Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 59


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 59

Edit & Beta: Nhi

Căn nhà gỗ sâu trong rừng vẫn được vô số đóa hoa bao phủ như ngôi nhà nhỏ của bảy chú lùn trong thế giới cổ tích Bạch Tuyết, xinh đẹp diễm lệ giữa một vùng xanh biếc. Nhưng đây chỉ là bề ngoài, bên trong căn nhà tối tăm u ám bao nhiêu chỉ có Thước Tiểu Khả mới biết được. Cô bị Lãnh Ngạo kéo mạnh đi, chỉ mất mười mấy phút đã đến gần căn nhà gỗ này.

Cách căn nhà gần trong gang tấc, Thước Tiểu Khả không dám đi vào trong lần nữa, vì cô hiểu rõ, một khi đẩy cánh cửa gỗ kia ra thì cô sẽ phải nhìn cảnh tượng mà cô không muốn thấy.

Cô đột nhiên dừng bước, vẻ mặt căng thẳng đứng yên đó, quyết tâm không muốn vào. Nhưng không được như mong muốn, Lãnh Ngạo chỉ dùng sức kéo một chút là dù cô có đứng vững cũng vô dụng. Nhưng anh lại không làm vậy, ngược lại anh ôn nhu xoay người, đôi mắt chứa ý cười.

“Khả Nhi, sao lại không đi?” Giọng nói ôn hòa một cách khó hiểu.

Thước Tiểu Khả sợ hãi nói: “Ngạo, em thật sự không muốn vào đó.”

Một phiến lá rơi từ trên không xuống, không xiêu không vẹo vướng ngay vào tóc cô. Lãnh Ngạo cưng chiều gỡ chiếc lá ra, cầm trên tay mân mê một lúc.

“Yên tâm, sẽ không lâu lắm đâu, nhìn một cái là được.” Ánh mắt mê hoặc, anh cười khẽ vứt chiếc lá, tiếp tục dắt tay Thước Tiểu Khả đi về phía trước. Lần này Thước Tiểu Khả chỉ như tượng gỗ, ngoan ngoãn nâng chân đi theo anh.

Cửa gỗ nặng nề được hộ vệ mở ra, tiếng “két” vang lên vô cùng chói tai.

Giống như lần đầu tiên cô tới, trước mắt tối đen không nhìn thấy gì, vài giây sau mới dần dần thích ứng được. Lọt vào tầm mắt là một lồng sắt lạnh giá. Trong lồng, Hoắc Yêu quần áo tả tơi, đầu tóc bù xù, hai chân dựa vào lan can. Trên đường cô đã nghe Lãnh Ngạo nói qua, từ lần Thước Tiểu Khả gặp anh ta, Hoắc Yêu chưa được cho ăn gì, ngay cả một ngụm nước cũng không có. Cô khẽ đếm ngón tay, tới hôm nay cũng tròn một tuần rồi.

Thước Tiểu Khả cũng có thường thức, cô biết một người không ăn không uống chỉ chịu đến cực hạn là bảy tám ngày, Hoắc Yêu có sắc đá đến đâu cũng chỉ là người thường, không thể xảy ra kỳ tích gì được.

“Mở lồng ra!” Lãnh Ngạo ra lệnh một tiếng, hộ vệ lập tức mở cửa lồng sắt.

Hoắc Yêu không hề nhúc nhích, chính xác mà nói anh ta đã bị bỏ đói mấy ngày, hoàn toàn không còn hơi sức gì, có lẽ đã sớm tắt thở cũng không chừng.

“Kéo hắn ta ra ngoài!” Lãnh Ngạo ra lệnh lần nữa, không tới một phút sau Hoắc Yêu đã bị hộ vệ kéo ra khỏi lồng.

Lúc này Thước Tiểu Khả mới nhìn rõ dáng vẻ của anh, anh gầy như củi khô, bụng hóp lại, da dẻ biến thành màu vàng bệnh tật, mắt hõm sâu, mệt mỏi vô cùng, thân thể không còn cảm giác.

