Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 53


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 53

Edit & Beta: Nhi

Tuần mới đã đến, Thước Tiểu Khả trở lại biệt thự trong nội thành. Cô nhớ tới Hoắc Yêu nhưng không dám tùy tiện mở miệng hỏi Lãnh Ngạo. Bất ngờ là chuyện làm ăn của Lãnh Ngạo có việc gấp, anh phải ra nước ngoài một tuần, sáng sớm thứ Hai sẽ xuất phát. Lãnh Bà được đưa tới thành phố để chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho cô.

Bị Lãnh Ngạo “trông coi kỹ lưỡng” suốt một tuần làm cô thấy ngột ngạt vô cùng, cơ hội như lần này thật sự rất hiếm có. Thước Tiểu Khả nhân lúc đề cập với Lãnh Ngạo chuyện về thăm nhà, Lãnh Ngạo cũng sảng khoái đồng ý với cô.

Sau khi tan học, Thước Tiểu Khả liền ngồi vào xe của anh cả Thước Lai Hoa, không tới nửa giờ đã về đến nhà.

Không có Lãnh Ngạo bên cạnh, cô cảm thấy tự do hơn. Phương Duy nắm tay cô đi tham quan nhà, hai mẹ con đi dạo trong vườn hoa cứ như hai chị em thân thiết. Họ lên lầu, Phương Duy giới thiệu từng phòng từng phòng cho cô, cho đến khi tới một căn phòng trang trí kiểu công chúa. Trong phòng toàn bộ đều là màu hồng nhạt, còn bày rất nhiều búp bê.

Thước Tiểu Khả có chút khó hiểu, tự hỏi nhà này không có bé gái, sao lại có một phòng ngủ trang trí ngây thơ như vậy, cô hỏi mẹ mình: “Căn phòng này là của ai?”

Phương Duy đáp: “Đương nhiên là của con rồi.”

“?” Thước Tiểu Khả không hiểu gì cả, theo lý thì cô vừa sinh ra năm tháng đã bị mang đi, chuẩn bị một căn phòng thế này cho cô thật không cần thiết.

“Thật sự là của con.” Phương Duy kéo cô vào phòng: “Tuy con bị đưa đi, nhưng mẹ vẫn hi vọng có một ngày con sẽ trở về nhà, cho nên sau khi chuyển nhà đến đây mẹ đã cố ý chuẩn bị một căn phòng thế này. Mẹ nghĩ bé gái nào cũng thích màu hồng, con có thích hay không?”

“Con rất thích.” Thước Tiểu Khả kéo tấm rèm màu hồng nhạt ra đón ánh trăng ùa vào, cô dang tay làm một động tác ôm.

“Thích là tốt rồi.” Xa cách con gái mười mấy năm, Phương Duy chỉ mong có một ngày con gái có thể ở căn phòng này, sau đó mỗi ngày bà sẽ vào phòng đánh thức con dậy. Thời khắc bình thường như vậy nhưng đối với bà đó là hi vọng xa vời, bởi vì bà biết Lãnh Ngạo sẽ không để con gái qua đêm ở nhà.

“Mẹ, mẹ nghĩ gì vậy?” Thấy mẹ mình ngây người, Thước Tiểu Khả vô cùng thân thiết ôm vai bà.

“Mẹ đang nghĩ, nếu như con có thể ngủ qua đêm ở nhà thì tốt rồi.” Dù biết là không có khả năng, nhưng Phương Duy vẫn nói ra miệng.

Thước Tiểu Khả ngồi lên giường công chúa màu hồng, cảm giác thoải mái cực kỳ, rất có độ đàn hồi, cô nằm xuống kêu: “Con chưa từng ngủ cái giường nào thoải mái như giường này!”

“Gọi điện thoại hỏi Lãnh Ngạo một chút được không?”

Thước Tiểu Khả ngồi dậy lấy điện thoại ra, cô cắn môi dưới, thầm nghĩ anh nhất định sẽ không đồng ý, đang do dự có nên gọi qua hay không thì màn hình bỗng sáng lên, tiếng chuông trong trẻo ngân vang.

Lúc này chỉ có Lãnh Ngạo gọi cho cô thôi, cô cho rằng là anh nhưng không ngờ trên màn hình lại xuất hiện một chuỗi số xa lạ, không biết là ai gọi.

Thước Tiểu Khả đưa điện thoại lên bên tai, mềm giọng nói: “Tôi là Thước Tiểu Khả, xin hỏi đầu dây bên kia là…”

“Là Lộ Minh Viễn.” Điện thoại truyền đến một giọng nam khỏe khoắn.

Sao có thể là anh ta?

