năm sau.

Trời xanh sóng biếc, trên trời chim giang cánh nghịch ngợm hắt nước sông, chốc lát sau lại bay về vòng ôm của bầu trời. Đáng lẽ phong cảnh tốt đẹp hài hòa như thế thì tình cảnh trên sông cũng phải không tệ. Nhưng suy đoán dù sao cũng là suy đoán, trên mặt sông lúc này, một cô gái mười lăm tuổi tóc đen dài đang một mình lái một du thuyền nhỏ. (loại giống như ca nô nhưng lớn hơn ca nô 1 chút)

Sắc mặt cô kinh hoảng, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn về phía sau, thì ra trên sông không chỉ có ca nô của cô mà cách đó trăm mét cũng có vô số chiếc thuyền nhỏ đuổi theo.

Cô tăng tốc, gió sông thổi mạnh qua gò má, tóc đen tán loạn, vẻ nở rộ kia còn kiều mị hơn cả hoa Thược Dược.

Mặc dù cô đã tăng tốc độ du thuyền lên cao nhất nhưng cũng không ngăn được những chiếc thuyền phía sau đang ngày càng rút ngắn khoảng cách.

Một phút, hai phút, ba phút…

Nước sông gợn lên từng tầng, vô số du thuyền từ từ đến gần cô, dùng tốc độ nhanh nhất vây chặt cô lại.

Thấy tình thế không ổn, cô hoàn toàn bỏ cuộc, buông tay, nặng nề dựa vào phía sau, thở hổn hển.

“Tiểu thư, xin theo chúng tôi trở về, thiếu chủ vẫn đang chờ người.” Một chiếc thuyền đến gần sát cô, người áo đen mặt không thay đổi nói.

Cô gái đứng dậy, vì đứng ngược gió nên mái tóc đã che khuất toàn bộ khuôn mặt nhỏ nhắn, không thấy được vẻ mặt của cô, chỉ thấy hai tay bên hông nắm chặt lại một hồi mới từ từ buông ra. Cùng lúc đó, ca nô của người đàn ông áo đen cũng đã tiếp cận, áo đen nhảy lên, sau đó đứng vững trên chiếc thuyền nhỏ của cô.

Bất đắc dĩ cô mới dịch chuyển thân thể, lại ngồi xuống, nhìn người đàn ông áo đen khởi động du thuyền yêu thích của mình.

Cô gái mười lăm tuổi này chính là Thước Tiểu Khả. Không như bảy, tám năm trước, cô đã trổ mã làm rung động lòng người, làn da trắng noãn không tỳ vết, hai mắt to tròn sáng ngời lại có chút u buồn, còn có dáng người kia, trước thẳng sau vểnh, cao một mét sáu lăm, mái tóc đen tuyền, chỉ riêng bóng lưng đã đủ khiến người ta phải điên cuồng ảo tưởng. (xin lỗi mình cũng không hiểu “trước thẳng sau vểnh” là gì, QT dịch là “trước trọc sau vểnh”. ==”)

Gần đây cô thích lái du thuyền nhỏ, tập một thời gian thì đã lái thành thạo như cá gặp nước. Hôm nay cô cũng không biết bị trúng tà gì, cứ lái đi như vậy, đột nhiên lại muốn đi xa hơn một chút, tốt nhất là rời khỏi đảo này càng xa càng tốt. Ý định của cô đương nhiên không thành công, hộ vệ áo đen luôn luôn bảo vệ cô bốn phía, thấy du thuyền của cô đột nhiên tăng tốc thì cũng lập tức lên du thuyền bắt đầu hành động.

Trên mặt sông lại bắt đầu có động tĩnh, những chiếc thuyền nhỏ như một trận gió lướt qua, giữa không trung chim chóc hoảng sợ đập cánh bay đi.

Lúc Lãnh Ngạo nhận được tin bảo bối của anh chạy trốn, không giận không buồn bực, khoan thai tiếp tục hút xì gà, như không có chuyện gì nói với Lãnh Hổ: “Cô ấy chạy không xa.”

Anh vừa hút xì gà vừa ngồi xuống, nhả vòng khói nói: “Quặng mỏ chỗ đó, cậu phải bận rộn một thời gian rồi.”

Lãnh Hổ đáp: “Xin thiếu chủ yên tâm, chuyện giết người tôi cũng từng làm rồi, khai thác kim cương không làm khó được tôi.”

Hai mắt Lãnh Ngạo híp lại, tiếp tục nhả khói, “Khai thác mỏ còn khó khăn hơn việc giết người nhiều.”

“Thiếu chủ nói phải.” Lãnh Hổ biết mình mạnh miệng, rúc cổ lại.

