Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 57


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 57

Edit & Beta: Nhi

Không khí trong xe rất quái lạ, có thể là do những lời Thước Lai Diệp nói với Thước Tiểu Khả vừa rồi, nên đến giờ Lãnh Ngạo vẫn còn xụ mặt. Thước Tiểu Khả cũng biết anh trai đã chọc giận anh, cô đến mí mắt cũng không dám nâng, càng đừng nói là nhìn anh một cái.

Lúc xe chạy về đến nhà họ Thước, sắc mặt Lãnh Ngạo không khó coi như vừa nãy nữa, anh xoay người ôm Thước Tiểu Khả vào lòng, giọng điệu tức tối: “Khả Nhi, anh tư kia của em thật đúng là ăn gan báo.”

“Ngạo, đừng nóng giận, anh tư chỉ nói linh tinh mà thôi, không có ý gì khác đâu.” Thước Tiểu Khả tựa đầu vào vòm ngực rắn chắc của anh, cẩn thận đáp lời.

“Hắn ta muốn em rời khỏi tôi, còn nói không có ý gì khác?” Lãnh Ngạo lập tức phản bác.

“Anh ấy chỉ hỏi em có hạnh phúc khi ở bên anh không thôi mà, đâu có nói gì khác?” Thước Lai Diệp nói thế nào cũng là anh trai ruột của cô, cô đương nhiên muốn nói giúp anh, cho dù đen cũng phải nói thành trắng.

“Đừng nhắc tới hắn ta nữa.” Lãnh Ngạo ngẩng đầu lên, “Nếu còn có lần sau, cho dù hắn có là anh trai em thì cũng không được.”

Lãnh Ngạo cuối cùng cũng tha cho anh tư, Thước Tiểu Khả thở phào một hơi.

Xe chạy vào khuôn viên nhà họ Thước, đây là lần thứ hai Lãnh Ngạo về nhà cùng Thước Tiểu Khả. Giống như lần đầu tiên, sau khi nhận được tin, Thước Thanh Dương và Phương Duy tự mình ra cửa đón hai người họ. Nhưng khác là lần này không có mấy anh trai, ngoại trừ Thước Lai Diệp, hẳn là những người khác vẫn chưa tan tầm.

Một giờ sau, mấy anh trai lục tục về nhà, Thước Lai Diệp là về trễ nhất, vì một màn không vui trong bệnh viện nên lúc ăn cơm Lãnh Ngạo không nhìn anh lấy một lần.

Tóm lại, bữa cơm này Thước Tiểu Khả ăn mà không cảm thấy mùi vị gì.

Khi trở lại biệt thự, Thước Tiểu Khả nghe Lãnh Ngạo nói ngày mai thứ Bảy muốn về đảo. Cho dù cô cực kỳ không vui, nhưng mặt ngoài vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

Lúc này, cô đang ở trong phòng tắm rửa mặt, Lãnh Ngạo đột nhiên thình lình đẩy cửa ra, ôm lấy cô từ phía sau nói: “Chẳng lẽ em không muốn biết ai ám sát em sao?”

Thước Tiểu Khả nhìn Lãnh Ngạo trong gương, đôi mắt như sói, tuy là dán vào lưng mình nhưng cũng không thể che được bản tính hung tàn đó, cô bĩu môi nói: “Nước A này, ngoại trừ Hoắc Yêu thì còn ai dám đối nghịch với anh nữa chứ. Hiện giờ anh ta đã bị bắt, dư đảng của anh ta tất nhiên sẽ xuống tay với người thân cận anh nhất.”

“Ha ha ha!” Lãnh Ngạo đột nhiên cất tiếng cười to, nhưng chỉ cười vài tiếng lại nghiêm mặt trở lại, mu bàn tay anh khẽ vuốt ve đôi má mềm mại của Thước Tiểu Khả, thì thầm nói: “Không hổ là người phụ nữ của Lãnh Ngạo, rất thông minh!”

Kỳ thật Thước Tiểu Khả chỉ là nói lung tung mà thôi, nghe thấy anh khen ngợi mình, cô đột nhiên quay đầu lại hỏi: “Anh sẽ không bắt luôn dư đảng của Hoắc Yêu chứ?”

“Những thứ này không trừ, sớm muộn gì cũng thành tai họa.”

“Anh xử trí bọn họ như thế nào?”

Lãnh Ngạo vén lớp tóc trên trán cô lên, ôn nhu nói: “Vừa khen em thông minh, sao bây giờ lại ngờ nghệch rồi?”

“Anh muốn giết bọn họ?” Thước Tiểu Khả vẫn ôm một chút may mắn trong lòng.

“Tất cả đều phải chết.” Lãnh Ngạo vô cùng kiên định nói ra năm chữ này, vẻ mặt cuồng vọng cũng đủ chứng minh uy lực của anh.

“Vậy còn Hoắc Yêu thì sao?” Lúc trước Thước Tiểu Khả không dám hỏi anh, nhưng bây giờ cô lại cực kỳ tự nhiên mở lời: “Anh ta có cần phải chết hay không?”

