Menu

Điên Cuồng Độc Chiếm-Chương 52


Điên Cuồng Độc Chiếm


Chương 52

Edit: Nhi

Beta: Hàn Tuệ Ninh

Trong lòng rối bời, nên đêm này Thước Tiểu Khả ngủ không ngon, trời còn chưa sáng cô đã dậy. Nhìn Lãnh Ngạo vẫn đang ngủ yên bên cạnh, cô đi vào toilet rồi lại lên giường muốn ngủ thêm một lúc.

Lần nữa tỉnh lại là được Lãnh Ngạo đánh thức, sau khi rửa mặt sửa soạn, ăn bữa sáng xong, cô liền đi theo anh vào khu rừng trên đảo.

Trong rừng, cây cối rất rậm rạp, Lãnh Ngạo sợ Thước Tiểu Khả da mịn thịt mềm sẽ bị nhánh cây làm xước, nên anh phủ cho cô thêm một lớp áo khoác dày, vừa tránh gió vừa không bị thương.

Sâu trong rừng cây có một ngôi nhà bằng gỗ được dây leo và hoa tươi quấn quanh, từ xa nhìn lại, ngôi nhà có màu sắc rực rỡ được rừng cây xanh biếc bao quanh, rất giống căn nhà của bảy chú lùn mà Bạch Tuyết ở tạm trong truyện cổ tích. Đương nhiên đây là ý nghĩ đơn thuần của Thước Tiểu Khả, nếu cô biết căn nhà đó đã từng nhốt mẹ ruột của Lãnh Ngạo, hơn nữa còn tự sát chết bên trong, cô còn có thể cảm thấy nó giống thế giới cổ tích được nữa sao?

Trong nhà âm u ẩm ướt, còn có mùi tanh. Vì đột ngột tiếp xúc với bóng tối nên tầm mắt của Thước Tiểu Khả vẫn đen kịt, gần một phút sau cô mới nhìn rõ cảnh tượng trong nhà/

Cái lồng sắt cực lớn đặt ở chỗ tối của căn phòng đang nhốt một người đàn ông quần áo rách rưới, tóc tai bù xù, tay chân của anh ta bị xích lại, không thể di chuyển, sợi xích thỉnh thoảng còn phát ra tiếng “ken két”.

“Anh muốn em gặp người này sao?” Thước Tiểu Khả đứng cách đó một khoảng xa, ánh sáng không đủ, người đàn ông còn bị bịt miệng, nên cô hoàn toàn không thấy rõ gương mặt anh ta.

Lãnh Ngạo không lập tức đáp lại mà đi về phía lồng sắt. Khi cái bóng của anh phủ lên người đàn ông, anh mới dừng bước, giọng nói quỷ mị vang vọng trong phòng gỗ.

“Ngẩng đầu lên, xem ai tới thăm anh này.” Anh chắp hai tay sau lưng, đứng thẳng, con ngươi âm u nhìn thẳng vào người đàn ông trong lồng.

Người đàn ông hơi ngẩng đầu lên, khó nhọc mở mắt, khi anh nhìn thấy Thước Tiểu Khả anh đã sớm đoán được sẽ có kết cục này. Ánh mắt anh lạnh nhạt, vẻ mặt tự nhiên nói với Lãnh Ngạo: “Thật thâm độc, anh vậy mà lại lợi dụng sự tự do của Thước Tiểu Khả để dụ tôi hiện thân.”

“Thâm độc?” Ánh mắt Lãnh Ngạo trầm xuống, “So với lợi dụng sinh mệnh vô tội thì thế này có tính là gì?”

“Lãnh Ngạo, tôi cho rằng tôi đã ẩn núp rất khá, thật không ngờ vẫn bị anh bắt được, thắng làm vua thua làm giặc, cho tôi một cái chết nhanh gọn đi.”

“Ha ha ha ha…” Tiếng cười khủng bố, lạnh lẽo âm u của Lãnh Ngạo vang lên trong căn phòng gỗ, như tiếng vọng lại từ địa ngục.

Anh xoay người, tựa như một thiên sứ đi đến trước mặt Thước Tiểu Khả, cầm tay cô, dẫn cô đi đến lồng sắt.

“Khả Nhi, em nhìn xem, em nhất định sẽ biết người này.” Lãnh Ngạo vừa nói vừa duỗi tay sao song sắt xé tấm vải ngoài miệng người đàn ông ra.

Người đó tuy tóc tai bù xù, gương mặt vừa bẩn vừa đen, nhưng vẫn có thể nhìn rõ ràng. Kỳ thật cho dù Lãnh Ngạo không xé tấm vải ra thì Thước Tiểu Khả cũng có thể đoán được qua cuộc nói chuyện của hai người bọn họ.

Hoắc Yêu, là người duy nhất có thể đối kháng với Lãnh Ngạo ở nước A, thật không ngờ anh lại bị Lãnh Ngạo bắt được.

“Hoắc Yêu.” Thước Tiểu Khả bước lên trước vài bước “Là tôi hại anh bị bắt phải không?”