Anh vẫn không nhúc nhích nằm trên nền đất lạnh, không còn thở, thật sự đã bị bỏ đói đến chết.

Chỉ liếc mắt một cái, Thước Tiểu Khả đã cảm thấy toàn thân mềm nhũn, tựa như người chết mới chính là cô. Cô chớp mắt, hôn mê bất tỉnh.

__

Hòn đảo không còn vẻ yên tĩnh, hai cánh trực thăng lóe sáng, bay thẳng lên bầu trời xanh.

Mấy phút sau, bệnh viện cũng nháo loạn, hình như đang cấp cứu cho một bệnh nhân quan trọng nào đó.

Trong phòng bệnh VIP, Thước Tiểu Khả hai mắt nhắm nghiền, nửa gương mặt ấn vào nệm, chỉ lộ ra đôi mắt, trên trán còn vương vài sợi tóc. Bác sĩ mặc áo blouse trắng đang xem mạch cho cô, Lãnh Ngạo nhìn chằm chằm ông ta như hổ rình mồi, không chấp nhận một chút qua loa.

Nhìn Thước Tiểu Khả vẫn mê man, Lãnh Ngạo ít nhiều cũng có chút áy náy, nhưng anh không hối hận. Bảo bối của anh trước mặt đám hộ vệ thì rất ngang ngược nhưng trước mặt anh lại nhu nhược như vậy. Lúc ở Brunei cô dám không để ý nguy hiểm mà cứu Hoắc Yêu chứng tỏ cô là người ngoài mềm trong cứng, nội tâm cô rất mạnh mẽ. Làm người phụ nữ của anh cô nhất định không thể yếu đuối được, không thể cứ nhìn người chết một tí là ngất đi, cho nên anh phải “khai phá” cho cô.

Ý nghĩ này đối với người bình thường mà nói chính là bệnh thần kinh, nhưng với Lãnh Ngạo lại là lẽ đương nhiên.

Mấy phút sau, bác sĩ xem mạch xong, ông sợ làm ồn bệnh nhân nên dẫn Lãnh Ngạo ra ngoài phòng bệnh.

“Bác sĩ, vợ tôi sao rồi?” Lãnh Ngạo biết rõ cô không phải bị bệnh nặng gì, chỉ là do sợ hãi quá độ, nhưng ngủ lâu như vậy anh cũng có chút lo lắng.

“Vợ của anh mang thai.” Giọng nói bác sĩ rất lạnh nhạt.

“Không thể nào, tôi đã làm phẫu thuật buộc Ga-rô*, sao cô ấy có thể mang thai?” Lãnh Ngạo rất bất ngờ, nhưng anh lại tin, nếu Khả Nhi thật sự mang thai thì đứa bé đó chính là của anh.

(*) Phẫu thuật buộc ga-rô, còn gọi là thắt ống dẫn tinh: Một cách đình sản cho nam giới. Phẫu thuật này chỉ ngăn tinh trùng chứ không ảnh hưởng gì đến đời sống vợ chồng.

“Dựa theo kinh nghiệm mấy chục năm của tôi thì vợ anh quả thật có dấu hiệu mang thai, đương nhiên vẫn phải siêu âm đã rồi mới có kết luận.” Bác sĩ giải thích.

Lãnh Ngạo thoáng bình ổn cảm xúc lại, anh nghĩ bác sĩ cũng có lúc sai lầm, siêu âm xong rồi lại nói sau, hiện tại quan trọng nhất là chăm sóc cho Thước Tiểu Khả.

Lúc anh và bác sĩ nói chuyện xong, Thước Tiểu Khả cũng đã thức dậy, anh nghe thông báo thì vội vàng đi vào phòng bệnh.