“Có.” Một chữ chém đinh chặt sắt, vô cùng đơn giản, mang theo lực uy hiếp mười phần.

Thước Tiểu Khả bỗng nhiên cảm thấy toàn thân rét run, cho dù người đàn ông bên cạnh này đang ôm cô vào vòng tay ấm áp, nhưng cô vẫn cảm thấy lạnh, lạnh đến nổi da gà.

“Sao vậy, Khả Nhi?” Thấy cô run rẩy, Lãnh Ngạo càng ôm chặt cô hơn, tựa cằm trên đỉnh đầu cô, nhìn sắc mặt tái nhợt của cô trong gương.

Thước Tiểu Khả tự biết không thể thay đổi quyết định của anh, cho dù cô có khóc nước mắt nước mũi cầu xin anh thì cũng chỉ là tự tìm mất mặt mà thôi. Cho nên yêu cầu của cô rất đơn giản, chính là mắt không thấy tâm không phiền. Nhưng vì sao anh muốn ngày mai cô trở lại đảo, chẳng lẽ muốn cô nhìn cảnh Hoắc Yêu bị giết sao?

Không, không!

Nếu như vậy thì quá tàn nhẫn, cô không muốn đối mặt.

“Ngạo, ngày mai em có thể không cần trở lại đảo được không?” Cô yếu ớt hỏi.

“Không được!” So với Thước Tiểu Khả, gương mặt của Lãnh Ngạo âm trầm đến đáng sợ.

Thước Tiểu Khả muốn tránh ra khỏi người anh, nhưng anh lại ôm cô rất chặt, đừng nói là vùng vẫy, ngay cả muốn nhúc nhích cũng không có sức, cô chỉ có thể bất lực hỏi: “Anh muốn em tận mắt nhìn thấy anh giết Hoắc Yêu sao?”

“Đúng.” Cánh môi của Lãnh Ngạo nhẹ nhàng in một nụ hôn trên đầu cô: “Khả Nhi, sợ cái gì? Em cũng không phải chưa từng thấy cảnh tôi giết người.”

Mí mắt Thước Tiểu Khả từ từ rũ xuống, đôi tay to của anh lọt vào tầm mắt cô.

Anh nói không sai, cô đã từng thấy cảnh anh giết người. Lúc cô mười tuổi, cô ầm ĩ đòi học bơi, thừa dịp mấy hộ vệ không chú ý, cô trốn đến bờ sông, nào ngờ chân lại bị rút gân làm cô thiếu chút nữa chết đuối. Vì việc đó mà mấy hộ vệ phụ trách trông chừng cô đều bị anh nổ súng giết chết.

loading...

Cô còn nhớ rõ ngày đó trời mưa rất lớn, những người vốn đang sống khỏe mạnh lại theo từng tiếng súng mà ngã vào vũng máu, còn cô bị anh buộc đứng cách đó không xa, tận mắt nhìn anh giết người.

Hôm đó, trời không chỉ mưa như trút nước mà còn lạnh vô cùng, cho dù vẫn là mùa thu, nhưng cô lại thấy lạnh không chịu nổi, so với mùa đông còn lạnh hơn gấp nhiều lần.

Khi đó cô mới mười tuổi, cô không hiểu vì sao anh muốn cô nhìn anh giết người, cho đến mấy năm sau anh dần dần lộ ra tâm địa lang sói, lúc này cô mới hiểu, anh là muốn cô phải ngoan ngoãn nghe lời.

“Hoắc Yêu nói thế nào cũng đã từng giúp em.” Cô lẩm bẩm nói, sợ mình nói bậy lại chọc giận anh, nhưng cho dù cô có cẩn thận thì Lãnh Ngạo cũng không vui.

“Hắn bắt cóc em, sau đó cho em tự do, lại còn để em và Lăng Thiên gặp nhau, cái này gọi là giúp?” Bàn tay của Lãnh Ngạo từ từ đưa lên cổ cô, anh chất vấn: “Hắn còn muốn mượn tay em độc chết tôi, dư đảng của hắn suýt nữa thì giết được em, loại người này làm sao tôi có thể buông tha?”

“Anh muốn giết cũng được, nhưng đừng bắt em phải chứng kiến, được không?” Thước Tiểu Khả dùng ánh mắt hèn mọn cầu khẩn.

Đầu ngón tay dùng chút lực, Lãnh Ngạo cọ mũi mình vào mũi cô, hai người có thể nghe được rõ ràng từng tiếng hít thở của nhau.

“Khả Nhi, cầu xin vô ích, chuyện tôi đã quyết định sẽ không thay đổi.” Con ngươi trong mắt anh càng ngày càng trầm.

Tâm Thước Tiểu Khả hoàn toàn lạnh lẽo, cổ bị anh hơi siết chặt, cô tựa như một con rối gỗ, không có biểu tình, cơ hồ chỉ dùng sức một chút là có thể bóp chết được cô.