Lúc này cô mới hiểu hoá ra mục đích thật sự mà Lãnh Ngạo cho cô tự do là muốn dẫn “Lão Yêu đến”, uổng cho cô còn tưởng anh đã tốt lên rồi, không ngờ là có âm mưu như vậy.

Cô lạnh lùng quay đầu, phát hiện Lãnh Ngạo vẫn đang mỉm cười, nụ cười âm u lạnh lẽo đó, nhìn tưởng như vô hại, nhưng kỳ thật lại là thủ đoạn tàn bạo.

Cô đi đến trước mặt Lãnh Ngạo, ngẩng đầu lên, ánh mắt áp bức: “Ngạo, anh mang em đi gặp Lão Yêu là vì muốn em tận mắt nhìn thấy anh ta sống không bằng chết sao?”

Vừa rồi đứng xa nên cô không nhìn thấy vết thương trên người anh, bây giờ cho dù trong phòng rất tối nhưng cô vẫn thấy rõ, bên dưới lớp áo rách là da tróc thịt bong, rất hiển nhiên, anh đã bị đánh đập tàn nhẫn.

“Khả Nhi, hắn ta muốn muộn tay em độc chết anh, anh đương nhiên không thể để hắn sống thư thái được.” Lãnh Ngạo từ trên cao nhìn xuống khuôn mặt tức giận của cô. Vẻ thương hại vừa rồi của cô với Lão Yêu anh nhìn thấy rõ, thì ra, ngoài Lăng Thiên, cô còn có tình cảm với tên đàn ông đó, mặc dù không phải tình yêu sâu đậm nhưng cho dù chỉ một chút đồng tình anh cũng không thể chịu nổi.

“Làm sao anh biết anh ta muốn em độc chết anh?” Thước Tiểu Khả tự nhận lần cô trao dổi với Hoắc Yêu trong thư viện là vô cùng cẩn thận, sao Lãnh Ngạo lại biết được chứ?

“Tôi có cách của tôi, em không cần biết.” Lãnh Ngạo nâng cằm cô lên, lạnh lùng nói: “Tôi dùng mọi cách để che chở yêu thương em, nhưng em lại không cự tuyệt hắn, có thể nói cho tôi biết em muốn dùng cách gì để độc chết tôi không?”

“Anh cho rằng em sẽ làm thật sao?” Thước Tiểu Khả khẽ nhích khoé môi, mắt rũ xuống, lại nhìn thấy ngón tay có khớp xướng rõ ràng của anh.

Một tay kia của LÃnh Ngạo đột nhiên giữ chặt eo cô, dùng lực kéo cô vào trong lòng, anh kể sát mũi hít hà mùi hương trên người cô, sau đó chậm rãi lên tiếng: “Khả Nhi, tôi đùa với em thôi, nếu em muốn hạ độc thì đã sớm làm rồi, sao còn ngốc nghếch chạy đến thư viện tìm Hoắc Yêu làm gì nữa.”

loading...

Thước Tiểu Khả muốn tránh ra nhưng lại bị anh ôm chặt hơn, chỉ có thể đánh mạnh vào ngực anh, cả giận nói: “Vậy anh còn mang em đến đây làm gì?”

“Không có gì.” Lãnh Ngạo cười cười. “Không phải em muốn gặp Hoắc Yêu sao, có gì muốn nói thì cứ nói đi, đưa em đến là để em nói lời cuối cùng với anh ta cho rõ ràng.”

Anh ôm cô bước lên trước vài bước, nhếch môi cười nói: “Hoắc Yêu, anh cho rằng chỉ bằng anh mà muốn Thước Tiểu Khả nghe lời anh hạ độc tôi sao? Quả không biết tự lượng sức rồi!”

Anh quay đầu nhẹ giọng nói bên tai Thước Tiểu Khả: “nói thật với hắn ta đi, có lẽ tôi sẽ suy xét không giết hắn.”

Bất kể anh có nói thật hay không, đến nước này thì Thước Tiểu Khả vẫn muốn thành thật nói ra, không chừng anh sẽ để anh ta được sống. Vì thế, cô nuốt nước bột một cái, thanh thanh cổ họng nói: “Hoắc Yêu, bao phấn kia tôi đã sớm ném đi rồi, cho dù trên tay Lãnh Ngạo dính không ít máu tươi của người vô tội, thì tôi cũng không thể giết người được. Mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng đến thư viện để tìm anh, nhưng thật không ngờ anh lại bị Lãnh Ngạo bắt, càng không ngờ Lãnh Ngạo lợi dụng tôi để dụ anh xuất hiện.” Nói một hơi dài cô mới ngừng lại, sau đó lại tiếp tục: “Thật xin lỗi, tôi làm liên luỵ anh rồi.”