Thước Tiểu Khả vừa mở mắt ra đã nghe thấy mùi thuốc nhàn nhạt, cô phát hiện mình đang ở trong căn phòng trắng toát, có vài y tá đi qua đi lại trước mặt. Cô nhận ra đây là bệnh viện.

loading...

Vài giây sau đã thấy Lãnh Ngạo đi vào, anh vẫn áo đen quần đen không đổi, sắc mặt lạnh lùng, còn có đôi mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cô kia nữa, hoàn toàn không hợp với mày trắng xóa của căn phòng.

“Khả Nhi, em tỉnh dậy rồi, thật tốt.” Lãnh Ngạo ngồi ở đầu giường, anh nắm bàn tay yếu ớt của cô, hận không thể nắm chắc toàn bộ cô vào tay mình.

Ánh mắt Thước Tiểu Khả vẫn có chút mê man, cảnh tượng Hoắc Yêu chết thảm lóe lên trong đầu cô. Cô hất mặt, không muốn nói chuyện với Lãnh Ngạo.

Thấy cô rút tay về, Lãnh Ngạo cũng không tức giận, anh chỉ nói: “Khả Nhi, nghỉ ngơi cho khỏe đi!”

Mấy ngày sau, kết quả siêu âm của Thước Tiểu Khả đã có, chẩn đoán chính xác cô đã mang thai hai tuần. Lãnh Ngạo cực kì khó hiểu, rõ ràng anh đã buộc ga-rô rồi, theo lý thì không thể có con được, nhưng hành tung của Khả Nhi anh cũng nắm chắc, cô không hề qua lại với bất cứ người đàn ông nào khác, nên đứa con này hẳn là của anh.

Anh nghi hoặc đi hỏi bác sĩ đã làm phẫu thuật cho mình.

Sau khi kiểm tra, bác sĩ trả lời thế này: Ống dẫn tinh phát dục rất kì lạ trong cơ thể anh vẫn còn một ống dẫn nữa mà chưa bị phát hiện, phẫu thuật buộc ga-rô chỉ có thể xử lý ống bình thường kia thôi, cho nên mang thai là hiện tượng bình thường.

Đáp án này khiến Lãnh Ngạo không biết phải nói gì. Sở dĩ anh làm phẫu thuật một mặt là vì không muốn có con, mặt khác là không muốn Khả Nhi phải chịu đau đớn khi sinh nở. Không ngờ trời không chiều lòng người, nảy sinh nhiều chuyện như vậy.

Qua mấy ngày suy nghĩ tường tận, anh định là không cần đứa con này. Vừa nghĩ đã thấy trẻ con rất ồn ào, chen vào vướng bận giữa anh và Khả Nhi. Thứ hai là anh cảm thấy Khả Nhi vẫn còn nhỏ tuổi, không nên mang thai thì tốt hơn.

Mà lúc này Thước Tiểu Khả cũng đã biết mình mang thai. Cô có chút khó tin, nghe bác sĩ thông báo xong, cô cảm thấy Lãnh Ngạo thật đúng là đặc biệt, trên thế giới cũng chẳng có bao nhiêu người giống như anh. Cô có thể mang thai, chứng tỏ đứa trẻ trong bụng có duyên với họ. Tuy cô không muốn sinh con cho Lãnh Ngạo, nhưng nếu kết cục đã định, sinh mệnh bé nhỏ trong bụng đã mọc rễ nảy mầm, thì cô phải sinh nó ra thôi. Cô còn đoán, không chừng sau khi có con, Lãnh Ngạo làm cha thì sẽ thay đổi tâm tính.

Trong phòng bệnh, Lãnh Bà biết Thước Tiểu Khả mang thai nên đã đến thăm cô.

“Lãnh Bà, bà nói xem sinh con có đau không?” Thước Tiểu Khả vỗ nhẹ lên bụng, ngây thơ hỏi.