Thước Tiểu Khả nhớ đến chiều nay cô đọc sách trong thư viện, vô ý giẫm chân lên một người, cô quay đầu nhìn lại thì thấy một nam sinh cao lớn anh tuấn đứng sau lưng. Cô nói xin lỗi với anh ta, anh ta toét miệng trả lời là do anh ta tự không cẩn thận, sau đó hai bên giới thiệu về nhau. Hóa ra anh ta chính là đàn anh năm ba cùng hệ đại học, cũng là người phụ trách chủ yếu của hội sinh viên trong trường. Anh nói đài phát thanh của trường đang cần một giọng nữ trong làm MC, không biết cô có muốn làm hay không. Cô nói cô sẽ suy xét lại, cho anh ta số điện thoại để tiện sau này trả lời.

Cô nghĩ có lẽ là anh ta sốt ruột, mới có mấy giờ thôi đã gọi qua thúc giục rồi.

“Lộ Minh Viễn, chuyện đài phát thanh của trường em cần suy nghĩ thêm vài ngày nữa.” Thước Tiểu Khả cũng có hứng thú với hoạt động ngoại khóa, nhưng nhất định phải được Lãnh Ngạo đồng ý mới được.

“Không phải vì việc này.”

“Vậy thì việc gì?”

“Anh muốn hỏi tối mai em có rảnh không, anh mời em đi ăn cơm.”

Thì ra lại thêm một người nữa muốn theo đuổi cô, từ lúc cô đi học đến nay, người theo đuổi cô rất nhiều, nhưng cô đều một lời cự tuyệt hết, Lộ Minh Viễn này cũng không ngoại lệ.

“Ngại quá, em không rảnh.”

“Vậy ngày hôm sau nữa thì sao?”

“Cũng không rảnh.”

“Ngày sau nữa?”

“Thật xin lỗi, em vẫn không rảnh.”

“Vậy ngày…” Câu kế tiếp còn chưa nói xong, Thước Tiểu Khả đã trực tiếp từ chối: “Thật xin lỗi anh, em không rảnh ngày nào cả, còn có chuyện làm MC kia em nghĩ chắc cũng không có thời gian, anh vẫn là đi tìm người khác đi.”

Cô vốn cảm thấy hứng thú với chuyện làm MC, nhưng bây giờ xem ra không cần suy nghĩ nữa rồi.

“Tiểu Khả, anh thật sự rất thích em, từ ngày đầu tiên em đi học anh đã chú ý tới em nhưng vẫn không có dũng khí tiếp cận, đến chiều ngày hôm nay anh mới quyết tâm đến thư viện tìm em, em đừng từ chối anh nữa được không?” Bị từ chối nhưng Lộ Minh Viễn vẫn không bỏ cuộc.

loading...

“Xin lỗi, em bận rồi.” Thước Tiểu Khả lần đầu tiên gặp người dây dưa như vậy, những người lúc trước đều rất thức thời, cho nên cô trực tiếp cúp máy.

Vừa thở hắt ra một hơi thì chuông điện thoại lại reo lên, cô tưởng là nam sinh kia gọi tới, tức giận nhìn màn hình mới biết không phải, là Lãnh Ngạo.

Lại một lần nữa nghe máy, giọng nói trầm thấp truyền đến.

“Vừa rồi tôi gọi cho em nhưng đường dây bận.” Thấy cô bắt máy, Lãnh Ngạo vì gọi không được nên tâm tình ngang ngược hơn bình thường.

“Không có gì đâu, là bạn học gọi thôi.”

“Về sau không cần phải nói chuyện với bạn lâu như vậy.”

“Ừm.”

“Bây giờ đã hơn tám giờ, sao vẫn chưa về nhà?” Lãnh Ngạo biết cô về thăm nhà, nhưng không ngờ trễ thế này vẫn chưa trở lại, xem ra không có anh bên cạnh cô lại bắt đầu bướng bỉnh rồi.

Thước Tiểu Khả nhìn qua mẹ mình, rồi hắng giọng một cái nói: “Hiếm khi được về, dù sao nơi này cũng là nhà em, em có thể ngủ ở đây một đêm được không?” Giọng nói càng ngày càng nhỏ xuống.

“Em phải nhớ cho kỹ, tôi là chồng hợp pháp của em, tôi mới là người nhà thân nhất của em!” Lãnh Ngạo hiển nhiên không đồng ý với những lời này của cô: “Còn muốn tiếp tục hưởng thụ tự do thì phải về ngay, nghe rõ chưa?”

Giọng nói giận dữ vang lên bên tai như tiếng sấm, Thước Tiểu Khả mất mát liếc nhìn Phương Duy, than thở nói: “Con phải lập tức quay về, Lãnh Ngạo nổi giận rồi.”

“Vậy con nhanh trở về đi, cậu ta giận rồi lại không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa.” Phương Duy tuyệt đối không dám giữ con gái ở lại nữa, thủ đoạn của Lãnh Ngạo bà đã lĩnh giáo qua rồi, rất khó khăn cậu ta mới cho con gái về nhà ăn cơm, xem như đã đặc biệt khai ân rồi. Nếu còn yêu cầu không đúng mực thì về sau ngay cả cơ hội gặp mặt con gái cũng không có.