“Không liên quan đến cô.” Hoắc Yêu thẳng thắn mỉm cười: “Tôi đấu với Lãnh Ngạo nhiều năm như vậy, không phải chết là xong. Sau khi biết cô bị Lãnh Ngạo bắt về nước A, tôi nghĩ cơ hội đã tới, tôi cho rằng cô sẽ hận thấu xương Lãnh Ngạo vì cái chết của Lăng Thiên và Ngô Sương, nên tôi muốn mượn tay cô trừ bỏ hắn. Không ngờ thiên tính vạn tính, lại tính sai một bước, hoá ra cô vẫn có tình cảm với Lãnh Ngạo. Hôm nay tôi bị giam vào lồng, chỉ có thể nói là kế không bằng người, một núi không thể có hai hổ, cho nên tôi không trách cô.”

“Hoắc Yêu.” Thước Tiểu Khả mềm lòng, nghe anh nói như vậy cảm xúc cô lại trở nên kích động, cô xoay người nói với Lãnh Ngạo: “Ngạo, anh tah cho anh ấy đi, coi như em cầu xin anh được không?”

“Vì sao em phải cầu xin cho người không chút liên hệ đến mình?” Lãnh Ngạo nhíu mày, khẽ thở dài: “Nếu tôi mềm lòng như em, tôi đã sớm chết không toàn thây rồi.”

“Nhưng anh đã đáp ứng em rồi, nếu em nói rõ ràng với anh ta, anh sẽ không giết anh ấy nữa.” Nước mắt Thước Tiểu Khả đảo quanh trong hốc mắt.

“Tôi chỉ nói là suy xét thôi.”

“Vậy anh suy xet như thế nào?”

“Vẫn chưa nghĩ kỹ.” Lãnh Ngạo vươn tay vuốt ve gò má trắng mịn của cô: “Em không hạ độc tôi, tôi thật sự cảm thấy vô cùng vui mừng. Đi thôi, chỗ này không thể ở lâu.”

Lãnh Ngạo ôm lấy Thước Tiểu Khả cùng đi ra khỏi phòng.

Cửa gỗ khoá lại, mấy người đàn ông cao to vạn vỡ đứng canh hai bên cửa, Thước Tiểu Khả rốt cuộc cũng không còn cảm giác được đây là thế giới cổ tích nữa. Bốn phía âm u, tựa như có cô hồn dã quỷ thường xuyên qua lại.

Trở lại phòng ngủ, Thước Tiểu Khả sắc mặt mệt mổi, đêm qua vốn ngủ không ngon, sáng nay lại gặp chuyện như vậy, máu dưới hạ thân trào ra như cơn hồng thuỷ, khiến cô không thể không chạy vào toilet trước tiên.

Thay đổi lớp băng mới sạch sẽ, Thước Tiểu Khả rửa mặt, cô ngẳng đầu nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương, vỗ vỗ mạnh vào hai má, muốn tận lực làm mình tỉnh táo một chút. Cô vừa xoay người đẩy cửa ra đã thấy Lãnh Ngạo đang cười xấu xa đứng trước cửa.

Đột nhiên nhớ tới một việc, Thước Tiểu Khả hỏi: “Anh lợi dụng em để dụ Hoắc Yêu, bây giờ mục đích đã đạt được, có phải ngày mai em phải tục ở lại đây sống cuộc sống không có tự do như trước không?”

“Em hiểu sai rồi, tôi cho em tự do, một mặt là muốn dẫn Hoắc Yêu ra, một mặt là tôi thấy em đã trưởng thành, nếu cứ tiếp tục giữ em trên đảo thì em sẽ hận tôi.”

“Vậy anh tính thế nào?” Cô vẫn có chút không tin lời anh nói.

“Hai ngày này thân thể em không tiện, ngày mai ở lại đảo thêm một ngày nữa, tối mai sẽ trở về thành phố tiếp tục đi học, về phần thăm nhà, tôi sẽ sắp xếp sau.”

Thước Tiểu Khả khó có thể tin, chẳng lẽ anh đưa cô đi gặp Hoắc Yêu là vì muốn cô thấy được một mặt khoan dung của anh sao?

Cô chỉ mới có mười bảy tuổi, cuộc đấu tranh giữa hai người đàn ông cô không muốn tham dự, lại càng không muốn bị cuốn vào cuộc chém giết không ngừng nghỉ của xả hội đen. Hoắc Yêu nói không phải không có lý, một nuối không thể có hai hổ, hai hổ đánh nhau thì kết quả chỉ có một con sống, một con chết. Cho nên anh bại trong tay Lãnh Ngạo là kết quả tất yếu.

Đọc đường trở về cô đã suy nghĩ cẩn thận, cho nên cô không oán Lãnh Ngạo, chỉ hi vọng anh thủ hạ lưu tình thôi.

Cô cho rằng cô sắp bị mất tự do lần nữa, nhưng khôgn ngờ lại nghe được kết quả như vậy.

“Anh sắp xếp đi.” Cô đẩy anh ra, lập tức leo lên giường đi ngủ.

Lãnh Ngạo nhún vai, như cười như không.

Hết chương 52.

Mục lục
loading...