“Trong nỗi đau đớn lại có niềm vui.” Lãnh Bà cả đời không lấy chồng càng đừng nói là sinh con. Nhưng trước kia bà đã chăm sóc mẹ của Lãnh Ngạo, tận mắt nhìn bà sinh hạ thiếu chủ, nên bà dựa theo lúc ấy mà trả lời.

“Sao bà biết được?” Thước Tiểu Khả cười xấu xa hỏi.

“Lúc phu nhân sinh thiếu chủ đã nói như vậy.”

Nhắc tới mẹ của Lãnh Ngạo, Thước Tiểu Khả cảm thấy rất xa lạ, lúc cô bắt đầu hiểu chuyện thì biết bà đã sớm qua đời. Khi đó cô không dám hỏi nhiều, nhưng hiện giờ cô cũng sắp làm mẹ, lòng hiếu kỳ càng nhiều hơn.

“Phu nhân nhất định rất đẹp phải không?”

“Rất đẹp.” Lãnh Bà nghe nói, phụ nữ có thai mà tâm tình tốt cũng có ích cho thai nhi, nên bà nhiều lời một chút: “Lúc thiếu gia vừa nhìn thấy phu nhân, người đã yêu sâu đậm, không để ý phu nhân đã có hôn ước mà cố chấp cưới về, may mà quan hệ của họ sau khi kết hôn cũng không tệ, hai năm sau thì thiếu chủ ra đời.”

Bà chỉ có thể nói những thứ này, những chuyện tiếp theo bà tuyệt đối không thể nói.

“Hóa ra hôn nhân chỉ là một bên tình nguyện cũng có thể hanh phúc.” Thước Tiểu Khả ngầm thở dài, nhưng chỉ dám nhủ thầm trong lòng. Đàn ông nhà họ Lãnh có phải đều bá đạo như vậy không, ba của Lãnh Ngạo là thế, Lãnh Ngạo cũng giống như vậy. Quả nhiên cha nào con nấy.

“Phu nhân là mất như thế nào?”

Lãnh Bà ngẩn ra, bà nghĩ nghĩ rồi nói: “Bệnh mất.”

“Vậy ba của Lãnh Ngạo qua đời như thế nào?” Thước Tiểu Khả cũng không biết hôm nay cô làm sao, vấn đề cô vốn không dám hỏi giờ lại muốn biết kỹ càng.

“Sau khi phu nhân mất, ông ấy tương tư thành bệnh, không lâu sau cũng đi theo bà.” Lãnh Bà chỉ có thể trả lời như vậy, tuy là nói dối nhưng dù sao cũng là lời nói dối thiện ý, ông trời sẽ không trách bà.

“Aiz….” Thước Tiểu Khả than thở, một đôi vợ chồng ưu tú sao lại đoản mệnh như thế chứ. Thế sự vô thường, cô nhất định phải sinh con ra, sau đó tự mình nuôi con, hưởng thụ niềm vui được làm mẹ.

“Khả Nhi mang thai, ít than thở đi mới tốt cho thai nhi.” Lãnh Bà nhìn thiếu nữ như hoa trước mắt, cô bé mới mười bảy tuổi, bị Lãnh Ngạo nuôi nhốt lâu ngày, khi thì đơn thuần ngây thơ, khi thì tâm tư nặng nề, khi thì lanh lợi như nhuận, khi thì tùy hứng kiêu ngạo. Rất khó khăn mới được tự do, được sông cuộc sống bình thường, tâm tính được điều chỉnh chút ít, nay mang thai lại bắt đầu trở nên đa sầu đa cảm. Cho nên bà phải thường xuyên khuyên bảo con bé mới được.

“Cảm ơn, Lãnh Bà!”

Hai người vừa nói vừa cười, mà bên kia Lãnh Ngạo vẫn đang xoắn xuýt chuyện sinh con, đứa con này anh không muốn, nhưng không biết phải mở miệng với Khả Nhi như thế nào.

Hết chương 59

Mục lục
loading...