Lãnh Ngạo buông tay ra, cô ho khan hít thở dồn dập, môi còn chưa kịp thích ứng đã bị anh dùng môi đè lại.

Trong phòng tắm, trước tấm kính thủy tinh trong suốt, Lãnh Ngạo như phát cuồng hôn lên mặt, cổ, ngực, lên từng tấc da thịt của Thước Tiểu Khả. Thước Tiểu Khả bị anh điên cuồng cắn như vậy, sắc mặt cô không còn trắng xanh nữa mà dần dần đỏ ửng.

Váy ngủ trên người bị rút đi, trượt dọc theo da thịt trơn nhẵn rơi xuống đất. Lãnh Ngạo lại càng thêm càn rỡ hung ác hôn khắp người cô.

“Khả Nhi, Khả Nhi…” Cùng với tiếng thở dốc, Lãnh Ngạo thỉnh thoảng lại kêu tên cô, vừa ôn nhu lại vừa thô bạo.

Hai thân thể trần truồng quấn lấy nhau, hương vị tình dục lan ra khắp phòng tắm.

__

Đêm dài yên tĩnh, Thước Tiểu Khả không hề buồn ngủ, vì Lãnh Ngạo vẫn ôm cô nên cô không thể ngồi dậy, chỉ có thể nằm yên không nhúc nhích.

Tấm rèm bên cửa sổ bị gió thổi ra một khe hẹp, ánh trăng chiếu vào qua khe hở giúp cô nhìn rõ gương mặt của Lãnh Ngạo hơn. Anh ngủ rất sâu, rất ngon, hai tay quấn chặt lấy cô, giống như một đứa trẻ không có cảm giác an toàn.

Thước Tiểu Khả không khỏi nhíu mi, rõ ràng anh là hắc đạo vương, giết người chỉ như giẫm một con kiến, vì sao lúc đi ngủ lại trông như một đứa trẻ con?

Cô khẽ lắc đầu, đột nhiên thấy da đầu bị đau, thì ra một tay của Lãnh Ngạo đang quấn chặt lọn tóc của cô. Chỉ một động tác nhỏ đã làm Lãnh Ngạo thức giấc.

“Khả Nhi, ngủ không được sao?” Đây là câu nói đầu tiên sau khi anh tỉnh lại.

“Ngạo, ngón tay anh túm tóc em, đau quá.” Thước Tiểu Khả ngụ ý muốn anh ta buông ra.

Lãnh Ngạo sao có thể buông dễ dàng như vậy, không chỉ không buông mà ngược lại anh còn lấn người lên, cọ cọ bên tai cô, “Nếu ngủ không được, vậy chúng ta lại vận động một chút.”

Vừa rồi anh chỉ làm với cô hơn một giờ, sao có thể thỏa mãn được? Thước Tiểu Khả không nhịn được đổi ý, sao cô không thành thành thật thật ngủ đi, mà lại tạo cơ hội cho anh vậy.

“Ngạo, em mệt rồi.” Chữ cuối cùng còn chưa kịp nói đã bị anh chặn lại, anh áp lên người cô, hai tay tựa như hai cây cột kiên cố đóng chặt thân thể cô lại, khiến cô không thể động đậy.

Hứng thú của đàn ông một khi đã khơi dậy thì có mấy con trâu cũng không kéo lại được, huống chi là người có ham muốn chiếm hữu điên cuồng như Lãnh Ngạo. Trải qua vô số lần hoan ái, nhất cử nhất động của Thước Tiểu Khả đều không thoát được ánh mắt anh, anh cũng rất quen thuộc thân thể cô, chỉ cần nhẹ nhàng áp lên là có thể khiến cô ngoan ngoãn giơ tay chịu trói.

Đầu lưỡi anh liếm mút bộ ngực mềm mại của cô, Thước Tiểu Khả mềm thành một vũng nước, cô ngâm lên. Lúc toàn thân cô co rút lại, anh động thân một cái tiến vào, sau đó từ nông đến sâu, rồi đến điên cuồng, dùng sức đâm vào người cô.

Không biết có phải cơn kích tình của anh lên cao quá hay không, mà sau vài lần va chạm lực chú ý của anh lại chuyển qua bàn chân cô, hai chữ đỏ tươi lập tức kích thích anh.

Trên thân thể cô có dấu ấn của anh, cho nên cô là của anh, chỉ của một mình anh. Trên đời này ai có ý định cướp cô khỏi anh, thì chỉ có một con đường chết.

Anh ôn nhu hôn lên hai chữ đỏ tươi kia, một đường tiến lên phía trước, cánh môi ướt át chuyển qua nơi tư mật của cô. Một lát sau lại điên cuồng ra vào.

Một đêm này, Lãnh Ngạo điên cuồng độc chiếm Thước Tiểu Khả, bão tố ngày mai vẫn không giảm mà càng ngày càng nghiêm trọng.

Hết chương 57

Mục lục
loading...