“Mẹ, hai người xuống rồi.” Lúc hai mẹ con xuống lầu, trong phòng khách có Thước Thanh Dương và ba anh trai đang ngồi trên ghế sopha dùng trà, chỉ thiếu mình Thước Lai Diệp.

Thước Tiểu Khả hỏi: “Anh tư đâu?” Lúc ăn tối cũng không thấy anh về nhà, khi đó cô đã muốn hỏi nhưng vì đang tán gẫu chuyện khác nên quên mất.

“Buổi tối hai ngày nay anh con đều có hẹn với một cô gái.” Phương Duy nói tới việc này, tươi cười càng rạng rỡ.

Thước Tiểu Khả vừa nghe đã biết anh tư đang yêu đương, cô hé miệng cười, cũng không hỏi tên cô gái kia.

Mấy anh trai đều đứng lên tiễn Thước Tiểu Khả ra cửa. Lãnh Ngạo tuy không ở nước A, nhưng trước khi đi đã sắp xếp tài xế chuyên môn cho Thước Tiểu Khả. Lúc này sắc trời đã tối, tài xế thấy Thước Tiểu Khả vẫn chưa ra thì đứng ngồi không yên, lo lắng bồi hồi.

Chuông điện thoại di động thình lình vang lên, tài xế lập tức bắt máy, sắc mặt ông ta thay đổi, nhưng không nói lời nào chỉ im lặng nghe, mãi đến khi nhìn thấy Thước Tiểu Khả được người nhà đưa ra, ông mới mở miệng: “Thiếu chủ, cậu yên tâm, Thước tiểu thư đã ra rồi, tôi sẽ lập tức đưa cô ấy về nhà.”

Lúc ngắt điện thoại thì Thước Tiểu Khả đã chạy tới bên cạnh xe. Tài xế mở cửa xe cho cô rồi mới ngồi vào ghế lái.

Thước Tiểu Khả ít khi được về nhà, người nhà đương nhiên là không nỡ để cô rời đi, đặc biệt là Phương Duy, bà nhìn theo bóng xe mãi vẫn không chịu vào nhà, Thước Lai Hoa khuyên mẹ: “Mẹ, về sau Khả Nhi vẫn còn có thể về thăm mẹ mà, ngoài này gió lớn, mẹ mau vào đi.”

“Phải đó, vào đi thôi.” Thước Thanh Dương cũng khuyên bảo.

Lúc này Phương Duy mới nhấc chân đi vào nhà với chồng và con trai.

Ngồi trong xe, Thước Tiểu Khả đã sớm buồn ngủ, ngày trước lúc này là lúc Lãnh Ngạo ôm sát cô, toàn thân trên dưới đều bị bao trùm bởi hơi thở nguy hiểm của anh.

Vừa muốn dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, thì một chiếc xe thể thao màu trắng thu hút sự chú ý của Thước Tiểu Khả.

Người lái xe là Thước Lai Diệp, ngồi cạnh anh chính là em gái của Đỗ Uy Lợi, Đỗ Ngưng.

Thì ra cô gái mà mẹ nói anh tư đang hẹn hò là chị ấy. Ngày đó ở trong nhà hàng, cô đã sớm nhìn ra tâm tình của chị ta với anh tư, nhưng hình như anh tư không có ý gì với Đỗ Ngưng, sao mới mấy ngày ngắn ngủi hai người lại yêu đương với nhau rồi?

Thước Tiểu Khả không nghĩ ra, nếu chị ta không phải em gái của Đỗ Uy Lợi thì cô cũng không muốn quản, nhưng nếu anh tư với Đỗ Ngưng thật sự ở cùng nhau, thì chẳng phải cô và Đỗ Uy Lợi sẽ trở thành “không phải oan gia không đụng đầu” sao?

Nhìn chiếc xe trắng lao đi, Thước Tiểu Khả nhàn nhạt cười, tình cảm của anh tư cứ tùy theo anh ấy đi, không thể bởi vì mình hận Đỗ Uy Lợi mà lại xen vào việc của anh ấy.

Trở lại biệt thự, cô vừa tắm rửa xong leo lên giường, điện thoại của Lãnh Ngạo đã gọi tới.

Giọng nói trong điện thoại của anh rất trầm, cứ như là phát ra từ dưới thung lũng. Anh cũng không hỏi gì nhiều, chỉ dặn dò cô sau này không được về trễ như vậy nữa.

Thước Tiểu Khả không dám từ chối lời anh, nói gì cũng đáp ứng, vốn cô còn muốn hỏi chuyện của Hoắc Yêu nhưng lời ra đến miệng lại nuốt xuống. Cô nghĩ là lúc này anh vẫn còn nổi nóng, không tiện hỏi, qua vài ngày nữa rồi nói sau.

Hết chương 53

Mục lục
loading...