Một hộ vệ áo đen gõ cửa, Lãnh Hổ đi ra mở, sau khi nghe hắn ta báo cáo thì gật đầu.

Lãnh Ngạo biết phía dưới đã xảy ra chuyện, chỉnh lại tây trang nói: “Đưa cô ấy về phòng ngủ.”

__

Phòng ngủ trong lời Lãnh Ngạo cũng không phải là căn phòng của Thước Tiểu Khả tám năm trước, mà là căn phòng của bọn họ.

Phòng lớn đến dọa người, nhưng rất u ám, drap trải giường màu đen, rèm cửa sổ màu đen, thảm đen,… ngay cả ánh đèn cũng u ám, cho dù là buổi tối mở đèn cũng không thể chiếu sáng cả căn phòng.

Lúc này Thước Tiểu Khả đã bị đưa tới căn phòng, muốn mở tay nắm cửa nhưng không cách nào mở được, cô cũng không vội, ngược lại chạy vào phòng tắm.

Lát sau, trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy ào ào, cùng lúc đó cửa phòng được mở ra.

Lúc cô đang thoa sữa tắm thì đột nhiên cửa phòng tắm bị đá văng ra, cô sợ đến mức quay đầu lại, hai tay che ngực, cúi đầu xuống.

“Thân thể em có chỗ nào tôi chưa xem qua đâu.” Lãnh Ngạo vừa cởi nút áo sơ mi, vừa đi về phía cô.

Nước trên vòi sen chảy xuống mặt Thước Tiểu Khả làm ướt cả khuôn mặt cô, nhưng vẫn không có cách nào che giấu được dung mạo xinh đẹp.

Lãnh Ngạo đã cởi áo sơ mi, lộ ra nửa thân trên mỹ lệ, cơ ngực tráng kiện, giữa ngực có một ít lông. Anh ném áo sơ mi, bắt đầu cởi quần. Thước Tiểu Khả nhắm mắt, nhớ lại một đêm kia.

Đó là nửa năm trước, anh theo cô luyện piano xong thì rót cho cô một ly sữa tươi, nhẹ giọng nói bên tai cô: “Khả nhi đã trưởng thành rồi, càng ngày càng đẹp.”

Cô uống vài ngụm sữa, trong miệng tràn ngập mùi sữa thơm, khóe môi còn dính một ít, cô vừa định lau nhưng không ngờ bị anh giành trước một bước.

loading...

Anh trực tiếp lấy tay quệt qua khóe môi cô, sau đó để lên mũi hít vào, cuối cùng mới chuyển qua môi, đưa lưỡi liếm, vừa liếm vừa nói: “Mùi vị rất tốt.”

“Ngạo, em mệt rồi.” Cô để ly xuống chậm rãi đứng dậy, còn chưa đứng vững đã bị anh đè lên trên đàn dương cầm.

Anh một tay chống trên phím đàn trắng đen, tiếng đàn phát ra âm thanh rất không hài hòa, ban đêm nghe thấy có cảm giác kinh hãi.

Một tay khác rất tự nhiên chạm vào mặt cô, vén tóc trên trán lên, tà tà nói: “Mười lăm năm, tôi chờ mười lăm năm rồi.”

Cô đã sớm nghe Lãnh Bà nói về chuyện giường chiếu nam nữ, lần này lại nghe anh nói một câu khó hiểu thì thầm cảm thấy không ổn, tự biết đêm nay sẽ không tránh được.

Cảm giác được bàn tay trên mặt đã dời xuống ngực, cách một lớp áo mỏng truyền nhiệt độ ấm áp vào, nhưng cô lại cảm thấy lạnh lẽo như mùa đông.

Anh từ từ cúi người, khóe môi gợi lên, nói: “Khả nhi, tôi muốn em.” Nói xong, môi hoàn toàn phủ xuống môi cô, hai cánh môi dính sát không một tia gió lọt vào.

Lúc mới bắt đầu là hôn khẽ, sau cùng là mãnh liệt, mùi sữa thơm trong khoang miệng cô đã bị anh hút sạch đến khô khốc, không có cách nào ngăn cản thế tiến công của anh.

Lúc cô cho là anh sẽ ở trong phòng đàn này mà muốn mình thì đột nhiên thân thể bị bế lên.

Phòng ngủ của anh đối diện phòng tập đàn, cô bị anh ôm đến trên giường, không giống như cây đàn cứng ngắc, bên dưới vô cùng mềm mại, nhưng cảm giác thoải mái này cũng không làm cô vui sướng nổi.

Đừng nhìn cô ở đây mười mấy năm, ở trên đảo, trải qua cuộc sống công chúa xa hoa, nhưng trong lòng cô khổ không ai biết. Người nhà ruột thịt không muốn cô, lại có một người nhìn như tuấn mỹ nhưng còn đáng sợ hơn ma quỷ ở bên cạnh, cô ngoại trừ đau khổ cũng không có được một chút tự do.

Mười mấy năm nhẫn nhục sống cho qua ngày, trong lòng cô dần dần sinh ra ý niệm chạy trốn, nhưng nơi này là một đảo nhỏ giữa sông, hộ vệ bốn phía, cô căn bản không có cách nào trốn được.

Chẳng biết từ lúc nào, quần áo trên người đã bị xé thành từng mảnh, da thịt bóng loáng như ngọc cứ như vậy hiện ra trong không khí. Cô biết ngày này sớm muộn cũng sẽ tới nhưng cô không ngờ lại tới nhanh như vậy, cô chỉ mới mười lăm tuổi mà thôi.

Cô lẳng lặng nằm trên giường, được anh thưởng thức như một tác phẩm nghệ thuật trân quý.

Lãnh Ngạo dù sao cũng không phải người bình thường, cách yêu không giống như người bình thường.

Khúc dạo đầu của anh rất kỳ quái cũng rất đặc biệt, đầu tiên là nhắm mắt lại, hai tay phối hợp, miệng lẩm bẩm như đang khấn thần linh cầu phúc.

Cô không nhúc nhích nhìn môi của anh mấp máy, bộ dáng thành kính quỳ lạy nhưng không biết trong miệng anh đang nói cái gì.

Cô không nghĩ nhiều muốn lật người rời khỏi đây, nhưng cô cũng biết trốn được mùng một không trốn được mười lăm, ngày này dù sao cũng phải tới, không bằng bây giờ cứ phối hợp cho tốt.

Nếu như thuận theo có thể đổi được sự yên bình, cũng đổi được vô số mạng người, cũng coi như đáng giá.

Ma quỷ tuấn mỹ trước mắt này là kiếp nạn của cô, vừa sinh ra cuốn lấy sống chết không thả. Không có nhà, mất người thân, biến thành một con búp bê không có linh hồn.

Giữa đêm tối, một đôi mắt bỗng nhiên mở ra, đảo qua người cô, nhìn cô cũng đang mở to mắt thì có chút không vui, đưa tay phủ lên mắt cô nói: “Nhắm mắt lại, hưởng thụ thật tốt đi.”

Đôi mắt nhắm chặt, trước mắt chỉ có bóng tối, không thấy được mặt anh, chỉ cảm giác được bàn tay ấm áp của anh đang vuốt ve trên người mình.

Cô tưởng rằng anh sẽ sờ ngực cô, dù sao nơi đó cũng đầy đặn, nhưng dưới bàn chân lại truyền đến cảm giác nhột nhạt kỳ lạ.

Chân cô bị nâng lên, nụ hôn của anh thuận thế rơi xuống bàn chân, đầu tiên là nhẹ nhàng liếm, sau đó đầu lưỡi dời đến đầu ngón chân.

Cô có thể cảm nhận được rõ ràng anh gặm cắn từng đầu ngón chân, từ vô lực đến có lực, từ có lực đến dùng sức. Nếu nói đầu ngón chân của phụ nữ nối liền đến tim, bị anh cắn mấy cái như vậy đã làm toàn thân cô tê dại, từng mạch máu trên người tăng vọt, mỗi một dây thần kinh cũng nhiệt huyết sôi trào.

Trong bóng tối truyền đến giọng nói đáng sợ của anh: “Lần đầu tiên nhìn thấy em, bàn chân em đã rơi xuống trên mặt tôi, từ đó về sau tôi liền nhớ em mãi không quên!”

Có ý gì?

Cô hoang mang, nhưng lại không thể hỏi.

Cô đang mong đợi anh nói tiếp, không ngờ sau câu nói kia anh đã ngồi dậy.

Một chân đã bị anh liếm sạch sẽ, chân còn lại anh cũng không buông tha lặp lại hành động vừa rồi, tựa như đó thật sự là mỹ vị nhân gian.

Cô hi vọng thất bại, trong lòng lạnh lẽo.

“Đôi chân này thật đẹp!” Phút trước còn than thở, một giây sau đã biến thành đe dọa: “Nhưng, nếu em dám rời khỏi tôi, tôi sẽ khiến em phải mất đi đôi chân này.”

Tâm lạnh lẽo bị đẩy tới vực sâu. Cô không dám phản kháng, cũng không dám phản bác, ngón tay bấu chặt lấy drap giường, nước mắt trượt xuống gò má.

Mục lục
loading...